[R] Gomennasai
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [R] Gomennasai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

huyenhtk
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YJ
Tổng số bài gửi : 42
Won : 40
Thanks : 2
Age : 27
Đến từ Đến từ : somewhere^_^
Gia huy :


Bài gửiTiêu đề: [R] Gomennasai   Fri Jul 23, 2010 11:11 pm

Author: Vans
Disclaimer: ước gì họ thuộc về tui >.<
Pairings: Yunjae, Yoosu
Rating: R
Category: romance
Length: longfic
status: on going

repost by Huyenhtk tức Tea unni dễ xương


Trích dẫn :
đã được sự đồng ý của tác giả
Spoiler:
 
* NOTE: VÌ TỚ KHÔNG UP ĐƯỢC ẢNH LÊN UPANH.COM CHO NÊN TỚ KHÔNG THỂ ĐƯA ẢNH TỚ CHỤP LẠI PHẦN ĐỒNG Ý CỦA SS Vans, NÊN SẼ EDIT LẠI SAU





















GOMENNASAI (ごめんなさい)






Chapter 1:



“Jaejoong à, cậu mang tập tài liệu này qua bên phòng khách hàng giúp tôi” một cô gái trẻ đang ngồi trong phòng làm việc gọi với theo một cậu thanh niên vừa đi qua cửa.

“Vâng ạ” cậu thanh niên nghe thấy liền bước vào phòng và nhận tập hồ sơ từ tay cô gái.

“Cảm ơn cậu nhiều nhé” cô mỉm cười đầy thân thiện.

“Có gì đâu chị, có là nhiệm vụ của em mà” cậu cười – một nụ cười thật hiền đủ làm tỏa sáng cả căn phòng lúc đó.


Jaejoong là thế, luôn mỉm cười với mọi người, luôn làm việc rất chăm chỉ dù công việc của cậu chỉ là một người tạp vụ trongcông ty kinh doanh địa ốc MH rộng lớn mà thôi. Vì tính cách khá hiền, thân thiện và chăm chỉ nên vừa vào làm chưa được bao lâu, cậu đã được mọi người vô cùng quý mến.






Đang rảo bước trên dãy hành lang rộng, chợt điện thoại trong túi áo cậu rung lên.

Là tin nhắn của Junsu

[Hyung à, hôm nay em được về sớm, em nấu cơm chờ hyung về nhé^^]

Mỉm cười trước tin nhắn của đứa em yêu quý, cậu dừng lại một lát rồi quyết định
ấn số gọi cho nó.


[A lô, Junsu yah]

[A, hyung, hyung gọi lại làm gì, phí tiền lắm, nhắn tin không được sao? Mà không phải là bây giờ hyung đang trong giờ làm việc à?] Cậu chưa kịp nói gì thì đã bị đầu dây bên kia thuyết giảng một tràn.

[Trong giờ làm việc thì không được gọi điện sao nhóc?]

[…]

[Em về thì nghỉ ngơi đi, một lát hyung về nấu cho em ăn, em lo học bài rồi ngủ một lát, khi thức dậy sẽ thấy cơm hyung nấu sẵn, em chỉ việc ăn thôi, sức khỏe em không tốt, không được làm việc nặng đâu]

[Yah, hyung này, làm như em sắp chết không bằng, vả lại nấu ăn có phải là việc gì nặng nhọc đâu]

[Nhưng mà….]

[Em đã bảo là em làm được mà, thế nhé, hyung làm việc tiếp đi, lát về sẽ có cơm ăn, em cúp máy đây]

[…]

Jaejoong phì cười trước kiểu nói chuyện của đứa em mình. Quả thật là từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ cậu thuyết phục được nó chuyện gì. Nhưng ngẫm lại thì nó cũng muốn tốt cho cậu thôi. Cậu biết nó không muốn trở thành gánh nặng cho cậu, đã bao nhiêu lần cậu bảo là nó không cần làm gì hết, chỉ cần chữa bệnh cho thật tốt, mọi chi phí đều có cậu lo cho nó cả rồi, và Junsu cũng không phải là một
đứa em quá bướng bĩnh đến mức cãi lời cậu, chỉ là nó luôn cố giúp cậu làm những việc nhỏ như những công việc trong nhà. Đôi khi cậu cũng cảm thấy nên cho nó vận động một chút cũng tốt, cơ thể của nó đã quá ốm yếu rồi.







Vừa đi vừa nghĩ ngợi về chuyện gia đình mình mà Jaejoong đã vô ý khi không nhận ra có người đang đi về phía mình.


“A, xin lỗi, xin lỗi” Jaejoong cúi đầu tạ lỗi với người vừa bị cậu đâm phải.

“Cậu đi đứng kiểu gì vậy hả?” một giọng nói cáu gắt vang lên.

“Tôi xin lỗi, bất cẩn quá” Cậu cúi xuống nhặt những tờ giấy rơi lã chã trên nền đất, trong đó có cả tập tài liệu mà người ta nhờ cậu đem đi lẫn vào những tài liệu trong sấp hồ sơ của người kia.

“Bỏ đi, không sao” Vẫn giọng nói cáu bẵng như thế, người kia nhanh chóng thu nhặt hết hồ sơ của mình rồi đứng lên phủi lấy quần áo.


