[PG-13] Bệnh
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [PG-13] Bệnh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

yukinohana
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae
Tổng số bài gửi : 7
Won : 31
Thanks : 12
Age : 23
Đến từ Đến từ : Fuyu

Bài gửiTiêu đề: [PG-13] Bệnh   Sun Jun 27, 2010 12:29 pm

BỆNH


Title: Bệnh
Author: yukinohana
Disclaimer: Tôi viết kịch bản, họ diễn.
Pairing: YunJae, Yoosu, Minfood
Rating: PG- 13
Genre: General
Length: oneshot
Summary: Jaejoong có những biểu hiện lạ. Junsu, Yoochun, Changmin phỏng đoán

*Fanfic cho ACF*


Bệnh ? Jaejoong hyung ?


Changmin bước lên bậc thang cuối cùng, đập vào mắt là hai dáng người đang lom khom trước cửa phòng của Yunho và Jaejoong. Changmin tò mò tiến lại gần


- Hai người làm gì vụng trộm thế ? Có chuyện gì hay à ?

Đáp lại Changmin là vẻ mặt nghiêm trọng của Yoochun và Junsu thì đưa ngón tay lên miệng suỵt khẽ.

- Yunho hyung to tiếng với Jaejoong hyung.

Changmin mở to mắt kinh ngạc, và gần như ngay lập tức, tiếng la hét từ phòng bên cạnh trả lời cho dấu hỏi vừa hiện lên trong mắt.

- Tớ đã bảo là cậu phải đi !!! – Tiếng Yunho đầy bực tức.

Có tiếng thở dài khe khẽ, rồi giọng Jaejoong nhỏ xíu, đến mức Yoochun và Changmin phải áp tai thật sát vào tường mới nghe được

- Chắc.. chắc không sao đâu. Không cần phải đi đâu hết.


Changmin ngoái đầu lại nhìn Yoochun và Junsu, lúc này đang chụm đầu vào nhau to nhỏ gì đấy, hỏi

- Đi đâu cơ ? Yunho hyung đuổi Jaejoong hyung đi à ?



Yoochun quay sang, đưa tay đẩy gọng kính lên đầy vẻ trí thức – mà sau đó mới nhớ ra khi nãy đã gỡ kính ra cho tiện áp tai vào tường , tiến lại gần nói khẽ vào tai Changmin “Jaejoong hyung bị bệnh hay sao ấy. Mà chẳng hiểu sao Yunho hyung bảo đi khám thì lại không chịu. Thế là Yunho hyung nổi cáu”


Changmin gật gù ra vẻ cũng hiểu được rồi. Từ xưa đến giờ toàn là Jaejoong hyung chăm sóc người bệnh chứ làm gì có thấy hyung ấy bệnh, Yunho hyung lo cuống lên cũng phải. Nhưng quái lạ, Changmin cau mày ra vẻ đăm chiêu, mắc gì mà không chịu đi khám. Thế là Changmin quay lại nhập cuộc cùng Yoochun và Junsu áp sát vào cửa nghe ngóng cuộc nói chuyện của hai con người kia.


- Thế cậu bị như vậy đã lâu chưa ? – Giọng Yunho vừa lo lắng vừa xót xa, nhưng có vẻ đã bình tĩnh hơn lúc nãy


- Hai tuần – Jaejoong ngập ngừng đáp, dường như sợ Yunho sẽ nổi điên lại như khi nãy.


Mất một thời gian để Yunho giữ bản thân bình tĩnh, sau đó mới hỏi


- Sao không nói với tớ sớm hơn ? Nếu tớ bận, có thể nói với ba đứa kia cơ mà ?


Bên ngoài, “ba đứa kia” lầm bầm trong miệng “đúng đúng”, hay là “Yunho hyung chí lý” rồi im bặt khi Jaejoong bảo


- Changmin đang thi học kỳ, Junsu và Yoochun cũng đang làm dự án với cậu, tớ không muốn mọi người lo.

“Chứ hyung đổ bệnh nặng thì tụi này đỡ lo hơn chắc” – Ba đứa nhìn nhau trao đổi. Có tiếng chân bước, rồi tiếng sột soạt của ga trải giường, có vẻ là Yunho hyung vừa lại gần và ôm lấy Jaejoong hyung


- Ai cần cậu lo chứ - Ngừng lại một chút, rồi tiếng Yunho lại vang lên, nhưng rất dịu dàng – Vậy nói tớ nghe, sao lại không muốn đi khám ?

Có tiếng thở ra rất nhẹ, rồi giọng Jaejoong khẽ khàng


- Lỡ.. tớ bệnh gì thật, thì mọi người lại mất công chăm sóc.

