[PG-13]You are my destiny
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [PG-13]You are my destiny

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

emma_rose
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae - KiHae
Tổng số bài gửi : 5
Won : 13
Thanks : 3
Age : 24
Đến từ Đến từ : DBSJ's Heaven

Bài gửiTiêu đề: [PG-13]You are my destiny   Tue Jul 27, 2010 2:15 pm

Title: You are my destiny



Author: emma_rose , Ozu



Parings: YunJae, Yoosu, Kimin, KangTeuk, HanChul, KyuMin, EunHae,YeWook.( Tóm lại là tất cả các couple của DBSK và SuJu)



Disclaimer: DBSK & SJ not belong to me



Rating: PG-13



Category: SA


Length: Long fic



Status: Ongoing



Summary: Dù trên thế gian có bao nhiêu người đi nữa cuối cùng Hero Jaejoong vẫn thuộc về U-Know Yunho.



P/S: Đây là fic đầu tay của mình và nhỏ bạn, còn nhiều sai sót, các bạn chém nhẹ tay cho mình nha ^^ Có gì các bạn cứ góp ý cho mình them nhe ^^





Chap 1:Kéttttttttttttttttttttttt


Đang trên đường đến chỗ hẹn mà lòng cứ thấp thỏm lo lắng, Yunho chợt nghe có 1 âm thanh chói tai vang lên.Toàn thân anh như đóng băng trái tim tưởng chừng như đã ngừng đập khi nhìn thấy mái tóc bạch kim ấy ngã xuống giữa làn máu, máu, máu đỏ đến nhức mắt .
- YOUNG WOONG AH !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



Yunho cố gắng chạy thật nhanh đến bên cạnh cậu, anh chạy trong vô thức, đôi chân anh giờ đây cũng như trái tim anh nó chỉ muốn nhanh chóng chạy lại với cậu, nó sợ sẽ mất cậu. Nhưng anh đã chậm mất rồi, có 3 tên áo đen đã đem xác cậu đi đâu mất chỉ còn lại anh và vũng máu của cậu, đau quá, nhức quá, cậu đã biến mất ngay trước mặt anh, bây giờ trước mặt anh chỉ là màu trắng, trắng cứ như là chưa có chuyện gì xảy ra. Trắng xóa.


“Bíp…..bíp……bíp……”


Âm thanh từ đâu cứ vang lên đều đều bên tai, Yunho từ từ mở mắt ra. Trắng, xung quanh toàn một màu trắng, mùi thuốc sát trùng nồng nặc.


- Anh tỉnh rồi à?


Nhìn sang bên phát ra tiếng nói, một mái tóc dài màu vàng - màu anh ghét nhất - đập vào mắt anh.




- Jess đấy à? Sao anh lại nằm ở đây?


- Anh bị ngất xỉu giữa đường, em tình cờ đi ngang qua nên vội đưa anh vào đây.


- Giữa đường ư ………..- Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, anh bật dậy Young Woong……..Young Woong đâu?


Cô gái tên Jessica cuối đầu xuống, nước mắt chảy ra trên khuôn mặt đầy son phấn.


- Young Woong……….anh ấy……..- Giọng cô nghẹn lại – Anh ấy……Yunho à, anh ấy đã………mất rồi.


Một tiếng gì đó vang lên bên tai, Yunho mở to mắt nhìn con người đang ngồi trước mặt, cố nở ra một nụ cười.


- Jess à, em đang đùa với anh đúng không? Anh không thích vậy đâu nói đàng hoàng đi


- Em không đùa, xác anh ấy đã được đưa vào nhà xác rồi, nhưng em nghĩ anh không nên…….


Yunho giật mạnh cây kim trên tay ra chạy vội đi, không để Jessica nói hết câu.Cái gì đây? Anh thật sự không tin vào mắt mình nữa, Young Woong của anh đây sao? Bảng tên đề rõ là Han Young Woong cơ mà, nhưng người đang nằm trước mặt anh……..Young Woong của anh. Mái tóc bạch kim, làn da trắng mịn, đôi môi màu anh đào, nụ cười đẹp như thiên sứ ấy sao lại có thể là con người này, vẫn mái tóc bạch kim, nhưng gương mặt, bàn tay, bàn chân sao lại chằng chịt vết thương và biến dạng đến như vậy? Cậu ấy chỉ bị đụng xe thôi mà. Tại sao lại như thế? Anh không tin, người này không thể là cậu được, anh không tin. Như đang cố lục lọi tìm kiếm một thứ gì đó để chứng tỏ đây không phải là cậu thì tim anh nhói lên khi thấy chiếc nhẫn anh tặng cậu. Young Woong…..Cậu là Young Woong thật rồi……..Trong một giây trái tim anh như ngừng đập, anh không còn thở được nữa, anh chỉ muốn hét lên thật to nhưng bộ não không còn làm theo ý chủ nhân của nó nữa, cổ họng anh nghẹn lại. Cuối xuống hôn lên đôi môi anh đào ấy một lần nữa, đắng quá, khô quá, nó không còn mềm mại và ngọt như ngày xưa nữa. Nhìn cậu nằm đó, bất động, mắt anh nhòe đi. Cay quá, đau quá, trái tim anh đã chết rồi.


Yunho quỳ trước ngôi mộ mới xây, bức ảnh trên tấm bia như đang nhìn anh. Vẫn nụ cười ấy, nhưng sao bây giờ cậu ở xa quá. Từng giọt mưa rơi xuống làm tóc và quần áo anh ướt hết. Lại là trời mưa ư???


-----------------------Flashback------------------------


- Xin lỗi, anh có thể xích vào một chút được không?


Anh ngước lên nhìn chàng trai đứng trước mặt mình, ướt sũng từ đầu tới chân. Anh vội đứng xích qua cho chàng trai đứng trú mưa.


- Cám ơn anh ! – Nói rồi chàng trai ấy nở một nụ cười thật tươi. Và anh thề với trời đất là anh vừa nhìn thấy trăng và sao giữa ban ngày, đặc biệt là trong màn mưa trắng xóa này nữa chứ.


“ Xịch!!!!”


Chiếc xe bus đỗ trước mặt, anh vội chạy lên xe, một lần nữa anh thầm cảm ơn ông trời vì chàng trai ấy cũng lên xe. Và lẽ dĩ nhiên anh kéo cậu ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình, chiếc ghế mà có đánh chết anh cũng không cho bất kì ai ngồi vào, mặc dù bản thân còn không hiểu sao mình lại làm vậy.

- Nè, lau mặt đi. – Anh rút trong cặp một chiếc khăn trắng có thêu dòng chữ nhỏ: “Foreverlove”, nhìn đơn giản nhưng lại rất đẹp. Đó là kỉ vật của mẹ anh trao lại
cho anh trước khi bà mất.


- Cám ơn anh. – Cậu lại cười, lần này anh không còn thấy trăng sao gì nữa mà chỉ biết tim anh sắp nhảy ra ngoài nhảy múa rồi.


- Cậu bao nhiêu tuổi thế ? - Anh hỏi.



- 18 tuổi



- Mình cũng vậy. Nếu thế thì xưng hô thoải mái hơn đi. Một tiếng anh, hai tiếng anh, khó chịu lắm. – Anh vừa cười vừa vỗ lưng cậu bạn ngồi bên cạnh – Mình tên Yunho, Jung Yunho. Còn cậu?


- Mình tên Han Young Woong. – Sự thoải mái đột ngột của Yunho làm cậu ngạc
nhiên đến mức lắp bắp.




“ Han Young Woong”, tên cậu ấy thật đẹp. Mình phải bắt cậu ta làm bạn mình mới được. Mới
ngày đầu tiên nhập học đã có một cậu bạn xinh xắn, nhầm, đẹp trai như vậy, ông
trời quả là yêu thương mình mà.


- Mình lau mặt xong rồi, mình sẽ giặt sạch rồi trả cho cậu. Cậu học trường nào ? – Cậu nhìn anh đang tủm tỉm cười một mình.


- Hả? À trường SM.



-
Mình cũng vậy. Thế thì có thể trả lại khăn cho cậu rồi.




Cậu lại cười. Lúc này anh mới có dịp nhìn kĩ cậu bạn mới quen. Làn da trắng mịn không chút tì vết, song mũi cao thẳng, đôi môi căng mọng màu anh đào, mái tóc thẳng màu bạch kim. “Chết tiệt, mình cứ tưởng là mình đẹp nhất trên đời rồi chứ. Bọn thằng Su, thằng Min còn coi mình là thần tượng cơ mà. Không ngờ bây giờ lại gặp được người đẹp thế này. Tụi nó mà thấy cậu ta, thế nào cũng chạy theo mà làm cái đuôi của cậu ta mất >”< . Nhưng rồi anh dừng lại ở ánh mắt của cậu. Đôi mắt trong veo, đen láy, đẹp nhưng sao buồn quá. Đúng rồi, nụ cười ban nãy của cậu ấy, cũng có vẻ gì rất buồn. “ Chắc cậu ta trưởng thành trong gian khổ” – Vừa
vuốt ngực khen cho sự thông minh của mình, anh vừa cười. “ Được rồi, tôi nhất định sẽ làm cho cậu cười thật vui vẻ, vui vẻ thật sự”.




Nhìn cậu bạn cứ nhìn mình rồi cười, rồi lại nhìn mình, thỉnh thoảng mặt lại vênh lên như đang tự hào điều gì đó. Young Woong rất lấy làm lạ, bất giác cậu bật cười. “ Cậu ta chắc không bình thường”. Nhưng điều làm cậu ngạc nhiên là cậu vừa mới cười một cách thoải mái, điều mà lâu lắm rồi cậu không thể làm được nữa. Và không hiểu sao cậu thấy thật ấm áp khi ngồi cạnh cậu bạn ngố ngố tưng tửng này.




-------------------End Flashback-------------------




- Yunho à ! Chúng ta đi du học đi. – Jess nhỏ nhẹ nói.


- ……….


- Yunho ??? Yunho àh !!!!!!!!!


- Hả ? À, gì cơ ????



- Em nói chúng ta đi du học đi. – Ả khó chịu nhắc lại.



- Được thôi, chúng ta sẽ đi. – Yunho trả lời sau một hồi suy nghĩ. Anh vốn không ưa Jess vì ả cứ như là một tập hợp những gì anh ghét. Ả thích màu vàng – Màu anh cực ghét, ả lúc nào cũng thích bôi son trét phấn, người ả cũng toàn là nhân tạo – anh thì vốn thích những gì tự nhiên, và đặc biệt ả là một trong những người khiến Young Woong – người anh yêu nhất – mất đi nụ cười thật sự của cậu. Tuy ghét ả , nhưng những gì ả đề nghị giống như một chiếc phao cứu sinh đối với anh. Anh không thể tiếp tục ở lại đây nữa, ở lại nơi tràn ngận kỉ niệm với cậu, người vừa rời bỏ anh mà đi. Anh sợ nhớ lại những kỉ niệm đó, anh sợ sẽ không kiềm chế được nữa mà điên lên mất. Thôi thì tạm rời xa chỗ này, tạm rời xa cậu vậy. “Young Woong ah, mình xin lỗi…….”




5 năm sau.


- Yunho à chúng ta về nhà em nhé?


- Không cần đâu. Anh về nhà luôn, vừa xuống máy bay anh mệt lắm, anh muốn về nhà nghỉ ngơi.


- Nhưng mà……



- Anh đã nói không là không. – Anh gằn giọng.




Jess đành im lặng. Ả tức lắm rồi, 5 năm qua ả dung mọi thủ đoạn để chiếm lấy trái tim anh nhưng những gì ả có được chỉ là con số 0 . Ngay cả khi ả chủ động bày tỏ tình cảm với anh, anh cũng không màng quan tâm. “Young Woong àh ! Tôi đã làm cho anh biến mất mà sao anh vẫn giành Yunho của tôi? Dù anh có chết rồi, tôi cũng không tha thứ cho anh, tôi nguyền rủa anh.”




- Anh vào nhà đây. Em đi về đi. – Yunho đóng mạnh cửa ôtô làm Jess giật mình. Ả nhìn anh nhưng anh không them nhìn lại dù chỉ là cái liếc mắt.



Vào trong nhà, ném vali sang một bên, anh nằm phịch xuống giường. Quay sang bức ảnh bên cạnh, anh mỉm cười dịu dàng “ Young Woong ah, mình về rồi đây”. Anh thua cậu rồi, 5 năm qua anh không thể nào quên được. Tất cả những gì về cậu anh vẫn nhớ như in, như thể vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy.



“Ầm…..ầm……ầm……”




- AAAAAAAAAAA, ANH HAI !!!!!!!!!!!!!!!!!!! ANH HAI VỀ RỒI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!




“ẦM………”




Anh nhắm mắt lại như chờ đợi điều gì đó khủng khiếp sắp đến với mình. Và đúng như dự đoán, trên người anh bây giờ là 2 con cún con đang vẫy vẫy cái đuôi vui mừng. Thiếu nước nó lè lưỡi ra liếm mặt anh thì dám nó là cún thiệt luôn mất >”<



- Huhuhu, anh hai về rồi….Em nhớ anh hai quá à T^T – Thằng Su ôm một bên chân anh mà khóc.




- Oaoaoa, anh hai còn sống, còn nguyên vẹn. Em chỉ sợ con quỷ cái kia bắt anh rồi ăn thịt anh hai giống như ăn bánh bao vậy. – Bé Min ôm cứng chân còn lại, vừa khóc vừa đưa đôi mắt cún con lên nhìn anh – Anh hai có mua bánh không ?



- YAH, hai cái thằng này, tránh ra * đạp một phát * - Nhìn 2 con cún lăn lốc dưới sàn, anh quát tiếp. – Anh mày đi học chứ đi chết à ???? Còn mày * chỉ bé Min * mày nhớ anh mày hay nhớ bánh hả ???? Hai đứa bây bao nhiêu tuổi rồi hả ?????



- Dạ 18 . – Hai đứa nhỏ đồng thanh, miệng vẫn còn mếu máo. Nhìn tụi nó, anh không thể nhịn cười được nữa, anh ôm chầm lấy hai đứa nó, xoa đầu, vỗ nhẹ lên lưng tụi nó. Thật hết biết hai cái đứa sinh đôi này. Sinh đôi gì mà chả giống nhau gì cả, đứa thì cao, đứa thì lùn. Chỉ giống nhau ở tính con nít không ai bằng. 18 tuổi mà cứ như 5 tuổi vậy. Đã thế còn tham ăn nữa chứ, tuy vậy về khoản này bé Min vẫn có phần hơn.



- Anh muốn đi dạo một lát. Kẹo bánh ở trong túi ấy. Thằng Min không được giành ăn đâu đấy nhá. Dù gì thì mày cũng là em út, biết điều chút đi.



Có một ai đó cười tự đắc.




- Nghe Hoho nói chưa ? Hehe, yêu Ho nhất. – Su nịnh.



- Ứ chịu. Em út mới phải được ưu tiên chứ. Anh Su lớn hơn anh Su phải nhường.



- Su hơn có 5 phút à >.<



- Thôi mệt quá, tụi bây muốn làm gì thì làm, giết nhau để ăn bánh cũng được. Anh đi ra ngoài đây.




End Chap 1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
emma_rose
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae - KiHae
Tổng số bài gửi : 5
Won : 13
Thanks : 3
Age : 24
Đến từ Đến từ : DBSJ's Heaven

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Tue Jul 27, 2010 3:00 pm

CHAP 2



Đã 5 năm mà đường phố Seoul vẫn không có gì thay đổi cả, cũng giống như trái tim anh vậy. Hít vào bầu không khí trong lành, anh mỉm cười, bắt đầu bước đi.




---------------------Flashback--------------------------





- Này!!! Cậu làm cái gì thế hả??? –Anh hỏi đầy tức giận.




- Đọc sách – Cậu đưa đôi mắt to tròn đen láy lên nhìn anh ( ngây thơ vô số tội )




- Tôi biết là cậu đọc sách! Tưởng tôi ngu àh? Cầm cuốn sách trên tay, mắt dán chặt vào mà không phải đọc sách thì là gì? – Anh vẫn còn tức giận – Ý tôi hỏi là tại sao cậu lại đọc sách ở một nơi nhủ thế này chứ?




Đến lúc này thì anh không còn có thể bình tĩnh được nữa. Ai đời ngồi giữa công viên DBSK lớn nhất Seoul này mà lại cầm cuốn sách mà đọc chứ. >”< Nếu không phải vì đã quyết tâm đem lại nụ cười cho cậu ta mà lỡ lập ra “kế hoạch 5 ngày” này thì giờ anh đang vùi đầu vào tiệm game rồi. Ông trời thật biết cách hành hạ con người mà >”<



- Hey! – Cậu ngước lên nhìn cái thằng vô duyên vừa giựt phăng cuốn sách mà mới 3 giây trước còn nằm trong tay cậu, cau mày hỏi – Làm gì đấy? Trả đây!




- Thôi mà… - Anh hạ giọng – Hôm nay chơi vui vẻ đi, nha. Đừng đọc sách nữa. Chỗ này vui lắm. Hồi bé mỗi lần mình buồn, mẹ đều dắt mình ra đây chơi. Từ khi mẹ mất mình không còn dịp đến đây nữa. Coi như cậu vì mình đi, nhá ^^




- *nhíu mày* Thế ba cậu đâu?




- Mình không có ba! – Anh hơi khó chịu khi phải nhắc đến chữ “ba”, người đã bỏ rơi mẹ anh và 3 anh em anh từ khi bọn Su Min còn nằm trong bụng mẹ. – Ah nhưng mà mình được nhà hàng xóm chăm sóc kĩ lắm. Hai bác KangTeuk như ba mẹ của 3 anh em mình vậy. – Anh vội nói thêm khi thấy cậu có vẻ hối lỗi vì đã nhắc đến chuyện này.




- Thôi, đừng nói mấy chuyện này nữa. Ra chơi với mình đi.




Nói rồi anh liền nắm tay cậu kéo đi mà không để ý có một khuôn mặt với đủ thứ cảm xúc phía sau: tư bất ngờ sang mắc cỡ và cuối cùng là một nụ cười mỉm. Cậu đặt tay còn lại lên lồng ngực mình. “Ấm thật”




Và thế là cả ngày hôm đó, anh kéo cậu chơi đủ mọi trò. Anh thỏa sức la hét và cười thả ga. Còn cậu, cậu không cười nhiều, không phải vì cậu không vui. Cậu vui lắm chứ. Nhưng vốn dĩ cảm xúc của cậu từ nhỏ đã bị dồn nén thì làm sao bây giờ cậu có thể thể hiện được tâm trạng thật sự của mình. Và việc đó lại làm cho Yunho nghĩ rằng cậu không vui tí nào cả.



“Thế là ngày một thất bại. Haiz, người gì, đẹp mà gỗ đá thế >.<. Không sao, còn 4 ngày, Yunho ta nhất định phải làm cậu vui thật sự. Hwaiting!!!!”




______Ngày 2______




- Này, cậu chơi thử xem. *bỏ đồng xu vào máy*. Trò này vui lắm, tuy vậy hơi khó. Mình chơi mãi mới thắng được đấy – Yunho vênh mặt tự hào.


.


.


.



Mắt trợn tròn, dán chặt vào màn hình, Yunho như không tin vào mắt mình nữa
“Cậu ta…thắng…thắng rồi ư? 5 tuần luyện của mình, mà chỉ…chỉ bằng 20 phút của cậu ta thôi ư? Aish, bực mình quá đi, lần sau không bao giờ rủ cậu ta đi chơi game nữa. Mà sao cậu ta vẫn cười ít thế? Chưa vui à? =.=”




Một ý nghĩ khác



“Cậu ta nhìn kĩ cũng ngố nhỉ? 10 năm nhốt mình trong phòng với một đống game, “em” này chẳng là gì với mình cả. Thế mà cũng biến cậu ta thành một con gấu ngố thế này được à?”



______Ngày 3______




- Á…sao giành mất miếng thịt của mình???? – Anh nhăn nhó.




- Cậu béo hơn mình *đỏ mặt*, cậu rủ mình đi ăn trước *ù tai*, và mình trả tiền =.= *mắt long lanh*, nên miếng thịt là của mình *xịt khói*.




Thế đấy, biết nói gì nữa bây giờ? Ai đời rủ người ta đi ăn mà không mang tiền không??? “Grừ, Su Min, 100% là tụi bay lấy tiền của anh để mua đồ ăn. Tối nay tụi bay sẽ ôm bụng đói mà đi ngủ *mắt tóe lửa*”




--------------------Su,Min’s POV---------------------



- Này, có cảm thấy gì rợn rợn không??? – Su vừa ăn vừa nhìn bé Min




- Dạ có, lạnh hết cả sống lưng T.T




- Không biết có điềm gì không. Thôi kệ, ăn tiếp đi. Ăn lẹ kẻo Hoho về biết được chém tụi mình chết.




- Không về sớm thế đâu. – Min vừa nhai vừa nói- Hình như đang đi chơi với anh xinh giai kia hay sao ấy.



-------------------End Su,Min’s POV----------------





_________Ngày 4_________




- NÀY, TÉ BÂY GIỜ. BUÔNG TAY RA =”=




- Cậu sao thế *chớp chớp* Đừng nói cậu không biết trượt patin nhá.




- Cả đời có trượt bao giờ đâu mà biết – Cậu nhăn nhó.




- Vậy à. Được rồi, thế thì mình chỉ cho, dễ lắm. Cứ trượt từ từ thôi, có mình đỡ rồi *cười nham nhở*




Thế là 2 người – 1 người tập, 1 người được tập – cứ bám nhau và bám tường mà trượt với tốc độ của một con rùa. Thời gian nhàm chán cứ thế trôi qua cho đến khi...




- COI CHỪNG!!!!!!!




Yunho hét lên, lao vội về phía Young Woong khi thấy cậu té ngửa ra đằng sau và đã kịp đỡ cậu trước khi đầu cậu đập xuống đất. Nhưng sau khi hoàn hồn lại thì cả 2 phát hiện ra mình đang ở trong tư thế.........




- Àh…mình…mình cảm ơn. – Đỏ mặt, tim đập loạn xạ.




- Àh…uhm…không có chi – Yunho buông vội tay ra, mặt đỏ bằng quả gấc, tim đập còn kinh hơn quả tim kia.




~Im lặng~




- Thôi, trễ rồi, về thôi. – Yunho lên tiếng trước.




- Uhm… hôm nay vui lắm, cảm ơn cậu.




Nói rồi cậu nở một nụ cười thật tươi, khiến ai đó cảm thấy choáng váng. Và sau khi định thần lại thì: “Yeah, được rồi, cười thật rồi. Hehe, HoHo ta thật giỏi mà.”




______Ngày cuối cùng____




- Ánh hoàng hôn đẹp nhỉ???? – Cậu vừa nghịch cát vừa nói.




- Uhm, lần đầu tiên mình ngắm mặt trời lặn đấy. Cứ nghĩ nhàm chán lắm cơ, không ngò lại thích như thế này. – Cười ngu.




- Yunho này, 5 ngày vừa qua, thật sự mình rất vui đấy. Lâu lắm rồi mình mới có được khoảng thời gian vui đến thế. Cậu thật là một người bạn tốt. Mình cảm ơn cậu.




Nói rồi trong vô thức, cậu rướn người qua hôn nhẹ lên má anh tỏ ý cảm ơn. Khi nhận ra được mình đang làm gì, cộng với cái mở tròn mắt của con gấu đối diện, cậu ngượng ngùng quay ra chỗ khác.




- Về thôi, tối rồi. – Cậu nói.




- Àh, uhm. Về thôi. – Ai đó vẫn còn đơ.




Dưới ánh hoàng hôn hôm ấy, có một cái gì đó chớm nở…




-----------------------End Flashback---------------------







- Hừ, yêu ư???




Anh bực bội khi nghĩ đến lời tỏ tình hôm trước của Jess. Cái gì mà “Em yêu anh, yêu rất nhiều. Em muốn có một chỗ đứng trong trái tim anh. Và em tin em sẽ làm được.” Được, cứ thử xem. Cả thế giới này, dù chỉ còn cô với tôi, tôi cũng không bao giờ nghĩ đến cái thứ giả dối, nhân tạo như cô đâu. Cô làm sao bằng được thiên thần của tôi chứ.




-------------------------Flashback----------------------------





- Mình thích cậu!!! – Yunho lấy hết can đảm để thốt ra câu vừa rồi.




-..........




- Mình biết cậu ngạc nhiên, có thể cậu sẽ không chấp nhận, có thể cậu sẽ không muốn nhìn mặt mình nữa. Nhưng mình vẫn muốn nói với cậu rằng: Mình thích cậu. – Cứ như không còn gì sợ hãi, anh nói hết suy nghĩ của mình trước mặt cậu.




- Yunho à, mình.........




- Ah, không cần trả lời đâu. Mình chỉ là nói ra suy nghĩ của mình thôi. Cậu đừng suy nghĩ nhiều nữa. Không cần bận tâm đâu. – Anh vội nói mà trong lòng cảm thấy cái gì đó nhói đau, nhưng thật lòng anh không muốn làm cậu phải khó xử.




- Không, Yunho àh, cậu…cậu có thể ở bên mình mãi không? Cậu có thể ngày nào cũng làm mình vui không? Cậu có thể không?




- Được chứ. Chắc chắn là mình có thể làm được, còn làm được nhiều hơn thế nữa chứ. – Anh đáp chắc chắn, giọng anh như sắp vỡ ra.




- Đừng bao giờ bỏ rơi mình, được chứ? Nếu cậu bỏ rơi mình, mình sẽ không tha thứ cho cậu. – Cậu nói.




- Mình hứa.




Cậu mỉm cười nhìn anh, nhìn con gấu ngố trước mặt mình. Làm sao mà cậu có thể từ chối được anh khi mà bản thân cậu cũng có tình cảm với anh. Cậu thích anh từ lúc cái “kế hoạch 5 ngày” được lập ra vào 3 tháng trước chỉ với một mục đích làm cậu vui. Cậu thích anh vì anh là người duy nhất đem lại hơi ấm cho trái tim đang lạnh giá của cậu. Và đơn giản hơn cả, cậu thấy hạnh phúc khi ở cạnh anh. Thế là đủ rồi.



---------------------End Flashback---------------------




Đi ngang qua cửa tiệm bán đồ trang sức, anh bất giác quay lại nhìn. Đây chính là nơi anh mua tặng cậu chiếc nhẫn tượng trưng cho tình cảm của 2 người. Và anh bắt gặp một dáng người nhỏ nhắn đang đứng ngắm nghía tủ trang sức một cách thích thú. “Thật giống Young Woong, cậu ấy cũng rất thích ngắm và thiết kế đồ trang sức…”. Mỉm cười định bước đi thì dáng người ấy quay lại. Và anh như không tin vào mắt mình nữa. Chàng trai tóc đen vừa quay lại ấy… sao lại có thể là….




- YOUNG WOONG!!!!!!!!!




End chap 2
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:19 am

CHAP 3




- YOUNGWOONG ÀH !!!!!!!!!



Anh hét to lên để gọi chàng trai trước mặt. Nhưng chẳng có vẻ gì là cậu ta có để ý đến anh cả, vì cậu ta vẫn tiếp tục bước đi



- YOUNGWOONG ÀH !!! HAN YOUNGWOONG !!! ĐỨNG LẠI !!!!!



Anh vừa hét vừa vội vàng băng qua đường, không để ý đến xe cộ, và cũng không để ý là mọi người đang nhìn anh bằng ánh mắt như thế nào. Lúc này trong đầu anh chỉ nghĩ đến việc làm sao để giữ cậu lại, làm sao để giữ lại niềm hy vọng cuối cùng của anh.



- Này, anh làm gì đấy? Buông tôi ra >”< - Chàng trai nhăn nhó, vừa nói vừa cố thoát ra khỏi con người lạ lùng trước mặt. Người gì đâu, không quen không biết mà cứ giữ tay cậu lại, không cho cậu bước đi.



- YoungWoong, cậu còn sống sao? Mình biết mà, mình biết là cậu không chết mà. Ai nói cậu chết, chứ mình tin cậu nhất định còn sống, mình biết mà…



Quá vui mừng, anh như không còn làm chủ được mình nữa, anh cứ nói liên tục. Rồi cái cảm xúc dồn nén 5 năm qua trong anh vỡ òa, anh ôm cậu vào lòng, những mong sẽ tìm lại được hơi ấm ngày xưa. Thế nhưng…



- NÀY! ANH LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ??? TRÁNH RA!!!!!!!!!



Cậu hét toáng lên, bất ngờ vì cái ôm của anh. Cậu dùng hết sức để đẩy anh ra nhưng không được. Anh quá khỏe so với cậu. Cậu đành để yên như vậy cho đến khi anh buông cậu ra trước.



- Này anh gì ơi, anh có nhầm người không đấy? Tôi không phải là YoungWoong gì đấy của anh đâu. Tôi tên là JaeJoong, Kim JaeJoong. Và quan trọng hơn là: tôi không quen biết gì anh cả.



Cậu nhẹ nhàng nói trong khi mắt anh ngày càng mở to ra nhìn cậu, miệng lắp bắp:



- Không… không thể nào. Cậu đùa mình đúng không? Đúng là cậu mà. Cậu giận mình vì 5 năm qua mình đã không đi tìm cậu đúng không? Mình biết mình sai rồi, cậu đừng như thế nữa có được không?



- Anh ăn gì mà lì thế??? =.= Tôi đã nói là không quen biết gì anh cơ mà. Anh mà còn không tránh ra cho tôi đi thì đừng có trách. – Cậu bực tức.



- YoungWoong àh … - Anh nài nỉ.



- TRÁNH RA !!!!!!!!!!!



Cậu dồn hết sức hét lên. Cậu hết nhịn nổi tên điên này rồi. Điên gì mà điên thế, không chừa chỗ cho người khác điên với.



Không muốn gương mặt thiên thần của cậu phải cau lại vì bực, anh đành tránh ra cho cậu đi, mặc dù trái tim anh đang kêu gào lên, nó muốn anh giữ cậu lại, không cho cậu rời xa anh lần nữa.



- YoungWoong àh – Anh nói theo.



- Đó không phải là tên của tôi! – Cậu trả lời lại mặc dù vẫn tiếp tục bước đi.



- Young… JaeJoong àh – Anh vội sửa lại – Mái tóc đen cũng rất hợp với cậu đấy !!! – Anh nói to.



- Tôi tự biết điều đó. – Cậu khẽ nhếch mép cười.



Cậu đã đi khá xa rồi mà anh vẫn còn đứng đó nhìn cậu như đang cố gắng thu hết cái hình ảnh quen thuộc mà đã 5 năm anh chưa từng gặp lại vào mắt mình.



- Được rồi, cậu còn sống. Như vậy là được rồi.

=========================

“RẦM”


Cậu đóng cánh cửa thật mạnh, cứ như cái cửa tội nghiệp là tên điên kia hay sao ấy. Cứ nghĩ tới cái ôm lúc nãy của hắn, cậu lại lên máu (giang hồ khiếp).



“Ta đây như thế này mà lại để cho tên không quen không biết ấy ôm một cách dễ dàng thế sao? Aish, bực mình quá đi.”



- Hyung về rồi đấy àh? Ai chọc gì hyung mà hyung có vẻ điên thế? – Một giọng nói trầm ấm vang lên.



- Kibum đấy àh? Không có gì đâu. Chỉ là ở ngoài đường hyung gặp tí chuyện nên hơi khó chịu xíu thôi. Em đang làm gì đấy? – Cậu vừa cười vừa nói, cảm giác bực bội ban nãy đã vơi đi phần nào.




- Em đang đọc sách. Chú DongDong mới tặng em cuốn sách này, thấy cũng hay. Hyung cứ lông bông ngoài đường hoài làm gì để rồi gặp chuyện bực mình. Mà sao hyung không kêu Heechul hyung đi cùng, có hyung ấy đi theo sẽ chẳng có ai dám chọc hyung đâu. – Cậu nhóc tên Kibum vừa dán mắt vào cuốn sách vừa tuôn ra một tràng.




- Không sao đâu. Heechul hyung cũng đang bận với dự án mới của hyung ấy, hyung không muốn làm phiền. Với lại hyung cũng tranh thủ đi tìm việc làm nữa. – Jae cười hiền.




- Vậy hyung đã hết bực chưa? – Kibum ngước mắt lên hỏi.




- Àh, hyung hết bực mình rồi. Cảm ơn em, cậu nhóc dễ thương.




Vừa nói, Jae vừa xoa đầu Kibum làm cậu bé khẽ nhăn mặt, rồi cậu đi về phòng.


