[PG13] Sorry Sorry
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [PG13] Sorry Sorry

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: [PG13] Sorry Sorry   Thu May 20, 2010 4:17 pm

Title: Sorry Sorry
Author: Park_Linh aka Nấm
Rating: PG13
Pairings : HanChul, KangTeuk , HeeLee, KiMin..
Disclaimer:HanChul không phải là của tôi nhưng tôi có quyền hành hạ họ trong ... fic của tôi
Category:Romantic, sad
Status:on going
Note:Nếu ai là fan của SNSD vui lòng nhấn nút back nhé , nói rõ rồi nha !








Chapter 1



- KiBum à ! - ChangMin huých tay anh - Anh nói gì đi chứ !!!

Bum cũng miễn cưỡng bước lên và bước đến gần người đó , anh biết phải nói cái gì đây ? Trong đầu anh bây giờ chẳng có gì cả , sao lại đi giao cái việc này cho anh chứ ? Đành rằng anh là đứa em được người đo cưng nhất , nhưng mà ...


KiBum ngồi xuống và nói :

- Chullie à ! Hyung ăn một chút gì đi chứ ! Đã ba ngày nay hyung không có một chút gì bỏ vào bụng rồi !

- ...

-Chullie à ! Em xin hyung đó !Hyung đừng có như vậy nữa !


RẦM !

LeeTeuk đấm mạnh vào bức tường . Anh bước đến chỗ người đó và ra hiệu cho KiBum lùi ra

- HeeChul ! - Anh nắm chặt lấy vai của người ấy - Kim Hee Chul ! Nghe mình nói đi, cậu đừng có tự huỷ hoại mình như vậy nữa !Mình không chịu nổi đâu !!!Cậu có biết là tất cả mọi người đều rất đau khổ không hả ? Đây đâu có phải là Kim Heechul mà chúng tôi quen !!!Kim Hee Chul mà chúng tôi là một người cao ngạo, lập dị , không biết cúi đầu trước bất cứ việc gì. Chúng tôi nào có cần cái xác của cậu đâu HeeChul. Hãy nghĩ lại đi! Tên đó có đáng là gì?Làm sao mà mọi chuyện lại ra như thế này ? Tại sao lại cứ phải vì hắn cơ chứ?Quên hắn đi, hắn không xứng đáng với tình yêu của cậu đâu. Mình xin cậu đấy. Chẳng lẽ tất cả những người ở đây không là gì so với hắn ư ? Hắn quan trọng với cậu như vậy sao hả HeeChul ???

LeeTeuk gần như là hét lên, không biết từ lúc nào mà khoé mi của anh đã tràn nước mắt rồi.

Trái với thái độ của anh, người đó từ từ đưa tay lên rồi gạt bàn tay đang bám vào vai mình ra ... nhẹ nhàng ... nhưng dứt khoát . Có một cái gì đó đã tan vỡ ra và không bao giờ có thể lành lại được...

- HeeChul, cậu ...

- Thôi nào, Teuki !

KangIn giữ Teuk lại, siết chặt anh vào ngực cậu và đưa anh ra ngoài. Còn ở trong đây thêm một phút nào nữa chắc anh sẽ không kiềm chế nổi nữa ...

- Tất cả về phòng đi ! - YeSung đẩy mọi người ra ngoài - Để cho anh ấy nghỉ ! Các em cũng mau đi nghỉ đi !!! Muộn lắm rồi.

- Bumie à ! Chúng ta đi thôi !

KiBum vẫn còn nấn ná ở lại trong phòng, người anh của cậu, cậu thật không nỡ để anh lại một mình như thế này , cậu đau lắm ... nhưng mà cậu biết , người anh cần , giờ đây ... chắc chắn ... không phải là cậu !

- Hyung à , ddi nghỉ đi ! - Cậu vỗ vào lưng anh rồi bước ra khỏi phòng cùng với ChangMin

Cạch .

Cánh cửa được đóng lại.