Jaejoong cũng đứng lên để tiếp tục xin lỗi dù những tờ giấy của cậu vẫn chưa được nhặt hết.

“Tôi thành thật xin lỗi” – lại cúi đầu.

“A… Tổng giám đốc” Jaejoong khi ngẩn lên liền nhận ra ngay người đối diện.

“Uhm, cậu là nhân viên mới à?”

“Dạ… không phải ạ, tôi làm lâu rồi, nhưng chỉ là tạp vụ thôi” Cậu cảm thấy tim mình đập liên hồi, lần đầu tiên được tiếp xúc với anh ở cự li gần như thế.

“Uhm, được rồi, lần sau hãy cẩn thận” người kia nói rồi đi thẳng.



Jaejoong cúi đầu chào, sau đó thì ngẩn lên nhìn vào tấm lưng rộng của người vừa mới đi khỏi, trong lòng chợt cảm thấy buồn.


Nhanh chóng nhặt hết đống giấy vẫn còn nằm vương vãi dưới đất, cậu đi nhanh về phía phòng khách hàng. Hôm nay có lẽ là một ngày may mắn của cậu.










~~~~~o0o~~~~~








“Hyung à, hôm nay có gì vui mà hyung cứ cười mãi thế?” Junsu vừa gắp miếng rau trong đĩa vừa nhìn hyung mình một cách ái ngại.


“Không sao, hôm nay thấy em khỏe hơn thì hyung vui thôi” Cậu mỉm cười.


“Hyung nói dối, bình thường em cũng thế này mà hyung có cười suốt như bây giờ đâu” Junsu cũng cười lại với Jaejoong. “Hyung à, có phải là hyung lại được gặp anh giám đốc kia đúng không?” Junsu nháy mắt.

“Nè, em nói bậy gì đó” Jaejoong cúi đầu, nhưng Junsu có thể thấy được vẻ mặt của anh mình đang đỏ dần lên.

“Hyung vui là em vui rồi, hyung đã hy sinh vì em quá nhiều rồi, cũng đến lúc hyung cần tìm hạnh phúc cho mình chứ, em không sao cả, sức khỏe em yếu nhưng em vẫn có thể học tốt được mà, sau này em sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền để nuôi hyung nữa, vậy nên hyung đừng lo gì cả. Em thương hyung nhất đấy, nên hyung yêu ai em cũng đều ủng hộ”


“Junsu yah……” Cậu cảm thấy thật cảm động khi nghe những lời đó từ miệng em trai mình. Jaejoong và Junsu mồ côi cha mẹ, Junsu lại mắc phải căn bệnh tim bẩm sinh, sức khỏe yếu nên không thể làm việc gì nặng được. Vì quá thương em mình nên Jaejoong đành nghỉ học sớm để đi làm kiếm tiền nuôi em ăn học. Cậu biết nó rất thương cậu, luôn cảm thấy áy náy khi trở thành gánh nặng của cậu, nhưng cậu
biết, Junsu là một đứa rất ngoan và nghe lời, nó sẽ không phụ lòng cậu đâu.

“Hyung khóc à?” Junsu bỏ chén cơm xuống bàn rồi đưa tay lau nước mắt cho cậu.
“Thật là… hyung của em từ khi nào mà lại mít ướt như vậy chứ”


“Ha ha ha, khóc gì chứ” Jaejoong gạt nước mắt mỉm cười xoa đầu đứa em nhỏ, từ khi nào mà Kim Jaejoong lại trở nên mau nước mắt thế này, “Hyung cũng thương em nhất!”



Trong căn nhà nhỏ giữa thủ đô Seoul rộng lớn, dù là mùa đông lạnh đến đâu thì cũng không thể nào át được sự ấm áp trong trái tim của hai con người dù thiếu thốn về vật chất nhưng luôn dạt dào tình yêu thương.








~~~~~o0o~~~~~







Jaejoong bước ra hành lang và ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao. Quả thật là nơi Seoul ánh đèn luôn tràn ngập về đêm thế này thì tìm một ngôi sao là rất khó khăn, nhưng nếu quan sát kĩ thì người ta vẫn có thể tìm thấy vô vàng những ngôi sao luôn cố tỏa ra chút ảnh sáng yếu ớt mong xua đi thứ ánh sáng rực rỡ do con người tạo ra.




Sau khi ăn cơm xong thì cậu đã xua Junsu về phòng để chuẩn bị bài cho ngày mai đến trường. Thật ra thì nhà cậu chỉ là một căn nhà cấp 3 nằm trong một căn hẻm nhỏ mà cậu thuê được qua sự giới thiệu của một người bạn từ khi cậu cùng Junsu lên Seoul để tiếp tục việc học của nó. Dù nhà nghèo nhưng Junsu không bao giờ phụ lòng cậu và vì thế mà nó thi đỗ vào một trường cấp 3 danh tiếng ở Seoul,
điều đó cũng đồng nghĩa với việc cậu và nó phải chuyển cuộc sống từ quê lên đây. Thắm thoắt mà bây giờ Junsu đã học lớp 12 rồi, thời gian trôi nhanh thật, và cậu cảm thấy mình đã dần quen với cuộc sống tấp nập nơi đây.