Nói hết bực thì cũng không đúng. Gặp tên điên đó thì sao có thể hết khó chịu một cách nhanh chóng, dễ dàng như vậy được. Nhưng Jae vẫn nói dối vì cậu muốn trong nhà này, lúc nào mình cũng phải đem lại sự vui vẻ cho mọi người. Tại sao ư? Bởi vì gia tộc họ Kim đối xử với cậu rất tốt, mặc dù không cùng huyết thống với nhau nhưng mọi người luôn xem cậu như con cháu trong nhà. Và cũng bởi vì cậu yêu thương, trân trọng và biết ơn gia tộc họ Kim vô cùng


-----------------------Flashback------------------------

- Con tên gì?


- Dạ, con là Jae, JaeJoong. – Cậu bé mũm mĩm ngước đôi mắt to tròn đáng yêu lên nhìn người phụ nữ với khuôn mặt phúc hậu.



- Chà, tên con đẹp thật, giống như con vậy. – Người phụ nữ nở một nụ cười dịu hiền. – Thế con có biết họ của con không?


*lắc lắc*


- Con họ Kim, Kim JaeJoong. Tên rất đẹp đúng không nào? – Nựng nhẹ đôi má phúng phính, bà nói tiếp – Vậy con có biết gia đình con ở đâu không?


*cuối đầu,lắc lắc*


- Ta và mọi người – Bà chỉ vào những người đi cùng mình – Chính là gia đình của con.




- Vậy cô là mẹ của con à? – Cậu bé chớp chớp mắt, chỉ ngón tay múp míp vào bà rồi chỉ vào mình.



- Phải rồi, mẹ là mẹ của con. Hôm nay mẹ lên đây để đón con, con có vui không?




*Gật gật, cười cười*




- Vậy con ra chào các sơ và các bạn đi nhé, rồi mẹ sẽ đưa con về nhà.




- Dạ.




Nói rồi bé lon ton chạy đi, chào tạm biệt mọi người. Cậu bé chu đôi môi anh đào ra hôn vào má mỗi người. ôm từng người thật chặt, rồi cậu bé ôm con heo Boo bằng bông màu trắng chạy về phía mẹ mình.





===============================




- Con chào mọi người đi nào. – Bà nhẹ nhàng bảo khi dắt bé Jae vào phòng khách, nơi hiện đang có rất nhiều người. Đây là lần đầu tiên bé thấy có nhiều người lớn như thế thì sợ, khẽ nép vào người mẹ. Bỗng đâu ra một thằng nhóc trông có vẻ lớn hơn một chút chạy đến ôm chầm lấy cậu.




- Em là Jaejoong đúng h? Hyung lớn tuổi hơn em nên hyung là anh của em. Hyung tên là Heechul, nhưng em muốn gọi là gì cũng được : Heechl đẹp trai, Heechul đáng yêu, Heechul tài giỏi……Em ôm con gì đấy? Heo Boo àh? Em trông cũng giống nó nhỉ, vừa trắng vừa tròn vừa đáng yêu, lại còn thơm mùi sữa nữa * hít hít * Hyung sẽ gọi em là Boo nhé.



Khẽ nhíu mày trước sự vô lễ của thằng con bất trị, Kim phu nhân nhẹ nhàng nhắc:




- Chullie à, con như thế là hư đấy. Mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi, con chẳng chịu sửa gì cả. Phải để em chào người lớn đã chứ.




- Hì hì con quên. – Heechul gãi đầu, cười cười.




Nói xong Kim phu nhân quay qua bé Jae – lúc đó đang gần như khóc lên vì bị Heechul làm cho sợ chết khiếp. Bà nhẹ nhàng vỗ về rồi dắt cậu ra chào cả nhà.




- Đây là ông cố, ông nội, bà nội và ba của con, Heechul thì con biết rồi, còn đây là Kibum.




Bà vừa nói vừa đưa Jae đến gặp từng người. Cuối cùng thì dừng lại trước cậu nhóc con bé xíu nhìn khá kháu khỉnh, đáng yêu, chỉ là không tròn bằng bé Jae thôi. Cậu nhóc vừa nhìn thấy Jae liền nở một nụ cười thật tươi, khoe ra hàm răng trắng bóng với 4 chỗ sún. Có vẻ như con nít nhà này khá là dạn dĩ.




Lúc đầu còn khá lạ lẫm với nhà mới, bé Jae rất ít nói, cứ ôm con heo Boo chơi 1 mình, mặc cho hai anh em kia lôi kéo. Về sau quen dần, mọi người mới vỡ lẽ rằng, bé Jae mà so với hai anh em kia thì chẳng khác là mấy, có khi còn nghịch hơn nữa. Và những tiếng cười của ba anh em thực sự đã đem lại sức sống cho ngôi biệt thự rộng lớn ấy. Cứ như thế cậu đã lớn lên trong sự yêu thương của mọi người.



--------------------End Flashback-------------------





- KHÔNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!




Cậu ngồi bật dậy. Cơn ác mộng ấy cứ bám lấy cậu, không buông tha cho cậu. Những mãnh vỡ cứ chập chờn lúc hiện lúc ẩn, những tiếng hét kinh hoàng, tiếng khóc của đứa đứa trẻ và những khuôn mặt đáng sợ, tất cả cứ ám ảnh cậu. Từ năm 13 tuổi, những giấc mơ ấy bắt đầu đến với cậu nhưng cậu giấu kín, không cho ai biết. Có lẽ đây là lần đầu tiên cậu hét lên, bởi lẽ giấc mơ ngày càng đáng sợ hơn. Những con người với bộ mặt như ác quỷ cứ hiện ra cùng với những tiếng cười ghê rợn bao quanh lấy cậu. Nó thật đáng sợ, nhưng dường như nó cũng gợi ra điều gì đó khiến cậu không thể không suy nghĩ. Nhưng càng suy nghĩ cậu càng đau đầu hơn.





- Hyung làm sao vậy?




Kibum đang đọc sách dưới nhà thì nghe tiếng hét của Jae , cậu vôi chạy lên và nhìn thấy người anh của mình đang ngồi trên giường, 2 tay ôm đầu, mặt đỏ gay, có vẻ như anh cậu đang đau đớn lắm. Lấy khăn lau khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Jae, Kibum ngồi xuống, nhẹ nhàng hỏi lại:






- Hyung nằm mơ thấy gì sao? Hyung thấy gì vậy? Hyung đừng sợ nữa, nói em nghe nào.



- Hyung………hyung………. – Jae mở miệng định nói thì cậu chợt nhớ ra điều gì đó. – Àh, không sao chỉ là mơ thấy 1 giấc mơ đáng sợ thôi, giờ thì không sao rồi.




Cậu mỉm cười nhìn Kibum. Cậu nhóc này hồi bé rất nghịch ngợm, hiếu động nhưng chẳng hiểu sao càng lớn, Kibum càng trở nên trầm tính. Nhiều lúc cậu tưởng Kibum của lúc nhỏ và Kibum bây giờ là 2 người khác nhau. Tuy vậy, có 1 điều không hề thay đổi đó là Kibum lúc nào cũng quan tâm, yêu thương lo lắng cho Jaejoong. Đó cũng là lí do khiếng Jae không muốn làm Kibum lo vì những chuyện của mình, kể cả cơn ác mộng kia nữa.






===========================




3 tháng sau




- Yunho à, 2 bác có chuyện muốn nói với con. – 2 con người, 1 người khỏe mạnh, to lớn, 1 người nhỏ hơn, khuôn mặt xinh đẹp với lúm đồng tiền thật sâu và một nụ cười thiên thần. Cả 2 đang ngồi đối diện với Yunho và nét mặt thì rất nghiêm túc.





- Dạ? Hai bác có chuyện gì sao ạ?




Anh đang rất ngạc nhiên. Mới 7 giờ sáng mà 2 bác KangTeuk cùng con của họ Sungmin và Donghae đã qua bên nhà anh nói là có chuyện cần bàn.




- Con năm nay cũng 23 tuổi rồi, vừa mới ra trường đúng không? Con đã tính đến chuyện xin việc làm ở đâu chưa?





- Dạ chưa. Con cũng đang suy nghĩ về vấn đề đó và tính sang hỏi ý kiến của 2 bác. – Anh trả lời.




- Chúng ta chăm sóc 3 con cũng 18 năm rồi, 3 con cũng như con ruột của chúng ta vậy. Chúng ta định như thế này, hi vọng con đồng ý. – Kangin lên tiếng.




- Dạ 2 bác cứ nói. Con cũng xem 2 bác như ba mẹ của 3 anh em con. Nên nếu làm gì giúp được cho 2 bác, con sẽ làm.




- Cũng không hẳn là giúp, chỉ là……..- Kangin ngập ngừng như là đang tìm cách để nói với anh.




- Chắc con cũng biết công ty Milkyway do chúng ta sáng lập ra đúng không? Và nó cũng kinh doanh lĩnh vực mà con theo học. Do đó chúng ta muốn con đến làm việc cho công ty của chúng ta. Chúng ta sẽ đào tạo con thành 1 đạo diễn giỏi. Con nghĩ sao? – Leeteuk lên tiếng thay chồng.





- Dạ con biết 2 bác lo lắng cho con – Anh trả lời – Nhưng con……..




- Con không cần phải ngại về việc 2 ta đưa con vào làm. Con cũng sẽ bắt đầu như mọi người, 3 tháng tập sự, ở tháng thứ 3 con sẽ có 1 bài kiểm tra xem con có thực sự đủ năng lực để vào làm trong công ty hay không. Nếu không hoàn thành được, con cũng phải ra đi. Tuy nhiên, chúng ta tin rằng con sẽ không làm cho chúng ta thất vọng và con sẽ chính thức kí hợp đồng với công ty khi con hoàn thành 3 tháng tập sự 1 cách tốt đẹp. Hồ sơ của con chúng ta đã đọc rồi nên cũng coi như con đã nộp đơn xin làm việc ở công ty. Do đó con không cần lo về việc mọi người nghĩ này nghĩ nọ về con.




Yunho hết sức ngạc nhiên khi nghe những gì mà 2 con người đáng kính trước mặt anh nói. Từ lâu anh đã rất ngưỡng mộ 2 bác KangTeuk với sự nghiệp mà 2 người dựng nên. Công ty giải trí Milkyway là 1 công ty giải trí lớn nhất nhì Hàn Quốc. Và đương nhiên anh rất muốn vào làm ở Milkyway, nhưng anh lại ngại mọi người sẽ nhìn anh bằng con mắt “con ông cháu cha” nên không dám đề cập đến chuyện đó. Không ngờ 2 bác đã sắp xếp, chuẩn bị hết cho anh, giúp anh giải tỏa hết mọi lo ngại. Họ thật sự là người cha, người mẹ tốt, yêu thương, quan tâm con hết long nhưng vẫn rất nghiêm khắc với con.





- Dạ, nếu vậy thì con đồng ý. Con thật sự rất biết ơn 2 bác. Con cám ơn 2 bác. Thực sự Yunho không biết gì ngoài 2 tiếng cám ơn. Tuy không phải máu mủ ruột rà gì nhưng 2 bác ấy lại đối xử tốt với 3 anh em anh quá.





- Con không cần cám ơn như vậy, 7 người chúng ta là 1 gia đình mà, với lại từ giờ con sẽ “vất vả” với chúng ta nhiều đấy, hehe





Vừa mới cực kì nghiêm túc như lúc nãy, vậy mà bây giờ 2 vị ấy trở nên nhí nhảnh 1 cách đáng sợ.>”<





- Hí hí, chúng ta về đây, thằng Min thằng Hae muốn về hay ở lại chơi?





- Dạ ở lại. Mà nhà kế bên nhau chứ có phải xa xôi gì đâu, umma làm gì quan trong hóa vấn đề dzạ? Tụi con ở lại chờ Su, Min về chơi – Donghae lên tiếng.




- Ho ơi, ráng chịu đựng tụi nhỏ con nhá.




Anh cười trừ, cầu mong 2 đứa sinh đôi kia về sớm chứ không thì anh sẽ bị 2 đứa quỷ này quần cho tơi tả mất.




- Anh Ho !!!!!! – 2 đứa cầm 2 tay, lắc lắc – Tụi em đóiiiiiiiiiiiiiiii .


Aish, sao 4 đứa nhóc này giống nhau đến thế nhỉ. Kiếp trước chắc là anh em sinh 4, sau đó ông trời thấy sợ nên tách chúng nó ra để đem lại bình yên cho nhân loại. Nhưng ông trời ơi, lỡ tách ra rồi thì tách luôn đi, còn để ở 2 nhà kế bên nhau làm gì chứ




- Đói sao không về nhà mà ăn, ăn xong qua chơi với Su, Min được mà




- Thôi, về nhà nhìn appa với umma hú hí với nhau, tụi em chịu không được – Hae ngốc nhăn mặt nói.




- Đúng rồi. Đáng sợ lắm >”< - Quả bí hồng Sungmin lên tiếng.




- Được rồi. Giờ anh đi nấu cơm. Tụi kia chắc cũng sắp về rồi, 5 anh em mình ăn cơm chung.




- DẠ!!!!!!!!!!!!!




Cuối cùng 2 đứa nhóc sinh đôi kia cũng đã về. Yunho thở phào nhẹ nhõm. 5 anh em vừa ăn cơm vừa đùa giỡn. Ai nói không phải ruột thịt thì không là 1 gia đình nào?


====================================

1 tuần sau, Yunho chính thức đi làm ở Milkyway.



- Xin giới thiệu với mọi người, đây là Jung Yunho. Từ hôm nay cậu ấy sẽ bắt đầu 3 tháng tập sự của mình. Hy vọng mọi người sẽ giúp đỡ cho cậu ấy – Kangin nói rồi quay qua Yunho. – Còn đây là những người cùng phòng với con. Trưởng phòng là Yesung, phó phòng là Ryeowook. Có gì thắc mắc hay khó khăn thì con cứ trực tiếp nói chuyện với họ, ở công ty này mọi người đều bình đẳng với nhau, do đó không cần phải ngại. Yewook, 2 đứa sắp xếp chỗ và công việc cho Yunho nhé. Rồi, giờ ta có chuyện phải đi, mong mọi người hãy hợp tác với nhau thật tốt.





Nói rồi Kangin quay đi, Yunho cũng bắt đầu làm quen với mọi người.




- Xin chào, tôi là Jung Yunho. Xin mọi người giúp đỡ.




- Yunho àh ! Yesung lên tiếng – Cậu vào đây, tôi sẽ phân công công việc cho cậu.




Sau khi cả 3 vào phòng. Yesung hỏi:




- Chủ tịch đã nói cho cậu quy định của công ty chưa?




- Dạ rồi ạ. Em có 3 tháng tập sự - Anh vừa nói vừa đưa 3 ngón tay lên, cười. – Và ở tháng cuối cùng em sẽ có 1 bài kiểm tra.




- Cậu có vẻ không lo lắng gì. Tự tin thế là tốt. Chúng tôi có cảm tình với cậu rồi đấy. Nói là tháng cuối cậu thực hiện bài kiểm tra thì không hẳn vậy. Trong 2 tháng đầu cậu phải vừa làm công việc ở đây vừa phải chuẩn bị cho bài kiểm tra đó.




Yunho chăm chú lắng nghe từng lời của trưởng phòng. Anh đang thật sự rất nghiêm túc.




- Và đây là chính xác những gì cậu phải làm. – Cậu thanh niên nhỏ nhắn ngồi kế bên lên tiếng, đưa cho Yunho tờ danh sách công việc của anh. – Còn đề bài kiểm tra của cậu, cậu nghe cho kĩ đây. Cậu hãy làm một video quảng cáo trang sức. Tất cả chi phí công ty sẽ lo, nếu sau 3 tháng cậu được nhận vào làm thì 50% chi phí đó sẽ trừ vào lương hang tháng của cậu, nếu không thì coi như đó là lương của 3 tháng tập sự.





- Ngoài ra, nhân vật quay quảng cáo và các phụ kiện như trang sức, quần áo, cậu phải tự kiếm lấy. Đấy là những gì người đạo diễn phải làm được. – Yesung tiếp lời – Cuối tháng thứ 3 cậu nộp cho chúng tôi cả bản dự án và sản phẩm. Nhớ là cả bản dự án, chúng tôi cần biết cách cậu lên kế hoạch, kịch bản và tính toán chi phí như thế nào. Cậu đã rõ hết chưa? Cậu có ý kiến gì không?





- Em không có ý kiến gì cả, em có thể bắt đầu nhận việc rồi. À quên, thời gian của em sẽ như thế nào?





- Cậu đến công ty vào buổi sáng, buổi chiều được nghỉ để chuẩn bị cho bài kiểm tra. Riêng tháng thứ 3 thì trừ sáng thứ 2 cậu phải có mặt để họp rút kinh nghiệm, thời gian còn lại cậu được nghỉ để thực hiện bài kiểm tra của mình. – Ryeowook trả lời.




- Em đã rõ hết rồi. Giờ em xin phép đi ra để bắt đầu công việc. Anh cuối đầu chào trưởng và phó phòng rồi đi ra.





- Cậu ta dễ mến nhỉ, lại ngoan nữa, chúng ta hơn cậu ấy có 3 tuổi mà cậu ấy lễ phép kinh khủng.




- Con nuôi của chủ tịch đấy. Nhà chủ tịch toàn những người có phép tắc thôi. Đó là 1 trong những lí do mà mình có cảm tình với cậu ấy. – Yesung nói.





- Con nuôi? Mình nhớ chủ tịch có con ruột mà? Đứa lớn 19, đứa bé 18 đúng không? – Ryeowook ngạc nhiên.





- Ừ đúng, và còn 3 cậu con nuôi nữa. Sau này chắc cũng về làm đây hết. Dù là con ông cháu cha nhưng mình cảm thấy thoải mái vì đó là người nhà chủ tịch. ( Đúng là 1 niềm tin vô bờ, Always keep the faith ^^. Chắc chắn là chưa gặp 4 con ác quỷ kia rồi)




==============================





- Mystery Love à? Tên nghe cũng được đấy, không biết làm ăn ra sao đây.




Cầm trên tay tờ danh sách những công ty trang sức có danh tiếng với cái tên Mystery Love nằm ở vị trí thứ nhất, Yunho bắt đầu bước đi. “Thật trùng hợp. Tác phẩm đầu tay của mình lại là đồ trang sức.” - Anh lại nghĩ đến cậu. Không biết bây giờ cậu đang ở đâu, đang làm gì. Anh nhớ cậu. Việc cậu còn sống là niềm vui, niềm hi vọng đối với anh nhưng cậu lại không hể nhớ ra anh là ai, điều đó như là một nhát dao cứa sâu vào tim anh vậy. Ánh mắt lạnh lùng của cậu, cái đẩy tay thô bạo của cậu, lời xua đuổi của cậu, tất cả đã làm cho anh đau, đau đến tưởng chừng không thở được. Cậu không còn là Youngwoong của anh nữa ư?





Đi ngang cửa tiệm bán đồ trang sức hôm nọ, anh lại nhìn xung quanh xem có cậu ở đấy không. 3 tháng nay, kể từ lúc gặp cậu, ngày nào anh cũng đi qua cửa tiệm này với hi vọng gặp lại cậu, được nhìn thấy dáng người, khuôn mặt cậu, được nghe lại giọng nói trong veo của cậu. Nhưng có lẽ đến ông trời cũng không thương anh, vì mãi anh chẳng được gặp cậu. ( Đương nhiên, có cho vàng Jaejoong cũng ko dám quay lại nơi đó ^^)






Đứng trước 1 tòa nhà cao ngất ngưởng với dòng chứ MYSTERY LOVE được cách tân rất đẹp trên bảng hiệu, Yunho tự động viên mình trước khi bước vào “Hwaiting!!!!!”




Sau lời chào hỏi và tự giới thiệu, ông giám đốc đưa Yunho đi gặp một nhân viên tập sự “ Vậy 2 người phải nương tựa lẫn nhau để vượt qua bài kiểm tra này rồi”,anh thầm nghĩ.




Anh như không tin vào mắt mình khi nhân viên tập sự đứng trước mặt anh lại chính là thiên thần của anh: Youngwoong. Hay anh phải gọi cậu bằng cái tên mới :Kim Jaejoong?.




- Chào cậu, Kim Jaejoong. – Anh cố nở nụ cười thật tươi trước cậu để che giấu đi cái cảm xúc như đang chực trào lên.




- Là anh à? Tên điên?





----------------------End chap 3-------------------------
========================
p/s: I'm ozu Smile


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:31 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:22 am

CHAP 4




Anh không nằm mơ, thật sự không nằm mơ. Cậu đang đứng trước mặt anh, thiên thần của anh đang đứng trước mặt anh, và…đang trố mắt ra nhìn anh.




- Sao anh lại ở đây? – Cậu hỏi, ánh mắt vẫn hướng những tia giận dữ về phía anh.




Anh không nói gì, im lặng tiến về phía cậu. Cậu theo phản xạ lùi về sau mấy bước




- Anh…anh định làm gì vậy?



- Xin chào, tôi là Jung Yunho. Rất vui vì được gặp lại cậu, Jaejoong. – Rút kinh nghiệm lần trước, anh kìm nén cảm xúc bản thân, mỉm cười thân thiện với hi vọng không để lại thêm ấn tượng xấu nào trong cậu.



- Hai người quen nhau à? – Vị giám đốc lên tiếng hỏi, phá tan bầu không khí căng thẳng giữa anh và cậu.



- Dạ vâng. – Yunho mỉm cười trong khi Jaejoong cật lực lắc đầu – Cảm ơn đã giới thiệu cậu ấy. Chúng tôi có thể tự bàn bạc được rồi ạ.



- Uhm, vậy hai cậu làm việc với nhau đi, cố gắng giúp đỡ nhau nhé, hai chàng trai tập sự.



- Nói rồi ông giám đốc quay đi, để lại đằng sau hai con người, một thì có vẻ rất hạnh phúc, còn một thì chẳng khác cục đá là mấy.





--------------------------------------------------




- Này!!!! – Jaejoong bực bội nói – Tại sao tôi với anh lại ở đây?



- Thì tôi và cậu phải hợp tác với nhau mà, không làm cùng nhau thì hợp tác kiểu gì? – Anh vô tư trả lời.



- Tôi không hỏi chuyện đó – Jaejoong nhăn nhó – Ý tôi là: tại sao không ra một cái quán nào hay công ty anh hoặc tôi mà lại là nhà riêng của anh???




- Àh – Yunho bình thản trả lời – Tại ở ngoài thì ồn, ở công ty thì làm sao ngồi cả buổi trong phòng tiếp khách được. Thôi cậu ngồi xuống đi, tôi lấy nước cho rồi tôi với cậu bắt đầu




Thở hắt ra một cách bực bội, ngồi xuống một cách bực mình, lôi giấy tờ ra một cách bực dọc, cậu những tưởng thái độ đó sẽ sớm làm anh nản, chứ đâu ngờ nó lại khiến cho cậu trở nên cực kì đáng yêu trong mắt anh. Trông cậu như một thiên thần đang giận dỗi, làm cho lòng anh quặn thắt lại. Anh nhớ những ngày vui vẻ của anh và YoungWoong, giờ đây cậu ngồi trước mặt anh mà sao xa anh quá, xa quá…




Bỗng có tiếng động rầm rầm ngoài cửa, Yunho trong lòng thầm nguyền rủa ông trời thật sự không biết thương người mà. Ôi~




- AHHHHHH!!! ANH ĐẸP TRAI!!!!!!!!! – Một giọng nói cao cao cất lên.




- Ý, anh đẹp trai đến chơi kìa. – Một giọng nói khác, cũng cao không kém – Sao lâu rồi không thấy anh đến chơi với tụi em? Năm năm qua chẳng thấy anh đâu cả. Su nhớ anh lắm áh!!! *sờ sò, mó mó, nắn nắn*




- Aaaaanh, anh có nhớ bé Min không? *chớp chớp*, Min cũng nhớ anh lắm *long lanh*, nhớ cả đồ ăn của anh, *cười nham nhở*. Hôm nay anh có nấu gì không???? *chớp mắt hi vọng*



- Anh à…



- Anh ơi…


Cứ thế, hai anh em SuMin bao lấy Jaejoong, hết sờ mó nắn bóp đến nói liên tục, mặc kệ một cục đá và một cục lửa đang đơ ra.




- NÀY!!!!!!!!!!!!!!!!!! HAI CÁI THẰNG KIA!!! TRÁNH RA!!!!!!!!!! –Yunho hét lên rồi lấy chân đạp một phát, một lần nữa hai con cún lại lăn lông lốc dưới sàn. (anh em nhà này có mỗi võ đạp =.=)




- Jaejoong àh, cậu có sao không? – Sau khi tàn sát hai cục cưng yêu quý, Yunho quay ra hỏi cục đá bên cạnh mình – Cậu đừng sợ nhá, tụi nó là người đấy, tưởng quỷ, nhưng thực chất là người đấy. Jaejoong, Jaejoong àh!!!




Anh lay mạnh cậu, lay mãi mới thấy cậu trở lại (nãy giờ đi đâu ấy). Jaejoong nhìn hai cậu nhóc trong hình dạng người lớn đứa xoa đầu đứa xoa mông, mặt thì phụng phịu, bỗng dưng cậu cảm thấy vui vui. Cậu cũng có một đứa em, nhưng thằng Kibum ấy chính xác là một người lớn trong hình dạng cậu nhóc, nên cậu chẳng được phát huy “năng lực” làm anh của mình, nhiều lúc cậu còn cảm thấy cậu giống em của tên nhóc đó nữa cơ. Hơn nữa, cậu tìm thấy một cái gì đó ấm áp trong sự vô tư, ngây thơ của hai đứa nhóc này.




- Tôi không sao, anh buông tôi ra đi. – Cậu thấy khó chịu vì bị anh nắm chặt hai vai nãy giờ, đợi anh buông tay rồi cậu quay sang anh em cún con- hai em là sinh đôi à? (người duy nhất nhận thấy điều đó trong lần gặp đầu tiên >”<)



- Anh biết lâu rồi mà – Su mở to mắt ngạc nhiên – hôm nay anh sao vậy anh YoungWoong?




YoungWoong? Lại là con người ấy sao? Chẳng lẽ cậu giống người đó đến thế ư? Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra vậy chứ?




- Àh, anh quên giới thiệu. Đây là Kim Jaejoong, anh ấy là bạn anh. – Nói rồi anh kéo Su Min ra nói nhỏ - hai đứa không được gọi cậu ấy là YoungWoong, nhớ chưa?



- Vậy là sao hả anh? Anh ấy là YoungWoong mà! – Min thắc mắc



- Hay anh ấy không phải? – Su ngập ngừng




- Anh cũng chưa rõ nữa, anh vẫn đang tìm hiểu chuyện này. Sau này anh sẽ nói với hai đứa. Giờ thì cứ biết vậy đi, nhớ không được gọi cậu ấy là YoungWoong đấy!!!



- Dạ, tụi em biết rồi!!! – Su Min đồng thanh đáp, nhe răng ra cười.



Thế là cứ cách hai ngày, Jaejoong lại (phải) đến nhà Yunho để bàn công việc. Ban đầu cậu rất khó chịu, nhưng khi thấy Yunho cư xử với mình rất tốt, lại không làm bất kì điều gì khác thường, cứ như Yunho của lần gặp đầu tiên và Yunho bây giờ là hai người khác nhau vậy, cậu dần mở lòng ra với anh và xem anh như một người bạn.


-------------------------------



- Này, anh nghĩ sao mà lại làm như vậy, thế mà cũng gọi là ý tưởng àh?



- Vậy chứ của cậu thì hơn gì tôi? Cái đó cũng được xem là độc đáo chắc?



- Đương nhiên là hơn anh rồi. Đồ do tôi thiết kế ra mà *vênh mặt*




- Này!!!!! Tôi là người thuê cậu đấy nhá!!!!!! *nóng mặt*




- Anh nhận được sự giúp đỡ của tôi thì có!!! Giỏi thì tự làm coi làm có được gì không *thách thức* (umma vô đối XD)



- ……… (nín họng)




--------------------------------



- Jaejoong àhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh~



- Gì??????




- Cậu tháo dây cho tôi đi~ Tôi chịu thua rồi mà~ (khổ sở). Cậu buộc hai tay tôi lại như vậy sao tôi viết báo cáo được *chớp chớp*. Jaejoong~




- KHÔNG!!!!!!!!! Ngồi yên đó đi, ngậm miệng lại!! Ngồi nhìn thiên tài vẽ, tối anh tự viết báo cáo được. Ai biểu anh oẳn tù xì thua tôi, nam nhi dám làm không dám chịu hả?



-…



-------------------------------



- Đồ lì lợm!!! Tôi đã nói biết bao nhiêu lần rồi, bỏ cái ý tưởng ngu ngốc ấy đi.



- Ý tưởng hay thế mà kêu ngu ngốc àh??? Còn cậu thì sao? Nói tôi mà cậu có được bản thiết kế đàng hoàng nào không????




- Đương nhiên là có, đầy!!! Chỉ là cái ý tưởng ngu ngốc của anh không phù hợp với thiết kế tuyệt vời của tôi thôi.



- Bỏ cái chữ ngu ngốc ấy đi. Cậu giỏi lắm chắc????

- Hơn anh là cái chắc *lè lưỡi*. Đồ gấu béo ngu ngốc!!!



- Cái gì??? Cậu nói lại coi, dám gọi tôi là…là…




- GẤU-BÉO-NGU NGỐC!!!!!!!!!!!!!!!!!!!




- Cậu…



----------------------------------



Cứ thế, khoảng cách giữa anh và cậu được rút ngắn lại, cậu không còn cư xử xa lạ hay né tránh anh nữa. Anh cảm thấy rất vui vì điều đó. Tuy nhiên anh vẫn luôn trăn trở về khoảng thời gian năm năm qua, chuyện gì đã xảy ra với cậu, sau tai nạn lần đó cậu đã ở đâu, làm gì, ai đã cứu cậu và tại sao cậu bây giờ lại trở thành một Kim Jaejoong xa lạ đến vậy. Rất nhiều lần anh muốn hỏi cậu ngững câu hỏi đó nhưng không dám. Anh sợ cậu khó chịu, sẽ lại cách xa anh, anh sợ cậu sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh một lần nữa, và trên hết, anh sợ cậu sẽ phủ nhận tất cả. Anh sợ phải chấp nhận sự thật rằng cậu không phải là YoungWoong của anh, vì anh đã nhận ra được điều đó. Tình yêu của anh dành cho YoungWoong không phải là nhỏ, nó lớn đến mức chỉ cần là cậu, dù mang một hình dung khác, thì anh vẫn có thể dễ dàng nhận ra cậu. Anh biết người con trai tóc đen ấy không phải là YoungWoong, anh biết chứ, chỉ là anh không dám chấp nhận nó mà thôi, chỉ là anh đang tự dối lòng mình mà thôi…

----------------------------------------------------



“Kính coong~~~”




- Ai tới giờ này nhỉ? Hai thằng quỷ nhỏ kia đi học rồi mà – Yunho thắc mắc

- Anh điên àh??? Ra mở cửa là biết chứ gì. Ngồi đó tự hỏi mình nữa chứ =.=



- Tôi vừa ra vừa thắc mắc không được àh? Sao suốt ngày kêu tôi điên với ngu ngốc thế???? (khó chịu)



- Tôi chỉ nói sự thật thôi – Jaejoong nhún vai, thản nhiên trả lời.




Yunho tức xịt khói nhưng không làm gì được, hậm hực ra mở cửa. Và khi thấy “vị khách” đứng trước nhà mình, sự bực tức trong anh biến đâu mất, thay vào đó là sự khó chịu và có chút lo lắng.



- Yunho àh!!!! Em nhớ anh lắm. Một tháng nay em phải đi công tác nên không gặp được anh. Anh có nhớ em không? – Vừa nói, cô ả tóc vàng vừa tự tiện ôm và hôn nhẹ lên môi Yunho.



- Jess đấy àh? Anh đã nói là không thích em làm như vậy mà! – Yunho cố gắng không tỏ ra khó chịu, tìm cách đẩy ả ra – Anh không …




Chưa kịp nói thêm ba chữ “yêu em được” thì Jess đã nhanh chóng lấy tay che miệng anh lại.



- Em biết câu trả lời của anh, và em cũng nói rồi đấy thôi, em nhất định sẽ không bỏ cuộc, cho đến khi nào trái tim anh thuộc về em! - Ả mỉm cười rồi tự nhiên bước vào nhà.




Vào đến cửa phòng khách, nụ cười trên môi ả tắt ngúm khi chàng trai tóc đen với khuôn mặt mà cả đời ả cũng không thể quên được ngước lên nhìn ả.

- A…anh…anh hai?