Hai người là người bước ra cuối cùng khỏi căn phòng đó. Nói là về nghỉ nhưng tất cả đều đang ngồi nán lại ở phòng khách. SungMin cứ gục đầu vào KyuHyun mà rấm rức mãi. YeSung thì nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của Ryeowook. KangIn thì đang giúp LeeTeuk bình tâm lại bằng cách dùng bàn tay to lớn của mình để xoa coa vào lưng anh. DongHae và EunHyuk thì đang dựa người vào cửa sổ, nhìn ra ngoài và không nói gì. ShinDong thì vẫn ngồi ôm lấy gói bỏng ngô mà ăn nhưng hình như cậu ấy không để ý rằng gói bỏng đã hết từ bao giờ...


- Chúng ta phải làm gì bây giờ ? - kiBum lên tiếng , phá vỡ không khí nặng nề này

Tất cả đều ngước lên nhìn cậu rồi lại cúi xuống ... một cách im lặng

- Làm gì là làm gì ? Chúng ta có thể làm gì được đây ? - YeSung ngửa đầu ra đằng sau, thở dài cái thượt một cái

- Nhưng ... chẳng lẽ ... lại cứ để cho hyung ấy như thế sao ? - SungMin rụt rè lên tiếng - Em chả muốn nhìn hyung ấy như vậy đâu !

- Nào có ai muốn như vậy! - KangInh nãy giờ mới lên tiếng

- Thôi ! Tất cả về phòng nghỉ đi ! Ngồi đây cũng chẳng giải quyết được gì đâu ! - Teuk nói, đưa tay lên che đi đôi mắt đang đỏ hoe.

Mọi người nhìn anh rồi lần lượt rời chỗ để về phòng, YeSung đi qua vào vỗ vào cai Teuk :

- Hyung cũng đi nghỉ sớm đi !

- Bọn em cũng đi đây ! - Từng đứa em của anh đi qua đều nói với anh như vậy


KangIn cũng lặng lẽ rời khỏi người anh lớn của mình và đi ra ngoài, tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy. Mới có ba ngày thôi mà sao tất cả lại có thể biến đổi lớn đến thế này? Cậu cũng đau lòng lắm khi nhìn thấy HeeChul như vậy nhưng khi đối mặt với người cậu yêu cứ tự dằn vặt mình thì cậu không thể nào chịu nổi. Teuk thương Chul lắm, thương như chính bản thân mình vậy, anh đã từng nói với cậu như thế, và cậu cũng không thấy khó chịu về điều đó, ngược lại cậu còn thấy hạnh phúc vì anh chia sẽ với cậu cả những chuyện đó. Nhưng bây giờ thì ai có thể vui được đây ?Ngay cả những đứa em vốn rất hồn nhiên , vui tươi của cậu bây giờ cũng đều suy sụp hết. Tại sao? Tại sao gia định lớn của anh lại có thể bị tan vỡ chỉ vì người đó ? Tại sao vậy ?

- Innie hyung ! Mặt hyung tái nhợt đi rồi kìa !

- Hả ? - KangIn giật mình bởi giọng nói của EunHyuk

- Innie à ! Em cứ đi nghỉ đi ! Teuki để đó hyung lo cho ! - YeSung vỗ vào vai KangIn

Caauj nhìn YeSung, dù tính tình của anh ấy có thỉnh thoảng hơi quái dị nhưng YeSung vẫn là một người anh lớn trong nhà. Không phải là thương xuyên nhưng ít nhất bây giờ còn có một người để tin tưởng dựa dẫm vẫn hơn.

- Cảm ơn JongWonie ! Em về phòng trước đây !

- Ừ ! - YeSung gật đầu, rồi anh quay ra ngó trước ngó sau và hỏi - Có ai nhìn thấy ShiWonie ở đâu không ?

- Chắc là - KiBum trả lời một cách chua chát - lại ngồi ở một chỗ nào đó rồi khóc một mình rồi !

- Min min à ! Em đưa KiBumie về phòng giùm hyung nhé !

- Vâng !

- Mấy đứa cũng về nghỉ đi ! Cũng 12 giờ rồi ! Để hyung vào xem Teuki ra sao !

- Vâng !

- Này ! Mấy đứa đừng có bi quan như vậy nữa !

- Dạ ???

- Mấy đứa mà còn như vậy thì Chullie sẽ ra sao , Teuki cũng sẽ lo lắng lắm !