Dù không có bằng cấp nhưng cậu vẫn tìm được một việc với tiền lương đủ xoay trở tiền nhà và tiền sinh hoạt cho hai anh em. Junsu học rất giỏi nên được miễn học phí, vì vậy nên cũng đỡ được phần nào cho cậu. Nhưng với căn bệnh của Junsu như thế, cứ 1 tháng phải vào bệnh viện khám một lần, niên tiền lương của cậu phải được sử dụng hết sức tằng tiện để có thể mua thuốc và chữa trị cho nó.


Điều mong muốn duy nhất của cậu là Junsu ăn học nên người, và bệnh tình thuyên giảm. Ngay từ khi cha mẹ mất, cậu luôn mang một ý nghĩ trong đầu là Junsu chính là hạnh phúc, là tương lai của cậu, chỉ cần nó khỏe mạnh, vui vẻ, thành đạt thì cậu đã hạnh phúc lắm rồi.


Nhưng mọi chuyện dường như không chỉ dừng lại ở đó khi cậu trông thấy anh. Qua những trang báo, chứa đầy hình ảnh và những thông tin về hoạt động của anh, trái tim cậu loạn nhịp lúc nào không biết. Cậu không chắc đó có phải là tình yêu hay không khi cậu chưa bao giờ thấy được anh ở ngoài đời. Nhưng qua những bài báo, cậu cảm nhận được anh là một người đàn ông lạnh lùng, quyết đoán, tài giỏi khi một mình lèo lái công ty từ bờ vực phá sản trở thành một tập đoàn lớn nhất, nhìn châu Á. Và không biết từ lúc nào, cậu biết mình luôn dõi theo anh, dõi theo từng bước đi của anh, vui mừng vì những thành công anh đạt được, lo lắng khi công ty anh gặp sự cố.



Và có lẽ cuộc đời cậu cũng chưa hẳn là quá đen tối khi cậu được nhận vào làm tạp vụ trong chính công ty anh. Tuy không được nhìn thấy anh nhưng cảm giác được đứng chung một nơi với anh khiến cậu rất vui. Việc hàng sáng dậy sớm đi làm và háo hức nép mình vào một góc gần cửa chính của công ty đợi anh đến khiến cho cuộc sống của cậu bớt phần tẻ nhạt. Cậu luôn nghĩ chỉ cần được nhìn thấy
anh thôi thì đã khiến cậu vui lắm rồi.

Từ đó thì trong tâm trí Kim Jaejoong lại có thêm một lí do để khiến mình hạnh phúc, đó chính là trông thấy Jung Yunho mỗi ngày.


Junsu cứ luôn trêu rằng cậu yêu anh từ khi nó bắt gặp cậu cứ suốt ngày chúi mũi vào tờ báo có hình anh trên trang bìa rồi mỉm cười vu vơ. Cậu thì luôn mỉm cười xoa đầu nó rồi bảo “Ngốc à, em còn nhỏ thì làm sao biết được chứ”