Còn về phần Jaejoong, cậu đang hết sức bối rối. Ban nãy, khi thấy cô gái vừa bấm chuông, cậu thầm nghĩ “Chắc người yêu của anh ra”, nhưng lúc cô ta ôm và hôn Yunho, không hiểu sao Jaejoong lại cảm thấy một cái gì đó hụt hẫng, trong lòng cậu dấy lên những cảm xúc rất lạ mà bản thân cậu không thể hiểu được. Tại sao vậy nhỉ? Cậu vốn không ưa gì anh ta cơ mà, cậu thấy bực khi cứ hai ngày lại phải đến nhà anh ta, thấy phiền khi tối nào anh ta cũng gọi điện cho cậu, thấy khó chịu khi anh ta luôn quan tâm, lo lắng cho cậu. Nếu vậy thì tại sao cậu lại… Cậu còn bối rối hơn nữa khi cô gái tóc vàng ấy đang đứng nhìn cậu, gọi cậu là “anh hai”, nhưng ánh mắt cô ta nhìn cậu không phải là của một người em gái dành cho anh trai mà trong đôi mắt ấy, cậu thấy được sự căm ghét và hoảng sợ.



Bầu không khí ngột ngạt trong phòng khách được Yunho xua tan đi, anh cố tình đứng chắn giữa Jaejoong và Jess, không để ả nhìn thấy Jaejoong rồi vui vẻ nói



- Àh Jess, đây là bạn anh, và em thấy đấy, bây giờ anh đang rất bận, không thể tiếp em được. Lần khác anh em mình sẽ nói chuyện, được không?



- Em…


Jess im lặng, ả biết nói gì, làm gì bây giờ? Trước mắt ả là một người ả đã hại chết từ năm năm trước, và người mà ả đang cố gắng đoạt được tình yêu của người đó thì đang nói khéo để đuổi ả đi.



- Vậy…vậy thôi, em về nha Yunho, lần sau em sẽ đến. - Ả cười một nụ cười méo xệch rồi quay lưng đi, lòng thầm nguyền rủa chàng trai tóc đen kia. “Được lắm, tôi mặc kệ anh có phải tên YoungWoong kia hay không, tôi cũng sẽ làm cho anh biến mất khỏi cuộc đời Yunho. Những gì con Jess này muốn thì không ai có thể đoạt được cả!!!”




Jess vừa về, lúc này, Yunho và Jaejoong, không ai biết nói gì. Không hiểu sao bầu không khí ngượng ngập lại bao trùm lấy hai người, cả anh và cậu đều tránh nhìn vào mắt nhau. Cậu thì vì những cảm xúc khi nãy mà không dám nói chuyện với anh, còn anh thì đang lo lắng vì sự xuất hiện bất ngờ của Jess. Anh chưa muốn để ả và Jaejoong gặp nhau. Đã từ lâu, anh bắt đầu nghi ngờ ả có liên quan đến tai nạn của YoungWoong và đang nhờ người điều tra. Việc tối nào anh cũng gọi điện cho cậu, ngoài lí do chính là anh nhớ cậu, muốn nói chuyện với cậu, anh còn muốn hỏi dò xem cậu có đang an toàn hay không, và anh rất an tâm khi biết Jess chưa gặp cậu. Nhưng hôm nay thì...




- Thôi, tôi về. Bữa sau làm tiếp, trễ rồi. – Cậu nói, làm cắt ngang dòng suy nghĩ của Yunho.



- Khoan đã!! – Anh nắm vội lấy tay cậu – Tôi đưa cậu về!



- Không cần đâu! – Cậu rút tay mình ra khỏi bàn tay ấm áp của anh – Tôi tự về được. Bình thường tôi vẫn tự về mà.




- Bình thường khác, hôm nay khác, mà…cả sau này cũng khác nữa. Không…an toàn đâu, để tôi đưa cậu về. – Anh ấp a ấp úng, không biết phải giải thích làm sao với Jaejoong.



- Khác gì? – Cậu bắt đầu khó chịu vì lối nói không ai hiểu được của anh.



- Làm ơn đi mà Jaejoong, bây giờ tôi không giải thích được, nhưng cậu tin tôi đi. Cậu về một mình không …an toàn đâu. Tin tôi được không???



Nhìn vẻ khổ sở của Yunho, Jaejoong lưỡng lự một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.




---------------------------------------------------




- Tới nhà tôi rồi, anh về đi, cảm ơn đã đưa tôi về. – Jaejoong nói sau khi xuống xe.



- Hai ngày nữa tôi qua đón cậu, được không? Nếu cậu không thích thì làm ơn nhờ một ai đó đi với cậu. – Nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của cậu, anh vội nói tiếp – Cậu tin tôi mà, đúng không?



- Aish, tôi biết rồi. Tôi sẽ đi với em tôi, được chưa? Giờ anh về đi. – Nói rồi cậu quay mặt đi.




Jaejoong vừa vào nhà, Yunho lấy điện thoại ra bấm số




- Yoochun àh? Việc mình nhờ cậu làm tới đâu rồi?



“Mình vẫn đang điều tra. Có chuyện gì sao?” – Đầu dây bên kia trả lời



- Jess gặp Jaejoong rồi. – Anh nói ngắn gọn




“Được rồi, cậu yên tâm. Mình sắp về Hàn Quốc rồi. Tạm thời nhớ để mắt đến cậu ấy.”




- OK! Cảm ơn cậu. Bye!!!


Nói rồi Yunho phóng xe đi.

------------------------------------------------



- Sao hyung về trễ vậy? Heechul hyung đang nổi điên lên đấy! – Kibum lên tiếng hỏi khi Jaejoong đang rón rén bước vào nhà, mắt thì vẫn dán chặt vào cuốn sách.



- Àh…Bummie…hyung có tí việc bận ấy mà… - Jaejoong cười trừ - Heechul hyung về rồi sao?



- Đừng gọi em là Bummie, em lớn rồi mà =”= - Kibum khẽ nhăn mặt – Hyung nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa, trên lầu ấy *chỉ chỉ*



- BUMMIE!!!!!!!!!! BOO VỀ CHƯA???????? – Kibum vừa dứt lời thì đã có một tiếng hét đầy uy lực khác vang lên. Và tiếng hét đó chẳng phải của ai khác ngoài người con trai với mái tóc dài ngang vai, khuôn mặt thì khỏi nói: MỸ NAM. Chỉ có điều, khuôn mặt ấy đang đỏ bừng lên như núi lửa sắp phun trào>”<



Quay lại bạn Jae tội nghiệp đang đứng run rẩy ở cửa nhà lúc này chỉ muốn chui xuống đất hay biến đi đâu cho rồi. Bình thường cậu dữ không kém gì ai, ra đường đố ai ăn hiếp được cậu, đến tên Yunho ấy còn phải sợ cơ mà. Còn bây giờ, đứng trước ông anh yêu dấu (yêu quái), cậu chẳng khác nào con mèo con đang ăn vụng thì bị chủ bắt gặp cả.



- Heechul hyung… - cậu lắp bắp – em…về…rồi…



Cậu chưa dứt câu thì Heechul đã bay tới (bay đấy nhá), ôm chặt lấy cậu, vùi mặt vào mái tóc đen nhánh của cậu, hít lấy hít để.




- Boo hư quá, đi đâu mà về trễ vậy??? Đã thế lại còn đi một mình nữa, có biết hyung lo lắng lắm không??? Boo đẹp vậy, đi chơi tối nguy hiểm lắm đấy. Đẹp mà dữ như hyung thì không lo, Boo vừa đẹp vừa hiền thế này (hiền á ????>”<), lỡ bị bọn côn đồ háo sắc chặn đường thì sao????



- Ặc…,hyung….em không…thở…được…



Heechul đành buông cậu ra, anh đưa hai tay ôm lấy bặt cậu



- Boo không được như vậy nữa nghe chưa? Lần sau phải đi với một ai đó, nếu không nghe lời, hyung méc mẹ, lúc đó mẹ cho cả binh đoàn đi theo thì đừng trách.




Cậu nhăn mặt, hôm nay ngày gì mà ai cũng nói vậy thế nhỉ? Tên lằng nhằng kia cũng không cho cậu đi một mình ra ngoài, giờ về đến nhà thì tới anh trai bắt có người chở cậu. Cậu là con trai cơ mà, một thằng con trai mạnh mẽ 23 tuổi, chỉ là cậu hơi đẹp tí thôi, chứ có phải con gái yếu đuối đâu. Bực thật, nhưng có cho vàng cậu cũng không dám cãi lời con người đang đứng trước mặt cậu, vì cậu còn yêu đời lắm.




- Thằng Bum!!!! Đang nghỉ hè rảnh rỗi, nhiệm vụ đưa đón Boo, hyung giao cho em. Lo liệu mà hoàn thành nhiệm vụ đi đấy, không đừng trách.



- Dạ được – Kibum uể oải đáp. Cậu sống trong nhà này đủ lâu để biết một điều: nếu còn muốn sống, phải coi lời nói của ông anh cả yêu dấu là lệnh vua và tuyệt đối không được cãi lại. – Em lên phòng đây, mấy ngày tới Jae hyung có đi đâu không???




- Uhm…có, hyung đến nhà…đến công ty – Cậu không muốn Heechul biết việc cậu phải thường xuyên đến nhà Yunho để làm việc, nếu không, Yunho sẽ thành một đĩa gỏi ngon lành của hyung ấy ngay. Mà cậu thì không muốn như vậy, không muốn tí nào cả.



2 ngày sau



- Tí nữa hyung qua nhà anh gì đó phải không? Thay đồ lẹ lên rồi đi, em ra lấy xe trước. Hyung muốn đi xe gì? Xe hơi, xe moto, hay xe đạp???



- Em nghĩ coi đi xe gì thì sẽ không bị Heechul hyung giết???? – Cậu khó chịu.



-----------------------------------------------------



“Kính coong~~~”



- Cậu tới rồi sao? – Yunho mở cửa với gương mặt không thể nào tươi hơn được nữa - Cậu vào nhà đi, cẩn thận nha, hai đứa kia còn ở nhà đấy!



Jaejoong vừa bước vào nhà thì đã bị ôm chặt cứng bởi hai cậu nhóc mà không cần nhìn cũng biết là ai.




- Anh Jae ~ …nhớ anh quá àh ~ - Su nũng nịu




- Anh ~~~ anh có mang bánh ko???? – Min háo hức




Jaejoong phì cười vì sự trẻ con của hai tên nhóc này, bao giờ tụi này mới lớn đây?


- Phải rồi, anh có gì ăn không??? – Su phụ họa theo – Tụi em sắp đi học mà Ho xấu xa không cho tụi em ăn, đưa tiền bắt tụi em tự ra ngoài ăn >”<. Ho nhẫn tâm tàn bạo.



- YAH!!!! HAI CÁI THẰNG KIA!!!!! ĐI HỌC ĐI, ĐỨNG ĐÓ LÀM GÌ???? – Yunho hét lớn. Nếu không vì Jaejoong đang ở đây, anh thề là hai đứa sinh đôi ấy sẽ không được nguyên vẹn mà ra khỏi nhà (hừng hực sát khí)



- Thì giờ tụi em đi nè, Ho xấu xa – Min thè lưỡi trêu – Anh Jae ở nhà chơi nha, coi chừng bị bắt nạt đó *quay qua liếc Ho*. Lần sau anh nhớ mang bánh tới nha ~~~ *cười tươi*



- Uhm, lần sau anh sẽ nhớ mang bánh. Hai em đi học đi, đi đường cẩn thận nha.



- Dạ, tụi em đi. – Su ngoan ngoãn trả lời rồi kéo tay Min đi, không thèm chào Yunho lấy một tiếng (trả thù)



--------------------------------------------




- Anh Jae dễ thương quá, hiền nữa chứ (=.=), chẳng bù với HoHo nhà mình. – Su nói




- Nhưng mà rốt cuộc thì anh Jaejoong và anh YoungWoong là mấy người chứ??? Xét về tính cách thì là hai người, nhưng sao lại có hai người giống nhau đến như thế được. – Min trầm ngâm




Cả Su cũng thắc mắc điều Min vừa nói, nên hôm nay hai anh em không đùa giỡn nhau như mọi khi.Hàng xóm nhìn cứ tưởng ngày tận thế >”<


- Ah!!!! – Min bỗng la lên




- Sao??? Nghĩ ra gì rồi hả?




- Bên kia đường có bán kem và bánh, để Min qua mua cho. Su đứng đợi ở đây nhá!!! – Min reo lên, rồi cứ xe kem mà thẳng tiến, không để ý là có một chiếc xe hơi đang tiến tới gần cậu.




- MIN!!!!!!!!!! COI CHỪNG!!!!!!!!!!


End chap 4



Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:32 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:24 am

CHAP 5



-Này cậu, cậu có sao không? – Kibum hốt hoảng xuống xe, chạy đến chỗ người vừa bị mình đụng phải.



-Min, Min có sao không??? – Su mếu máo hỏi – Min đừng có sao nha, Min mà có sao thì ai giành ăn với Su đây, ai chọc HoHo với Su đây???



-Ầy, đừng có làm quá – Min nhăn nhó ngồi dậy, hai tay xoa bụng – đụng có tí à, Su làm gì khóc kinh thế? Mong Min chết à? Chưa ăn hết của ngon vật lạ trên đời này, Min chưa thể chết được đâu, an tâm.



-Này cậu, cậu có sao không? – Kibum vẫn lo lắng hỏi, dù đã cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi nghe câu nói cực kì dễ thương của cậu.




Nghe có giọng nói lạ, Min chớp chớp mắt ngước lên nhìn. Một chàng trai với “khuôn mặt đẹp nhưng không dễ thương bằng mình” đang lo lắng nhìn cậu.



-Anh là ai vậy?



-Tôi xin lỗi, ban nãy tôi vô tình đụng xe vào cậu. Cậu có sao không? – Kibum nhẹ nhàng trả lời. Những lời nói định trách cậu nhóc tội “hiên ngang” băng qua đường mà không chịu nhìn dường như bay đi mất tiêu rồi.



-À, tôi không sao – Min phẩy phẩy tay – Tôi và SuSu được thần thức ăn phù hộ mà Đúng không? – Min quay qua nhìn Su, Su cật lực gật đầu.



Và tay Min ngay lập tức bị Kibum nắm lấy. Đúng lúc ấy, Kibum cảm thấy có gì đó chạy ngang qua người mình, như là một luồng điện vậy.



-A, đau!! Sao nắm tay tôi? – Min khẽ kêu lên.



-A…xin lỗi…tôi – Kibum bối rối, cảm giác vừa nãy vẫn chưa biến mất – tại…tay cậu bị trầy rồi.



-Thế à? – Min nhìn xuống tay mình – Đúng nhờ. Su ơi, vào nhà bôi thuốc rồi đi kiếm gì ăn để đi học đi. – Không thèm đếm xỉa đến con người trước mặt.



-Tại tôi mà cậu bị thế, nếu tôi có thể làm gì cho cậu, thì…



-Thôi bỏ đi – Min ngắt lời – tôi không có sao hết, trầy xíu ấy mà, anh đừng có lo nữa nha – Min vỗ vai Kibum ra chiều thông cảm (=.=)



-Nhưng mà tôi có sao – Kibum giả vờ nghiêm giọng – Lỗi tại tôi, tôi phải có trách nhiệm.



-Ây, anh phiền quá thế. Được rồi, vậy đợi tôi vào nhà rửa tay bôi thuốc, xong anh chở tôi và SuSu đi ăn nhá – Min đưa tay xoa bụng.



-Được thôi, tôi chờ ở đây. – Kibum nở một nụ cười hài lòng.




Thế là hai anh em Su Min ngay lập tức phóng vào nhà, 5 phút sau đã có mặt tại chỗ cũ ( O_o)


Trên xe



-Tôi là Kibum, Kim Kibum. Hai cậu tên gì??



-Em là Jung Junsu, 18 tuổi. Còn đây là Jung Changmin, em trai em. Tụi em còn có một anh trai tên Yunho – Su ngây thơ đã khai hết lí lịch, còn liệt kê hết anh em trong nhà ra.



-Anh bao nhiêu tuổi vậy? – Changmin hỏi



-Tôi 21. – Kibum vừa nói vừa cười.



-Vậy là anh lớn hơn tụi em 3 tuổi. Hì hì, anh Bum cho tụi em ăn gì vậy? Ăn gì ngon ngon xíu nha anh Very Happy




Kibum phì cười. Một lúc sau.



-Tới nơi rồi, hai em xuống đi.




Cửa xe vừa mở ra, mùi thức ăn thơm nức cứ xộc vào mũi, Su Min bay thẳng vào quán mà không quan tâm đến con người khốn khổ đang loay hoay tìm cách gửi xe trong một rừng người này. Và cứ thế, túi tiền của Bum đã hi sinh đau đớn chỉ trong một tiếng đồng hồ.




=============================



-Bản thiết kế của cậu đâu? Đưa tôi xem nào – Yunho lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Từ lúc Su Min đi khỏi nhà, không hiểu sao Jaejoong tự nhiên rất lạ, không nói tiếng nào, vô tình tạo nên bầu không khí căng thẳng giữa hai người. Điều này làm cho Yunho rất khó chịu, chẳng lẽ cậu có chuyện gì, nhưng anh không dám hỏi vì sợ cậu cáu.




-Yunho này – Jaejoong vừa đưa bản thiết kế cho Yunho vừa hỏi – rốt cuộc thì cái cậu tên YoungWoong gì đó là ai vậy, và cậu ta có liên quan gì tới tôi?




Bất ngờ trước câu hỏi của cậu, Yunho không biết phải trả lời cậu như thế nào nữa. “Cậu ấy là người yêu của tôi, và có khuôn mặt giống cậu như đúc”, không lẽ lại nói như vậy? Không được, sẽ làm tổn thương Jaejoong mất, và anh thì không muốn điều đó một chút nào. Anh yêu YoungWoong, rất yêu cậu ấy và chưa bao giờ ngừng yêu, nhưng anh cũng không thể để Jaejoong buồn. Tiếp xúc với cậu gần hai tháng, anh biết trong anh đã dành một sự quý mến thật sự cho cậu, cho Kim Jaejoong chứ không phải là một người giống với YoungWoong của anh.


-Này!!! Tôi đang hỏi anh đấy, sao không trả lời? – Jaejoong biết mình đã làm Yunho khó xử, nhưng cậu đâu thể cứ mãi làm lơ như không biết, không thắc mắc mỗi khi có người nhìn cậu mà gọi “YoungWoong”. Bản tính cậu thích những cái gì rõ ràng, và việc này đương nhiên không hề rõ ràng tí nào cả.




-Jaejoong àh, tôi… - Yunho khổ sở nói – chuyện này…




-Sao? – Jaejoong chờ đợi.




-Jaejoong này, cậu có coi tôi là bạn cậu không? – Yunho bỗng nhìn thẳng vào mắt Jae .




-Có chứ. – rồi chợt nhận ra mình vừa bị hỏi ngược lại, cậu vội quay lại chủ đề chính – nhưng tôi đang hỏi anh …




-Cậu có tin tôi không? – Yunho ngắt lời cậu.




-Có – Jaejoong trả lời sau một lúc im lặng, mặt thì cúi xuống




-Vậy… - anh dịu giọng lại – cậu tin tôi lần này được không? Bây giờ tôi chưa thể nói hết chuyện với cậu được. Nhưng tôi không bao giờ muốn làm tổn thương cậu. Vì vậy hãy tin tôi, và đừng hỏi chuyện này nữa, có được không?





Jaejoong tội nghiệp biết nói gì nữa bây giờ, khi mà Yunho đã nói như thế. Và cậu biết anh nói thật, “may cho anh là tôi tin anh đấy!!”, cậu nghĩ thầm. Rồi cậu ngước lên nhìn anh, gật đầu.




-Còn một chuyện nữa – Yunho nói tiếp – cô gái cậu gặp hôm trước ở nhà tôi, cô ta không phải là người đơn giản đâu, cậu nên cẩn thận.




-Là sao? – Cậu ngạc nhiên nhìn anh. Ngay lần đầu tiên cô ta nhìn cậu, cậu đã biết cô ta có cái gì đáng sợ lắm, nhưng liên quan gì tới cậu chứ. Nếu có thì phải là anh chứ - Tôi thấy hình như cô ấy thích anh lắm mà.




-Tôi không quan tâm đến cô ta. Nói chung cô ta không tốt lành gì. Vì vậy, cậu nên cẩn thận. Nếu thấy cô ta thì tốt nhất là tránh.




-Đó là lí do tôi phải có người đi chung khi ra ngoài đúng không? Thôi được, tôi tin anh và sẽ cẩn thận. Nhưng thật sự thì liên quan gì tới tôi cơ chứ. – Cậu lầm bầm.




-Àh, bản thiết kế này của cậu hợp với dự án của tôi đấy. Vậy thì chọn bản này nha. – Anh cười, cố gắng không đụng lại chuyện vừa nãy. – Cậu vẽ đẹp lắm đấy.




Jaejoong ngượng không biết nói gì, chỉ lầm bầm cảm ơn.




-Và từ ngày mai, cậu sẽ phải gặp tôi thường xuyên đấy *cười tươi*




-Tại sao chứ???? – Jaejoong trợn mắt lên, vẽ bất mãn




-Vì đã qua tháng thứ ba rồi mà, phải bắt tay vào làm dự án thôi, chứ cậu định nộp lí thuyết suông à? Vậy thì trừ thứ hai, còn lại cứ 7h30 sáng tôi qua đón cậu. Hôm nay nghỉ sớm đi, tìm được bản thiết kế phù hợp rồi. Bắt đầu bận rộn rồi đây.



========================




Jaejoong vừa đi vừa đá cục đá bên đường. Cậu đang chán, rất chán, chán đến mức không biết làm gì. Hôm nay là thứ hai, cậu mới từ công ty về. Cả tuần qua, cậu đã quen với sự có mặt của Yunho rồi, vì cứ 7h30 sáng anh lại ở trước nhà cậu bóp còi ầm ĩ, (may là Heechul hyung của cậu đi công tác vừa đúng tháng cuối cùng của cậu và anh, nếu không có cho vàng cậu cũng không dám để Yunho đưa đón như vậy, dễ tạm biệt cuộc đời lắm), thế nên bây giờ cậu mới như vậy. Cảm xúc trong cậu là gì? Nhớ ư? Vừa nghĩ đến đó, cậu vội lắc đầu để xua đi, cậu tự nhủ, mắc gì cậu lại phải nhớ tên ngốc đó chứ, chỉ là cậu quen làm việc rồi, hôm nay rảnh nên thấy không quen thôi. Phải, chỉ là vậy thôi.





Cậu đang mải mê nhìn ngắm những cục đá được cậu “ưu ái” đá lăn lông lốc dưới đường thì cậu bị một người đứng trước mình chặn lại. Cậu ngẩng đầu lên thì gặp người mà cậu luôn cầu mong là đừng bao giờ phải gặp.






-Em chào anh. Anh tên Kim Jaejoong đúng không? Anh còn nhớ em chứ? – Người đối diện nở một nụ cười thật tươi với cậu, nhưng không hiểu sao cậu lại cảm thấy lạnh sống lưng.




-Ah…uhm…nhớ chứ. Hôm bữa chúng ta có gặp nhau một lần ở nhà của Yunho. Cô là… - Trong phút chốc không hiểu sao cậu lại quên mất tên người đứng trước mặt mình, mà cậu còn không nhớ là mình có biết tên cô ta hay không nữa cơ.




-Hihi, không sao đâu. Anh còn nhớ mặt em là được rồi. Em giới thiệu lại, em tên là Jessica. Rất vui được làm quen với anh. – Cô ả tiếp lời, mặc dù giọng ả chẳng có vẻ gì là “rất vui” cả, nụ cười của ả, chỉ đơn thuần là đáng sợ mà thôi.




End chap 5


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:33 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:25 am

CHAP 6

“Lovin’ U ~ tsunaideta kimi no te ga
Lovin’ U ~ hanarete yuku…”



- Này anh gọi tôi có chuyện gì đấy? Được mỗi ngày thứ hai rảnh rỗi mà cũng bị anh làm phiền à? – Jaejoong tỏ vẻ khó chịu, nhưng chẳng phải ban nãy, ngay khi thấy chữ “Yunho ngốc nghếch” hiện lên màn hình điện thoại, cậu đã vội đưa máy lên nghe rồi sao?




“À không, chỉ là…tự dưng muốn gọi điện cho cậu thôi. Cậu đang ở đâu đấy?”




-Tôi đang ở ngoài đường, có chuyện gì không?





“Cậu ở ngoài đường? Ở với ai vậy?” – Yunho đột nhiên lo lắng. Từ khi Jess trở về và gặp Jaejoong, nỗi lo vốn đã tạm ngủ yên trong anh nay lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh chưa có chứng cứ xác thực về việc ả hại YoungWoong, nhưng anh biết chắc chắn là như thế. Tình cảm Jess dành cho anh và ánh nhìn căm ghét mỗi khi ả nhìn YoungWoong, anh đã nhận ra từ lâu rồi. Chỉ là anh không ngờ cô ta đáng sợ đến mức có thể hại YoungWoong, anh đã quá bất cẩn, để bây giờ thiên thần của anh đã rời bỏ anh. Yunho không muốn chuyện này xảy ra một lần nữa, cậu chỉ có thể rời bỏ anh một lần thôi.





-Uhm, tôi ở ngoài đường một mình. Mà anh đừng lo, tôi sắp về tới nhà rồi, trên đường đi, tôi chẳng gặp ai cả. – Jaejoong giấu chuyện cậu vừa gặp Jess, cậu không muốn anh phải lo. Hơn nữa, cậu còn có việc cần ìtm hiểu, và Jess - dù không có thiện ý với cậu, nhưng chắc chắn ả sẽ là người giải đáp mọi thắc mắc trong lòng cậu.





“À Jaejoong!! Tôi nói này….”




Trong lúc đó





-Này!!!! – Kibum áp chai nước mát lạnh vào mặt Changmin làm Min đang ngồi với vẻ rất trầm tư bỗng giật mình – Sao ngồi thừ ra vậy? Mệt à? Hay đang suy nghĩ gì đấy? Junsu đâu?





-Em đói!!! – Min phụng phịu – Susu đi rửa mặt rồi, anh đợi xíu đi, Su sắp ra rồi đó. Mà sao anh lại đưa tụi em tới đây vậy? – Min nhìn lên quang cảnh ồn ào nhộn nhịp xung quanh mình, thắc mắc.





-Anh muốn đưa tụi em đi công viên chơi thư giản, hè mà cũng phải học nên chắc căng thẳng lắm. – Vừa nói Kibum vừa nở một nụ cười thật tươi, hi vọng trái tim ai đó sẽ xao xuyến. Ba anh em anh luôn tự hào là có một nụ cười hoàn hảo mà. Chỉ có điều…




-Ar~ Em chỉ muốn ăn thôi ~ - Min lại phồng má ra làm tim Kibum đập loạn xạ trong lồng ngực.




-Sao Min ngồi ỉu xìu vậy? – Su bước ra, mặt hớn hở - Được anh Kibum chở đi chơi mà.




-Min đói! Sao Su lâu vậy? Anh Bum, đi kiếm gì ăn được không? – kéo kéo tay áo Kibum, Min đưa ra cái bộ mặt không – yêu – không – được.




-Ờ…uhm, hai đứa ăn bánh nha. Xong rồi ăn kem. Sau đó mình chơi vài trò hen.




-Dạ!!!! –Su Min đồng thanh, miệng cười nham nhở.




===============




-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! – Jae hét lên một cách sảng khoái. Lần đầu tiên cậu được chơi những trò này. Hồi bé, mỗi lần đi chơi với cả nhà, “tàu lượn siêu tốc” luôn đứng đầu trong danh sách muốn-được-chơi của cậu và danh sách nhất- định- không- được- nghĩ- đến của Heechul hyung và mẹ cậu. Đến khi lớn lên, công viên không còn nằm trong những suy nghĩ hàng ngày của cậu nữa cho đến ngày hôm nay, Yunho chủ động rủ cậu đi chơi.





-Này, cậu không thấy sợ à? Sao lại vui quá vậy chứ??? – Yunho thắc mắc khi cậu và anh vừa bước xuống.





-Vui thì vui chứ sao. Tôi đâu phải con gái đâu mà sợ mấy cái trò này. Tôi muốn chơi nó lâu rồi, từ lúc còn bé cơ!! - Cậu hào hứng nói - không lẽ anh sợ sao?





-Không, tôi không sợ. Chưa bao giờ tôi sợ. Nếu sợ thì phải là… - Anh nói nhỏ dần rồi bỏ lửng câu nói, mắt nhìn cậu đang vui vẻ mà lòng quặn thắt





----------------------Flash back--------------------





-Cậu sao vậy YoungWoong???? Lên chơi thử đi!!! – Yunho hồ hởi kéo YoungWoong đang giữ chặt cái ghế, quyết không chịu đứng lên.




-Không chơi!!!!!!!! Cậu thích thì đi mà chơi một mình đi! – YoungWoong nhăn nhó đáp.





-Cậu nghĩ là mình sẽ chơi một mình và bỏ cậu ở đây sao? Sao vậy? – Anh nhẹ nhàng hỏi cho đến khi cậu nói nhỏ “Mình sợ” – Sao sợ chứ? Có mình ở đây mà.





YoungWoong vẫn lắc đầu. Cậu đau đớn nhớ lại hồi còn bé, cả nhà cậu cùng đi công viên chơi. Cũng cái trò chơi ấy, bà mẹ kế đáng sợ đã bắt cậu ngồi một mình ở hàng ghế đầu, còn bà ta thì ngồi với con gái mình – Jess. Lúc tàu lao xuống, một cậu bé 13 tuổi chưa từng bước chân ra khỏi nhà trừ khi đi học như cậu sao có thể không sợ được chứ. Đã thế khi bước xuống, bà ta còn đánh cậu khi thấy cậu khóc và buông lời dọa nạt không cho cậu nói với bố cậu. Con bé Jess thì cứ đứng kế bên mẹ nó, nhìn chằm chằm vào cậu mà cười mỉa mai. Đó là lần duy nhất cậu đi chơi với gia đình, lúc đi cậu háo hức bao nhiêu thì lúc về cậu bị ám ảnh bấy nhiêu. Hình ảnh lúc con tàu lao xuống, nó làm cậu sợ, và trên hết, nó làm cậu nhớ đến cái chết thảm khốc của mẹ cậu. Nghĩ đến đó, nước mắt cậu bất giác trào ra. Nhìn gương mặt đẫm nước, đôi mắt chứa đầy sự đau đớn của cậu, anh nghĩ anh hiểu được lí do vì sao cậu sợ rồi. Tất cả những nỗi đau của cậu chỉ có thể xuất phát từ gia đình mà thôi. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, anh không an ủi cậu, chỉ đơn thuần là ôm, là làm điểm tựa cho cậu khóc, là dùng sự ấm áp xuất phát từ trong tim anh để xoa dịu nỗi đau của cậu. Ngày hôm ấy, trái tim cậu đã có sức sống trở lại, vì anh.



--------------------End Flash back---------------------




-Yunho, Yunho àh. JUNG YUNHO!!!!!!!!!!!!! – JaeJoong hét lên. Người gì mà gọi nãy giờ cũng chẳng thấy quay lại.





-Hả????? – Yunho giật mình. Tiếng thét đầy uy lực của cậu cuối cùng cũng lôi anh trở về hiện tại. Quay qua cậu, anh suýt bật lên cười vì gương mặt đỏ bừng có vẻ giận dỗi của cậu. Ngày xưa, khi YoungWoong giận anh, cậu ấy cũng làm gương mặt như vậy, và kết quả là dù có lỗi hay không, anh vẫn phải đi làm lành trước, vì gương mặt ấy đáng yêu quá mà. Giống nhau như vậy, sao lại có thể là hai người chứ. Phải chi chỉ là một thì tốt biết bao…





-Này, đang suy nghĩ gì mà nãy giờ không nghe tôi gọi vậy hả? – Cậu hỏi, giọng vẫn còn chút bực tức.





-Không có – Anh chối – Có gì mà nghĩ. Mà cậu chơi chán chưa? Từ lúc vào đây đến giờ, cậu đã chơi 2/3 số trò chơi trong công viên này rồi đấy.





-Chưa! – Cậu cười – Tôi còn muốn chơi nữa. Lâu rồi mới được đi chơi mà.





-Cũng trễ rồi. Tôi với cậu đi ăn gì đi rồi tôi đưa cậu về. – Anh cười hiền. Nhìn cậu vui như vậy, anh cũng thấy vui lây – Lần sau tôi sẽ đưa cậu đi chơi nữa.




-Cũng được. Lần sau mình đi công viên DBSK chơi đi. Nghe nói chỗ đó vui lắm. Tôi cũng chưa được đi bao giờ cả. – Cậu vô tư nói mà không để ý thấy anh lặng người đi. Cậu vừa xát muối vào vết thương lòng của anh đấy, cậu có biết không?





=================





-Trễ rồi, để anh đưa hai em về kẻo anh hai em lo. – Kibum nói sau khi nhìn vào đồng hồ.