Nghe như có tiếng cốc đầu thì phải, không hẹn mà Changmin, Junsu, Yoochun cùng lúc đưa tay xoa đầu mình, chắc là đau lắm ấy, ngoài này còn nghe rõ thế. Tiếng bước chân tiến lại gần cửa khiến ba kẻ vụng trộm hốt hoảng chui tọt vào phòng Changmin bên cạnh, hé cửa ra xem.


Cạnh cầu thang, Yunho nắm chặt cánh tay Jaejoong , kéo xuống, trong khi Jaejoong ra sức trì lại. Yunho quát lên

- Cái đồ ngốc này, uổng cho bao nhiêu năm sống cùng, thế mà đầu óc cũng không sáng ra được – Ngừng lại để lấy hơi, Yunho quát tiếp – Dù có bị bệnh nan y đi nữa, thì tớ, và cả cái lũ kia nữa, cũng sẽ lo cho cho cậu

Junsu rít lên trong miệng “Yunho hyung, tài quá”, vừa khi nhìn thấy Jaejoong khựng lại trong một phút, bị mất đà té hẳn vào lòng Yunho. Cả ba rú lên nho nhỏ “Woa~”

Yunho cười hiền lành nhìn Jaejoong đỏ lựng trong lòng mình, nói khẽ “Vậy nên, đi khám thôi. Đừng có lo gì hết” Nói rồi kéo thẳng Jaejoong ra khỏi nhà.



Triệu chứng ? Gì kỳ thế này ?



Đồng hồ chỉ 11h trưa, mà vẫn chưa thấy Jaejoong và Yunho về, Yoochun đành nấu tạm mì gói cho ba đứa ăn tạm. Quả nhiên cái nối cơm điện mà không ở nhà thì chẳng có cơm ngon mà ăn


- Không biết là Jaejoong hyung bị gì nhỉ ? – Junsu vừa nhai miếng mì Yoochun gắp cho vừa hỏi.

- Thôi ngay cái màn mùi mẫn đó đi – Changmin càu nhàu - Ai mà biết được cơ chứ.


Yoochun liếc xéo Changmin trong khi tiếp tục múc muỗng nước lên miệng Junsu


- Nhớ không nhầm thì lúc nãy Jaejoong hyung nói với Yunho hyung là ăn không ngon, mà ăn vào là nôn ra. Vì bữa sáng Yunho hyung nài Jaejoong hyung ăn miếng cá rồi hyung ấy chạy vào toilet nên mới biết đấy


Changmin cúi đầu vừa ăn vừa suy nghĩ. Gì nhỉ ? Ăn không ngon ? Ăn vào là nôn ? Quen thế ?

- Sao Jaejoong hyung không nói sớm chứ ? Làm như chúng mình vô tâm lắm vậy – Junsu lúng búng nói, nhận lại cái gật đầu đồng tình từ Yoochun, rồi suýt nghẹn khi Changmin đập bàn hét lên “ĐÚNG RỒI!!”


Yoochun và Junsu trợn mắt nhìn Changmin bỏ dở tô mì, lao lên phòng, lôi laptop xuống, gõ gõ cái gì đấy, sau đó xoay màn hình lại trước mặt hai người. Yoochun liếc qua cái folder “fiction ” , hơi nhăn mặt rồi đọc trang hiển thị.


Cậu bước ra khỏi toilet, mắt sũng nước. Anh lo lắng nhìn cậu.

- Em ổn chứ ?



- Vâng, chỉ là khó chịu trong người thôi. Không hiểu sao dạo gần đây em khó ăn lắm, ăn vào là muốn nôn ra, có khi chỉ cần ngửi mùi là muốn chạy vào toilet lắm rồi – Cậu vừa lau mặt bằng chiếc khăn anh đưa vừa nói



- Không lẽ -Giọng anh mừng rỡ - Em .. có thai ?Anh mong ngày này lâu lắm rồi.

....”




Cặp đôi kia há hốc miệng rồi quay sang Changmin gào lên “Sao có thể chứ ? Có thai á ? Mà lại là con trai ”


Yoochun nheo mắt nhìn Changmin, tỏ ý nghi ngờ

- Cũng chỉ là truyện, tức là tưởng tượng thôi. Hạnh phúc thật, nhưng mà kỳ quái quá, lại phản khoa học nữa.


Changmin điềm nhiên húp nốt tô mì, bảo

- Chưa đâu, coi nốt trang còn lại kìa.


Yoochun lia con chuột mở trang kia, và yoochun không thể nào tin vào mắt mình.