Cậu biết chứ, cậu và anh không thể nào có cái thứ xa xỉ gọi là “tình yêu” được, điều đó là quá sức tưởng tượng của cậu rồi. Cậu biết thân phận mình quá thấp kém để có thể với tới được nơi anh. Vì thế cậu đành chấp nhận nhìn anh từ xa và luôn âm thầm ủng hộ anh như thế.














~~~~~o0o~~~~~








“Jaejoong à, cậu lấy giúp tôi một tách cà phê được không?” trưởng phòng Han yêu cầu.



“Dạ vâng, xin đợi một chút ạ”







Đó cũng là một trong những công việc hàng ngày của Jaejoong. Trong cái công ty này thì hầu như mọi nhân viên đều bận rộn, nên ngoài việc quét dọn hay bưng bê ra thì việc pha cà phê cũng do cậu phụ trách.





“À, đang cần à? Nhưng tôi biết tìm đâu ra người như thế chứ” tiếng vị trưởng phòng nhân sự vang lên phía bên trong căn phòng thu hút sự chú ý của cậu.



“Ừ, ừ, chỉ cần có sức khỏe thôi đúng không? Làm việc từ 6h đến 11h tối à?....Được rồi, khi nào tìm được tôi sẽ báo lại cậu sau”











Cốc cốc









“Vào đi”



“Thưa trưởng phòng, cà phê của ông đây”



“Được rồi, cậu cứ để trên bàn giúp tôi, cảm ơn cậu”



“À…. Ông có thể cho tôi hỏi điều này được không” Cậu ngập ngừng hỏi ngay khi đặt tách cả phê xuống bàn”



“Chuyện gì?”



“Có phải công ty đang tuyển người làm việc gì không ạ?”



“Ừ… có chuyện gì sao?”



“Chỉ cần có sức khỏe là được rồi đúng không ạ?”



“Nghe lóm người khác nói điện thoại là không tốt đâu cậu Kim Jaejoong”



“Vâng…. Tôi xin lỗi…Nhưng liệu tôi có thể làm được công việc đó không?”



“Sao cơ?” Ông nhìn cậu hết một lượt từ trên xuống dưới. “Trông cậu ốm yếu thế này thì có làm nổi không, huống chi cậu đã làm ở đây vào ban ngày rồi”



“Được mà, thưa ông” cậu cười rạng rỡ, “Việc gì tôi cũng làm được, trông tôi thế này chứ tôi khỏe lắm”



“Thế à? Công ty đang tuyển bảo vệ đấy, nhưng tôi chưa tìm ra người, vì cần gấp quá, làm từ 6h đến 11h tối, vì ca khuya thì đã có người làm rồi”



“Được ạ, tôi làm được” nụ cười của cậu rạng rỡ hơn bao giờ hết



“Nói vậy thôi chứ cũng không có gì nặng nhọc, vì buổi tối thì mọi người về cả rồi, cậu chỉ việc đi xung quanh kiểm tra, nếu có chuyện gì thì phải nhấn chuông báo động, lực lượng tuần tra sẽ đến ngay” ông giải thích. “Thật ra thì có đến hai người nhưng cậu Lee vì có chuyện nhà nên xin nghỉ tháng này, nên tạm thời chỉ có mình cậu thôi”





“Dạ, tôi sẽ làm tốt ạ. Cảm ơn trưởng phòng nhiều lắm. Vậy khi nào tôi bắt đầu làm ạ?”



“Tối nay cậu có thể sắp xếp công việc được không? Nếu được thì ngay tối nay cậu có thể làm luôn cũng được”



“Dạ được, tôi nay tôi sẽ làm. Giờ xin phép trưởng phòng, một lần nữa cảm ơn trưởng phòng nhiều lắm”













Khép cảnh cửa phòng lại, nụ cười của cậu rạng rỡ hơn bao giờ hết. Vậy là từ nay cậy lại có thể kiếm thêm thu nhập để lo cho Junsu rồi.



[Junsu à, tối nay hyung phải ở lại làm ca tối, 11h mới về, em ra ngoài mua thức ăn rồi ăn tối, học bài rồi ngủ trước đi, đừng chờ hyung]



Đóng nắp điện thoại, cậu mỉm cười hạnh phúc mà không biết được rằng kể từ ngày hôm nay, cuộc đời cậu sẽ chuyển sang trang mới.






End chapter 1


Được sửa bởi huyenhtk ngày Sat Jul 24, 2010 11:07 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huyenhtk
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YJ
Tổng số bài gửi : 42
Won : 40
Thanks : 2
Age : 27
Đến từ Đến từ : somewhere^_^
Gia huy :


Bài gửiTiêu đề: Re: [R] Gomennasai   Sat Jul 24, 2010 10:56 pm

Chapter 2







Đọc tin nhắn đến lần thứ 5, Junsu cuối cùng cũng chịu tắt điện thoại mà ngẩng đầu lên nghe thầy giảng.



Hyung của cậu thật là… sao cứ luôn chuốc khổ cực vào người như thế. Mỗi lần nhìn Jaejoong phải vất vả vì mình, cậu cảm thấy mình là một người quá vô dụng vì không giúp được gì cả. Bây giờ việc duy nhất cậu có thể làm được là học thật tốt để ra trường kiếm được một việc làm thật tốt đỡ đần cho Jaejoong, đến lúc đó thì có thể đền đáp cho anh cậu rồi.

Mải lo suy nghĩ mà Junsu không thấy cánh cửa phòng học mở ra, và thầy giám thị bước vào, đi theo sau là một cậu học sinh.

“Xin thầy Yoo cho tôi xin 5 phút nhé” thầy mỉm cười với thầy dạy toán.

“Giới thiệu với các em, đây là bạn Park Yoochun, bạn mới của chúng ta”

“Chào các bạn, mình là Park Yoochun, các bạn có thể gọi mình là Yoochun, mình mới chuyển từ Mỹ về, rất mong được các bạn giúp đỡ” cậu học sinh mới mỉm cười mà không biết rằng làm rung động trái tim bao cô gái.

Cả lớp bắt đầu xì xầm bàn tán.

“Cậu ấy trông đẹp trai thật”

“Đến giữa năm 12 rồi mà vẫn còn có học sinh chuyển trường sao”

“Trông đẹp trai quá, không biết có bạn gái chưa nhỉ?”





“Yoochun à, em ngồi đâu bây giờ nhỉ…. À, chỗ bên cạnh Junsu còn trống, em ngồi đó nhé”

“Vâng ạ”





“Chào cậu, mình là Yoochun, rất vui làm quen cậu”

“Chào” Junsu có vẻ không thiết tha gì mấy với cậu bạn mới này, cậu lại tiếp tục chúi mũi vào quyển sách trước cái nhìn ngạc nhiên của anh.





~~~~~o0o~~~~~



“Jaejoong à, cậu chưa về sao?” một anh nhân viên hỏi cậu sau khi xong việc.

“Ừ, tôi vừa mới nhận thêm ca tối nữa” mỉm cười đáp lại.

“Vậy tôi về trước nhé”



Cậu ngồi thêm một chút nữa đợi cho nhân viên về hết, cậu mới đứng dậy cẩn thận đi quan sát xung quanh. Nơi đây quả là lớn thật. Theo lời trưởng phòng thì cậu chỉ cần đi quanh quan sát từ tầng 1 đến tầng 3 thôi, những tầng còn lại đã có nhân viên khác lo.