-Mình đi ăn trước khi về nhà được không anh? – Su Min đồng thanh – Về giờ này Ho cũng không có ở nhà nấu cơm cho tụi em. Bữa này tụi em trả, coi như cảm ơn anh đã đưa tụi em đi chơi nha.





-Thôi không cần đâu. Hai em còn đi học, lấy đâu ra tiền chứ. – Kibum cười. Hai nhóc này cũng biết suy nghĩ đấy chứ, đâu phải là con nít vô tư đâu.





-Vậy tụi em trả một nửa nha. – Su nói, Min cũng tiếp lời – Ho nói không được ăn của người khác hoài, như vậy là không tốt. Mà không hiểu sao Ho chỉ căn dặn tụi em chuyện ăn uống thôi, làm như tụi em ăn nhiều lắm ấy. Hồi bé, có lần Ho còn dặn nếu thấy người lạ chìa kẹo ra trước mặt thì không được nhắm mắt đi theo mà phải bịt mũi chạy về nhà, rồi Ho sẽ cho ăn ngon hơn.


Kibum không biết phải làm gì ngoài cố gắng nhịn cười. Nhà đó cũng biết cách dạy con quá chứ, đánh trúng tâm lý con trẻ.




Trong quán ăn (trong công viên luôn)





-Mình vào đây ăn đi – Yunho vừa nói vừa kéo tay Jaejoong vào





-Hai đứa đi chậm thôi, coi chừng đụng…




“RẦM!!!!!!!!!!”





Kibum chưa nói dứt câu thì Junsu đã tông vào người đi đằng trước. Kibum và Min vội chạy đến đỡ Su dậy. Su trông rất hoảng sợ, vội vàng xin lỗi.




-Em xin lỗi! Em xin lỗi! Em không cố ý đâu…anh gì ơi tha lỗi cho em…




-Su?!?




-Em xin…ơ? Anh hai? Anh Jae????





-Bummie????





End chap 6


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:33 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:26 am

CHAP 7





-Cậu là em trai Jaejoong àh? – Yunho lên tiếng - Cậu tên Kibum?





-Vâng, còn anh là Yunho đúng không? – Kibum nhẹ nhàng trả lời, miệng không quên nở nụ cười thân thiện. Dù gì cũng là anh trai của người ta mà, phải để lại ấn tượng tốt chứ!





-Cậu cũng biết tôi ư? Chắc là Jaejoong cũng có nhắc đến tôi? Mà sao cậu lại đi chung với hai đứa này thế? * chỉ chỉ * Tụi nó làm phiền cậu sao? * liếc *





-Không có đâu anh hai. Tự anh ấy đến chở tụi em đi chơi mà. – Min nói, thản nhiên bán đứng con người đã cho cậu hai bữa ăn ngon lành. Dù sao thì Min cũng phải sợ người luôn không thương tiếc đạp hai đứa ra cửa hơn chứ.





-Bum àh, anh không nghĩ là em thích đi chơi công viên đấy. – Jaejoong mỉm cười. Trông bộ mặt đáng thương của Kibum mỗi khi ngó qua Min, Jae biết là em mình đã rơi vào lưới tình rồi.





Nhìn vào bàn ăn ở góc quán lúc này, người ta sẽ nghĩ gì nhỉ? Một gia đình gồm một người bố nghiêm khắc, một người mẹ hiền từ ( >”<), hai đứa con tới tuổi lấy chồng đang chất vấn người có thể sẽ thành con rể tương lai? Cũng chẳng đúng vì trong không khí nghiêm trang ấy, hai đứa con ngây thơ thốt lên:





-EM ĐÓI !!!




……





-Bum àh, em đưa Su Min về nhà đi, anh có chuyện muốn nói với Yunho – Vừa nói Jaejoong vừa nháy mắt với Kibum rồi kéo Yunho đi mất.





Sau khi được một đoạn, Yunho lên tiếng trước:





-Sao không để tôi đưa tụi kia về, làm phiền em cậu quá,





-Anh không nhận thấy gì sao? Bummie thích Min nhà anh đấy. – Cậu cười khẽ.




-Đừng có đùa, hai đứa ấy như quỷ vậy, mọi người chưa sợ thì thôi chứ.




-Anh ngốc thế, tưởng chỉ có cái mặt anh là ngố thôi. Không ngờ….. – Cậu chọc quê anh rồi bỏ chạy.




-Này !!! Cậu đứng lại cho tôi. Cậu mà để tôi tóm được cậu thì đừng trách. – Rồi anh chạy theo cậu. Đã bao lâu rồi anh mới lại được vui như vậy?





Bỗng nghe tiếng còi xe vang lên inh ỏi, anh giật mình, đầu anh lại hiện lên hình ảnh YoungWoong ngã xuống 5 năm trước. Anh vội tìm Jaejoong và nắm tay kéo cậu lại. Nhưng người gặp nguy hiểm không phải anh cũng không phải cậu.




/-JAE ÀH !!! ĐỨNG LẠI !!!



Rồi một cậu bé bị đẩy ra, té xuống mặt đường.



Rồi máu …. Mọi người xúm lại … nước mắt …/





-Jaejoong, Jaejoong àh !!! Cậu sao vậy, Jaejoong ???





========================





-Jaejoong àh !! Jaejoong !!! – Yunho kêu tên Jaejoong liên hồi mà cậu vẫn không đáp lại.






Ban nãy, khi chứng kiến tai nạn thảm khốc xảy ra trước mắt mình, anh không khỏi rùng mình. Và anh cũng thầm cảm ơn ông trời đã không đem cậu ra khỏi vòng tay anh. Nhưng anh chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì lại hoảng hồn khi thấy cậu khụy xuống, mắt cậu mở to, chứa đầy sự sợ hãi xen lẫn đau đớn. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt thanh tú. Anh gọi cậu nhưng cậu không nghe thấy gì cả, tất cả những gì thấy được ở cậu bây giờ chỉ là sự hoảng loan.






Yunho ôm Jaejoong vào lòng, khẽ siết nhẹ lấy bờ vai cậu, miệng thì không ngừng an ủi cậu. Được một lúc sau, cậu có vẻ đã bình tâm trở lại. Nhận ra tình cảnh lúc này, cậu cảm thấy bối rối, nhưng vẫn không phủ nhận rằng vòng tay đang ôm lấy cậu ấm áp và an toàn quá.






-Yun…Yunho?






-Jaejoong ?? Cậu có làm sao không ? Cậu làm tôi lo quá. – Yunho vừa mừng vừa lo khi thấy Jaejoong lên tiếng, anh vội vàng hỏi thăm cậu.





-Tôi …tôi không sao. Vừa rồi có chuyện gì vậy ?





-Tôi còn không biết nữa là. Tự dưng cậu như người mất hồn vậy, làm tôi sợ quá. – Anh giả bộ trách móc cậu.





-Tôi xin lỗi… - Cậu cúi mặt xuống – Lúc nhìn thấy tai nạn xảy ra, tự dưng trước mắt tôi trở nên tối sầm lại, rồi hình như…tôi thấy một cái gì đó…đáng sợ lắm…nhưng tôi không thể nhớ ra được…tôi không nhớ được. – Cậu lại dần hoảng loạn.





Phải rồi, giống như những cơn ác mộng cậu gặp phải từ lúc 13 tuổi vậy, rất đáng sợ. Nó cứ chập chờn trong ký ức cậu, ám ảnh cậu. Nó gợi cho cậu biết cậu quên cái gì đó rồi lại ngăn cản không cho cậu nhớ ra, nó làm cậu đau, làm cậu sợ.





-Jaejoong, không sao đâu. Cậu không cần phải nhớ đâu. Đừng cố gắng nữa. - Anh lại ôm cậu vào lòng, tay xoa nhẹ lưng cậu cho đến khi thấy cậu không run rẩy nữa.





-Tại sao…tại sao lại tốt với tôi như vậy ? – Cậu đột nhiên hỏi anh, mặt vẫn úp vào bờ vai anh.





-Sao cậu lại hỏi vậy ? – Thấy giọng cậu trở nên nghiêm túc, anh không khỏi hoang mang. Câu hỏi của cậu…có ý gì ? – Vì… cậu là bạn tôi.





-Thật vì tôi là bạn anh không ? – Cậu ngẩng đầu lên, tự tách mình ra khỏi vòng tay anh. – Anh tốt với tôi vì tôi là chính tôi hay … - Cậu nhìn thẳng vào mắt anh – vì một lý do nào khác ?




-Tôi …- Anh né tránh ánh mắt cậu. Hai người im lặng một hồi lâu thì cậu đột ngột đứng dậy, miệng nở một nụ cười thật tươi.





-Bị lừa rồi nhá !!! Về thôi.





-Này !!! Là sao? – Anh ngơ ngác trước sự thay đổi hoàn toàn trong thái độ của cậu.




-Là tôi chọc anh thôi chứ sao, ha ha ha. Tôi với anh là bạn, anh mà không tốt với tôi thì tôi để yên cho anh àh. Còn ngồi đấy làm gì ? Về thôi. – Cậu cười nhưng sao lòng lại đắng thế này.





--------------------Flash back-------------------






-Anh là bạn của Yunho oppa àh ? Chắc hai anh thân nhau lắm. – Jess nở nụ cười thật tươi.





-Không có, tôi mới quen anh ta thôi. Sao cô lại hỏi vậy ? – Jaejoong cười gượng, thật lòng cậu chỉ muốn ra khỏi cái quán này, rời xa khỏi con người này thôi.





-Tại Yunho oppa ít có bạn lắm. Anh ấy không hay quan tâm đến xung quanh. Chỉ có những người thật gần gũi và thân thiết anh ấy mới mở lòng với họ thôi. Duy nhất một người mà anh ấy chủ động làm quen trước chính là anh của em. - Ả lại cười.





-Vậy ư ? – Jaejoong cảm thấy nhói lên bên ngực trái. - Tôi thì lại không thấy như vậy.





-Anh là người thứ hai không có quan hệ máu mủ mà được anh ấy dẫn về nhà khi mới quen đấy, nên em cứ nghĩ hai người thân nhau lắm cơ. – Jess giả vờ ngây thơ.





-Chắc tôi là ngoại lệ thứ hai của anh ta. – Cậu cố gắng nở nụ cười, mong sao cô ta buông tha cho cậu.





-Cũng có thể. Mà có khi lại có lý do khác thì sao. Anh chắc chắn đã gặp những chuyện kỳ lạ, khó hiểu từ lúc quen Yunho oppa đúng không ? - Ả bắt đầu buông mồi nhử Jaejoong.





-Sao…sao cô biết ? – Jaejoong ngạc nhiên, rồi cậu sực nhớ ra ả lần đầu tiên gặp cậu đã nhìn cậu như một sinh vật lạ, và gọi cậu là … “ anh hai”





/Anh hai…

Anh hai…

Duy nhất một người mà anh ấy chủ động làm quen trước chính là anh của em

…anh của em /




-Thôi, anh là bạn anh ấy, anh tự tìm hiểu đi nha. Em có việc bận rồi, chắc lần sau mình nói chuyện tiếp. – Jess sau khi thấy nét mặt của Jaejoong thì biết kế hoạch của ả đã chính thức bắt đầu. Cô ta mỉm cười hài lòng rồi đứng dậy, không cần chờ Jaejoong trả lời, ả bước đi.





Ra đến cửa, ả rút điện thoại ra:





-Tiff àh, cá đã cắn câu rồi. - Ả nói ngắn gọn rồi đi tiếp, bỏ mặc Jaejoong đang ngồi hóa đá ở trong.






-------------------End Flash back----------------------





End chap 7


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:34 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:27 am

CHAP 8




“ Dou****e
Kimi wo suki ni natte shimattan daruo ?
Donna ni toki ga nagaretemo kimi wa jutto
Koko ni ini to, omotteta noni
Demokimi ga eranda no wa chigau michi
Dou****e….”





-Yoboseyo? – Mò mãi mới thấy cái điện thoại, Yunho uể oải đưa lên nghe.





“ Yunho àh !!!” – Đầu dây bên kia có vẻ rất vui





-Yoochun ? Yah ~, mới hai giờ sáng, không định để người khác ngủ àh???




“ Mình cũng muốn ngủ mà ~” – Như bị tạt một gáo nước lạnh, giọng bên kia có vẻ giận rồi…





-Này, cậu điên àh ? Muốn ngủ thì ngủ đi, tự nhiên đi phá giấc ngủ người khác. Mà bên đó giờ này đâu phải giờ ngủ. – Anh bắt đầu cáu lên.





“ Không lẽ ôm vali ngủ trước nhà cậu àh ? Người ta vì chuyện của cậu mới tìm cách giải quyết công việc cho nhanh để về mà giờ cậu đối xử với bạn cậu thế đấy hả ?”






-Hả ??? – Yunho ngồi bật dậy.- Cậu đang ngồi ở trước nhà mình hả ? Aish, thiệt tình, sao không nói sớm, nãy giờ toàn nói đâu đâu chọc tức người khác không. Mình xuống ngay, đợi tí!





……………..






-SuMin đâu ? Yoochun hỏi sau khi đã yên vị trong nhà.





-Nhìn đồng hồ đi rồi hãy hỏi câu đó. – Yunho vừa lấy nước vừa cằn nhằn. – Sớm không về,trễ không về, về vào giờ này. Hên cậu là bạn mình đấy, không là chết với mình rồi.





-Nếu không là bạn cậu, mình có điên mà hai giờ đêm đứng trước cửa nhà cậu để cậu ra giết mình không ? – Chun cũng không vừa đanh mặt đáp lại – Oáp ~, buồn ngủ quá, bay suốt mấy tiếng đồng hồ, mỏi chết được.





-Đợi xíu, để mình dọn phòng cho cậu ngủ. – Nói rồi Yunho đi vào.





Nhà Yunho còn trống hai phòng, lúc trước một là phòng mẹ, một là phòng để SuMin khi lớn lên thì tách ra riêng. Nhưng càng lớn hai thằng nhóc càng dính chặt lấy nhau, nên phòng đó trở thành phòng dành cho khách. Và giờ đây nó trở thành phòng của Yoochun trong những ngày ở Hàn Quốc này.







…………





Sáng hôm sau





-Su !! Min !! Thay đồ nhanh lên rồi xuống ăn cơm rồi còn đi học. – Yunho “luyện thanh”, công việc hàng sáng của anh.





-Đi học? Đang hè mà – Chun thắc mắc.





-Đi học thêm, năm nay là năm cuối cấp của tụi nó. Cậu đừng quên là tụi nó 18 rồi đấy.





-ANH HAI !!! TỤI EM XONG RỒI NÈ !!! ĂN SÁNG THÔI !!! – Min hào hứng la lớn.





-YEAH !!! ĂN SÁNG TH… - Su cũng đang hào hứng thì đập cả mặt và lưng Min, đầu óc choáng váng. – Arg…đau…sao đang đi tự dưng đứng lại vậy ? Bẹp mũi Su rồi !!!




-Hi, kids !!! Còn nhớ anh không ? – Chun sau khi thấy hai đứa nhóc thì ngay lập tức nở nụ cười dán mác Park Yoochun chính hiệu. ( đểu + cáo già = quyến rũ )





“ Đùng…đùng…đoàng !!!”





-Anh là … A !!! ANH CHUN !!! – Min ngay lập tức nhảy vào ôm lấy Chun – 8 năm rồi không gặp anh, nhớ anh quá àh. Su nhớ anh Chun không ? Hồi đó anh Chun cho mình quá trời kẹo luôn đó. – Min chớp chớp mắt nhớ lại tuổi thơ êm đềm “ ngọt ngào” ( vì kẹo) của mình.





Trong khi đó, Su cứ đúng ngây ra, nhìn Chun không chớp mắt, mãi một lúc sau, Chun đến gần nhéo má Su, Su mới giật mình





-A…đau – Su nhăn nhó





-Nhóc quên anh rồi hả ? Hồi xưa ăn kẹo của anh nhiều nhất, vậy mà…Phải phạt thêm mới được – Nói rồi Chun giơ tay lên nhéo bên má bầu bĩnh còn lại của Su, làm cho hai má Su hồng lên, trông đáng yêu không chịu được.




-Ar…đau em mà – Su lấy tay che hai cái má đang đỏ hồng lên – Tại lâu không gặp, tự nhiên thấy anh đẹp trai hẳn lên……..nên em bất ngờ thôi – Su ngây thơ nói hết suy nghĩ trong đầu mình ra.




-Thằng nhóc này, nịnh anh hả ? – Chun cười khì, đưa tay lên xoa đầu Su, làm cho Su bất giác đỏ mặt.





Không hiểu sao trong hai anh em SuMin, Chun luôn có cảm giác vui vẻ thoải mái hơn khi ở cạnh Su. Min và Su tính tình trẻ con giống nhau, nhưng đôi khi Min hay thờ ơ với mọi thứ xung quanh hoặc bỗng dưng già dặn hẳn, suy nghĩ tới cả những điều người trưởng thành chưa chắc đã nghĩ tới ( cấm hiểu bậy ). Còn Junsu thì 100% ngây thơ, vô tư hết chỗ nói, luôn nói hết những gì mình nghĩ và cả những điều không nghĩ. Nhưng những lời nói đó lại luôn đem lại nụ cười cho người khác, bao gồm cả Chun. Chun là con một, vì vậy anh luôn ước có một đứa em dễ thương như Susu vậy. Nhưng đó chỉ là mong ước của anh thôi, còn thật sự liệu có dừng lại ở đó không ?





-Thôi ăn cơm !!! – Yunho lên tiếng phá ngang giây phút đoàn tụ ( ? ) của ba anh em. Vừa nghe tới “cơm” ,Su Min liền quay qua ( phản xạ vô điều kiện ).





Bữa sáng vẫn diễn ra như bình thường, chỉ khác một chỗ là có thêm Chun, và gì nữa nhỉ ? Junsu không hào hứng như mọi khi.





Sau bữa sáng, ai lại làm việc nấy. Su Min đi học thêm, Yoochun tới chỗ làm, còn Yunho thì lại qua nhà Jaejoong bóp còi ầm ĩ





----------





-A…sao lại là anh nữa ? Anh không bận gì àh ? – Min nhăn nhó hỏi





-Àh… thì…lúc trước cũng có việc – Kibum gãi đầu cười trừ - nhưng bị anh em lấy mất rồi nên bây giờ anh rảnh. Anh muốn chở hai em đi học và cũng muốn làm bạn với hai em, có được không ? – Vừa nói Kibum vừa đưa gương mặt anh – ít – có – bạn – lắm ra, khiến cho ai cũng phải mủi lòng, đặc biệt là những người ngây thơ, dễ dụ.





-Min nó sợ anh phiền thôi, đúng không Min ??? Hì, anh an tâm, tụi em sẽ làm bạn tốt với anh mà. Nhưng anh phải đảm bảo là tụi em không làm phiền anh đấy nhá.





Về phần Min, không phải là cậu không thích Kibum hay thấy anh phiền phức. Chỉ là cậu quen chạy nhảy trên đường đi học với Su, thỉnh thoảng còn ghé chỗ này chỗ nọ mua đồ ăn vặt cho đỡ buồn nữa. Giờ tự nhiên có người đưa đón như vậy, gò bó như thế, có đứa con trai 18 tuổi nào muốn đâu chứ. Hơn nữa, đưa đón bằng ô tô như vậy , đến trường ai cũng nhìn, bực lắm cơ.





-Anh Bum – sau một hồi suy nghĩ, Min lên tiếng – Anh….…có thể không đi bằng ô tô được không ? Em..…- Min gãi đầu





-Huh ?!? Àh..…anh hiểu rồi – Kibum cười, anh nhớ lại cảm giác khó chịu của một Kibum - 18 tuổi mỗi khi mẹ đòi chở anh đi học bằng ô tô. – Vậy thì từ ngày mai mình sẽ đi bộ nhé! ( Chậc, Bum dại Min quá rồi )





-Thiệt hả anh ? – Min cười sung sướng mà không hề hay biết rằng Kibum làm tất cả để nhận được nụ cười đó – Àh, còn một việc nữa, anh đừng mặc vest nữa, nhìn thấy sao sao á, anh còn trẻ mà, phải năng động một tý chứ. Và cười nhiều một chút nữa – Vừa nói, Min vừa dùng tay kéo hai bên miệng Kibum lên, tạo thành một nụ cười. Min có biết rằng giờ Bum đang bay lên tầng mây thứ mười ba rồi không.





-Thôi đi học thôi !!! Su Min đồng thanh, làm Bum giật mình “đáp” xuống đất và chở hai anh em đi học





……………..





-Chào anh Bum tụi em đi học !!! – Su Min một lần nữa lại đồng thanh, tay vẫy vẫy chào tạm biệt.





Xe Bum vừa đi mất, Changmin và Junsu chưa kịp quay lại thì bị ai đó đánh bộp vào lưng đau điếng





-Woah !!! Lần thứ ba rồi. Su Min nhà ta được một ai đó đưa đón bằng ô tô nhá. Oách thiệt!!! Ghen tị quá đi.





-Đã bảo đừng đánh Su mà, con Khỉ này, biết đau không ? – Su nhăn nhó





-Thôi bỏ đi, Su có nói thì Khỉ cũng không bỏ đâu, Eunhyuk này, Kyu đâu ?





-Ngay đây mà – Người có tên Eunhyuk quay qua - Ủa ? đâu rồi * quay ra đằng sau * Ah, kia kìa. Mới vớ được cuốn sách mới trong thư viện nên như vậy đó.





Ba người quay ra nhìn một chàng trai tóc đen với một gương mặt điển trai nhưng còn vương nét trẻ con đang vừa đi vừa đọc sách mà thở dài ngao ngán





-Aish, đã bảo đừng để cậu ta vào thư viện rồi mà – Min càu nhàu, bước tới trước – Đang hè thì để đầu óc thảnh thơi tí chứ




-Ah !!! Sách …Ủa, anh Changmin ??? Anh mới đến hả ? Sao lấy sách của em ? – Con mọt sách giờ mới ngước lên và ngơ ngác khi thấy mình đang đứng trước cổng trường.





-Sách gì mà sách. Đi thì phải nhìn đường chứ Hyunnie. Mà đọc sách ít thôi, em thông minh sẵn rồi mà. Cũng nên ăn chơi nhiều nhiều như mấy anh nàh – Vừa nói Min vừa xoa đầu Kyuhyun.





-Hì, em nhớ rồi – Kyu mỉm cười – Cảm ơn anh nha. Ah, chào anh Su – Cậu quay qua chào người đang hết sức đùa giỡn với Eunhyuk. Trong nhóm bốn người này, Junsu vó vẻ rất hợp ý với Eunhyuk tinh nghịch, còn Changmin thì lại hay lo lắng cho Kyu hơn. Có lẽ vì Kyu nhỏ tuổi nhất, kém ba người một tuổi. Nhưng do thông minh nên được nhảy lớp. Thông minh nhưng Kyu lại khá rụt rè khi tiếp xúc với người khác, hậu quả của việc bị mọi người tẩy chay do cậu học quá giỏi, nói chuyện chỉ có thánh mới hiểu được.






--------------------------Flash back-----------------------------






-Hôm nay cô giới thiệu với cả lớp, đây là Jo Kyuhyun, học sinh mới. Em ấy vừa chuyển trường qua và bé hơn các em một tuổi. Cô mong cả lớp sẽ hết lòng giúp đỡ em ấy. – Nói rồi cô giáo quay qua Kyu – Kyuhyun này, em xuống bàn còn trống kia ngồi nhé.





Nhìn theo tay cô giáo thì thấy một bàn còn trống một chỗ, kế bên là một cậu bạn đang nhe răng ra cười với hai người ngồi bàn sau, Kyu chỉ im lặng cúi đầu chào cô rồi ôm cặp xuống ngồi. Bạn bè xung quanh có hỏi thăm thì cậu chỉ gật đầu cười chứ không nói gì, cậu sợ chỉ cần cậu mở miệng ra thì mọi người sẽ xa lánh cậu. Nhưng trong mắt mọi người, cậu lại vô tình trở thành một tên nhóc kiêu ngạo nên không gần gũi, hỏi chuyện cậu nữa.





“ Reng…reng…”





-Hey nhóc !!! – Cậu bạn ngồi kế bên quay qua cười thật tươi – làm quen nha. Nhóc nhỏ hơn nên phải gọi bọn này là anh. Anh tên Eunhuyk. Sở thích: chuối và những thứ liên quan đến chuối. Còn nhóc ?





-Này, định dọa chết người ta hả con Khỉ kia ? Anh là Changmin, còn đây là Junsu, anh trai anh. Bọn anh gọi em là Hyunnie nhá !!!





-Đúng rồi đó, gọi vậy cho nó thân mật – Su hưởng ứng – Tí đi ăn gì làm quen đi Hyunnie, Hyunnie ???





Bị tấn công bất ngờ, Kyu cứ đơ mặt ra nhìn, không biết nên đáp lại hay im luôn như mọi khi





-Hyunnie !!! Anh nói nè – Changmin vỗ vai Kyu – nhỏ tuổi hay thông minh không phải là vấn đề đâu, cố gắng hòa đồng là được. Như bọn anh nè, dễ thương, vui vẻ, ai thấy cũng yêu * cười nhăn răng *




-Sao anh biết ? – Kyu ngạc nhiên, cậu chưa nói với ai chuyện cậu học nhảy lớp mà, và cả chuyện bạn bè nữa.





-Anh cũng không biết nữa, nhưng nhìn là biết mà. Đúng không Su ??? – Min quay qua nhìn Su đang gật đầu đồng tình – Bởi vậy, ba đứa anh sẽ là bạn thật tốt của nhóc, hen !!!






--------------------------End Flash back----------------------------






-Mình có ý kiến – Eunhyuk lên tiếng, thu hút sự chú ý của ba người bạn – Bữa nào mình đi cắm trại đi, chứ sắp hết hè rồi. Vô năm là học chết luôn.





-Mình đồng ý !!! – Su Min đồng thanh, rồi Min quay qua nhìn Kyu – Huynnie đi luôn
nhá !!! Không được từ chối đâu. Àh, tụi mình dẫn thêm người được không ?





-Được chứ, càng đông càng vui mà!!! – Eunhyuk hào hứng





-Vậy mình sẽ rủ Donghae với anh Sungmin nha Su ? – Min quay qua Susu





-Được áh, lâu rồi không tụ tập, giờ thêm hai người đó, quậy cho đã luôn !!!





-Vậy quyết định vậy đi, tụi mình về xin phép người lớn rồi sẽ chọn ngày đi. Hyunnie phải đi đấy nhá. Giờ vào học thôi. – Eunhyuk chốt lại kế hoạch rồi cùng ba người bạn thân tung tăng đi vào lớp học, vừa đi vừa cười nói, làm bao nhiêu học sinh cả nam cả nữ cứ phải gọi là đứng tim.





End chap 8


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:35 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:28 am

CHAP 9





Jaejoong choàng tỉnh, nhìn sang đồng hồ, mới 2h sáng. Cậu nằm xuống, tự trấn an mình, nhắm mắt lại, cố gắng đưa mình trở lại giấc ngủ nhưng không thể. Cơn ác mộng ấy lại làm phiền cậu. Từ khi chứng kiến tai nạn thảm khốc đó, cậu gặp ác mộng nhiều hơn, hầu như là đêm nào cậu cũng gặp. Trong cơn ác mộng đó, cậu đứng trong một căn phòng trắng xóa, trước mặt cậu là một cánh cửa. Sau cánh cửa ấy, lúc nào cũng ồn ào, những tiếng khóc, tiếng kêu gào, chúng làm cho đầu cậu đau, ngực cậu như có cái gì siết vào, làm cậu không thở được. Thế nhưng mỗi khi cậu chạm tay vào nắm cửa định mở ra thì cánh cửa lại biến mất, xung quanh cậu lại là một không gian trắng xóa, lạnh lẽo. Đêm nay Jae lại không ngủ được. Cậu thật sự rất cần một ai đó bên cạnh để vơi đi nỗi sợ này.




“tít tít”




[ From: Yunho ngốc nghếch

Cậu ngủ chưa? ]



[ Tôi không ngủ được Anh cũng không ngủ được sao? ]




“ Lovin’ U ~ tsunaideta kimi no te ga
Lovin’ U ~ hanarete yuku
Lovin’….”





“Cậu không ngủ được à? Có chuyện gì sao?” – Anh hỏi ngay khi cậu vừa bấm nút nhận cuộc gọi





-Tôi không sao – JaeJoong nói nhỏ, đầu vẫn còn bị cơn ác mộng kia ám ảnh – Chỉ là nằm mơ thấy vài thứ thôi





“Vì chuyện hôm bữa sao?” – Anh quan tâm





-Uhm, có lẽ vậy. Còn anh? Sao không ngủ? – JaeJoong cố chuyển đề tài, cậu không muốn nhắc đến cái đang đeo bám cậu hàng đêm nữa





“Không hiểu sao tôi không ngủ được, chỉ là tôi nhớ lại vài chuyện hồi trước thôi. Tôi với cậu nói chuyện một chút nha, rồi cậu ráng ngủ lại đi. Dạo này tôi thấy cậu có vẻ mệt mỏi…” – anh nói làm cậu ngạc nhiên. Mấy ngày qua cậu không ngủ được nên sức khỏe đúng là giảm xuống hẳn, nhưng cậu không nghĩ anh lại để ý vì trước mặt anh, cậu luôn cố tỏ ra bình thường, cười nói vui vẻ mà.





Khoảng 1 tiếng sau





“Thôi, 3h rồi, cậu ngủ đi, đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Cậu cứ ngủ đi, trưa mai tôi qua đón cậu” – thời hạn chỉ còn hơn hai tuần nữa, thật sự là không còn nhiều thời gian, nhưng anh vẫn muốn cậu được ngủ nhiều hơn. Cậu có biết nhìn hai con mắt thâm quầng của cậu, anh xót lắm không? Thôi thì nghỉ ngơi một buổi sáng vậy. Cả anh cũng cần được nghỉ ngơi, để trái tim anh được nghỉ ngơi…






-Uhm…anh cũng ngủ đi… - Cậu mệt mỏi, sau khi nói chuyện với Yunho, không hiểu sao nỗi bất an trong cậu đã lắng xuống tự lúc nào. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái hẳn, và cơn buồn ngủ tìm kiếm lâu nay cuối cùng cũng quay lại với cậu – Chúc anh ngủ ngon – Nói rồi cậu cúp máy. Năm phút sau, cậu với tay lên lấy điện thoại, nhắn một cái tin rồi mỉm cười chìm vào giấc ngủ không mộng mị…






………………….





“tít tít”



[ From : my angel

Cảm ơn anh!! ]




Anh khẽ cười. Sao cậu lại cảm ơn anh chứ, người cần cảm ơn là anh mới phải. Quay qua nhìn tấm ảnh để kế bên gối nằm, anh cười, một nụ cười đau đớn, cay đắng, nhưng vẫn chất chứa một niềm hạnh phúc.




-YoungWoong…cảm ơn cậu… - khẽ nói rồi anh cũng bước vào giấc ngủ.




====================




6:00am




-Anh hai!!! Anh hai!!! Dậy đi anh hai!!!





Lay nãy giờ không thấy con gấu trên giường nhúc nhích, Susu mếu máo quay qua Min




-Sao giờ? Ho bệnh rồi!!! Min xuống kêu anh Chun đi.



-ANH CHUN ƠI!!!!!!!!!!! – Min ngó đầu qua cái cầu thang hét lớn




-CÓ CHUYỆN GÌ??? ANH ĐANG NẤU CƠM!!!!! – Chun cũng không quay lại mà hét trả lời, tay vẫn đảo qua đảo lại chảo cơm chiên trứng đang bốc khói nghi ngút trên bếp.





-ANH HAI BỆNH RỒI, ANH LÊN ĐÂY ĐI!!!!!!!!!!!!! – Min vận hết công lực gào lên. Hàng xóm xung quanh có vẻ cũng đã dậy hết rồi, nghe thấy tiếng dao kéo xoong nồi loảng xoảng kia mà






Và ngay lập tức Chun chạy lên, sờ vào trán Yunho rồi nhìn qua anh em Su Min đang mếu máo, cười nhẹ





-Không có sốt. Sao hai đứa kêu hắn ta bệnh???





-Tại bình thường anh Ho dậy sớm nhất nhà mà, từ bé đến giờ rồi. Hôm nay lay mãi vẫn không dậy, cũng chẳng nhúc nhích gì cả - Min trả lời, mặt méo xệch.





-Àh!!! – Chun như nhớ ra cái gì đó – tối qua hơn 3h hắn mới ngủ. Thôi không sao đâu, hai đứa xuống ăn rồi đi học đi. Hôm nay anh nghỉ, tí anh kêu hắn dậy cho.





-Thiệt không anh?? Anh Ho không bị gì chứ ạ??? – Su lo lắng hỏi lại, mặt thì xịu xuống như đứa trẻ bị giành kẹo vậy, đáng yêu vô cùng, làm Chun không chịu nổi, đưa tay lên bẹo má Su một cái, phì cười.