M-pregnnat”, viết tắt của man pregnant, là hiện tượng con trai thực tế cũng có thể mang thai tự nhiên được, mà không cần cấy ghép. Một số người mang nhiễm sắc thể XY mà phát triển cơ thể hòan tòan giống con gái, có tử cung đàng hòang cho nên mang thai được. Một số người chuyển đổi giới tính cũng có khả năng mang thai được “



Changmin xoa hai tay vào nhau, cười hí hửng

- Hiếm lắm mới gặp đấy. Mai nhà mình đi mua xổ số đi. Chắc chắn trúng

Junsu lắp bắp chỉ vào cái laptop.

- Là.. là th.. thật à ?

Nhận lại từ Changmin một cái gật đầu khẳng định, Junsu ngồi phịch xuống ghế rồi phá lên cười

- Vậy là mình sắp có cháu gọi bằng cậu rồi ? À không, chú chứ nhỉ ? Ủa, mà vậy là chú hay cậu nhỉ Chunnie ?


Changmin nhìn Junsu bằng nửa con mắt. Rõ là cá heo thì chỉ suy nghĩ được đến thế thôi. Vẫn biết là Junsu thích con nít, nhưng cũng phải nhìn ra mặt thiết thực của vấn đề chứ.Việc như thế là không nghĩ gì à ? Trong cái phần rất nhỏ mà trúng Jaejoong hyung tức là nhà này đang có vận hên, phải đi mua đồ ăn có chương trình bốc thăm hay cào gì đấy mới được.


Yoochun nhìn Changmin mặt mày tươi rói phóng ra khỏi nhà mà lắc đầu ngán ngẩm. Sao nhà này phản ứng chẳng như người thường thế nhỉ ? Chuyện như thế mà lại nghĩ toàn những chuyện gì đâu, chẳng liên quan gì đến chủ đề chính cả. Mà.. làm gì có chuyện hên như thế chứ. Trước giờ anh và Yunho thỉnh thoảng cũng mua xổ số mà có bao giờ trúng đâu. Giờ lại... mà Junsu cũng thật là, chuyện như thế cũng chấp nhận ngay được. Chậc, mà thôi, vậy mới là Junsu của mình ~


Trong gia đình quái lạ, có hai người đang rất hạnh phúc, và một người đăm chiêu.



Bệnh của Jaejoong.


Yunho dìu Jaejoong đi vào nhà, miệng không ngừng lẩm bẩm gì đấy như là “Cần chăm sóc kĩ hơn” Jaejoong mệt mỏi dựa hẳn vào Yunho, nói nhỏ


- Tớ xin lỗi ~


- Giờ này rồi mà còn xin lỗi gì chứ ? Có phải lỗi của cậu đâu – Yunho đỡ Jaejoong ngồi xuống sofa, bảo – Từ nay trở đi nhớ ăn uống cẩn thận vào đấy.


Junsu nhìn hai người, càng khẳng định thêm về những triệu chứng của Jaejoong. Thì phải “có gì” thì Yunho hyung mới lo lắng thế chứ. Rất hào hứng, cậu chạy tới, hùa theo

- Đúng thế, hyung phải cẩn thận với sức khoẻ mình chứ. Hyung mà bị gì thì chúng em biết làm sao đây.


Jaejoong mỉm cười, bảo “cám ơn em” rồi vuốt tóc Junsu. Cười tít mắt, Junsu tiếp


- Thế bao giờ thì có cháu cho tụi em chơi ạ ?

Jaejoong trợn mắt nhìn Junsu, tưởng tai mình nghe nhầm, liền hỏi lại


- Có cái gì cơ ? Em hỏi quà ấy hả ?

Junsu ngây thơ lắc đầu


- Không ~ ~ Là cháu ấy, là con của hyung với Yunho hyung ấy ~


- Con á ? – Jaejoong lúc này rõ ràng đã bị Junsu làm ngạc nhiên đến cực độ, từ nói ra cũng không rõ ràng nữa - L... làm sao mà ...


- Ấy, hyung đừng giật mình, có hại cho thai nhi. Hyung định hỏi sao em biết chứ gì ? Các dấu hiệu của hyung rõ ràng quá còn gì


Lời nói vừa dứt, chưa kịp hí hửng thêm, Junsu đã nhảy dựng lên. Yunho từ bếp đi ra, tay đưa ly sữa cho Jaejoong, chân thì đá Junsu một cái

- Sao não lại tỉ lệ nghịch với vòng ba của em thế chứ. Nghe cho rõ đây Kim Junsu, khi em gọi Jaejoong là hyung thì làm sao mà có cháu cho em chơi chứ hả ? Tử cung từ trên trời rớt xuống chắc, hay là treo lơ lửng đâu đó – Yunho quay sang nhắc Jaejoong nhớ thổi sữa cho nguội bớt mới được uống, rồi lại nhìn Junsu – Em thích con nít lắm à ? Vậy bảo Yoochun ra ngoài kiếm một cô là xong thôi.