Jaejoong lẳng lặng đi một lượt hết cả ba tầng rồi quay xuống phòng dành cho nhân viên tạp vụ ở tầng trệt. Ngước lên nhìn đồng hồ, nhanh thật, đã gần 8 giờ tối rồi, không ngờ chỉ có 3 tầng mà mất nhiều thời gian như vậy. Chỉ mới thế thôi mà cậu đã cảm thấy mệt lắm rồi. Thật ra thì sức khỏe cậu không được tốt lắm, bắt đầu làm việc từ khi hết cấp 2, toàn là những công việc nặng nhóc khiến cho sức khỏe cậu dần giàm sút, thế nhưng khi nghĩ đến Junsu thì cậu không thể nào dừng lại được, cậu phải cố hết sức để đi làm kiếm tiền cho tương lai của nó. Việc học của cậu đã không suông sẻ gì rồi, nên chỉ làm được những việc với đồng lương ít ỏi như thế này, vậy nên em cậu phải được học nhiều hơn cậu, giỏi hơn cậu để có thể có được một tương lai sáng lạng hơn cậu.


Bước ra khỏi căn phòng, cậu lại đi tới lui xung quanh. Việc của cậu chỉ là đi xung quanh, còn các phòng thì đã được khóa cẩn thận rồi, nên cậu không vào được. Kể ra công việc này đúng là cũng nhàn thật, chỉ việc đi qua lại thế này thôi, việc an ninh ở đây thì không phải chỉ mình cậu trông coi, còn có cả hệ thống camera, hệ thống báo trộm tinh vi, và còn có cả lực lượng an ninh bên ngoài nữa.






Ngẫm lại thì cậu cũng làm ở đây được hơn một năm rồi, vì đây là một tập đoàn lớn nên tiền lương đối với một chân tạp vụ như cậu cũng không phải là quá tệ như những công ty nhỏ khác. Và chính sách đãi ngộ đối với nhân viên rất tốt, nên câu chưa bao giờ nghe một điều gì than phiền về công ty từ các nhân viên ở đây. Xem ra tổng giám đốc đúng là quá tốt rồi.



Mải suy nghĩ nên khi nhìn lại thì Jaejoong đã đứng ở tầng 3. Quay ra nhìn vào những ô cửa kính ngoài hành lang, Seoul về đêm rất đẹp. Những ánh sáng phát ra từ các bảng hiệu, đèn neon từ các khu nhà cao ốc, cả ánh sáng phát ra từ những chiếc xe đang chạy trên đường tạo nên một Seoul vô cùng náo nhiệt, khác hẳn với không khí ở quê cậu.