-Thiệt, không sao hết. Hai đứa xuống ăn đi.- Chun nói rồi quay đi, không để ý thấy ông mặt trời con đã ló dạng trên gò má phúng phính của ai kia.






Khi Su Min đi học rồi, Chun mới ôm cái laptop qua phòng Yunho, hôm nay không đến trụ sở được thì phải điều hành qua mạng thôi. “ Thiệt tình, tên mập này, cậu luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt Su Min như vậy sao? Kể cả vào năm năm trước ư????”, Chun lắc đầu, thở dài.





======================






-Jaejoong này!!! Cuối tuần này tôi với cậu đi lựa vật liệu để làm đồ trang sức nha.





-Uhm, cũng được, dù gì thì về lý thuyết cũng ổn rồi, còn 2 tuần nữa thôi. Xong rồi tôi sẽ được thoát khỏi anh, hahaha!!! –Cậu ngửa mặt lên trời, cười man rợ. Đây chẳng phải là điều cậu mong chờ từ khi mới bắt đầu làm việc với anh sao? Thế nên cậu cười, nhưng sao lòng cậu lại nặng nề đến vậy????





-Uhm… - Anh đượm buồn. Cậu vui đến vậy sao? Có cái gì không đúng ở đây rồi. Ngày trước, YoungWoong của anh mỗi khi phải xa anh thì đều xịu mặt xuống. Là xịu mặt xuống chứ không phải ngửa mặt lên trời cười sung sướng như vậy. Biểu cảm của cậu… nó sai rồi…






======================





-Anh hai!!!! – Min lên tiếng, miệng thì vẫn đang hoạt động hết công suất với chén cơm thứ tư




-Huh???





-Anh cho tụi em đi cắm trại với bạn em nha, Eunhyuk và Kyuhyun đó.





-Huh? Bao giờ đi? Đi bao lâu??? – Anh nhướn mày





-Dạ cuối tuần này – Su lên tiếng, tay thì chìa ra xin chén cơm thứ tư – Đi hai ngày một đêm. Được không anh hai???? *chớp chớp*





-Thôi được rồi. Hiếm khi hai đứa gọi anh là ‘anh hai’ như vậy – anh thở dài - mà bốn đứa đi với nhau thôi hả? Không có người lớn à?






-Dạ có!!!! Tụi em định rủ thêm Hae với anh Minnie. Anh Minnie là người lớn rồi mà, hơn tụi em những một tuổi. – Min trả lời sau khi đặt chén cơm thứ năm đã sạch bóng xuống.





-Aish, thằng nhóc đó người lớn gì? Nói vậy là sáu đứa nhóc tụi bay đi với nhau thôi hả? Yoochun, cậu đi với tụi nó được không? – Yunho quay qua Yoochun mà không để ý thấy vẻ mặt bất mãn của Su Min





-Thôi, mình còn phải đi làm mà, với lại tụi nó 18,19 rồi chứ ít gì. Cậu cứ thả rong tụi nó đi, nhiều khi vậy mới bớt được cái tính con nít của tụi nó. – Chun phẩy phẩy tay, khẽ nháy mắt với hai con cún đang nhìn mình với ánh mắt long lanh chờ đợi.





-Haiz, được rồi. Nhớ là phải cẩn thận đó. Không được nghịch ngợm quá mức, có gì thì gọi điện về cho anh, nghe không? Và nhất là không nghe lời xúi của thằng Minnie và thằng Eunhyuk mà làm mấy trò nguy hiểm đó. Mà đã xin phép hai bác Kang Teuk chưa?





-Dạ!!!!- Su Min đồng thanh- Giờ tụi em qua xin ba má Kang Teuk nè, gì chứ ba má bên đó xì-tin lắm, không cho mới lạ. Chào hai anh nha!!!!!!





-YAH!!!!!!!!!!!! Thế còn đống chén này ai rửa hả??? – Yunho hét lên bất lực, đúng là chiều quá sinh hư mà. Bình thường thì anh đành phải rửa, nhưng bây giờ thì… - hề hề *cười đểu*, Yoochun, cậu rửa chén đi!





-Gì???? Sao lại là mình????*bất mãn*





- Rửa đi!!! Không thì để đó cho thằng Su về rửa – Yunho cố ý “vô tình” nhắc đến Su. Gì chứ thằng bạn của anh rất thương Susu mà, nhiều lúc hắn còn muốn xin anh cho đem Susu về làm em trai của hắn nữa. Nhìn thằng bạn chí cốt thất thểu mang chén bát vào bồn hì hục rửa, mặt căm phẫn, lần đầu tiên trong đời anh mới thấy thằng em mình có ích. Làm anh thật là sướng mà, khửa khửa khửa. *nham nhở*




End chap 9


Được sửa bởi foreverlove ngày Thu Sep 09, 2010 11:35 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 09, 2010 11:29 am

CHAP 10



Part 1




-Hyung àh~ hyung~





-Huhm???? Gì vậy Bummie???? – Jaejoong hỏi, mắt mở to đầy ngạc nhiên, cả người thì sởn hết …da gà, cậu phải ngưng cái việc mà mình đang làm lại (nấu cơm) vì không thể làm tiếp được nữa. Làm thế quái nào được khi cậu em yêu quí của mình, con người lạnh lùng mang tên Kim Kibum ấy đang mè nheo với cậu, điều mà lần cuối cùng thằng em cậu làm là khi nó năm tuổi, còn cậu thì sáu tuổi,đã vậy nó còn để yên khi cậu gọi nó là Bummie nữa chứ – Em có đang bệnh không? Có nóng sốt gì không???




-Không có, sao lại nói em bệnh chứ?!? – Kibum nhăn mặt





-Vậy…sao…sao em lại...... – Jaejoong không biết dùng từ gì nữa, nói ‘nhõng nhẽo’ để Bummie nó giận àh? – em…em muốn nhờ hyung gì sao??





-Hyung~, hyung cho em……..chở hyung đến nhà Yunho hyung nha……





-Gì vậy Bummie?!? Gần hai tuần nay toàn Yunho qua chở hyung mà, em còn sung sướng quá ấy chứ. Sao tự nhiên……àh……- Jaejoong cười mỉm, muốn qua nhà Min thì nói đại ra cho rồi. Cái thằng em này, trước giờ có biết mắc cỡ là gì đâu, có mà nó làm người ta mắc cỡ bởi mấy câu nói của nó thì có, vậy mà bây giờ……. Lại còn cái vẻ mặt cún con ấy nữa chứ. Phục bé Min thật, không biết Min đã làm gì thằng em của cậu nữa. Nhà đó chỉ giỏi…….khoan, nhà đó? Cậu đang nghĩ tới cả Yunho ư????


-Hyung~ - chất giọng đáng sợ ấy lại vang lên, kéo Jaejoong ra khỏi những suy nghĩ (theo cậu là) vớ vẩn – được không hyung~?????? *nhìn, chớp*






-Haha, không có nhà đâu!!!! Thiệt là….. - không nhịn được nữa rồi, nhìn cái mặt như cái bánh bao ế kìa, buồn cười chết đi.






-Là sao???? – Kibum lúc này nghệt mặt ra






-Tức là vậy đó. Hôm nay Su Min đi chơi với bạn tụi nó rồi, em qua đó cũng không có gặp được Min đâu





-Ai nói em qua đó gặp Min? Em muốn chở hyung thôi mà. Mà…….. Min đi chơi thật hả hyung? Lúc nào về?





-Thật, mai mới về. Vậy là muốn chở hyung thiệt? Ok, để gọi Yunho khỏi qua đón – Jae cười.





-Thôi, em đổi ý, lên phòng đây. Hyung đi chơi vui vẻ! – Kibum nói xong rồi lên gác, bỏ mặc Jaejoong đang đứng nhìn ngơ ngác




-Này, nấu xong rồi nè, không ăn sáng hả????? Vậy sao bắt hyung nấu?????????????? – Jaejoong gào lên - Cái thằng này, không dính tới Min là đối xử với hyung nó vậy đó hả?






----------Kibum’s POV----------






Aish, không chịu nói sớm, làm tốn hai tiếng mới tập được cái mặt cún con đó, chẳng được việc gì. Mà Min đi chơi cũng không thèm rủ mình, ít ra cũng phải nói một tiếng chứ. Jae hyung là người dưng nước lã còn biết, vậy mà mình lại không được biết. Bực quá!!!! (thế anh là người nhà người ta chắc =.=’’ )






----------End POV-----------------






==========================






-Này, ngồi làm cái mặt đó là sao hả? Qua nhà bên xem Hae với Minnie chuẩn bị đến đâu rồi. Nhanh!!!! – Yunho lớn giọng. Nhìn hai cái mặt kìa, phụng phịu, bốn cái má bầu bĩnh cứ phồng phồng lên, môi thì trề ra, mắt long lanh,…… Ôi~ , kiềm chế nào, không được nhượng bộ, nhất định không được mềm lòng……..







------------Flash back------------






-Hai đứa ngủ chưa?? – Yunho gõ nhẹ vào cánh cửa có dòng chữ ‘Cute SuMin’s room’ với vô số hình cá heo, banh, chuối và kem.





-Dạ chưa!!!!! – Su Min đồng thanh – anh hai vào đi





-Uhm…… anh quên hỏi…… sáu đứa định đi đâu chơi???





-Dạ, núi ạ!!! – Su Min cười toe toét





-Uhm…hả??? CÁI GÌ?!? NÚI?!!??? –Yunho nghe như có sét đánh bên tai. Cái bọn này mà leo núi, không biết còn đủ sáu mạng để về không nữa, nhất là hai cái thằng nhóc vô lo này – KHÔNG ĐƯỢC!!!!!





-Sao cơ ạ? – Min hỏi, giọng lo lắng






-Anh nói là không được!!! – Yunho chắc giọng





-Nhưng anh cho rồi mà~ - Su mếu máo





-Anh cho đi chơi chứ có cho leo núi đâu. Tìm địa điểm khác đi! Núi và biển là không được, anh không yên tâm.






-Nhưng tụi em lên kế hoạch rồi mà, mai đi rồi, sao kịp đổi???? Anh hai~, anh hai cho tụi em đi nha~ - Su cố gắng dùng gương mặt dễ thương nhất có thể






-Không được, đổi đi, không là anh không cho đi nữa. Vậy thôi, anh về phòng!!!






---------------End flash back----------------






-SU MIN ƠI!!!!!!!!!!! – tiếng của Eunhyuk vang lên






-Này, Eunhyuk với Kyuhyun đến rồi đấy, ra đi, đừng có xị mặt xuống nữa. Anh lo cho hai đứa nên mới cấm, ngoan đi nào – Yunho dịu giọng – Mốt anh đền bù cho.






Su Min không nói không rằng, vẫn giữ nguyên cái mặt phụng phịu ấy đi ra cửa, đúng lúc Jaejoong vừa đến, cậu cười thật tươi với hai thằng nhóc nhưng nhận lại chỉ là hai bộ mặt dễ thương đang giận dỗi thôi.






-Hai đứa sao thế???- Cậu hỏi Yunho





-Tụi nó đòi đi leo núi……. – Anh thở dài, rồi khi thấy mắt Jaejoong trợn tròn lên, miệng há hốc, anh vội nói thêm – nhưng tôi không có cho, yên tâm đi. Mà sao cậu ở đây? Tôi định tụi nó đi mới đến đón cậu mà.






-Àh, tôi muốn đến sớm để xem có gì để giúp tụi nhỏ không. Xem ra không có gì để giúp rồi. – Jaejoong nói dối trắng trợn. Thực ra cậu muốn qua kể với Min về thái độ của thằng em láo lếu nhà cậu, tiện thể chọc Min luôn, đồng thời cũng xem thử phản ứng của Min như thế nào để còn biết Bummie có tí cơ hội nào hay không. Chậc, ai bảo Kim Jaejoong là một người anh tốt làm gì………..






-Ra vậy – Yunho tin hoàn toàn vào cái lý do đẹp đẽ ấy – nhưng lần sau không cần vậy đâu, để tôi đến đón cậu cho an toàn. – Sự tốt bụng (=.=) của Jaejoong lại làm anh nhớ đến YoungWoong của anh rồi. Ngày xưa Youngwoong cũng rất ân cần, chu đáo, hay lo lắng, quan tâm tới người khác lắm, thiên thần của anh lúc nào cũng ấm áp, tình cảm như vậy, khiến cho anh càng lúc càng yêu cậu ấy. Phải chi……….là một người thì tốt hơn nhiều, đúng không?






…………………………………..






-Sao buồn dữ vậy, hôm nay được đi chơi mà – Eunhyuk hỏi khi thấy bầu không khí u ám bao trùm lấy Su Min






-Bị bể kế hoạch rồi!!! – Min ủ rủ - Hoho không cho leo núi, bắt đổi địa điểm…….





-Gì kì vậy??? – Eunhyuk giãy nãy – Đã chọn kế hoạch rồi mà, sao tự nhiên……..





-Có chuyện gì sao mấy đứa??? – một giọng nói dịu dàng cất lên






-Umma~ - Su chạy về phía phát ra giọng nói – Hoho phá kế hoạch của tụi con rồi, không cho tụi con leo núi, hức






-Ngoan nào * xoa đầu Su* Umma cũng biết trước rồi, chúng ta quá hiểu tính Yunho mà. Đừng buồn nữa, appa đã chuẩn bị kế hoạch khác cho mấy đứa rồi, đang dặn dò Hae Min trong nhà đó, tí mấy đứa cứ theo kế hoạch mới mà chơi, đảm bảo vui – vừa nói, thiên thần umma vừa mỉm cười, để lộ ra cái lúm đồng tiền thật dễ thương.





-Thiệt hả umma??? – Min chớp chớp mắt, rồi khi thấy umma dịu hiền của cậu gật đầu vui vẻ thì liền lao đến ôm chầm lấy – umma là nhất, yêu umma nhất!!!!!!






-Yah!!!! Còn appa thì sao hả??? – Appa Kangin bước ra với cái mặt quạu đeo, và liền dịu lại khi nghe câu nói “Appa biết appa là vô địch mà~” của nhóc Min láu cá và thấy hai cậu nhóc buông vợ yêu của mình ra.




-Được rồi, hai đứa kia ra kìa, appa cho mượn cái xe du lịch đấy, Sungmin sẽ lái. Ra bỏ đồ lên xe đi. Sáu đứa đi chơi vui vẻ nhá!!!!






-YEAH!!!!!!!! – cả đám hét lên rồi chui vào chiếc xe màu bạc dán đầy cánh thiên thần và những chú gấu chồn đang nâng niu những chiếc cánh trắng muốt ấy, mở đầu chuyến đi bằng những tiếng gầm rú ồn ào.






End part1

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Sun Sep 12, 2010 1:47 pm

Chap 10




Part 2





Cuối cùng cũng tống được hai thằng quỷ ấy đi rồi, mặc dù anh cũng lo lắm chứ, hai thằng ấy mà đi chơi chỉ mong còn nguyên vẹn đi về là anh mừng rồi, nhưng cũng nhờ tụi nó mà anh có nguyên ngày rảnh rỗi, có thể đi chơi với cậu nhiều hơn, dù sao thời hạn ba tháng cũng sắp qua, sau này anh và cậu chắc ít có dịp được gặp nhau, mà cậu hình như cũng chẳng hứng thú gì khi gặp anh cho lắm, thôi thì hôm nay anh phải cố gắng đi chơi với cậu thật nhiều, ít nhất cũng để lại một chút ấn tượng gì đó về anh trong cậu.




- JaeJoong à, mình đi thôi. – Anh nắm tay cậu kéo ra xe mà không để cho JaeJoong kịp nói một lời nào.







---------------------------------------------





-Này – Eunhyuk khều nhẹ Junsu ngồi ở ghế sau – hai bác lúc nãy ấy, hai bác ấy là người lớn rồi, liệu cái kế hoạch mới này có…





-An tâm đi!!! – Su hào hứng – cặp đôi đó nhí nhảnh lắm, nhìn cái xe là biết rồi.





-Đúng rồi đó – Donghae ở ghế trên xen vào – ba má mình tuyệt vời lắm, bởi vậy tụi mình mới được thừa hưởng sự xinh xắn đáng yêu, tinh nghịch của ba má đó (tự sướng =.=). Àh, mình tên Lee Donghae, làm quen nha! – vừa nói cậu vừa cười với Eunhyuk, không hiểu sao cậu rất muốn làm quen với cậu bạn tóc vàng choé này ngay từ lần đầu thấy cậu ta, lạ thật.





-Hì hì, mình là Eunhyuk, còn được gọi là Khỉ, vì mình thích chuối ^^ - Eunhyuk cười tít mắt, cậu nghe loáng thoáng Min quay xuống nói với Junsu ‘gặp ai cũng kêu là thích chuối, bộ thằng Khỉ nó muốn người ta tặng chuối cho nó àh? Mỗi ngày ba nải với nó chắc chưa đủ, chậc’, rồi còn nụ cười man rợ của Su nữa. Bình thường thì cậu sẽ xử đẹp hai thằng bạn “giời đánh” này, còn bây giờ thì cậu mặc kệ, vì cậu vừa làm quen được với Donghae, một con người đẹp với cái tên cũng thật đẹp, nhất là đôi mắt cậu ấy, nó như chứa cả một đại dương bao la ở trong, khiến cho Khỉ đại nhân vừa nhìn vào là đã thấy thích chủ nhân của nó rồi. Khỉ ơi, Khỉ có biết cậu bạn ấy cũng có cùng suy nghĩ như Khỉ không?






-Còn mình thì bị gọi là Cá, dù chẳng giống cá gì cả, cũng chẳng biết bơi, chắc tại cái tên của mình. À này, cậu nhóc ngồi dưới kia tên gì thế? – Donghae chỉ tay về người từ đầu đến giờ cứ im lặng, trên tay thì cầm cái máy chơi game, mắt chăm chú vào nó – Cậu ta không thích đi chơi àh???





-À – Min lên tiếng thay – đó là Kyuhyun, nhỏ hơn bọn mình một tuổi, nhỏ hơn anh Sungmin hai tuổi. Nó một là sách, hai là game, tụi mình muốn nó hoà đồng hơn nên mới kéo vào vụ đi chơi này cho bằng được. – rồi Min chồm người lên nói nhỏ với Donghae, và Sungmin ngồi kế bên cũng vô tình nghe thấy – Mình nghĩ tính cách thật của Hyunie không phải như vậy, chỉ là do bị tẩy chay lâu ngày nên mới thế. Vì vậy tụi mình đang cố gắng đưa con người thật của Hyunie quay trở lại. Minnie hyung – Min bất chợt quay qua Sungmin, vẫn giữ âm lượng vừa đủ cho ba người nghe – nhờ anh nhé, hì.







-Sao lại nhờ anh? – Sungmin đang lái xe cũng phải ngoái lại nhìn Min, ngạc nhiên hỏi.






-Tại em có cảm giác anh giúp được cậu nhóc đó, anh lớn tuổi nhất bọn nhưng vẫn nhí nhảnh chẳng kém ai, *nói nhỏ lại: haiz, cũng nhờ gien của thiên thần umma*, bởi vậy, em giao Kyuhyun lại cho anh, hehe.





Min cười đểu, gì chứ,nghề của Min mà. Thằng Khỉ với thằng Cá tự nhiên bắt cặp bài trùng, tiện tay cho hai người còn lại thành việc luôn, mà mình cũng đỡ được một phần, không phải quản ông anh hồn nhiên quá mức hay lo từng chút một trong việc lôi kéo thằng nhóc lầm lì. Mè nheo là khả năng trời phú của Minnie hyung đấy. Min ta thật là thiên tài. *ngửa mặt lên trời, cười thầm trong bụng*






---------------------------------------------






Yunho dừng xe trước sân trượt băng.





- Này anh đưa tôi đi đâu đấy? Không phải anh bảo đi mua phụ kiện cho tác phẩm à, sao lại đưa tôi đến đây? – JaeJoong ngơ ngác hỏi.





- Đúng là chúng ta sẽ đi, nhưng tôi muốn cùng cậu đến đây chơi một tí, làm việc nhiều quá không tốt đâu, đi nào, chúng ta vào thôi.






- Anh thật là lắm chuyện.






Rồi Yunho hào hứng kéo JaeJoong vào sân trượt mà không cần biết cậu có thích hay không. – “Gì chứ đi với Jung Yunho, cậu có ghét cũng thành thích thôi,hô hô hô……, ngày xưa YoungWoong cũng thế mà.” – Yunho nghĩ thầm trong đầu (anh tự sướng quá oppa ơi =.=’’)






- Này, sao cậu không vào, đừng nói với tôi là cậu không biết trượt đấy nhá? – Anh quay lại nhìn cậu đang lưỡng lự như không muốn bước vào.






- Ai nói với anh là tôi không biết trượt cơ chứ, chỉ là tôi đang suy nghĩ xem cớ gì mà tôi phải vô cái nơi lạnh lẽo này với anh trong khi tôi có thể nằm ở nhà nhấm nháp tách trà nóng cơ chứ. – Cậu bực dọc nói, trên mặt không có chút biểu hiện nào là hứng thú gì hết. Nhưng nói là nói vậy thôi chứ trong lòng cậu vui lắm, còn có hai tuần nữa thôi là thời hạn ba tháng sẽ hết, lúc đó cậu và anh sẽ không còn gặp nhau nữa, thôi thì hôm nay hãy cứ vui chơi hết mình vậy.






- Jaejoong, nhanh lên nào, chúng ta không có nhiều thời gian đâu,cậu lề mề quá là tôi bỏ cậu lại một mình đấy. – Vừa nói Yunho vừa đưa tay ra chờ đợi cậu, trên môi nở một nụ cười thật “nham nhở”.






Hơi giật mình trước hành động của anh nhưng rồi cậu nhanh chóng bình tĩnh trở lại, nắm lấy bàn tay ấm áp đang chờ đợi ấy, đôi môi anh đào chu ra trông thật dễ thương vẽ nên một nụ cười nhẹ, nhẹ thôi nhưng rất hạnh phúc.






------------------------------------------------






-Yeah!!!! Tới nơi r… ơ?





Thấy chiếc xe đi chậm dần rồi dừng hẳn lại, cả bọn chui ra xe gầm rú gào thét và chỉ năm giây sau, khi nhìn khung cảnh hoang vu trước mặt, những cành cây xơ xác, lá khô nhẹ bay trong không trung, làm người ta liên tưởng đến một bức tranh mùa thu yên bình lãng mạn thì có tám con mắt (đoán coi mắt những ai ^^) trợn lên, miệng há hốc, đồng loạt quay lại nhìn đôi mát long lanh ngân ngấn nước (đoán tiếp đi ^^)





-Hyung…






-Hức…sao giờ… - Sungmin bắt đầu mếu – bị lạc rồi…hức…






-Hyung… - Changmin cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi Sungmin bằng chất giọng nhẹ nhàng nhất, tránh manh động, không thì cái người đang ngồi sau tay lái và Susu của cậu sẽ khóc oà lên mất – hyung… sao lạc được?





-Hyung không biết… hyung lái theo bản đồ appa đưa mà… không hiểu sao… tự nhiên… nó lạc – Minnie nói đứt quãng, cố ngăn những tiếng nấc trong cổ họng, dù gì anh cũng là anh cả ở đây, không thể nào lại khóc trước cả mấy đứa này, dù trong lòng anh thì đang khóc thét lên vì sợ.






-Bộ…hyung chưa từng tới đó àh? – Min vẫn bình tĩnh hỏi




-Có đi bao giờ đâu mà biết… hức… ba má định chỗ đó sẽ là… chỗ vui chơi của hai người mà… làm sao dẫn… anh với Hae đi theo… được…






-Đưa em bản đồ đi, anh thỏ - một giọng nói trầm ấm cất lên từ phía sau làm Minnie giật nảy mình, có lẽ sự im lặng từ đầu chuyến đi của Kyuhyun đã làm anh quên mất sự hiện diện của cậu rồi.






Đón lấy tấm bản đồ trên tay Sungmin, Kyuhyun nhìn chăm chú một hồi rồi nói với Sungmin – Anh quay xe lại đi, em chỉ đường cho.





Thế là vị trí trên xe có chút thay đổi, Kyu chuyển lên ngồi kế Sungmin, Donghae xuống dãy cuối ngồi với Junsu, một chút “tranh chấp” xảy ra, và kết thúc là Sungmin-Kyunhuyn, Donghae-Eunhyuk, Changmin-Junsu. Ôi~, bọn trẻ ngày nay, có tình yêu quên tình bạn, chỉ có tình anh em của Changmin và Junsu là bền vững thôi…






-------------------------------------------






- Này cậu đi chậm thôi có được không? – Yunho hì hục chạy theo sau JaeJoong.







- Ủa tôi tưởng anh giỏi môn này lắm chứ, lúc nãy còn thách thức tôi nữa mà, sao giờ khổ sở quá vậy, chúng ta có ít thời gian lắm, anh mà lề mề là tôi bỏ anh lại đấy. – Vừa nói cậu còn lè lưỡi ra trêu anh nữa, thật biết làm người khác bực mình mà.






- Cậu dám ăn cắp bản quyền câu nói của tôi á. Tôi là kiện tướng môn trượt băng này đấy nhá, chỉ là lâu rồi không chơi nên tôi đi hơi chậm thôi, cậu đừng tưởng bở, tôi mà đuổi kịp thì cậu chết với tôi. – Đúng rồi đã lâu rồi anh không đến sân trượt băng, kể từ 5 năm trước anh đã không đến đây nữa, ngày xưa YoungWoong cứ phải nắm lấy tay anh mà đi từng bước vất vả, còn bây giờ cậu trượt nhanh một cách chóng mặt làm anh cứ phải hì hục đuổi theo, sao giống quá nhưng lại khác quá…..khác quá…..





- Kim JaeJoong, cậu đứng lại cho tôi, dám thách thức Jung thiếu gia ta đây, cậu chết chắc,YAAAAAAAAAA.





- Tôi đâu có ngu mà đứng lại cho anh bắt, Jung thiếu gia có giỏi thì thử bắt Kim bổn đại gia ta đây coi, HAHAHAHAHA.





RẦM………





Ôi dào, đúng là người tính không bằng trời tính mà, Jung thiếu gia sau một hồi bán sống bán chết chạy theo, àh quên, trượt theo Kim đại gia thì mong muốn cũng thành hiện thực nhưng tình hình là Jung thiếu gia do mất đà đã vấp té và hiện giờ đang …….. đè lên Kim tiểu đại gia mất rồi. Mặt của hai người lúc này chỉ cách nhau chừng vài centimet mà thôi, họ có thể cảm nhận được hơi thở của người kia trên gương mặt mình. Ông mặt trời đã ló dạng trên gương mặt JaeJoong rồi kìa, cậu cố quay đi chỗ khác để anh không nhìn thấy gương mặt đang ngày càng đỏ dần lên của cậu.





- Á… tôi….tôi….xin lỗi, cậu không sao chứ?





-….





-À… tôi đói bụng rồi, chúng ta… đi kiếm cái gì ăn đi nha. – Yunho cố tìm cách để làm xua tan đi không khí ngượng ngùng lúc này, tim của anh như muốn rơi ra mất rồi, nó cứ đập thình thịch trong lồng ngực anh – “ Aish sao lại để tình huống này xảy ra chứ, làm sao bây giờ.” – Yunho vò đầu bức tóc làm cho mái tóc của anh đã chẳng ngay ngắn gì lắm giờ lại rối hơn.






Nhìn bộ dạng bối rối của Yunho, chợt JaeJoong cảm thấy buồn cười, trên môi cậu hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng. Sân trượt băng này tuy lạnh lẽo nhưng trong lòng ai đó lại thấy ấm áp, hạnh phúc một cách lạ kì.







--------------------------------------






-Aha!!! Cuối cùng cũng đã tới nơi rồi!!!!!!!! –Cả bọn lại cùng reo lên một lần nữa, trước mắt cả bọn bây giờ là một ngôi nhà được sơn trắng hoàn toàn, những cánh cửa kính trong suốt được điểm xuyết bằng những cánh bướm chập chờn đủ màu sắc. Kế bên ngôi nhà là một hồ bơi thật rộng có mái che, trên mặt nước có vài trái banh nhỏ xanh đỏ tím vàng đang nhẹ dao động lên xuống theo gợn nước xanh ngắt. Phía sau ngôi nhà trắng xinh đó là cả một sân cỏ xanh mướt cực kì rộng, tất cả được bao quanh bởi một hàng rào trắng cùng với những bông hoa nhỏ.





-Woah~ - Eunhyuk trong tình trạng mắt chữ A mồm chữ O cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của mình – đẹp quá đi. Vậy mà giờ mới biết là có nơi đẹp đến vậy, đẹp thật.






-Đoán coi – Sungmin cười khúc khích – nhà này của ai?






-Đừng nói với em…là – Changmin ngạc nhiên – của ba má?






-Chính xác. Yeah!!!! – Donghae hét lên rồi đập tay với Sungmin.






-Vậy sao anh đi lạc được chứ?? Cũng là nhà của anh mà? – Su sau khi tròn mắt chiêm ngưỡng đã buông ra một câu mang tính sát thương cao





-Tại… anh mới nhìn thấy qua ảnh thôi… với lại… - Sungmin ngập ngừng





-Anh ấy nhìn ngược bản đồ! – Kyu kết thúc câu nói cũng là lúc Sungmin thủ thế, chuẩn bị chạy trước khi bốn con người kia dí theo, miệng kêu gào đòi làm thịt anh.





-Á…á… tại thấy cái hình… á… đừng chọi gạch… cái hình giống cây kem… á… nên anh quay bản đồ theo hướng cây kem đứng… á… đừng ném đá… ai biết đó là hình tam giác đâu… á… - Sungmin vừa chạy vừa la khóc thảm thiết.




Năm kẻ bắng nhắng chạy lòng vòng, rượt đuổi nhau, chỉ còn mình cậu nhóc nhỏ tuổi nhất ngồi trên bậc tam cấp, nhìn theo cái bóng đang cuống cuồng chạy trốn, miệng khẽ cười





-Anh thỏ… dễ thương thật đấy…






---------------------------------------






Trên đường đi cả hai không nói với nhau lời nào, chốc chốc cả hai lại liếc nhìn nhau qua chiếc kính chiếu hậu nhưng chẳng có ai thấy cả, chiếc xe phóng nhanh, gió lồng lộng, nhưng sao hai người lại cảm thấy như không có tí không khí gì cả, ngột ngạt quá.






- Đến nơi rồi, JaeJoong à, vào ăn nhanh rồi chúng ta đi mua phụ kiện thôi.





-…





- Này sao cậu không ăn gì hết mà cứ ngẩn người ra cả vậy? Thức ăn không ngon à? – Vừa gắp miếng thịt cho vào miệng, anh vừa hỏi cậu.





- À không, chỉ là tôi không đói mà thôi, anh cứ ăn đi, đừng lo cho tôi. – Thật là, khắp Seoul này có biết bao nhà hàng cơ chứ sao anh lại chọn đúng cái nhà hàng này. Cậu còn nhớ lần trước cậu vào nhà hàng này là để gặp một người – Jessica. Đột nhiên những lời nói của cô ta hôm trước lại hiện lên trong đầu cậu.






“Chắc hai anh thân nhau lắm





Chỉ có những người thật gần gũi và thân thiết anh ấy mới mở lòng với họ thôi. Duy nhất một người mà anh ấy chủ động làm quen trước chính là anh của em





Anh chắc chắn đã gặp những chuyện kỳ lạ, khó hiểu từ lúc quen Yunho oppa đúng không ?”







Cậu đã cố để không phải nghĩ đến nó nhưng tại sao hôm nay anh lại dẫn cậu đến đây chứ, thật là....tâm trạng cậu đang vui thế mà bị những câu nói ấy làm cậu bận lòng chẳng buồn động đũa nữa.







--------------------------------------------






Sau một hồi làm náo loạn ầm ĩ, năm tên lúc nãy giờ như năm trái chanh bị vắt kiệt nước vậy, bơ phờ, thằng nào thằng nấy dựa cả vào nhau, thở hồng hộc, nói không ra hơi, chỉ tội thằng bé nhất, đã phải đi chơi bất đắc dĩ rồi, lại phải è cổ ra bưng nước, lấy khăn,… phục vụ cho năm người anh của mình.