Yoochun đang đưa laptop cho Junsu coi, nghe thấy quay sang nhăn mặt với Yunho “Em nào có thế chứ”


- Nhưng.. – Junsu định vặc lại, nhưng Yoochun lại kéo Junsu nhìn vào laptop của Changmin –Vẫn là trang khi nãy, nhưng Yoochun đã kéo xuống dưới một chút, và dòng tiếp theo là


“....khả năng mang thai được





Tuy nhiên, cần lưu ý, những triệu chứng của mang thai giai đoạn đầu rất giống với đau bao tử. Vậy nên cần chú ý để nếu là mang thai thì không uống thuốc bừa bãi hay nếu là đau bao tử thì cần chữa trị”



Lần thứ hai trong ngày, quai hàm của Junsu lại rớt xuống đất. Yoochun lúc này đang hỏi Jaejoong sao lại để bị như thế.

- Là đau bao tử đấy. Do cậu ấy ăn uống thất thường, bữa sớm bữa trễ, thậm chí còn bỏ bữa nữa – Yunho trả lời thay, mắt canh chừng Jaejoong uống cho hết cốc sữa – Này, còn gần nửa ly nữa kìa.

- Sao lại thế chứ hyung ? – Yoochun lo lắng hỏi

- Tại.. mấy đứa với Yunho đi về thất thường, có bữa không về, hyung chờ cơm, có khi lỡ bữa, hyung lười.. nên thôi.- Jaejoong cười đến phát tội.


Junsu sau khi định thần lại thì đến gần chỗ Jaejoong, bảo


- Vậy bữa sau em sẽ gắng về sớm ăn cơm với hyung – Miệng cười rất tươi trong trong đầu đang cười rất độc ác về những gì mình sẽ làm với Changmin sau khi nó về. Đồ xớn xác, báo hại cậu xớn xác theo.


- Em cũng vậy, Jaejoong hyung – Yoochun nắm lấy tay Jaejoong mà nói, mức độ thành khẩn tăng lên maximum


- Ai cũng lo cho cậu hết, nên từ nay không được như thế nữa. Nhớ chưa ? – Yunho vừa nói vừa bóp nhẹ bàn tay còn lại của Jaejoong.


Gia đình thật là hạnh phúc. ~ ~ ~


~.~.~.~ .~.~.~.~


À, còn Changmin của chúng tam lúc này đang chết đứng trước cửa phòng khách cùng mớ đồ ăn có khuyến mãi của mình. Trong đầu xoay xoay mấy câu hỏi.


Là đau bao tử , đau bao tử. Là đau bao tử sao ?



Changmin-ah~ Thật tội nghiệp cho túi tiền của anh. Nhà này chưa có diễm phúc trúng xổ số hay khuyến mãi bao giờ.



-End-


Extra:



- Thật không thể tin được mấy đứa nghĩ hyung có thai – Jaejoong nhăn mặt – Dù hyung có làm nồi cơm điện cho cả nhà, mặt hyung có nét nữ tính thật đấy, nhưng hyung cũng manly mà. Đâu có ai nhầm hyung với con gái được đâu.



- Nhưng đứng với Yunho hyung thì hyung không bằng đâu. Nhìn kiểu gì cũng là Yunho hyung hơn.- Junsu, Yoochun, Changmin đồng thanh trả lời



Yunho cười lớn trước vẻ mặt của Jaejoong khi nghe ba đứa nói. Anh nói với Jaejoong bằng giọng nghiêm túc



- Tớ cũng thích có con



Ngay lập tức, Jaejoong bắn tia mắt chết người sang Yunho, gầm ghè “Cậu dám ~” Ba người kia dụi mắt mấy lần nhìn xem có phải Yunho yêu Jaejoong nhất đã bị người ngoài hành tinh tráo rồi không



- Nhưng – Yunho nheo mắt, ôm eo Jaejoong – Tớ thích cái bụng phẳng của cậu hơn.



Jaejoong đánh vào tay Yunho nhưng miệng lại cười toe toét, Yunho tiếp



- Hơn nữa, tớ yêu một người con trai, và đối với tớ, vậy là hoàn hảo



Yunho kéo Jaejoong về phía mình. Junsu, Yoochun hốt hoảng bịt mắt Changmin kéo lên lầu mặc kệ cho Changmin càu nhàu rằng cậu ta đủ tuổi rồi, đã là người lớn rồi . “Nhưng em vẫn còn đang đi học” là chính xác là những gì mà Yoochun và Junsu đã nói với Changmin.

-End extra-
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

[PG-13] Bệnh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >† :: ~ Short Fic ~-