Anh em cậu cũng đã lâu lắm rồi không về quê, họ hàng cậu giờ đây đã không còn một ai nữa rồi, khi dọn lên đây sống thì ngay cả căn nhà nhỏ mà cha mẹ để lại cậu cũng đã bán đi để tiền cho Junsu ăn học, chỉ còn lại phần mộ của cha mẹ cậu đã quá lâu rồi không có người chăm sóc. Trước khi đi cậu đã nhờ chú Jang hàng xóm trông nom giúp, cậu hứa là sau này khi dành dụm được một ít tiền sẽ đưa Junsu về tạ tội với cha mẹ.




~~~~~o0o~~~~~





Cạch cạch cạch




Có tiếng động lạ phát ra từ gần nơi Jaejoong đang đứng, giờ này rồi mà còn ai chưa về nữa sao? Mà không phải tầng 3 là tầng dành cho ban giám đốc à? Trí tò mò nổi lên, Jaejoong nhẹ nhàng bước đi về phía phát ra âm thanh lạ.


Có một căn phòng vẫn còn sáng đèn, cậu khẽ bước đến gần.

Giật mình bởi dòng chữ “Phòng giám đốc” đập vào mắt, cậu hơi ngần ngại nhưng vẫn cố nhìn vào khe cửa để hở.




Trước mắt cậu là người mà cậu luôn muốn gặp nhất – giám đốc Jung Yunho. Anh làm gì ở đây vậy nhỉ?


Cậu vẫn tiếp tục đưa mắt nhìn vào trong. Căn phòng vô cùng bừa bãi với đầy vỏ lon bia vương vãi khắp sàn. Trên bàn làm việc vẫn còn mấy chai rượu ngoại đã được uống cạn từ lúc nào. Và anh thì đang nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế salon đắt giữa phòng. Anh nằm đó mắt nhằm nghiền, chiếc
áo sơ mi trắng chỉ còn gài một nút. Không còn phong thái của một vị giám đốc lạnh lùng quyết đoán, không còn ánh mắt sắc bén khi quyết định một vấn đề nào đó, mà thay vào đó là vẻ mặt mệt mỏi không còn chút sức sống.





Hoảng hốt, Jaejoong không còn nhớ đến việc mình đang nhìn trộm mà cậu đầy nhanh cửa và bước đến bên cạnh lay anh dậy.


“Giám đốc, giám đốc” trông thấy anh như thế này, trong cậu dâng lên một cảm giác lo lắng mơ hồ.


Cậu lay được một lúc thì anh cũng hé mắt ra một cách mệt mỏi.

“Ai…vậy?” anh mệt mỏi đưa tay lên che đi ánh đèn chói mắt.

“Giám đốc làm sao vậy?” tay cậu vẫn còn níu lấy cánh tay anh

“Tôi hỏi cậu là ai?” anh có vẻ đã tỉnh hơn một chút và hất tay cậu ra.

Jaejoong hơi bất ngờ trước hành động đó của anh. Cũng phải thôi, trước một người lạ thì ai mà không làm thế.

“Giám đốc say rồi, để tôi làm chút nước gì đó để giải rượu cho giám đốc” cậu nói và đứng dậy toang bước ra khỏi phòng thì đã bị anh ngăn lại.

“Không cần đâu, tôi sắp về rồi, phiền cậu bỏ những vỏ lon này vào sọt rác giúp tôi, và cậu có thể ra khỏi đây được rồi” Anh nói rồi cố ngồi dậy cài nút áo và bước về phía nhà vệ sinh đặt sẵn trong phòng.



Jaejoong ngoan ngoãn làm theo rồi bước ra khỏi phòng. Hôm nay có phải là một ngày may mắn không khi cậu lại được tiếp xúc anh ở một cư ly gần như thế. Dù anh có đối xử lạnh nhạt với cậu nhưng đối với cậu như vậy cũng là quá đủ rồi, cậu hiểu rõ thân phận mình là thế nào mà. Nhưng có vẻ như lòng tham của con người là vô đáy khi cảm giác hụt hẫng len lỏi vào sâu trong lòng cậu, cậu mong có thể được ở gần anh nhiều hơn một chút nữa, và anh nói chuyện với cậu lâu một chút nữa….

Lắc đầu để xoa đi ý nghĩ đó, cậu quay lưng nhìn vào cánh cửa phòng giám đốc ngay lúc cánh cửa ấy bật mở và anh bước ra khỏi đó. Tim cậu lại đập liên hồi khi trông thấy anh mất rồi.



“Cậu là bảo vệ mới ở đây à?” Anh hỏi nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi, có lẽ anh đã tỉnh táo hơn lúc nãy rồi.

“Vâng ạ, tôi mới bắt đầu làm từ hôm nay” Cậu cười thật tươi khi được anh bắt chuyện.

“Ừ, vậy cậu làm tốt nhé, tôi về đây” anh không đợi cái cúi đầu từ cậu mà quay mặt tiến đến chiếc thang máy gần đó.




Cậu nhìn theo bóng dáng anh khuất dần mà trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.



End chapter 2


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
huyenhtk
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YJ
Tổng số bài gửi : 42
Won : 40
Thanks : 2
Age : 27
Đến từ Đến từ : somewhere^_^
Gia huy :


Bài gửiTiêu đề: Re: [R] Gomennasai   Wed Jul 28, 2010 11:04 pm

hầy,hum nay phải nói mí (chục) lời mới được, cái fic nì là bạn Tea cực kỳ thick trong quí hai năm nay, mà coi vắng vẻ quá

hum nay quyết tâm post bài bằng màu hườm cho nó sinh động=))=))
thâu thì vữn có mấy chục lượt view, dù mình view là chính, post típ thâu
hy vọng cả nhà thíck, có gì thì cứ view lên mà đọc nhé

thâu, nói nhìu, lát mod lườm mí phát thì chít, chap 3 nhé
================================

Chapter 3:


Junsu nhìn vào hộp cơm chỉ có vài miếng rau và một ít trứng rồi chép miệng tiếc rẻ. Vậy là Jaejoong đã tăng ca được gần một tuần rồi, đồng nghĩa với việc ngày nào anh cậu cũng đến tận khuya mới về tới nhà và sáng thì mệt mỏi xách giỏ đi làm mà không thể nào ăn sáng ở nhà được, vậy nên không có ai nấu sẵn bữa trưa cho cậu là điều tất yếu. Khả năng nấu nướng của cậu thì chỉ được vài món thông thường, và gọi là “nuốt được” thì cũng đã khá khẩm lắm rồi. Vậy nên anh cậu đi làm được một tuần thì cũng đúng một tuần Junsu toàn ăn cơm với trứng, vì chỉ có món trứng là cậu có thể nấu hoàn hảo nhất.





Giờ trưa ở trường vô cùng ồn ào. Một số bạn được gia đình chuẩn bị sẵn thức ăn thì ngay vừa có chuông reo kết thúc giờ học sáng thì họ đã đem hộp cơm và bày ra cả bàn, làm Junsu có chút gì đó ganh tị. Cậu muốn được Jaejoong nấu ăn cho mỗi bữa sáng, vì có ai hơn được tài nấu nướng của anh cậu đâu. Và một số thì kéo nhau đi ăn ở căn tin, làm không khí buổi trưa thêm phần rôm rả. Jaejoong cũng từng bảo cậu ăn cơm ở căn tin, dù không ngon bằng cơm Jaejoong nấu nhưng cũng đỡ hơn là Junsu tự nấu ăn nhưng cậu đã từ chối để tiết kiệm được phần nào.







Vốn không thích những nơi ồn ào, Junsu ôm hộp cơm của mình ra phía đồi cỏ sau trường. Nơi đây có rất ít học sinh qua lại, nên rất yên tĩnh, và không khí lại mát mẻ, cậu rất thích nghỉ trưa ở đây, sau khi ăn cơm xong cậu có thể xem lại bài rồi nghỉ một chút để bắt đầu giờ học chiều.




Có thể giờ nghỉ trưa của cậu sẽ rất hoàn hảo nếu như không có kẻ phá bỉnh đáng ghét: Park Yoochun.

“Xin chào, mình có thể ngồi với cậu được không?” Yoochun nở một nụ cười rất tươi nhưng trong mắt Junsu nó đáng ghét vô cùng.


Cậu không hiểu sao cậu đã không thích người này ngay từ lần đầu thấy mặt. Trong anh có một cái gì đó khiến cậu cảm thấy không thoải mái.


“Tùy cậu” cậu đáp một cách thờ ơ.





Anh ngồi xuống gốc cây cạnh cậu, bắt đầu mở hộp cơm của mình ra. Cậu khẽ tò mò liếc nhìn sang hộp cơm của anh. Nó trông thật ngon với rất nhiều món khác nhau, có vẻ người làm ra nó cũng vô cùng khéo tay.


“Nếu cậu thích có thể ăn cùng với tôi, ăn cơm với trứng như thế không tốt đâu” có vẻ biết được Junsu đang nhìn vào hộp cơm của mình nên Yoochun lên tiếng mời.


“Cậu không cần bận tâm thế đâu, tôi ăn thế này quen rồi” Junsu nói rồi quay về hướng khác và tiếp tục phần cơm của mình.


Sau khi nhận được câu trả lời như thế thì Yoochun cũng im lặng và bắt đầu ăn cơm.






Junsu vừa ăn vừa hưởng thụ không khí mát mẻ, mặc cho cái tên đáng ghét kia vẫn ngồi bên cạnh.

Đồi cỏ sau trường đã có từ rất lâu rồi, có nhiều cây và rất mát mẻ, bình thường ít ai lui tới, chỉ khi có lễ hội thì mới tận dụng khu đất này mà thôi. Và nghe đâu năm sau nhà trường có kế hoạch xây thêm một sân tập thể dục mới cho học sinh. Nhưng đó là chuyện của năm sau, lúc đó thì cậu đã không còn học ở đây nữa rồi. Junsu nhìn quanh quất và thấy hơi tiếc, dù sao thì cậu đã gắn bỏ với nó một thời gian dài rồi.






“Xem ra ngày nào cậu cũng ra đây nhỉ?” giọng Yoochun lại cất lên phá tan dòng suy nghĩ của cậu.


“Sao cậu biết?” Junsu hơi ngạc nhiên vì trong lớp ít khi có bạn nào chú ý đến cậu, cậu ở đâu hay làm gì cũng có ai quan tâm đâu.


“Ngày nào tôi cũng thấy cậu ra đây mà”

“Cậu rảnh quá thì đi mà quan tâm tới mấy cái đuôi theo cậu ấy, quan tâm tôi làm gì” cậu có vẻ hơi bực mình.


“Cậu có vẻ không thích tôi nhỉ” anh cúi đầu nói nhỏ.

“Đúng, tôi không thích cậu, đừng chú ý tới tôi nhiều như thế, để thời gian chú ý tới mấy cô người yêu của cậu đi, tôi không muốn mấy cô ấy suốt ngày lườm nguýt tôi đâu” cậu nói một hơi rồi ôm hộp cơm đi thẳng về lớp, để lại một ánh mắt buồn bã nhìn theo.







Thật tình, có bữa trưa mà ăn cũng không yên, cậu có tôi tình gì đâu mà suốt từ lúc cậu ta vào lớp cậu tới giờ, chưa ngày nào cậu được yên cả.
Suốt ngày cứ lẽo đẽo theo hết hỏi cái này đến hỏi cái khác. Không lẽ cậu ta ghét cậu lắm à? Hỏi để tìm ra điểm yếu mà hãm hại à? Hại ai chứ hại Kim Junsu này không dễ đâu.


Junsu tự nhủ với lòng sẽ tránh xa Yoochun ra càng xa càng tốt.
