Nhờ vào thành tích xem bản đồ một cách xuất sắc của Sungmin, thay vì chỉ mất ba tiếng đã tới nơi thì bây giờ đã gần một giờ chiều. Thế là do sợ mất những giây phút vui chơi “quý báu”, cả bọn không cần ngủ nghỉ, bắt đầu lao vào chơi đùa nghịch ngợm: đá banh, đá cầu, bịt mắt bắt dê, thi bơi, bla bla (năng lượng của mấy anh thuộc loại không bao giờ cạn kiệt => năng lượng sạch ^^)





Kyuhyun dù có muốn hay không cũng phải bỏ “một là sách, hai là game” của cậu lại, chỉ bởi lẽ dù thông minh đến đâu thì cậu vẫn không có kinh nghiệm đối phó với những tình huống mang tên “mắt to tròn long lanh, má phồng ra, môi chu chu” và “những lời năn nỉ làm mủi lòng người khác”. “Anh thỏ” này thật là…





Nhưng cũng nhờ vậy mà đã lâu lắm rồi cậu mới cười một cách sảng khoái đến thế bên những người bạn của mình. Trở lại được như ngày xưa không phải là dễ, nhưng chẳng phải chỉ cần có thể cười thật lòng đã là quá tốt rồi hay sao?






--------------------------------------------





Cuối cùng hai người cũng đến nơi mà đáng lẽ đã phải đến từ lúc đầu. Yunho loay hoay tìm kiếm những phụ kiện trang sức phù hợp với tác phẩm của anh và cậu trong khi JaeJoong không tài nào tập trung được, đầu óc cậu cứ mơ hồ, những lời nói của Jessica cứ lảng vảng trong đầu cậu, cậu đi theo anh chọn trang sức nhưng thậm chí cũng không biết mình đang làm gì nữa.





Chợt Yunho nhìn thấy một chiếc vòng cổ rất đẹp và cũng rất quen nữa.





-------------------------Flashback----------------------






- Cái gì đây? - YoungWoong mở tròn đôi mắt ngơ ngác nhìn Yunho đưa cho cậu một hộp quà. Hôm nay có phải sinh nhật cậu đâu, giáng sinh thì qua lâu rồi mà.





- Quà cho cậu, kỉ niệm một năm ngày tụi mình quen nhau. – Yunho gãi gãi đầu, ngại ngùng đưa chiếc hộp cho cậu. – Mở ra xem cậu có thích không?





Nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra, đập vào mắt cậu là một sợi dây chuyền với mặt dây là một cái thánh giá bằng bạch kim rất sáng và đẹp. Cậu như vỡ òa trong hạnh phúc, anh còn nhớ đến ngày kỉ niệm của hai người lại còn tặng cho cậu một món quà đẹp như thế này. Trước giờ không có ai tặng quà cho cậu ngoại trừ người mẹ đã mất của cậu, đến cả ba cậu, dù thương cậu thật, nhưng ông chưa bao giờ tặng bất cứ thứ gì cho cậu cả. Trái tim băng giá của cậu đã được Yunho sưởi ấm và mỗi ngày trôi qua anh lại làm cho nó hạnh phúc và khiến cho cuộc sống của cậu có ý nghĩa hơn.






Yunho giúp cậu đeo sợi dây chuyền ấy, nó như tỏa sáng hơn khi yên vị trên chiếc cổ trắng ngần của YoungWoong.





- Nó được làm ra là để cho cậu đó, thiên thần của tớ ạ. – Nói rồi Yunho khẽ đặt lên môi cậu một nụ hôn ngọt ngào, hạnh phúc như tràn ngập trong trái tim của hai người. Ấm áp làm sao.





------------------------End Flashback--------------------







- JaeJoong này, dù gì thời hạn ba tháng cũng sắp qua rồi, tôi với cậu sẽ không còn hợp tác với nhau nữa, tôi có một món quà tặng cậu như một lời cảm ơn. – Mỉm cười ngắm nhìn sợi dây chuyền thánh giá, anh thầm nghĩ “ YoungWoong đeo nó rất đẹp, chắc chắc nó cũng sẽ rất đẹp trên cổ cậu JaeJoong à”.






-----------------------------------------------






- Cậu không sao chứ, sao từ lúc ở nhà hàng đến giờ đầu óc cậu cứ để đâu đâu ấy, cậu không khỏe à. – Vừa uống một ngụm trà, Yunho lo lắng hỏi thăm cậu.





- À ừ tôi không sao……..chỉ là……….





- Chỉ là sao?





- Sao tự nhiên anh lại tặng sợi dây đó cho tôi vậy?





- Không phải lúc nãy tôi đã nói rồi sao, đó là lời cảm ơn cho sự giúp đỡ của cậu 3 tháng qua.




- Chỉ là vậy thôi sao? – JaeJoong thì thầm.





- Hả? Cậu nói gì vậy?





- À không có gì.






- Hôm nay cậu sao vậy? Lúc nãy còn rất vui vẻ mà. Có chuyện gì không thế? – Lúc nãy anh đã cảm thấy cậu rất kì lạ rồi, cứ nói vu vơ gì không đấy.





- Yunho à, tôi hỏi anh một chuyện được không? – JaeJoong thận trọng hỏi như chờ đợi sự đồng ý từ anh.





- Ừ, chuyện gì vậy?





- À…..Young…..YoungWoong…..YoungWoong là bạn của anh à? – Cậu lắp bắp nói không nên lời, đầu óc cậu bây giờ rối lắm, không biết việc mình vừa làm là đúng hay sai nữa, cậu là gì của anh mà lại đi hỏi anh như thế cơ chứ. Hai tay cậu nắm chặt vào nhau sắp chảy máu đến nơi rồi, cậu lo lắng chờ đợi câu trả lời.





- Nếu như anh không muốn trả lời cũng được, tôi xin...





- Đúng vậy, cậu ấy là bạn của tôi, là một người rất đặc biệt và quan trọng với tôi. – Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, anh hơi bất ngờ trước câu hỏi của JaeJoong nhưng rồi anh nở một nụ cười hạnh phúc trả lời với cậu về thiên thần của anh, về tình yêu của anh.





Cảm nhận được sự hạnh phúc trong câu nói của anh và cả nụ cười trên gương mặt anh, không hiểu sau cậu cảm thấy rất khó chịu, rất khó thở, không khí xung quanh trở nên rất ngột ngạt, cậu không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa, cậu muốn lập tức rời khỏi nơi đó, rời khỏi anh.





- Tôi xin phép về trước để còn hoàn thành tác phẩm với những phụ kiện mà lúc nãy chúng ta mua. Gặp lại anh sau nha. – JaeJoong đứng bật dậy đi vội ra khỏi quán trước sự ngỡ ngàng của Yunho mà không quay lại nhìn anh đến một lần. Hôm nay đáng lẽ ra là một ngày rất vui đối với cậu, nhưng bây giờ trong lòng cậu như có một tảng đá đè lên thật nặng nề và khó chịu, đúng là cuộc sống không như mình mong muốn mà.






------------------------------------------






Tối đó, sáu người đã thống nhất với nhau sẽ dựng lều ngủ ngoài trời cho nó vui (=.=). Thế là ba cái lều được dựng ra, và hai người ngồi kế nhau trên xe sẽ cùng ngủ chung một lều.





Đêm đến




Lều 1





-Sao anh chưa ngủ? – Kyu lên tiếng. Suốt từ lúc bắt đầu vào lều, Sungmin cứ trằn trọc, lăn qua lăn lại, khiến con người ở cùng lều dù mệt đến đâu cũng không thể ngủ được.





-Anh… không quen… - Sungmin ấp úng





-Để em ra ngoài vậy – Kyu nghĩ rằng Sungmin không quen ngủ với người lạ nên toan đứng dậy đi ra ngoài, nhưng Sungmin đã kéo cậu lại





-Không…không phải…trước giờ anh ngủ…anh đều ôm… thỏ bông… không thì ôm Hae ngủ…nên… - Sungmin đỏ hết cả mặt khi phải nói ra điều đó, anh đã mười chín tuổi rồi mà, và người đang nghe anh nói thì lại nhỏ hơn anh những hai tuổi.





-Vậy để em qua kêu anh Donghae





-Không cần đâu…nó cắn chết… í nhầm…chắc nó ngủ rồi…thôi để anh…ngủ - Sungmin nhớ lại lần nhà anh đem tất cả thú bông trong nhà đi giặt, nửa đêm không ngủ được, lần mò qua ôm Hae, kết quả là sáng hôm sau, trên bắp tay tròn vo trắng hồng hằn nguyên dấu răng, bầm hơn một tuần mới hết. Từ đó trở đi, anh không bao giờ dám đụng vào em trai anh lúc nó đang ngủ nữa.








Thấy bộ mặt đáng thương của Sungmin, Kyu không biết làm gì nữa. Người gì 19 tuổi đi ngủ mà phải ôm mới ngủ được chứ. Nghĩ một hồi, Kyu nằm sát vào Sungmin, kéo tay anh choàng qua người mình, rồi mặc kệ gương mặt đỏ bừng của con thỏ hồng, cậu quay qua, dang cánh tay ôm trọn lấy người anh, nói nhỏ





-Cho anh mượn đấy, mai trả.





Lều 2





-Sao nãy giờ cậu cứ cười khúc khích thế? – Eunhyuk sau một thời gian đực mặt ra nhìn Donghae lăn lộn trên sàn cười một mình, cuối cùng chịu không nổi đành phải lên tiếng hỏi





-Đố cậu – Donghae cố nén cười – bây giờ lều của anh Sungmin như thế nào?





-Như thế nào là như thế nào? Làm sao mình biết được – Khỉ đại nhân vẫn đưa cái mặt ngu ra nhìn con cá đang cười này.




-Hì hì, mai dậy sớm đi, đảm bảo có thứ hay để coi đó




-Vậy hả, ok, để báo thức đã. Giờ mình làm gì đây?




-Đương nhiên… là quậy rồi. – Donghae cười nham nhở




-Cậu thật là hiểu ý tớ, yêu cậu ghê cơ!!! – Eunhyuk reo lên, ôm chầm lấy Hae, rồi cả hai buông nhau ra, đỏ mặt? Không, đó là lều 1, còn hai bạn tưng tưng này thì cùng phá ra cười.





Lều 3





-Min này – Su khẽ khều Min




-Có chuyện gì không? Nhớ Hoho đại ca hả?




-Không, Su có chuyện muốn hỏi… - Su ngập ngừng – mình… 18 tuổi rồi đúng không?




-Uhm, vài ngày nữa là tròn 18 rồi, sao tự nhiên Su hỏi thế?




-Vậy là…mình lớn chưa? – Su vẫn ấp a ấp úng




-Rồi chứ - Min hào hứng, và bắt đầu thao thao bất tuyệt với cái chuyện “chúng ta đang ở lứa tuổi nếu phạm pháp thì sẽ bị bắt bỏ tù”




-Vậy…mình có thể…thích một ai đó không? – Su đỏ mặt, con nít mà hỏi mấy chuyện này, ngại lắm.




-Huh? Ầy, không được đâu, mình còn bé mà, phải lo học hành, mấy chuyện đó thì để sau, đợi lớn lên đã. (Vậy chứ ai là người cố gắng ghép đôi cho đứa nhỏ hơn mình một tuổi chứ? ). Hoho đại ca mà biết thì sẽ cắt bớt phần ăn đó





-Thiệt hả? – Su bắt đầu mếu – sẽ bị cắt phần ăn thiệt hả? Làm sao giờ? Su lỡ…lỡ thích… người ta rồi





-Hả? Su thích ai? – Trong đầu Min chợt nghĩ đến một người – À, Min biết rồi, người đó thì chắc hơi khó…chẹp, đụng ai không đụng, lại đụng trúng người quen của Hoho đại ca là không dễ đâu.





-Vậy…vậy…làm sao đây? – Su sắp khóc thật rồi, vừa phải đấu tranh giữa đồ ăn thân yêu và người đó, giờ lại thêm tin sét đánh của Min nữa chứ, làm sao đây hả Su?




-Su an tâm, Min sẽ cố gắng giúp Su. Nếu bị cắt bớt phần ăn thì Min sẽ lén lấy phần của Ho đem cho Su, còn chuyện đó Min sẽ tư vấn cho. Đừng sợ nữa. ( Ơ, thế vừa nãy bạn nào nói là còn bé, không được yêu đương? )





-Thật hả? – Su cảm động, đúng là chỉ có Min mới hiểu cậu thôi, khác trứng đã vậy, nếu cùng trứng chắc hai thằng cả đời không rời nhau được luôn quá.





Thế là đêm nay, có một lều một người được ôm thì ngủ ngon lành, một lều thì cứ rúc rích tiếng cười, lều còn lại thì tình anh em gắn bó khăng khít.




Ở xa hơn, có bốn người lại không ngủ được, một vì tức do bị “bỏ rơi”, một vì không được nghe tiếng cười của cá heo, một vì không hiểu chuyện gì xảy ra với người ta, và một thì do buồn, cứ nhìn sợi dây chuyền mà lòng nặng trĩu…






-------------------------------





Sáng hôm sau, Donghae và Eunhyuk dậy thật sớm, rón rén qua lều của Sungmin, nhìn vào, đưa điện thoại lên, thằng quay thằng chụp, rồi mỉm cười rón rén bước ra, tránh không làm cho cảnh tượng dễ thương này biến mất.





Một lúc sau, cả ba lều đều đã dậy, mọi người cùng nhau gói ghém đồ đạc chuẩn bị ra về, và đương nhiên, việc đọc bản đồ vẫn được giao cho Kyuhyun,còn hai con cá và khỉ thì lăn ra ngủ do thức suốt đêm, hai anh em sinh đôi nhà kia thì nhìn nhau đầy cảm thông (Min) và cảm động (Su), cũng không kém phần yêu thương.





End part 2




End chap 10
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Thu Sep 23, 2010 7:59 pm

Chap 11





Yunho uể oải mở mắt, đêm qua mãi tới gần sáng anh mới ngủ được, vậy mà thằng bạn chí cốt của anh sáng giờ cứ năm phút là lại vào đánh thức anh với lí do Su Min sắp đi chơi về, “phải chào đón em nó cho đàng hoàng chứ”. Cái thằng, gì mà “chào đón em nó”, hai người nhà bên còn đang ôm nhau ngủ ngon lành kìa, có thèm “chào đón con nó” đâu. Ta đây là ta không “chào đón”, ta chỉ kiểm tra xem tụi giặc đó có sứt mẻ gì không thôi, nếu có thì cả đời cũng không cho tụi nó đi chơi riêng nữa (người ta 18 rồi đấy anh =.=). Còn bây giờ thì phải đi đánh răng thôi, hết ngủ lại được rồi.







--------------------------------







-Kibum~ Kibum àh~ Dậy đi!!! – Một Jaejoong mắt thâm quầng đang cố đánh thức con sâu ngủ dậy. Lải nhải và lay tích cực một hồi, con sâu đang cuộn tròn trên giường cũng từ từ mở mắt ra, ngắm nhìn con heo mang đôi mắt gấu trúc một cách “trìu mến”, miệng mở ra toan nói gì đó rồi lại thôi, ba giây sau, con sâu quay mặt vào trong, ngủ tiếp.






-Chậc, Min ơi, không phải là không giữ cho em, nhưng Jae hyung hết cách rồi…






Sau khi quan sát toàn bộ diễn biến hành động của con sâu lười biếng, Jaejoong cúi xuống sát mặt Kibum, bỏ qua cái má bầu bĩnh một cách luyến tiếc, cậu tìm cách kéo ngửa mặt Kibum lên để thực hiện mục đích của mình. Con sâu ngủ cảm thấy có mùi nguy hiểm liền chui xuống lớp chăn ấm áp để thoát khỏi cái mặt đang dí sát vào mình rồi ngồi dậy




-Em dậy, được chưa? *cáu kỉnh*






Jaejoong thấy vậy liền ngồi bệt xuống sàn, cười sặc sụa, ngay lúc đó…






“BỐP!!!” – một cái gối bay thẳng vào mặt cậu






-Nếu hyung quên thì để em nhắc cho nhớ: hôm nay là chủ nhật đấy hyung. Và đừng có bắt chước Heechul hyung cách đánh thức người ta dậy bằng việc cướp mất nụ hôn đầu mà người ta cố giữ gìn như vậy. Đó cũng là nụ hôn đầu của hyung, quên rồi à? Còn nữa, dẹp cái bộ mặt đó đi, cười không được thì đừng cười, nhìn là biết hyung đang cảm thấy như thế nào rồi. Từ bao giờ hyung phải giả vờ vui vẻ trước mặt em vậy? Em ghét cái bộ mặt giả tạo như vậy lắm. Nếu rảnh thì thay vì tỏ ra cố gắng, hyung đi ngủ đi, nhìn đôi mắt kìa, xấu xí!!!!!





Tuôn ra một tràng với chất giọng đều đều trầm ấm của mình xong, Kibum đi ra khỏi phòng, vì anh biết, tên hyung đáng ghét đó nhất định sẽ không khóc trước mặt anh đâu, Hyung ngốc!





Còn lại một mình, siết chặt cái gối trong lòng, Jaejoong mím chặt môi ngăn dòng nước mắt chảy ra, nhưng sao nó vẫn lăn dài trên má vậy nè. Kibum đáng ghét, thằng em đáng ghét, cậu đã cố gắng kìm nén được rồi, giờ tự nhiên nói mấy câu đó ra, Kibum thật là đáng ghét mà…






Trèo lên giường, chui vào đống chăn gối vẫn còn hơi ấm của chủ nhân căn phòng, Jaejoong vô thức cuộn tròn người lại, để hơi ấm ấy bao quanh mình. Nó ấm thật, đột nhiên cậu lại nghĩ tới Yunho, nghĩ tới ánh mắt của anh khi nói về YoungWoong. Cảm giác khó hiểu này là gì vậy trời, khó hiểu quá, tại sao cậu lại muốn anh dành ánh mắt đó cho cậu, tại sao cậu lại muốn được làm YoungWoong đến thế???? Tại sao đến cả bản thân cậu cũng không hiểu chính mình thế này? Tại sao…






Đứng sát ngoài cửa, nghe tiếng nấc của Jaejoong nhỏ dần, Kibum biết cậu đã ngủ rồi mới thở phào nhẹ nhõm đi xuống nhà. Nhìn thấy chú quản gia tròn tròn hiền lành vui tính đang loay hoay chỉnh sửa mấy cái bình bông – bảo vật của mẹ anh, Kibum liền nói






-Chú Shindong này, Jaejoong hyung đang ngủ trong phòng cháu, chú đừng đánh thức. Khi nào hyung ấy dậy thì chú đem sữa lên cho hyung ấy uống dùm cháu. Nếu được thì tống cho con người bướng bỉnh đó thêm vài viên thuốc ngủ, ngủ cả ngày cũng được. Hyung ấy mất ngủ cả tuần nay rồi.





-Tôi biết rồi – Vị quản gia cười hiền – mà sao hôm nay cậu ba gọi thẳng tên tôi ra vậy? Cậu ba có chuyện gì bực mình àh?






-Cháu không có, việc gì phải bực mình một hyung ngốc nghếch hay một người đi chơi không thèm rủ người khác chứ! Tại cháu quên thôi, chú DongDong. Cháu đi dạo một chút.





Nói rồi Kibum nhanh chân ra khỏi nhà bởi anh dư biết, chỉ cần anh ở lại thêm một giây nữa thôi thì chú quản gia đáng kính kia sẽ không ngần ngại tặng anh một tràng cười chọc quê. Vì sao? Vì trong gia tộc họ Kim này, người hiểu ba anh em anh nhất, không phải vị quản gia dễ gần đó thì còn là ai?



-----------------------------






-ANH HAIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ! TỤI EM VỀ RỒI NÈ!!!!!!!!!!!! – giọng…., chẳng biết giọng ai nữa, hai thằng em đáng yêu của Yunho mà cùng xướng lên thì cứ như đang hoà âm vậy, đố ai phân biệt được. Thôi nói tóm lại là cái giọng đó đang vang lên đầy phấn khích và hai vị chủ nhân dễ thương của nó thì đang lao vào ôm lấy Yunho với một vận tốc khó xác định, nếu có quãng đường và thời gian thì may ra tính được, chỉ là ai nấy cũng đều kinh hoàng đến mức chỉ biết đứng nhìn.







-YAH!!!! NÓNG!!!! XÊ RA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Yunho gắt lên, thẳng chân đạp hai tên nhóc bay cao bay xa, bụng đã định sẽ “chào đón em nó” một cách đàng hoàng, nhưng giờ thì dẹp, cũng không cần kiểm tra độ “nguyên vẹn” của hai đứa nhóc này nữa, kiểu này mà bảo tụi nó có bị gì, ai tin?







-Anh hai dã man quá àh~ tụi em thì nhớ anh muốn chết, vậy mà… - Min xịu mặt xuống, nhìn sang kế bên, Su cũng đang chưng ra một cái mặt đáng yêu y chang, cuối cùng Yunho nhà ta cũng chịu thua, ôm lấy hai đứa nó vào lòng, xoa xoa mỗi đứa mấy cái. Chẳng biết ai nhớ ai hơn ai đâu, anh chăm tụi nó từ khi mới chào đời, anh vừa là cha, là mẹ, vừa là anh của tụi nó nữa. Đây lại là lần đầu tiên tụi nó xa anh lâu như vậy, đương nhiên là nhớ tụi nó muốn chết rồi.






Nhà kế bên cũng ồn ào bắng nhắng như nhà bên này, dĩ nhiên, nhà đó so với nhà này thì số người nhí nhảnh nhiều hơn hai, lại ít hơn một người bình thường. Nhìn lại nhà bên này, bây giờ lại đến màn ôm nhau đầy cảm động (?) của Yoochun và hai anh em Su Min. Người ngoài nhìn vào đều tưởng là cảnh gia đình đoàn tụ sau bao nhiêu năm xa cách(=.=)




[nếu có ai thắc mắc bạn Khỉ và bé Kyu biến đâu rồi, thì hai bạn ấy đã được đưa về tận nhà trước khi hai nhà trên được đoàn tụ người thân, đương nhiên là sau màn ôm ấp, trao đổi số điện thoại,… của Eunhae và Kyumin ^^~]






=======================================






2 tuần sau





Thời hạn ba tháng chỉ còn một ngày, thứ hai tuần sau anh phải cùng cậu đi thuyết trình trước ban giám đốc hai công ty của anh và cậu về “bài kiểm tra”. Hai tuần nay anh rất ít gặp cậu, một phần là vì anh phải đứng ra lo phần quay video cho cái quảng cáo này, một phần là cậu cứ cố ý tránh mặt anh, dù anh không hiểu tại sao.






Năm ngày sau buổi đi chơi đó của hai người, cậu đến nhà anh để đưa anh cái vòng tay đã được làm hoàn chỉnh, và đương nhiên, nó rất đẹp. Nhưng khi đưa xong cậu lại viện lí do đang bận mà về ngay, không để anh kịp nói câu nào. Lúc ấy, nhìn vào mắt cậu, anh có cảm giác như cậu đang bị tổn thương vậy. Có khi nào hôm đi chơi anh lỡ nói gì làm cậu buồn? Không thể nào, anh chỉ nói về thiên thần của anh với tất cả tình yêu anh dành cho cậu ấy thôi mà, không lí nào cậu lại buồn vì câu nói đó, vì cậu ghét anh, có đúng không? Hay…trong cậu, đã có chút cảm tình dành cho anh rồi? Anh nên vui hay nên buồn với suy nghĩ này đây? Người anh yêu là YoungWoong cơ mà....còn với Jaejoong….thì sao?...






Mọi việc đều đã xong, anh còn hẳn một ngày chủ nhật để nghỉ ngơi, anh có nên hẹn gặp cậu không?




Sau một lúc tự tranh đấu nội tâm, anh quyết định gọi điện cho cậu. Dù gì cũng sắp không gặp nhau nữa, nếu thực sự anh có lỡ nói gì làm cậu buồn, thì anh cần phải sửa chữa lỗi lầm đó. Anh không muốn điều cuối cùng anh đem đến cho cậu lại là những điều tệ hại như vậy….và hơn hết….anh không muốn cậu buồn nữa. Nhìn cậu buồn, anh lại nhớ đến thiên thần của anh, tự nghĩ đến những nỗi đau hiện lên trong mắt của thiên thần, anh bỗng dưng cảm thấy tim mình nhức buốt.






----------------------------------------






-Yobuseyo?






“Jaejoong àh? Uhm….tôi….gọi điện giờ này có…phiền cậu không?” – Yunho ngập ngừng, lỡ cậu mệt, đang ngủ thì sao? Hay lỡ cậu viện lí do tối rồi, không nên thức khuya để không nghe điện của anh?











-Không, tôi không phiền. Dù sao tôi cũng chưa ngủ mà….. - Jaejoong nhẹ nhàng trả lời, cố gắng kiềm nén cảm xúc bản thân. Hơn một tuần rồi cậu không nghe thấy giọng nói ấm áp của anh, cậu cứ cảm thấy thiếu một cái gì đó mà không rõ. Giờ tự nhiên được nghe giọng anh, cậu bỗng nhiên thấy chỗ trống trong lòng được lấp đầy? Tại sao lại vậy nhỉ?






“Uhm….ngày mai….”






-Ngày mai làm sao?






“Ngày mai…..là chủ nhật” – thiệt anh muốn dùng búa dùng chảo gì đó đập đầu mình quá, tự nhiên kết luận một câu lãng xẹt như vậy, hẹn gặp người ta thôi mà, vậy mà sao khó nói quá, anh sợ cậu sẽ từ chối giống như những lần trước..…chẳng biết tại sao…..chỉ là sợ cái ý nghĩ…..cậu không muốn gặp anh…..vậy thôi













-Tôi biết chứ, nhà tôi cũng có lịch mà. Nếu anh không còn chuyện gì…..tôi cúp máy…..






“Khoan…..có chuyện….tôi muốn nói là….mai tôi với cậu….gặp nhau được không?”





-…..






“Chỉ là….chỉ là….” – , nói đi Yunho, nói đi nào – “chỉ là.…tôi….có chuyện muốn bàn lại….lần cuối….về tác phẩm của chúng ta” – ”< >













-Cũng được, mấy giờ?






“Mười giờ trưa tôi qua đón cậu….được không?”





-Uh…..mười giờ…..vậy còn gì nữa không Yunho?






“H….hả?” – – “k...không.…hết rồi.…cậu đi ngủ đi ha.…trễ rồi….mai gặp”











-Uhm, mai gặp….anh ngủ ngon….



“Cậu cũng ngủ ngon..…”





Hai người cùng cúp máy, thở dài. Suy cho cùng, cũng chỉ là hai tên khờ……






=================================






“tít tít”




[From: Yunho ngốc nghếch


Tôi đang ở trước nhà cậu, cậu xuống đi]





Gì? Nhớ hôm qua kêu mười giờ mà, bây giờ mới tám giờ, mà hôm nay lại đi nhắn tin, bình thường là đã bóp còi ầm ĩ rồi. Tên ngốc này, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy hả? (tại oppa chứ tại ai =.=” )




Vận bộ trang phục mà cậu thích nhất lên người, Jaejoong hồi hộp bước ra. Đã bao lâu rồi cậu không gặp anh nhỉ? Bây giờ gặp anh, cậu phải cư xử sao đây, nhất là khi thái độ của anh từ hôm qua đến giờ, nó rất lạ. Có nên tỏ ra bình thường không? Thôi kệ, ra đã rồi tính.





Nghe tiếng mở cửa sau lưng, Yunho vội quay lại, may quá, cậu chịu xuống, anh tới sớm hơn hai tiếng, cứ sợ cậu không xuống chứ. Vừa mở miệng định cười thật tươi với cậu, toàn thân anh chợt đông cứng khi cậu quay người ra. Jaejoong đang mặc trên người một cái áo thun trắng với dòng chữ “MY WAY” ở trong, bên ngoài khoác thêm một cái áo khoác màu đen có mũ, chiếc quần dài cũng màu đen có một miếng vải trắng nhỏ quấn ngang ống trái, nhìn cậu có một chút gì đó đáng yêu, một chút gì đó con nít nhưng vẫn không kém phần cá tính. Bộ đồ đó…..chính là bộ YoungWoong đã mặc khi lần đầu tiên anh gặp cậu ấy, cậu ấy lúc đó, cũng đáng yêu và bừng sáng như vậy, cùng với mái tóc bạch kim, YoungWoong thực sự trông giống như một thiên thần, một thiên thần đã lấy mất trái tim anh mà không cần tốn chút công sức nào…. Tại sao.…Jaejoong lại có….






-Sao anh tới sớm vậy? Không phải là hôm qua anh kêu mười giờ ư?





-……






-Yunho, YUNHO!! – Nãy giờ, thấy Yunho cứ nhìn mình chăm chăm, hỏi lại không trả lời, Jaejoong có chút bực bội. Không muốn nói chuyện với cậu thì đòi gặp cậu làm gì, cái vòng tay đó, cái chính là anh thôi, cậu đã giao cho anh rồi, anh muốn làm gì thì làm, nhiệm vụ của cậu cũng chỉ là phải thiết kế được một món trang sức theo yêu cầu thôi mà. Gọi cậu ra rồi lơ cậu đi, anh quá đáng lắm…..





-Dạ.…hả….không, tôi nè – nghe tiếng hét của Jaejoong, Yunho mới giật mình thoát khỏi hình ảnh thiên thần trong lòng anh, nhìn vẻ mặt khó chịu của cậu bây giờ, anh tự trách mình ngốc, chắc lại làm cậu thêm ghét anh rồi – Tôi xin lỗi….tại….





-Thôi không sao, anh kêu tôi ra có chuyện gì không, nói luôn đi – chuyện hôm bữa đã khiến cậu tìm cách tránh mặt anh, giờ lại thêm thái độ của anh, cậu buồn thực sự rồi – cái vòng tay nó bị làm sao àh?




-Không, nó không bị sao cả. Thực ra…. tôi hẹn gặp cậu không phải vì muốn bàn lại chuyện đó, tôi đã hoàn thành rồi, chỉ là, tôi có chuyện muốn hỏi cậu…. Tôi với cậu đi đâu đó nói chuyện đi, được không? – Cách nói chuyện của cậu, không lẽ, cậu ghét anh rồi, không muốn gặp anh nữa? Không lẽ, đứng nói chuyện với anh lại làm cậu khó chịu đến vậy sao? Là anh sai chỗ nào?





-Thôi, không cần đâu. Có chuyện gì thì anh hỏi luôn đi, tôi….tôi còn phải.…dọn dẹp nhà cửa – cậu nói dối. Từ lúc hỏi chuyện về tình yêu của anh, trong cậu dấy lên rất nhiều cảm xúc lạ, lúc thì khó chịu, khi thì buồn bực, muốn gặp anh, nhưng khi gặp rồi lại trốn tránh, không muốn gặp nữa….





-Tôi…. - Cậu thật sự không muốn nói chuyện với anh sao? Sao càng lúc càng rắc rối vậy chứ? – ….tôi muốn hỏi là…. hôm đi chơi.…t-tôi có lỡ nói gì làm cậu….giận hay buồn không?





-…….. - ra là anh sợ anh lỡ làm gì cho cậu buồn àh? Tại sao anh lại phải sợ chứ, cậu có là gì đâu, hết ngày mai rồi thì cũng có còn gặp nữa đâu, anh lo chuyện đó làm gì? Anh đi mà lo cho người yêu anh ấy, “người rất đặc biệt và quan trọng” với anh ấy – Không có! Sao anh lại hỏi vậy?






-Tại tôi thấy….gần đây cậu lạ lắm.…- ngập ngừng






< Lạ? Tôi lạ? Ai mới là người cư xử một cách lạ lùng từ tối qua đến giờ chứ? > (vậy chứ oppa nghĩ oppa cư xử bình thường àh? )






-….…lại còn có vẻ tránh mặt tôi nữa – anh nói tiếp






-Tôi….. - bị nói trúng “tội”, Jaejoong im lặng không biết nói gì, thì ra “cư xử lạ” của cậu là như vậy đó hả? – tại….tại.…tôi bận. Tôi phải….giúp.…er….giúp Bummie….làm….luận án, với lại thấy anh cũng bận với việc quay nên..…






-Thật không? – Yunho nhíu mày






-T-thật, tôi nói ….. nói dối anh làm gì.…chứ? – Jaejoong bối rối, thì rõ ràng là đang nói dối đấy thôi. Hi vọng Yunho sẽ tin vào lời – nói – dối – đáng – tin – cậy của cậu. Bummie, hyung sẽ trả ơn em xứng đáng.






-Nếu thật vậy thì tốt – Yunho thở phào nhẹ nhõm. Anh tin là cậu không nói dối anh (ngây thơ), và may quá, anh không làm gì tổn thương cậu hết, nếu không thì anh phải làm gì với cậu đây, may quá, anh không làm tổn thương thiên thần của mình, lời hứa năm xưa vẫn được giữ trọn vẹn….






-Uhm, thật vậy mà. Nếu không còn gì thì tôi…..vào nhà. Anh về đi ha!