~~~~~o0o~~~~~










Jaejoong thở dài cho tách cà phê vào bồn rửa, thế là cũng gần 11 giờ đêm, sắp đến giờ giao ca trực và cậu được về nhà ngủ rồi.





Cậu đã làm ca đêm được gần một tuần rồi. Vì phải làm việc từ sáng cho đến tận đêm, cậu cảm thấy rất mệt mỏi nhưng vẫn cố gồng mình để không gục ngã. Cái cơ thể ốm yếu của cậu không cho phép cậu ngã bệnh, nếu cậu ngã bệnh thì ai làm việc kiếm tiền chữa bệnh cho Junsu, rồi còn tiền nhà, tiền ăn của hai anh em nữa.



Nhắc đến Junsu mới nhớ, đã một tuần rồi cậu không nấu ăn cho nó, đi từ sáng sớm đến tối mịt mới về, về tới nhà thì cậu ăn qua loa rồi lại lăn ra ngủ, nên thời gian hai anh em gặp nhau không nhiều, cũng không nói chuyện như trước nữa, có chăng thì cũng là vài dòng tin nhắn thăm hỏi nhau. Cậu cảm thấy lo về sức khỏe của Junsu lắm, không có cậu nó cũng không đời nào chịu mua đồ về ăn cho tử tế, cậu đã bảo bao nhiều lần rồi, là nó thích ăn gì thì cứ ăn, không phải gò ép thế đâu, vậy mà nó vẫn cứ
khư khư tự nấu ăn, nếu nó có bề gì thì cậu phải làm sao đây. Mai là thứ 7, cậu không phải đi làm, vì thứ 7 thì có người khác trực rồi, chắc là cậu sẽ nấu cho nó vài món tẩm bổ cho nó để nó có sức mà học chứ.