Nói rồi Jaejoong vội quay người lại, bước nhanh vào nhà trước khi tự bản thân cậu tạo thêm bất cứ sự ngột ngạt nào nữa giữa hai người. Nhưng có vẻ vì lần trước cậu ngược đãi mấy cục đá trên đường nên bây giờ chúng nó kéo cả nhà ra trả thù cậu, một cục đá to đùng nằm trên hướng cậu bước hai giây trước và nằm dưới bước chân cậu hai giây sau làm cậu mất thăng bằng ngã dúi về phía trước. Ngay khi cậu đang thầm nói lời vĩnh biệt với cái áo yêu thích và bộ mặt đẹp không tì vết của mình thì có một bàn tay to ấm chụp lấy tay cậu giật ngược lại, làm cậu theo vô thức quay hẳn người về phía bàn tay ấy, và mặt cậu thì một lần nữa được (?) dí gần sát vào khuôn mặt đầy nam tính mà vừa lúc nãy còn ở sau lưng mình.






Ngay khi vừa kịp định thần lại, Jaejoong “lại” một lần nữa quay mặt đi để giấu cái gương mặt đỏ bừng của cậu. Còn Yunho thì vẫn giữ nguyên tư thế ấy, khuôn mặt gần như chín đi vì ngượng của cậu làm anh nhớ đến thiên thần của anh trong lần đầu tiên anh trao cho cậu ấy một nụ hôn nhẹ thoáng qua môi. Nghĩ đến đấy, bỗng dưng anh cúi người xuống thấp hơn, gần mặt cậu hơn nữa….





Jaejoong thấy vậy liền tìm cách đẩy anh ra, nhưng vòng tay anh quá chặt so với cậu, chưa kể trong tư thế này, cậu không có chút điểm tựa nào để có sức đẩy anh, cậu chỉ còn cách cố ép người mình xuống thấp hơn nữa, và cậu nhận ra Yunho cũng cúi theo cậu. Khi môi hai người chỉ còn cách nhau vài centimet thì…..






“BỐP!!!!!!!!!!!!”






-YAH!!!!!!!! THẢ BOO RA NGAY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!






Bị một vật gì đó đập vào đầu đau điếng, anh giật mình, như vừa bước ra khỏi một cơn mê vậy, nhìn thấy gương mặt khổ sở phía dưới mình, anh nhận ra là anh đã quá đà rồi, tại sao lại nghĩ đến việc ấy chứ, đó là Kim Jaejoong chứ đâu phải Han YoungWoong của anh. Thế là anh vội giúp cậu đứng thẳng người lên, miệng định mở ra để xin lỗi thì đầu anh lại bị đập thêm một cái nữa. Chưa kịp định thần lại thì tiếp theo đó là những cái đánh liên tiếp vào người, vào đầu, nói chung là người phía sau lưng anh cứ nhắm trúng đâu là đánh đó. Tội nghiệp cái lưng đáng thương ~




-Dám ôm Boo nè! *bốp* dám hôn Boo nè! *bốp* dám…..






Cứ mỗi chữ “nè” kết thúc là một cái đánh thật mạnh. Và có lẽ việc “nè” và việc đánh sẽ mãi không dừng lại nếu Jaejoong không chạy ra sau Yunho chắn giữa anh với người đang thực hiện “công việc” mang tên ‘hành hung’ kia.





-Heechul hyung~ dừng lại đi mà~ Boo không sao mà. Hyung~ dừng lại hyung~ chết người đó hyung – Heechul đánh tới đâu, Jae che tới đó nên cũng vô tình lãnh phải cơn thịnh nộ của người hyung hung dữ này. Chỉ là sượt qua thôi, mà đã đau thế này, Yunho của cậu nãy giờ bị đánh chắc chắn còn đau hơn vậy. Tự nhiên thấy lòng nhói lên , tự nhiên cảm thấy đau, tự nhiên muốn bảo vệ con gấu này quá…..






-YAH!!!! BOO TRÁNH RA!!!! ĐỂ HYUNG XỬ LÍ NÓ TỘI LÀM MẤT ĐỜI TRAI CỦA EM!!!!!! TRÁNH RA!!!!!!





-G-gì cơ? – Mặt Jae đỏ bừng – YAH!!!!!!!!! HYUNG!!!!!!!!!!!! AI BẢO EM MẤT CHỨ???? GIỜ HYUNG CÓ TRÁNH RA ĐỂ EM GIẢI THÍCH KHÔNG HẢ?????!!???






Lần đầu tiên trong đời thấy Jaejoong phản ứng dữ dội như vậy, Heechul ngạc nhiên đến mức dừng luôn “công việc”, miệng thì khẽ nhếch lên cười. Tốt rồi, ít ra thì bản tính nó cũng giống mình (>”<)






-Hyung – Jae nhẹ giọng lại, tự thấy hồi nãy phản ứng hơi quá, không biết Yunho có để ý không nữa, nếu có thì cậu sẽ giấu mặt vào đâu đây? Mà trước tiên cần giải quyết xong chuyện này đã – hồi nãy, em suýt té, tại cục đá này nè – nói rồi cậu cầm cục đá “tội phạm” lên đưa cho Heechul, và đương nhiên cục đá đó nát bét ngay lập tức (bằng cách nào thì hai au không biết ^^~) – rồi Yunho kéo em lại, vô tình tạo thành….uhm….thành cái tư thế đó thôi. Không có gì đâu mà.






-Thật không đó? – Heechul vừa hỏi vừa liếc tên nhóc đáng ghét đang xoa xoa đầu mình, mặt thì nhăn nhó





-Thật mà hyung, nếu Yunho mà có làm gì em thật thì đâu cần tới tay hyung, em cũng có thể xử lý anh ta mà. Anh ta không có cướp …. của em đâu, mà ngược lại còn vừa mới bảo vệ gương mặt đẹp đẽ này cho em đấy – Jae vừa nói vừa chỉ vào mặt mình. Nhắc tới gương mặt cậu thì ngay lập tức Heechul dịu lại liền, đi tới kiểm tra xem gương mặt đẹp – hoàn - hảo - chỉ - thua – mình đó có xây xát gì không, khi đảm bảo nó còn lành lặn thì Chul nhà ta mới gật đầu hài lòng






-Vậy thì được. Cảm ơn nha nhóc. Còn xin lỗi thì không có chuyện đó đâu, coi như dằn mặt cậu luôn. – Heechul khẽ cười đểu với Yunho rồi quay qua cục cưng yêu dấu của mình – Hyung vào trong nhà trước, giải quyết xong rồi vào nha Boo.





-Dạ, hyung vào đi, em vào sau. – Jae thở phào, thoát rồi, chúa ơi, cảm ơn người, phật ơi, dù không theo đạo nhưng con cũng muốn cám ơn người. Kamsahamnida~






-Anh có sao không vậy? – Jaejoong nhìn cái cổ bị đánh đến đỏ cả lên mà cảm thấy trong lòng rất cắn rứt, anh vì cậu mới bị đánh như vậy. Biết thế lúc anh kêu đi chỗ khác nói chuyện, cậu đồng ý cho rồi, tự nhiên lại quên mất hôm nay là ngày Heechul hyung về. Xoa xoa cái đầu sưng vù của Yunho, cậu nói nhỏ - xin lỗi anh nha, tại tôi mà…..




-Không….tôi mới phải xin lỗi, chuyện hồi nãy…. - ngừng nói khi thấy mặt Jaejoong đỏ bừng lên, thôi, có lẽ không nhắc lại là tốt hơn – tôi không có ý gì đâu, cậu đừng hiểu lầm nha.





< Ừ nhỉ, làm sao mà anh ta có ý gì với mình được chứ…… Kim JaeJoong àh, tỉnh lại đi >





-Vậy sao.…uhm.…tôi cũng không nghĩ gì đâu, anh đừng lo. Cảm ơn vì đã giữ tôi không bị té. Anh đợi tôi vào nhà lấy thuốc ra xoa cho anh





-Thôi, không cần đâu, tôi không sao thật mà. Cậu vào nhà với anh cậu đi kẻo anh ấy lại mong. Tôi về đây. Mai gặp lại vậy.






< Muốn tôi đi đến thế cơ àh? >






-Vậy thì.…tôi vào nhà. Anh đi về cẩn thận. Mai gặp.






Nói rồi cậu đi thẳng vào nhà mà không hề quay lại nhìn anh lấy một lần.






< Này! Cậu vào thật àh? Mà cậu thật sự không nghĩ gì về chuyện lúc nãy ư? Nó không làm cậu có bất kì cảm giác nào sao chứ? >







Nghĩ rồi Yunho cũng quay đầu xe, đi thẳng mà không hề biết tiếng xe dứt khoát của anh đã làm tim một người nhói lên……





===============================
===============================






-Cậu thấy cậu ấy thế nào?






-Mình nghĩ là chúng ta có cùng suy nghĩ đấy, Sunggie. Với lại ban giám đốc hai công ty cũng tỏ vẻ rất là hài lòng. Mình chỉ thấy có cái gì đó hơi lạ thôi.






-Chuyện gì lạ hả Wookie?






-Uhm.…lúc Yunho nói lên ý nghĩa của cái vòng tay, mình có cảm giác là cậu ấy nói về hai người, và chắc chắn một trong hai người đó chính là chàng trai đứng kế bên –Jaejoong.






-Uh, mình cũng thấy vậy. Nhưng thế thì lạ chỗ nào nào? – Yesung lắc lắc đầu ra vẻ không hiểu, mấy cọng tóc không vào nếp cứ bay bay nhẹ nhàng theo nhịp lắc, làm Ryeowook thích thú, cười khúc khích, tay thì với lên nghịch, ngón tay xoay tròn những cọng tóc đó






-Lạ ở chỗ, trong khi mọi người ai cũng cảm nhận được rằng lời nói của Yunho hướng về Jaejoong, thì cậu ấy lại nhìn Yunho với một ánh mắt rất buồn, cứ như là vừa bị những lời nói đó làm tổn thương vậy.





-Tuổi trẻ mà – Yesung vừa trả lời vừa kéo nhẹ người yêu kiêm phó phòng của mình vào lòng, mặc kệ giọng nói ngượng nghịu “đây là văn phòng đấy” của cậu – rồi cũng sẽ đâu vào đấy thôi, như chúng ta vậy.






-Uhm..…hai người đó thật đẹp đôi…..chắc chắn là sẽ có một happy ending nhỉ , “như chúng ta vậy” – Ryeowook khẽ nhắc lại lời Yesung một cách hạnh phúc rồi cũng dựa hẳn vào người anh, tận hưởng hơi ấm toát ra từ người cậu yêu, mặc kệ đây có là văn phòng hay không, đóng cửa rồi mà.






-----------------------------------
-------------






-Jaejoong àh!!! – Yunho gọi với theo dáng người đang bước nhanh đằng trước – Để tôi đưa cậu về.





-Không cần đâu – Jaejoong đáp lại nhưng không nhìn vào mặt anh. Cứ trông thấy anh, nghe giọng anh, cậu lại nghĩ đến những lời nói lúc nãy của anh. Thì ra là vậy ư? Đó là ý nghĩa của cái vòng tay do chính cậu làm ra ư? Ông trời thật biết trêu đùa những thân phận nhỏ bé sống trong lòng ông ấy mà.






-Sao vậy? Để tôi đưa cậu về






-Thôi, tôi…..tôi…..có người chở rồi – Jaejoong quýnh quá nói đại, lạy trời cho anh đừng hỏi ‘ai vậy’






-Ai vậy? – (Ông trời ko giúp anh rồi =..=)






-Uhm….thì là…. - Cậu biết ai đâu, cậu nói dối mà – thì…. - chúa ơi, phật ơi, cứu con lần nữa đi….





-Tôi chở!!!





Một giọng nói dứt khoát vang lên, hai người cùng quay về đằng trước, và khi xác định được chủ nhân giọng nói đó, Jaejoong lại thầm cảm ơn chúa, cảm ơn phật, còn Yunho thì….nuốt nước bọt một cách khó khăn





-Cậu nhìn gì? Tôi lạ lắm sao mà nhìn? Tôi biết anh em nhà tôi đẹp rồi!!! Hay muốn trả thù trận đòn hôm qua? Đố cậu đấy!!! Còn đứng đó làm gì? Tránh ra cho tôi đưa cậu em yêu quý của tôi về!!! Mình về thôi Boo!!!! – Vừa nói Heechul vừa cầm tay Jaejoong kéo đi, mặc kệ tên gấu đần đang đứng đực mặt ra nhìn theo. Sau vụ ngày hôm qua, Kim đại - đại - nhân quyết định sẽ theo sát Kim tiểu - đại - nhân, không cho bọn “ruồi muỗi” làm phiền cậu. Gì chứ, muốn đụng vào Boo của anh đâu phải là chuyện dễ, vậy mà cái thằng đó lại đã ôm cậu rồi, dù là hữu ý hay vô ý thì cũng không được. Do đó, Yunho nghiễm nhiên đứng đầu danh sách “cần loại bỏ” của Chullie nhà ta.





< Anh em nhà đó…sức mạnh di truyền ghê gớm thật. Thôi thì tìm cách nói chuyện với cậu ấy sau vậy >





----------------------------------------------------------






-Hyung…. Chẳng phải hôm nay hyung phải đến công ty báo cáo sao? Mới đi công tác một tháng về cơ mà. – Jaejoong lên tiếng hỏi khi đã ngồi yên trong chiếc xe mui trần màu đỏ chói.





-Kệ!!! Chiều hyung lên sau. Mấy ông ở đó không dám làm gì hyung đâu. Boo của hyung quan trọng hơn chứ.





-Nhưng…..






-Đừng có lo, Boo. Hyung cười một phát là mấy ông đó mềm nhũn ra liền, không phạt hyung đâu. Mà cái tên hồi nãy là bạn của em àh? Thấy cũng có vẻ thân thiết, nhưng sao hyung chưa gặp nó bao giờ? Hay là hai đứa có chuyện gì nên em giấu hyung, hả????






-Không có đâu hyung.....em với anh ta chỉ hợp tác để thực hiện việc thực tập ở hai công ty thôi, giờ xong rồi. Em với anh ta chẳng…..là gì..…của nhau hết – Chính cậu nói ra câu này nhưng sao lại thấy đau đến thế chứ?






-Vậy thì chắc chắn là nó có ý gì với em rồi. Không được, phải tích cực ngăn chặn thôi! – Heechul tự suy luận






-Không đâu, anh ta có.…người yêu rồi…. Hyung, em ngủ một tí, khi nào về tới nhà thì hyung kêu em dậy nha – Nói rồi cậu liền nhắm mắt lại để không phải nghe thêm bất cứ lời nào về Yunho nữa, nếu không lồng ngực cậu sẽ nổ tung mất, nó đang đau lắm đấy….





Nhìn thấy em mình ngủ ngon như vậy, Heechul liền đóng mui xe lại để gió không táp vào mặt cậu, bật một bản nhạc nhẹ lên rồi giảm tốc độ của xe, cố gắng làm cho giấc ngủ đó được lâu lâu một chút. Anh thật không muốn đánh thức một thiên sứ đang ngủ tí nào.







End chap 11
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
foreverlove
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 11
Won : 11
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Sat Oct 02, 2010 11:56 am

CHAP 12




Part 1





-Thứ hai là ngày đầu tuần~ Su Min cố gắng chăm ngoan~ Thứ ba, thứ tư, thứ năm, ngày nào cũng luôn cố gắng~ thứ sá… AH!!! ANH BUM!!!!




Thấy bóng người quen quen phía trước, Su ngừng cả hát bài hát yêu thích của cậu, kéo tay Min chạy nhanh tới chỗ Kibum, làm Min giật cả mình, luống cuống chạy theo, suýt té đập mặt xuống đất.




-Anh Bum, lâu rồi không gặp anh, làm em nhớ muốn chết àh, Min ha!! –Su cầm tay Bum lắc lắc, vừa nói vừa quay đầu sang phía Min đang đứng





-Uhm, hai tuần rồi không gặp hai đứa, từ lúc hai đứa rủ nhau đi chơi một mình kìa – vừa nói Bum vừa đứng gần vào Su, đồng thời liếc khẽ sang Min, thấy Min hơi nheo mày, Bum sung sướng trong bụng, thử làm tới luôn – Su đi chơi mà không rủ anh, Jaejoong hyung không nói thì có lẽ cả đời anh cũng không biết. Bộ không coi anh là bạn àh?




-Không có đâu mà – Su cười thật tươi sau khi được Bum nựng một cái – tại tụi em nghĩ anh là người lớn nên chắc cũng không thích đi với bọn nhóc như tụi em thôi, hì hì. Vậy lần sau nếu có đi nữa thì sẽ rủ luôn anh nha!!!




-Uhm, Su ngoan, móc ngoéo nào!!! – Kibum cố trưng ra cái bộ mặt cực kì vui vẻ khi móc tay với Su, rồi lại khẽ nhìn qua Min, đúng lúc đó Min đi nhanh tới, giằng tay Su ra khỏi tay Bum, kéo Su qua bên kia đường, kèm theo lời xin lỗi nhỏ tới Bum. Điều đó làm cho Bum nghĩ “hay là Min đang ghen nhỉ???”.




Nhưng Bum đáng thương đâu biết sự thật là lúc Bum đang diễn trò móc ngoéo đầy tình cảm với con cá heo dễ thương thì Min đang dán mắt vào xe bán bánh bên kia đường, khi nhận ra bánh sắp hết, Min vội vàng kéo Su qua mua. Kibum trong tâm trạng cực sung sướng và cũng hả dạ phần nào khi chọc tức được Min liền qua trả tiền số bánh ngon lành nóng hổi trước khi Su Min kịp lấy tiền ra.





---------------------------------------





-Jaejoong, Jaejoong àh. Jaejoong!!!!!




-Ơ…dạ??? *ngơ ngác nhìn quanh*





-Tôi ở đây này – Vị trưởng phòng già nua đẩy gọng kính lên, nhìn Jaejoong như muốn ăn tươi nuốt sống cậu – Vào phòng tôi một lát!





-Dạ… - Jaejoong lầm lũi đi theo, lòng tự biết rắc rối mình sắp nhận được ngay trong ngày đi làm chính thức đầu tiên.




----------------------------------------





-Yunho có ở đây không? – Yesung thò cái đầu ra khỏi phòng riêng của mình, nhìn quanh rồi hỏi.




-Dạ không~ - một giọng nói trầm ấm cất lên




-Vậy cậu là ai chứ hả Jung Yunho? – Ryeowook đi từ ngoài vào, vừa cố nén cười vừa nói.




-Dạ?



-Sunggi…er…trưởng phòng gọi cậu kìa. Làm gì mà từ sáng đến giờ cứ như người mất hồn vậy? Nhớ ai àh?





-Dạ không…em…





-Tôi mỏi cổ rồi đấy – Yesung lên tiếng – Yunho, cậu vào đây tôi giao công việc cho. Còn phó phòng giờ nghỉ trưa vào tôi bảo.



-Dạ - hai người đồng thanh. Rồi khi Yunho đi ngang qua Ryeowook thì vị phó phòng dễ thương níu anh lại, nói nhỏ - Muốn thành công thì phải dùng tấm lòng ấy, chứ người ta chậm hiểu lắm, nói không cũng vô ích thôi.





Yunho ngại ngùng cảm ơn rồi đi thẳng vào phòng trong. Tại sao người cần biết thì không biết, người không cần biết thì lại rõ thế chứ? Cái vòng tay đó, những lời nói đó, tất cả là dành cho tình yêu của anh, và…cho cả cậu nữa, chẳng lẽ cậu không cảm nhận được sao? Jaejoong ngốc!!!





--------------------------------------------






-Hôm nay Hyunie sao vậy? – Changmin thắc mắc – Trước giờ nó ham học lắm mà, sao bữa nay lại ngủ gục những hai tiết liền thế này?




-Ai biết được. Để Khỉ đại nhân điều tra cho!!! – Eunhyuk ngọ nguậy một hồi thì reo lên thích thú – Ah!! Biết lí do rồi nè!!!





Vừa nói, Eunhyuk vừa chìa ra cái điện thoại mới rút được từ cặp của nhân vật đang ngủ ngon lành kia. Cả ba cái đầu liền chụm vào, sự tò mò háo hức lộ rõ ra trên mặt ba kẻ gian ấy





-Gì thế này?




20/7/2010




[ Minnie hyung đây!!!] – 11.00 pm



[ Hyunie ngủ chưa????] – 11.30 pm



[ Sao không trả lời tin nhắn vậy???? T^T ] – 00.00 am



[ Vậy thôi chúc Hyunie ngủ ngon nha ^^~ ] – 00.30 am



………



24/7/2010



[ Chào buổi sáng, Hyunie!! ^O^ ] – 5.30 am



[ Lại là Minnie hyung đây!!!!! Hyung sợ nhắn trễ Hyunie ngủ mất rồi nên hôm nay nhắn sớm hơn tí ^^~] – 10.00 pm



[ Hyunie đang học sao?? Vậy Hyunie học đi, xong rồi trả lời hyung nha~] – 10.10 pm


[ Hyunie học xong chưa???? ] – 11.30 pm



[ Chắc ngủ luôn rồi T.T Sao không trả lời hyung vậy???? ] – 00.00 am



………



2/8/2010



[Vẫn là Minnie hyung đây ^^ ] – 11.00 pm



[Hôm nay hyung mới mua được một con thỏ bông xinh lắm ^^~ Hyunie đang học àh???] – 11.05 pm



[Thấy thỏ xinh không? Hình hyung chụp chắc không được đẹp lắm ^^” Bữa nào hyung cho em xem thỏ thật nhé ^^~ ] – 11.10 pm



[Woahhhhh!!!!! O.O Hyunie nhắn lại rồi!!!! Hai tuần nay chắc điện thoại Hyunie hết tiền nhỉ? ] – 00.30 am



[ Hyunie đang học gì đấy? ] – 00.40 am



[Hyunie làm toán àh??? Toán khó lắm, hyung sợ nhất là môn toán đấy >”< ] – 00.50 am



[Hyunie hứa nhá!!!! Nhưng hyung học đại học rồi, sao hỏi bài Hyunie được??? >.< ] – 1.00 am


[ Hyunie đọc sách là hiểu hả? Hyunie giỏi quá ^^~ Vậy có gì hyung sẽ hỏi Hyunie nhé!!!!] – 1.10 am



[Uhm, vậy Hyunie ngủ đi, hyung cũng ngủ đây! Bữa nào hyung sẽ cho Hyunie xem bé thỏ nha ^^~ Hyunie ngủ ngon ha Very Happy ] – 1.20 am



3/8/2010



[ Minnie hyung nè!!!!! ] – 10.00 pm



[Hôm nay Hyunie học xong sớm thế? Vậy hyung gọi, Hyunie nói chuyện với hyung nha!!! ] – 10.10 pm


[Sao không bắt máy vậy??? T^T Hyung gọi lại nha, nhớ bắt máy đó, nhớ đó, nhớ nha!!!!!! ] – 10.15 pm



………..




-HAHAHAHA – Eunhyuk cười lớn, chảy cả nước mắt – Thì ra là Kyu mọt sách của chúng ta…uhm…uhm



-Suỵttttttttt – Changmin khẽ suỵt nhẹ trong khi Junsu thì vội bịt miệng Eunhyuk lại – Cười lớn Hyunie thức dậy thì sao?



-Woah!!! Công nhận Sungmin hyung bạo thật đấy, tấn công tới tấp luôn, hai tuần nhắn tin không được trả lời mà vẫn kiên trì nhắn. – Su gật gù – Chắc Kyu sợ quá nên đành phải nhắn lại.



-Không được dùng từ “sợ quá” mà phải dùng từ “động lòng” – Changmin nhẹ nhàng chỉnh lại, lòng thầm nghĩ việc mình nhờ không ngờ lại hiệu quả đến vậy. Trước giờ có khi nào Hyunie nhắn tin nói chuyện đâu, chỉ khi nào Min nhắn trước thông báo gì đó thì nó mới trả lời cụt lủn “Em biết rồi” làm Min nhà ta nhiều lúc cũng muốn bốc hoả, vậy mà… Ta tự cho ta là thiên tài quả không sai mà *mỉm cười tự hào*




-Như vậy không sớm thì muộn thôi – Khỉ đại nhân cười nham nhở - Bé Kyu nhà ta sắp lớn rồi~




-Nói người thì nghĩ tới mình ấy, tụi này ngày nào mà không phải nghe cái điệp khúc “Cá Khỉ” của cậu với Hae chứ - Su nhăn nhó – Từ lúc quen Hae, cậu không thèm đi đá banh với Su nữa *phụng phịu*




-Hì hì, đợi khi nào hai cậu lớn lên sẽ hiểu mà – Eunhyuk vỗ vai Su Min ra chiều thông cảm rồi cả ba lại chụm vào khám phá cái điện thoại của Kyuhyun.




---------------------------------------




-Tôi đang rất không hài lòng về cậu, Kim Jaejoong. Mới ngày đầu tiên đi làm chính thức mà cậu đã như vậy rồi. Đi làm thì phải tập trung vào công việc chứ, đầu óc cứ để đâu đâu thế thì thà về nhà nằm ôm gối mà mơ mộng cho rồi…




-Dạ…




-Bởi vậy tôi mới không ưa gì bọn trẻ bây giờ, suốt ngày lo yêu đương, có lo gì cho công việc đâu. Trong khi bao nhiêu người đi trước làm việc cật lực mới vào được những vị trí này thì bọn trẻ mấy cậu lại vào được dễ dàng, bởi vậy mấy cậu không coi trọng nó là phải…




-Cháu xin lỗi…




-Ban giám đốc đánh giá cậu rất cao nên mới chuyển thẳng cậu vào phòng tôi phụ trách, tôi nghĩ là cậu cần có trách nhiệm hơn là thái độ của cậu bây giờ…




-Dạ…




-Tạm thời tôi trừ cậu một điểm, nếu còn tái phạm tôi sẽ trừ nặng hơn, hoặc, cũng có thể cậu sẽ “được” chuyển qua phòng khác làm mấy việc lặt vặt…




-Dạ…Cháu xin lỗi…




-Tôi không cần lời xin lỗi của cậu mà tôi cần hành động của cậu kìa. Hãy để tôi thấy là cậu xứng đáng với vị trí này của cậu…




-Dạ…




-Được rồi, nói bấy nhiêu thôi. Đây là công việc của cậu, nhận lấy rồi làm cho đàng hoàng đi. Đừng để tôi phải thất vọng thêm lần nữa về cậu.




-Dạ…




-Thôi, cậu đi ra đi.




-Dạ…Cháu xin phép…




Khép cánh cửa lại, Jaejoong cảm thấy tai mình đang lùng bùng. Tên Yunho đáng ghét, mình như thế này tất cả là tại hắn. Ngày đầu tiên đi làm mà bị sạc một trận thế này, rồi còn bị trừ mất một điểm nữa. Tại tên đó hết. Yunho chết tiệt.




-Anh có sao không? – Một giọng nói cất lên làm Jaejoong giật mình quay lại




-Ơ…Jessica? Sao…sao cô lại… ở đây??




-Em làm việc ở đây mà. Không ngờ anh cũng vậy. Àh, giới thiệu với anh, đây là Tiffany, bạn em, cũng làm ở đây – Vừa nói ả vừa giới thiệu với cậu người đứng bên cạnh ả. Jaejoong nhìn thấy cô gái mới được giới thiệu thì bỗng dưng cậu có cảm giác gì lạ lắm, như có một làn gió lạnh thổi qua lưng cậu vậy. Cậu nghĩ hai người này còn trẻ mà đã vào được đây thì chắc họ cũng giỏi lắm, mà người có trí thức thì chắc là…không phải người xấu…





Nói với Jaejoong vài câu xã giao, Jess cùng bạn ả quay đi





-Là anh ta sao?




-Uhm, rất giống tên nhóc hồi trước đúng không?




-Trông cũng được, hay là xong vụ này, mày cho tao vui vẻ với anh ta xíu. Dạo này tụi mình toàn đi mua vui cho mấy ông già để vào được đây, tao ngán quá.




-Sao cũng được – Jess tiếp lời – Tao chỉ cần loại bỏ tên đó ra khỏi con đường chinh phục Yunnie của tao thôi.





End part 1

---------------------------------------
các bạn xem xong thì com cho tụi mình nhé Smile
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mi love sa
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 14
Won : 16
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Fri Mar 11, 2011 10:14 pm

khửa khửa Laughing bây h đi đâu là cũng gặp 2ss thân yêu của em =))
giờ thì em comt cho fic nhá Love
thương Yun quá Cry phải chịu khổ bao nhiêu năm thế này, đã vậy lại còn bị con Jess nó cho vào tầm ngắm nữa mới đau chứ Cry
mà em mún KiMin ss ơi~~~~
em mún KyuMin nữa áh~~~
nhanh up chap mới nha 2 ss iêu của em Love
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mi love sa
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 14
Won : 16
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Sun Mar 27, 2011 5:59 pm

lần này do 2 au đã nhờ mình up chap tiếp lên hộ nên kể từ h mình sẽ là ng` up ^^ mong mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ cho 2 au ^^

CHAP 12




Part 2





-Yunho này… Mình hỏi cậu một câu nha… - Yoochun vừa nói vừa nhìn Yunho, dè chừng.




-…




-…




-Bệnh rồi hả? – Yunho sau khi nhìn chằm chằm vào Yoochun thì thốt ra một câu hỏi đồng thời đưa tay đặt lên trán thằng bạn thân – Sao tự nhiên hôm nay rụt rè như con gái vậy?




-Con gái đầu cậu thì có. – Yoochun nhăn nhó gạt tay Yunho ra - Mình là Yoochun đào hoa đấy nhá, trai gái gì cũng phải mê đấy nhá.




-………. *nhìn với ánh mắt khiếp sợ*




-Dẹp cái bộ mặt đó đi!!! – Yoochun gắt lên, rồi ngay sau đó lại lập tức dịu giọng lại - Uhm….…chỉ là…….…câu hỏi này có liên quan đến……….năm năm về trước…….




Nghe đến đây, mắt Yunho bỗng tối sầm lại, lồng ngực thì như bị ai đó bất ngờ siết mạnh vào, đau nhói, nụ cười đang hiện hữu trên môi cũng biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại vậy…….





Nhìn thấy sự đau đớn thể hiện rõ ra ngoài của bạn mình, Yoochun chợt cảm thấy hối hận vì đã nhắc đến việc đau lòng đó, dù anh biết rằng anh buộc phải hỏi Yunho, không lúc này thì cũng là lúc khác mà thôi…….





-Thôi..…để lần sau……





-Không sao! Hỏi đi. – Yunho ngắt lời Yoochun. Anh biết Chun cũng khó xử khi phải nhắc chuyện này trước mặt anh, và anh cũng biết, Chun buộc phải hỏi vì nó chắc chắn có liên quan đến việc điều tra mà anh đã nhờ.





-Hôm đó..…hôm Young..…hôm cậu ấy gặp tai nạn..… - Yoochun cố gắng tránh không nhắc đến tên người con trai đó với anh - …..cậu có nhìn thấy gì..…khả nghi không?





Yunho im lặng nhìn Yoochun một hồi lâu rồi cúi mặt xuống đất, khẽ nói





-Khi chiếc xe đó vừa…..cậu ấy ngã..…rồi có ba tên mặc áo đen đến kéo cậu ấy đi….. - Yunho trả lời mà trái tim anh như muốn nổ tung khi trong đầu buộc phải tua lại mảnh kí ức kinh hoàng đó, tua lại cái ngày mà…..anh mất cậu……




-Còn gì nữa không, Yunho?




-Không..…đó là tất cả những gì mình có thể ghi vào đầu…..khi chạy tới, không thấy cậu ấy đâu nữa..…xung quanh cũng toàn là..…máu.… thì mình..…





Yunho ngừng nói, hay đúng hơn là anh không thể nói được gì nữa. Đau, đau quá. Trước mắt anh như hiện ra cảnh mái tóc bạch kim đó ngã xuống trong tiếng kêu thất thanh của anh. Tình yêu của anh..…thiên thần của anh……cậu đâu mất rồi……





Yoochun không nói gì nữa, chỉ đóng laptop lại rồi nhẹ nhàng ngồi gần vào Yunho, tay vỗ nhẹ bờ vai đang run lên của người bạn thân. Anh biết chứ, tận mắt chứng kiến cái chết của người mình yêu cả cuộc đời không phải là chuyện dễ dàng gì, vậy mà giờ đây, sau năm năm, lại phải nhớ lại cảnh tượng kinh hoàng đó. Anh tự hỏi, tại sao Yunho vẫn có thể chịu đựng chừng ấy thời gian, nếu là anh, chắc chắn anh sẽ không sống nổi nếu lẽ sống cuộc đời anh bỏ anh mà đi..…





Căn phòng khách bây giờ chỉ còn lại một con người đang ôm chặt lấy đầu,cố gắng kìm nén những giọt nước mắt của mình lại, và một con người chỉ mong có thể san sẻ bớt được nỗi đau không tả xiết của bạn mình. Ước sao có một cái gì đó có thể làm giãn ra bầu không khí ngột ngạt này……





“Lịch kịch”




“Cạch”




“Rầm”




-Hahahaha!!! Min thắng!!!