Và rồi cậu lại nghĩ đến anh. Kể từ cái đêm cậu bắt gặp anh trong phòng giám đốc ấy thì anh không xuất hiện ở công ty vào ban đêm thế này nữa. Và mọi chuyện lại trở về như cũ, anh vẫn là vị tổng giám đốc lạnh lùng, được bao người săn đón. Chắc là anh không chú ý đến một nhân viên quét dọn quèn như cậu đâu nhỉ? Dù gì thì cậu cũng là con trai, lại không có điểm gì đặc biệt, được giúp anh như thế đã là kì tích đối với cậu rồi, cậu không còn dám mơ tưởng gì thêm.













Đang suy nghĩ, cậu nghe có tiếng động bên ngoài hành lang, chắc là anh Shin đến bàn giao ca trực đây. Đưa tay nhìn đồng hồ, lạ nhỉ, mới 10h30 mà, anh ta có khi nào đến sớm thế đâu, nhưng cũng có thể có ngoại lệ mà,nghĩ thế cậu bước ra khỏi phòng rửa mặt và tiến ra hành lang.






“Giám…giám đốc” Jaejoong há hốc mồm khi trông thấy anh đang tiến đến gần. Có vẻ anh lại say, sắc mặt anh không tốt lắm, dáng đi có vẻ không vững nữa rồi.




Anh không trả lời mà tiến thẳng đến phòng giám đốc. Cảm thấy anh đi có vẻ khó khăn, cậu liền chạy ngay đến dìu, nhưng anh đã nhanh chóng hất tay cậu ra.


“Không…sao… tôi tự đi được, không cần các người bận tâm” dù say nhưng trong giọng nói của anh cũng có vẻ không được vui.



Jaejoong giật mình trước phản ứng ấy, liền lùi ra xa một chút, nhưng mắt vẫn dán chặt vào anh.




Anh mở cửa phòng bước vào nhưng không khóa cửa, vì lo lắng nên cậu cũng theo vào bên trong.



Anh nằm trên chiếc ghê sopha hôm trước, tay gác trán có vẻ rất mệt mỏi. Bộ vest mà cậu thấy anh mặc lúc sáng vẫn còn nguyên trên người, cravat vẫn không cởi. Cậu đứng đó nhìn anh một lúc, khi thấy anh có vẻ đã thiếp đi cậu mới tiến đến gần cởi giày, nới lỏng cravat cho anh rồi lấy chiếc
khăn tay trong túi, vào toilet thấm ướt nó rồi tiến đến lau mặt cho anh.


Có lẽ anh quá say nên cứ nằm im cho cậu làm thế.




Cậu vừa lau vừa quan sát khuôn mặt anh. Khuôn mặt hoàn hảo đầy nam tính mà bất cứ cô gái nào cũng “đổ” ngay từ lần đầu gặp mặt. Cậu thầm nghĩ có thể được chăm sóc anh thế này thì quả là diễm phúc đối với cậu lắm rồi. Có thể sáng mai thức dậy anh không còn nhớ gì cũng được, hãy để cho cậu
được chăm sóc anh ngay lúc này đây, để cậu được cảm nhận một chút gì đó thuộc về anh.


Đó có phải là tình yêu không, cậu cũng không biết nữa. Có thể đó chỉ là sự ngưỡng mộ, hay sự rung động của cậu thôi, nhưng sao cũng được, được nhìn anh thế này thì cậu đã vui lắm rồi.











Sau khi cảm thấy anh có vẻ đã ngủ say rồi, cậu đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần 12 giờ rồi, cậu phải về thôi, chắc Junsu sẽ lo lắm. Chỉnh lại cơ thể anh ngay ngắn trên sopha rồi cậu đứng dậy định đi ra ngoài.







Ngay khi cậu vừa đứng dậy thì cảm thấy được một lực mạnh kéo lấy bàn tay cậu, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì cậu đã cảm thấy ai đó đang ôm chầm lấy mình từ phía sau, tựa hẳn cả cơ thể vào cậu, cậu cảm nhận được cả hơi thở ấm nóng nồng nặc mùi rượu ngay sau gáy.


“Giám…giám đốc…” Jaejoong như chết cứng.

“Làm ơn, hãy để như thế này…một chút thôi” cuối cùng thì anh cũng lên tiếng.





Cậu đứng yên không dám cử động, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Điều này cậu chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng hình như anh có chuyện gì đó không vui thì phải. Cậu không dám hỏi gì mà chỉ đứng đó để anh ôm như thế.




End chapter 3




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sakashi
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : yunjae_minfoot_yoosu couple :)) :))
Tổng số bài gửi : 19
Won : 24
Thanks : 5
Gia huy : cái này chưa bao h được truyền đạt nên ko có biết
=)) =)) =))

Bài gửiTiêu đề: Re: [R] Gomennasai   Sat Jul 31, 2010 9:49 am

aigooo aigooo ss tea thân yêu post Gomen ở bên này hửm
phải vô ủng hộ mới được Love Love Love
sao ss chưa post tiếp vậy mới đền chap 3 là sao
mà hum nào phải vô nhà ss Vans kêu ss ý viết tiếp cái fic này mới được
khổ lắm cái ngày (cõ lẽ) ko xa chắc nó còn xa lắm :-<
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [R] Gomennasai   Today at 3:33 pm

Về Đầu Trang Go down
 

[R] Gomennasai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >†-