-Aaaaaaaaa!! Ăn gian vừa thôi. Chân Su ngắn hơn mà!!!!




-Không biết, blêu. Thua là thua, mai Su phải mua bánh cho cả hai, nhớ đó!




-Mua thì mua – Su lầm bầm – Sau này chân Su dài hơn, lúc đó Min chuẩn bị tiền mà mua bánh một tháng luôn nhá, blều.




-Ok, nhưng phải xem có dài ra được hay không đã. – Min lè lưỡi – A, chào anh Hai, chào anh Chun, tụi em mới đi học về!!!




-Chào anh Hai, chào anh..…Chun – Su đang bực mình vì thua Min, tự nhiên ngước lên, nhìn thấy “người ấy” cũng có ở đây thì ngay lập tức mặt đỏ bừng lên, cứ như là phản xạ không điều kiện vậy.




-Chào hai đứa – Chun nhẹ nhàng đáp lại.




-Có chuyện gì vậy ạ? – Min khẽ hỏi, bầu không khí này nó ra sao ấy, không giống ngày thường tí nào. Bình thường nhá, lúc về mà ồn ào thế này thì thể nào anh em Su Min cũng sẽ bị kí nhẹ vào đầu, bị la là ‘lớn rồi sao cứ nghịch như con nít’, rồi thể nào tiếp theo cũng là anh Yoochun vừa cười sặc sụa vừa nói ‘tụi nó là vậy mà’, đồng thời xoa đầu Min, bẹo má Su một cách thích thú. Và kết thúc là một bữa ăn ngon lành. Còn hôm nay…..





-Anh hai..…tụi em về rồi nè – Su dè dặt gọi, cậu cũng đã nhận ra sự im lặng bất thường của Yunho rồi – Anh h..…





-Anh hai!!!! – Min hét lên, trong khi Su thì hoàn toàn bất ngờ khi Yunho đứng bật dậy, đi nhanh ra ngoài cửa, trèo lên chiếc moto rồi phóng đi mất hút.




-Yoochun hyung..… - Su mếu máo quay lại hỏi nhân vật đang ngồi hoá đá vì chưa tiêu hóa kịp chuyện vừa xảy ra.




-Hyung!! – Min lay mạnh Yoochun, khi thấy Yoochun cuối cùng cũng quay sang nhìn mình thì vội hỏi – Có chuyện gì vậy anh? Sao anh hai lại như thế ạ? Anh ấy giận tụi em hả anh?




-Đúng rồi…..anh hai giận tụi em hả anh??? – Su thút thít – Tại vì tụi em ăn nhiều ạ? Hay tại tụi em nghịch ngợm? Hay là..…anh hai cũng giống ba mẹ..…ghét tụi em rồi..…nên bỏ đi…..




-Đừng có nói bậy, Su! – Min gắt lên. Anh hai thương tụi nó nhất mà, làm sao..…giống như Su nói được.




-Hai đứa nghĩ tùm lum gì vậy hả? – Yoochun sau khi hết ngạc nhiên vì hành động bất ngờ của thằng bạn thân thì lại đến ngạc nhiên với óc tưởng tượng phong phú của hai nhóc sinh đôi trước mặt. Anh thật là muốn phá ra cười vì sự ngây thơ của bọn nhóc, nhưng khi thấy sự nghiêm túc trên mặt Min và hai hàng nước mắt chảy dài trên bầu má tròn trĩnh của Su thì anh chợt nhận ra, hai nhóc này, vô tư là thế, nhưng lớn lên thiếu tình thương của ba mẹ, có lẽ, tụi nó sẽ luôn mang tư tưởng ba mẹ tụi nó vì ghét tụi nó mới bỏ đi. Cái nhà này, ai cũng mang trong mình một nỗi đau to lớn đến vậy, mà sao vẫn luôn sống vui vẻ như thế chứ? Hai nhóc này, luôn “không chịu lớn” là như vậy ư? Vì không muốn anh trai mình phải buồn, và vì không muốn thành người lớn, giống ba mẹ tụi nó sao?





-Nghe này – Yoochun kéo nhẹ Su Min ngồi xuống, xoa đầu hai đứa, rồi khẽ nói, giọng nói trầm ấm, dịu dàng – Yunho đang có chuyện buồn nên mới thế, không phải vì hai nhóc đâu. Đừng có suy nghĩ bậy bạ như vậy nữa. Không ai ghét hai nhóc cả, hai nhóc đáng yêu như vậy, sao có thể ghét được chứ. Anh không có máu mủ ruột thịt gì mà cũng thương hai đứa lắm luôn nè, hai bác KangTeuk cũng không phải người thân mà vẫn luôn lo lắng chăm sóc hai đứa đấy thôi. Đừng buồn nữa nhé.





-Không phải vậy đâu – Su nức nở - Ba mẹ không thương tụi em nên mới bỏ tụi em đi mà..…




-Mẹ hai đứa vì hai đứa mà hi sinh mạng sống của mình, sao lại nghĩ về mẹ như vậy hả? Anh không thích hai đứa nghĩ xấu về mẹ đâu.




-Nhưng còn ba…. - Su vẫn khóc nấc lên




-Đừng nói nữa Su!!! – Min gắt lên, rồi khi nhìn thấy Su giật nảy người lên thì nhận ra mình hơi lớn tiếng, vội dịu giọng lại – Em xin lỗi..…em lên phòng đây..…





Nói rồi Min đi nhanh về phòng mình. Thật không muốn nghe đến con người ấy một tí nào. Cậu biết chứ, cậu đọc nhật kí của mẹ rồi, con người đó, bỏ rơi anh cậu, bỏ rơi mẹ cậu, bỏ rơi cả cậu và Su nữa. Vì sao chứ, vì sự có mặt của cậu và Su sao? Rõ ràng là ông ta bỏ đi ngay khi biết đến sự tồn tại của cậu và Su mà. Min ghét ông ta, rất ghét ông ta, ghét lắm..…




-Đừng khóc nữa, ngoan, nín đi Su - Ở dưới nhà, Yoochun vẫn nhẹ nhàng dỗ dành Junsu. Qua thái độ lúc nãy của Min, anh hiểu rằng, sự thật về người đàn ông bội bạc đó, chỉ có Su là không biết mà thôi. Yunho và Changmin đều giấu Su vì không muốn cậu nhóc nhạy cảm mít ướt nhất nhà này phải buồn và tự cho rằng cậu với Min là nguyên nhân khiến ông ta bỏ đi. Nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt cùng đôi mắt sưng đỏ của Su, Yoochun tự nhiên thấy lòng mình sao khó chịu quá, xót xa quá. Anh ôm cậu vào lòng, xoa lên tấm lưng vẫn đang run lên từng đợt, miệng khẽ hát một giai điệu quen thuộc mà anh thường được mẹ hát cho khi còn nhỏ. Junsu chợt thấy lòng mình ấm áp lạ, dựa mặt vào bờ vai vững chắc của anh, cậu ngủ thiếp đi.






Bế Junsu vào phòng của anh em cậu, đặt cậu lên giường ngay ngắn, xong Chun quay qua hỏi Min




-Em muốn ăn cơm không?




-Dạ thôi – Min khẽ lắc đầu – Đợi Su dậy và anh hai về rồi nhà mình ăn luôn ạ.




-Uhm, cũng được. Đừng buồn nữa nha nhóc. Anh thích một cặp anh em sinh đôi luôn tươi cười, vui vẻ và đem lại ánh sáng cho mọi người cơ. – Chun xoa nhẹ đầu Min rồi đi về phòng mình.





------------------------------





“tít tít”




[ From: Chun cáo già

Cậu làm cho hai thiên thần nhỏ ở nhà phải khóc đấy. Bình tĩnh lại rồi thì về đi!!! ]




[ Cậu dỗ hai đứa dùm mình, tí nữa mình về ]




Cất điện thoại vào túi, Yunho ngẩng đầu lên, tự hỏi sao mình lại đến đây. Tất cả những gì anh còn nhớ được là có một cơn giận dữ đã đưa anh đến căn nhà thân quen này..…căn nhà của cậu ấy……




-YUNHO OPPA!!!!!




Một giọng nói vang lên, và ngay giây tiếp theo thì anh đã bị ôm chặt cứng từ phía sau.




-Anh đến tìm em hả? Em mừng lắm! Em biết là em sẽ lay chuyển được trái tim anh mà! Anh vào nhà đi!!




Vội gỡ tay chủ nhân của giọng nói đó ra như thể anh ghê sợ đôi bàn tay ấy vậy, Yunho quay người lại, cố gắng đè nén cơn giận vừa bùng lên trở lại trong mình




-Jess àh, anh chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Giờ anh phải về nhà, Su Min đang đợi.




-Không, anh vào nhà với em đi. Ba mẹ đi vắng hết rồi, còn có mình em ở nhà. Em buồn lắm, em nhớ anh hai, em nhớ anh….. - Vừa nói, ả vừa cố gắng ôm lấy anh, bất chấp đôi bàn tay to lớn đang đẩy ả ra











-Jess, đừng như vậy. Anh phải về nấu cơm cho Su Min, hai nhóc ấy mà không có cơm ăn thì em cũng biết sẽ ra sao rồi đấy. – Cố nuốt cơn giận xuống, anh viện lí do để có thể nhanh chóng thoát ra khỏi con người giả dối này. Khi đã có đủ chứng cớ cho những việc cô ta làm, anh nhất định sẽ không để cô ta được yên ổn sống nốt cuộc đời còn lại của cô ta đâu.




-Một tí thôi mà, oppa~ - Jess kéo dài giọng ra, van nài. Cũng phải thôi, mấy khi được gặp Yunho như vậy, hay phải nói là chưa bao giờ, ả ta chắc chắn phải tận dụng cơ hội rồi.




-Jessica!! Nếu em không muốn tôi ghét em thì buông ra để tôi về. Đừng để tôi phải bực mình. Dù là con gái tôi cũng không nương tay đâu!




Biết anh không nói đùa, ả vội vàng buông tay. Thua keo này ta bày keo khác vậy. Anh không tự đến tìm ả thì ả sẽ đến tìm anh. Hơn nữa, nhân vật quan trọng hơn vẫn còn nằm trong tay ả cơ mà, ả muốn gì mà chẳng được.




-Em…..em xin lỗi…..anh đừng giận em….. Thôi vậy..…anh về đi….. Lần sau anh đến chơi với em nha




-Nếu rảnh tôi sẽ đến -




Nói rồi anh nhanh chóng bỏ đi, để lại một Jessica đang cười thầm










-------------------------------





-Jaejoong àh, ra ban công đi.




Ngước nhìn lên, thấy cậu đứng đó, bình yên, nỗi bất an cùng cơn giận dữ trong anh dường như tan biến hết. Cậu đẹp lắm, kể cả khi đang mặc đồ ở nhà thì dưới ánh trăng, cậu vẫn toả sáng một cách rực rỡ. Cậu thật đúng là một thiên thần đáng yêu mà……




“Anh tới đây chi vậy?” – Jaejoong nói qua điện thoại – “Tự nhiên đến đây, gọi điện kêu tôi ra ban công rồi chẳng nói gì hết vậy hả? Đợi đó, tôi xuống!”




-Không, đừng xuống. Tôi chỉ muốn thấy cậu, để biết rằng cậu vẫn……an toàn. Vậy thôi tôi về đây, cậu vào trong đi kẻo lạnh. Chào cậu.




“Này!!! NÀY!!!!” – Jaejoong hét vào trong chiếc điện thoại chỉ còn những tiếng ‘tút tút’ vô cảm, nhìn Yunho quay xe đi mà lòng cảm thấy hụt hẫng. Sao lại đến đây, kêu cậu ra rồi lại bỏ đi mà không cho cậu xuống gặp chứ? Anh có biết là……cậu muốn gặp anh lắm không?




-----------------------------------




-Bình tĩnh lại chưa? – Yoochun cất tiếng hỏi khi nghe tiếng tắt máy xe ở ngoài sân




-Uhm, cảm ơn cậu. Su Min sao rồi?




-Ở trong phòng đấy, tự vào mà xem “thành quả” cậu gây ra đi.




Yunho bước lên lầu, khẽ mở nhẹ cánh cửa phòng, thấy Min thì nằm gục trên bàn, tay ôm tấm ảnh anh chụp với mẹ lúc mẹ đang có mang Su Min được sáu tháng. Min yêu tấm ảnh này nhất, vì theo Min, tấm ảnh đó có cả mẹ, cả anh và cả anh em Su Min nữa.




Nhìn lên giường thấy Su đang cuộn tròn trong chăn, mắt sưng húp vì khóc quá nhiều. Anh đau quá, chỉ vì cảm xúc cá nhân mà đã làm tổn thương hai đứa em mà anh luôn yêu thương, tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để cho hai đứa nhóc này phải rơi một giọt nước mắt nào nữa.




Cố nở một nụ cười thật tươi rồi anh nhẹ nhàng gọi hai đứa dậy




-Min àh, dậy đi….. *quay ra chiếc giường* Susu, dậy nào..…




-Anh hai..…? – Min mắt nhắm mắt mở nhìn người đang gọi mình dậy, khi nhận ra đó là ai thì vội nhào đến ôm chầm lấy, Su thấy ồn ào cũng nheo mắt nhìn rồi kết thúc là hai con cún con ôm chặt lấy con người mang tên Jung Yunho mà khóc nức nở.




Sau một hồi, Min buông tay ra, khẽ nói




-Anh hai……em đói……




Yunho sững người, vội hỏi




-Hai đứa..…chưa ăn cơm ư?




-Dạ chưa….. - Su trả lời – Tụi em chờ anh về mà……




Tụi nó vì anh mà bỏ cả ăn sao? Từ trước giờ chưa có cái gì có thể kéo tụi nó ra khỏi đồ ăn cả mà…… Anh ôm nhẹ hai đứa vào lòng, xoa đầu tụi nó, miệng mấp máy thật nhỏ




-Anh hai xin lỗi….





End part 2



End chap 12
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mi love sa
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 14
Won : 16
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Sun May 15, 2011 1:50 pm

Extra 1


“Oe oe oe…”



-Xin chúc mừng! Vợ ông đã sinh được một bé trai, nặng ba kí hai. Cả mẹ và bé đều hoàn toàn khoẻ mạnh. Ông có thể vào thăm họ!



-Cảm ơn…cảm ơn cô… - Chỉ kịp nói có thể, người đàn ông nãy giờ đứng ngoài cửa với tâm trạng hồi hộp xen lẫn lo lắng vội vã chạy vào căn phòng mang biển số 302, nơi vừa chào đón một sinh linh bé nhỏ ra đời.



Vừa bước vào, việc đầu tiên ông làm là ôm lấy người phụ nữ đang nằm trên giường vào lòng, hôn liên tục lên đôi môi của vợ mình, xen giữa những nụ hôn là lời cảm ơn mà không biết ông đã thốt ra bao nhiêu lần. Hai người đã lấy nhau bảy năm rồi, đã chờ đợi đến bảy năm cho ngày đặc biệt này, do đó cả hai không ai có thể ngăn được những giọt nước mắt đang trào ra khi bế trên tay thiên thần bé bỏng của họ và cùng ngắm nhìn bé.



-Anh đặt tên cho con đi. – Người phụ nữ ngước lên nhìn chồng với nét mặt rạng ngời hạnh phúc.



-Yun…Yunho… - Ông mấp máy môi – Jung Yunho…chào mừng con đến với thế giới này, đến với chúng ta – Vừa nói ông vừa hôn nhẹ lên mu bàn tay múp míp của bé. Bé con như thấy nhột nơi bàn tay, liền mở to đôi mắt bé tí xíu của mình ra, nhìn ba mẹ, khoé miệng xinh xinh phát ra tiếng cười khanh khách, trong trẻo.


Nụ cười của bé như thắp sáng không gian xung quanh, thắp sáng niềm hạnh phúc của ba mẹ bé. Người đàn ông một lần nữa hôn vợ mình, khẽ nói:



-Cảm ơn em, Yoonhee…



===============================


-a…a…



-Yunnie~, ăn đi nào, umma thương…



Bà Jung dần mất kiên nhẫn, bình thường Yunnie bé bỏng của bà rất ngoan, nhưng không hiểu sao hôm nay bé chẳng chịu ăn, mặc cho bà dỗ thế nào cũng không được. Thỉnh thoảng bé lại quay qua nhìn bà, chu chu mỏ ra, rồi lại há to mồm, “a”, “e” vài tiếng, đến lúc bà định đút cho bé ăn thì bé quay ngoắt đi, lúc lắc cái mông bò khắp nhà. Có một chén bột thôi mà đã hơn một tiếng rồi bé vẫn chưa ăn xong, trong khi mọi ngày thì bé chỉ cần nửa tiếng là nhiều nhất. Hôm nay là ngày chồng bà về nhà sau hai tháng đi công tác, bà thật sự muốn có thời gian dọn dẹp nhà cửa và nấu một bữa ăn thật ngon chào đón ông, vậy mà bé yêu của bà lại chọn đúng ngày này để làm nũng chứ.



-Yunnie, há miệng ra con, umma thương nào~ - Bà ráng giữ bé lại để bé không bò nữa, nhưng bé thì cứ muỗng đến miệng liền “ư…ư”, quay mặt đi, làm bột dính hết lên gò má bầu bĩnh. Bất lực, bà đành phải thả bé ra cho bé bò tiếp.



“Kính coong!”



Để chén bột lên bàn, bà chạy vội ra, vì bà biết, ai là người hiện đang đứng trước cửa nhà mình.



-Chào em, Yoonhee… - Người chồng đã hai tháng không gặp nay ôm chặt lấy bà, hôn lên mắt, lên mũi, lên má, lên môi bà cho thoả niềm thương nhớ.



Bé Yunho đang bò khắp ngóc ngách căn phòng, nghe thấy tiếng chuông và tiếng nói quen thuộc, vội bò nhanh ra. Khi thấy ba mẹ bé đang ôm nhau thì bé cứ cười khúc khích, miệng phát ra nhiều tiếng kêu để thu hút sự chú ý của họ về mình



-A….A…E…E…



Ba bé thấy thế thì vội đi lại chỗ bé, bế bé lên, hôn lấy hôn để vào má bé.



-Yunnie của ba, con ở nhà có ngoan không? Có phá mẹ không đấy?



-Con nó hôm nay chẳng chịu ăn gì cả, em dỗ con hơn một tiếng rồi. – Bà Jung vừa nói vừa phụ chồng mang đồ vào nhà, tay chỉ vào chén bột chưa vơi được một phần ba đang nằm trên bàn.



-Yunnie phải ngoan chứ, không ngoan là ba không thương đâu. – Ông bế con trai mình vào nhà, đặt bé vào lòng, tay với lấy chén bột, đút bé ăn.



Những tưởng bé sẽ quấy như ban nãy, không ngờ bé lại ngồi im há miệng ra cho ba đút, rất ngoan. Gần hai mươi phút sau thì chén bột đã hết sạch, điều này có làm bà Jung hơi ngạc nhiên. Không lẽ bé biết hôm nay ba bé về, nên bé chờ ba?


=================================


Bé Yunho được chín tháng tuổi rồi, càng ngày bé càng hiếu động, cứ sáng sớm mở mắt ra là bò khắp nhà, kiếm được thứ gì cũng ngồi hì hục kéo, tháo cho đến khi nó tung toé ra thì gom gọn lại, kêu lên mấy tiếng rồi bò nhanh đi nơi khác.



Hôm nay là chủ nhật, ba mẹ bé đều ở nhà chơi với bé, bé có vẻ vui lắm, cứ cười suốt, trèo lên vai, lên cổ ông Jung mà đu.



-a…ap… - Bé níu tay ba mình, kéo kéo giật giật – a…ap…


-Yoonhee, em ra đây! Con nó nói gì này! – Ông Jung mừng rỡ la lên khi thấy hình như bé muốn nói gì đó.



-a…ap…



-Có phải con gọi anh không?



-a…ap…a…



-Appa! Nói theo ba này: appa!



-ap… - Bé cứ mở to miệng ra rồi lại ngậm lại, phồng má. Rồi đột nhiên bé không kêu “a” như nãy giờ nữa mà lại khoe hai hàm răng trống huơ trống hoác của mình – i…i…



Ba mẹ bé đến lúc này thì thật sự không thể đoán được bé muốn nói gì nữa, hai người chỉ biết kiên nhẫn ngồi chờ xem bé sẽ nói gì


-i….i…i…un…



-Hả?


-i…Ji…hoon – Yunho bé bỏng chu môi ra, cố gắng phát âm bằng được cái từ mà bé suốt ngày nghe mẹ dùng để gọi ba bé - …Ji…hoon…



Ông bà Jung như vỡ oà trong hạnh phúc khi nghe đứa con thân yêu của mình phát ra tiếng nói đầu đời, dù cho bé không gọi ba, không gọi mẹ, nhưng để có thể phát âm được tên ba bé trong lần nói đầu tiên thì chẳng phải bé đã luôn chăm chú, lắng nghe ba mẹ bé sao?


============================


Ba tháng sau



-Yunnie, đi qua đây nào con! – Bà Jung vỗ vỗ tay thu hút sự chú ý của con trai, hai vợ chồng bà đang cố gắng tập cho bé đi. – Đúng rồi, lại đây với mẹ nào!



Yunho bé bỏng thấy mẹ mình vỗ tay, nghĩ là mẹ khen mình liền thấy thích thú, cố gắng đi về phía mẹ mình, từng bước. Khi qua được đến bên mẹ rồi thì bé lại nghe thấy ba bé ở phía bên kia vỗ vỗ tay, quay qua thì thấy ba đang cầm trên tay đồ chơi của mình vẫy vẫy, bé buông mẹ ra, toan bò về phía ngược lại thì bị mẹ dựng người lên, thế là bé dỗi, ngồi bệt xuống sàn. Dù gì bé cũng tập đi gần hai tiếng rồi, giờ bé chỉ muốn lấy cái ôtô đồ chơi mà ba đang cầm thôi. Dỗ thế nào bé cũng không chịu đứng lên đi tiếp, ông bà Jung đành đưa đồ chơi cho bé chơi, còn mình thì đi chuẩn bị bữa tối, được một lúc thì thấy bé bật cho xe chạy rồi mình thì chập chững đuổi theo, nhìn bé như vậy, ông bà cảm thấy rất vui và hạnh phúc, thật sự, chỉ cần thế này là quá đủ rồi…



=============================



-Appa! Appa! – Yunho ba tuổi trong bộ đồ len màu xanh lá, tròn xoe, đang ra sức vẫy người đàn ông đứng phía trước mình – Appa! Appa! Qua đây với Yun đi!



Nhân dịp được nghỉ đông, ông bà Jung dắt con mình đi chơi công viên, tiết trời se lạnh, tuyết rơi nhẹ, nhưng có vẻ Yunho rất thích. Bé cứ dùng bàn tay bé xíu của mình vo tròn tuyết lại rồi ném về phía ba mẹ mình khi mà gọi mãi chẳng thấy ba mẹ chịu ra chơi, cứ ngồi ghế đá ngắm bé. Sau một hồi kêu, gọi, chọi tuyết mà ba mẹ vẫn không chịu ra, chỉ bảo bé “Yunnie cứ chơi đi, bên kia có nhiều bạn nhỏ lắm kìa!”, Yunho dỗi, quay ngoắt người, chạy về phía xa xa, bỗng nhiên bé đâm sầm vào một ai đó. Khi định thần lại thì bé thấy người cũng đang ngồi bệt xuống đất trước mặt là một bạn hình như cũng trạc tuổi mình, cũng tròn tròn trong bộ đồ len giống mình, chỉ có điều bộ của bạn ấy là màu đỏ, đỏ chói. Mũ bạn ấy rơi ra, để lộ một mái tóc đen nhánh, chứ không như tóc bé màu hạt dẻ, mắt bạn to tròn, da bạn trắng hơn da bé nhiều nhiều lắm, trắng hơn cả mẹ bé cơ, má bạn cũng phính hơn má bé, môi bạn thì đỏ hơn môi bé. Nói chung là bạn áo đỏ nhìn thế nào cũng thấy rất là dễ thương. Bé cứ chăm chú nhìn bạn làm cho bạn ấy sợ hãi, mắt ngân ngấn nước, một lúc sau thì một người phụ nữ, hình như là mẹ bạn ấy, tới dắt bạn đi, ba mẹ bé cũng cười nói vài câu với mẹ bạn, xoa đầu bạn rồi dắt bé đi.



-Mẹ ơi, bạn ấy xinh quá, nhìn như mấy con búp bê của Chunnie vậy, con cũng muốn có~ - Yunho bé sau khi có cuộc gặp mặt lịch sử với bạn áo đỏ thì cứ suốt ngày nói đi nói lại với mẹ những câu như vậy, nhưng đến khi mẹ bé mua cho bé một con búp bê thì lần nào cũng thế, bé đều nói “Khônggggggg~ không xinh như bạn áo đỏ~ con muốn bạn áo đỏ cơ~”



=================================



Khi Yunho lên năm, cậu bé càng ngày càng hiếu động, và cũng rất sáng dạ. Đi mẫu giáo, thầy cô nào cũng khen cậu bé thông minh, ngoan ngoãn, lần nào về nhà cậu cũng tự hào khoe với ba mẹ như vậy.



Kế bên nhà Yunho có một gia đình mới chuyển tới được một năm. Gia đình đó cũng có một em bé một tuổi rất đáng yêu. Em bé lúc nào cũng được mẹ em mặc cho những bộ đồ hình cà rốt, thỏ hồng,… Yunho thích em bé lắm, cứ qua nhà bên chơi suốt, khi về thì lại đòi mẹ sinh em bé cho mình. Cho đến khi bà Jung nói với con trai mình rằng cậu nhóc sắp có em, thì Yunho gần như nhảy cẫng lên vui mừng. Nhưng cậu đâu biết rằng, việc mẹ cậu có em bé lần này, thật sự, không phải là điều tốt.


…………..



-Anh biết tôi kêu anh ra đây có chuyện gì không, anh Jung?



-Dạ thưa mẹ, con không biết.



-Đừng gọi tôi là mẹ, tôi chưa bao giờ chấp nhận anh làm con rể tôi cả. Mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được tại sao Yoonhee nhà tôi lại chịu lấy một con người như anh, gia cảnh thì nghèo khổ, không có cha mẹ, không có tương lai. Vì lấy anh mà Yoonhee nhà tôi bỏ học trong khi chỉ còn một năm nữa thì nó ra trường, vì anh mà nó đánh mất cả tương lai khi mới chỉ có hai mươi tuổi.



-…



-Anh biết nó có thai không?



-Dạ biết…



-Anh biết? Anh biết mà vẫn để yên như vậy ư?



-Mẹ nói gì, con không hiểu?



-Đã bảo đừng gọi tôi là mẹ! – Người đàn bà gắt lên. – Anh không biết là sau khi sinh thằng Yunho, sức khoẻ con bé trở nên rất yếu, và điều đó không cho phép nó được mang thai thêm lần nữa sao? Hả anh Jung?



Những lời nói của người đàn bà ngồi trước mặt như sét đánh ngang tai vậy, đó là sự thật ư? Tại sao vợ ông lại giấu ông, tại sao lại không cho ông biết, và tại sao lại…



-Có vẻ anh chưa biết thật! Vậy mà anh nói anh yêu nó?



-Con yêu Yoonhee thật lòng! – Ông khẳng định



-Thật lòng? Được, giờ anh cũng đã biết rồi, hãy chứng minh là anh thật sự yêu nó đi. Rời xa khỏi cuộc đời của nó. Tôi sẽ cho anh một số tiền, anh hãy đi khỏi đây, à không, đi khỏi đất nước này càng tốt. Làm cho nó đau lòng, nó sẽ không muốn giữ đứa bé lại, như vậy thì nó sẽ an toàn. Anh nói anh yêu nó, vậy anh có thể làm những gì tôi nói không?



-Con…



-Cho tôi câu trả lời ngay tại đây, tôi không muốn dây dưa. Tôi đảm bảo mẹ con nó sẽ được hạnh phúc, sung sướng.



-Con…đồng ý…Nhưng con sẽ không lấy tiền. Con đi, và không lấy tiền.



-Anh nghĩ kĩ đi, không có tiền, anh sẽ làm được gì? Tôi không tiếc chút tiền cỏn con này.



-Con không lấy tiền! Con đi, vì con yêu cô ấy, yêu Yunho, chứ không phải vì tiền. Con xin phép! – Nói rồi ông Jung đứng lên, bỏ đi.


…………………


-Jihoon, anh về rồi. Đi làm có mệt không anh?



-Yoonhee, bỏ đứa bé đi! – Ông nói khi đang ngồi tháo giầy, giọng không một chút cảm xúc, mắt thì nhắm nghiền.



-Anh…anh nói gì?



-Tôi nói, bỏ đứa bé đi. Tôi mệt mỏi rồi, phải đi làm, nuôi cô, nuôi thằng bé. Giờ có thêm đứa nữa, tôi không kham nổi. Bỏ đứa bé đi!


-Anh làm sao vậy Jihoon? Anh mệt à? Anh vào nghỉ ngơi đi, em sẽ lấy khăn cho anh lau mặt. – Bà Jung nhẹ nhàng nâng tay chồng mình, định đỡ ông đứng dậy.



-Buông ra! – Ông hất tay bà ra, cố không làm bà ngã – Tôi không làm sao hết! Tôi chỉ là thấy quá mệt mỏi với cuộc sống kiểu này rồi! Cứ phải nai lưng ra làm nuôi cả cái nhà này, tôi mệt lắm. Bỏ đứa bé đi!



-Anh nói cái gì vậy? – Bà gào lên – Làm sao mà có thể bỏ nó chứ. Đó là con, là máu mủ của mình mà!



-Tôi không cần nữa! Một đứa là quá đủ rồi. Mình cô với thằng Yunho là tôi đã đủ mệt rồi. Đừng có bắt tôi phải nuôi thêm bất kì đứa nào nữa! Phiền phức lắm!



“CHÁT!”



-Nếu thế thì anh đi đi! Tôi không cần anh nuôi mẹ con tôi nữa! Tự tôi có thể lo được cho cái nhà này! Mệt mỏi rồi thì anh đi đi. ĐI KHỎI ĐÂY ĐI!



-Được! Cô không cần đuổi, tôi đi. – Ông quay mặt đi, tay nắm chặt, tự ngăn bản thân mình không quay lại, ôm người phụ nữ mà ông yêu vào lòng mà nói lời xin lỗi. Lời xin lỗi của ông, chỉ có thể phát ra trong tim ông mà thôi.



-Appa! Appa mới về ạ? Con mới qua bên em Minnie về nè, em bé dễ thương quá trời. Mốt em con ra đời nhất định cũng sẽ dễ thương như vậy, đúng không ba?



-Tránh ra! – Ông Jung nhắm chặt mắt để không phải nhìn thấy con trai yêu của mình, ông sợ, ông sẽ không thể đi…



-Appa?



-Ta bảo tránh ra! – Ông hét lên, làm Yunho giật nảy mình. Cậu bé sợ hãi níu tay ông, kéo kéo



-Appa, con đâu làm gì sai đâu~



-Buông ta ra! – Ông giằng tay mình ra khỏi bàn tay bé xíu đang run rẩy kia, trái tim ông thì đang vỡ ra từng mảnh.



-Con không buông! Con không làm gì sai cả, con không buông! – Yunho bướng bỉnh giữ tay ba mình lại.



“CHÁT!”



Ông nhắm mắt, vung tay còn lại tát thật mạnh vào má Yunho. Nhìn thằng bé mở to đôi mắt, ngỡ ngàng nhìn mình, ông thấy lòng mình quặn thắt, nhưng đã không thể nào quay lại được nữa rồi.



-Tôi chán ngấy cái gia đình này rồi! – Ông nói, rồi bỏ đi, không dám lần cuối nhìn vào hai người mà ông yêu thương nhất cuộc đời mình, hai người mà nếu có bắt ông phải chết vì họ, ông cũng sẽ làm, không do dự.



==============================


Tám tháng sau, bà Jung sinh ra một cặp sinh đôi rất kháu khỉnh, đáng yêu: Junsu và Changmin. Nhưng, lúc mà Yunho có thêm hai người em trai thì cũng là lúc cậu vĩnh viễn mất đi người mẹ yêu quý của mình. Gia đình hàng xóm, lúc này cũng mới có thêm một đứa bé, đặt tên là Donghae, đã nhận lời mẹ Yunho chăm lo, nuôi nấng ba anh em như con mình. Cậu bé Jung Yunho, năm tuổi, thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ tha thứ cho ba mình, không bao giờ!



End extra 1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]You are my destiny   Today at 10:53 am

Về Đầu Trang Go down
 

[PG-13]You are my destiny

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >†-