Lúc này , YeSung thật sự ra dáng một người anh lớn đứng ra vực cả căn nhà này trong cơn cuồng phong. anh xoa đầu Ryeowook :

- Wooki ! Em đi ngủ trước đi , lats nữa hyung sẽ vào !

- Vâng ! Em không sao đâu ! - Ryeowook mỉm cười , cậu biết anh chưa vào có nghĩa là anh không vào, anh sẽ lại dành trọn cả để nay để ơr cạnh bên LeeTeuk hyung. Cậu không giận anh, vì cậu hiểu anh, và hiểu mọi người !

Giữa những người trong ngôi nhà này có những mối liên hệ mật thiết không thể tách rời. Và điều đó mới giúp cho 12 con người này sống cùng được trong một căn nhà dù chẳng ai có quan hệ huyết thống với nhau cả . Ngôi nhà lớn mang tên : SUPER JUNIOR



----------------------------------------------------------------------------------



Changin khoá cửa phòng lại còn anh thì ngồi phịch xuống giường, cậu lại gần chỗ anh và nói :

- Anh không sao chứ ?

KiBum vòng tay qua eo cậu , kéo sát cậu vào người anh

- Anh không biết !!!Anh cũng không biết nữa ! Anh sợ lắm ! anh phải làm gì đây ! Anh sắp không chịu đựng nổi nữa rồi !!!

Anh đang khóc , người đàn ông mạnh mẽ của cậu đang khóc, cậu hiểu, anh đa xphair kìm nêns từ nãy đến giờ, thật khổ chgo anh quá, nếu không có cậu chắc anh đến gục ngã mất thôi !!! Haizzz .....

- Bình tĩnh ! Anh bình tĩnh lại đi ! Còn có em , em đang ở đây mà ! - Cậu vuốt tóc anh

- Tại sao chứ ? Tại sai người đó lại mang anh ấy đi ! Anh ấy đã rất tin tưởng hắn cơ mà ! Chẳng phải là hắn yêu anh ấy sao ?Tại sao bay giờ lại ruồng bỏ anh ấy chứ ?

- Tên khốn ! Tôi hận anh ! Trả lại HeeChul , trả lại hyung ấy cho chúng tôi !!!!!










_____________________End chapter 1_____________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Thu May 20, 2010 11:15 pm

Có lẽ đây là fic về SuJu đầu tiên mà Nast com.

Những lời com này đều được viết từ khía cạnh của một reader.

Vì là mới chap một nên nội dung chưa rõ ràng lắm, Chul đau khổ bởi bị ai đó bỏ rơi, Chul suy sụp kéo theo các thành viên trong gia đình cũng vì thê mà xuống tinh thần.

Fic này có lẽ giống một kịch bản hơn bởi nó chưa lột tả được tâm trạng của nhân vật, chap một chủ yếu là những đọan đối thoại nên khiến reader chưa thật sự có cảm xúc. Bạn nên miêu tả một ít về tâm trạng của họ để từ đó làm nổi bật câu chuyện hơn.

À..ưhm...fic còn có lỗi chính tả, Nast không định nói đến vấn đề này vì khi gõ máy, au sẽ không tránh khỏi sai sót nhưng vì là tên nhân vật nên Nast mới chú ý. ChangMin bạn đã viết nhầm thành Changin. Thoạt đầu Nast lại nghĩ là Kangin nhưng từ đó lại thắc mắc sao Kangin lại ở chung phòng với Bum, thì ra bạn gõ thiếu chữ "M" Smile.

Mình chỉ có một số ý kiến nho nhỏ...Chờ cháp mới của bạn.

Thân!



TỚ YÊU CẬU!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Mon May 24, 2010 2:55 pm

Chapter 2





" Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao bây giờ hả HeeChul. Trả lời tôi đi! Tôi phải làm thế nào thì cậu mới quay trở về với chúng tôi vậy, Kim HeeChul ????" - Những tiếng gào thét từ đáy lòng đang giằng xé tâm hồn anh, phải đối diện với ánh mắt bây giờ của cậu, lòng anh cũng tan nát, chua xót lắm. Cậu từ tước đến giờ nào có khác gì chính anh thứ hai, giờ đây chỉ còn có một mình anh, anh biết phải làm gì, một mình anh cô độc. Cậu có nghĩ đến anh một chút nào không ???



Có tiếng mở cửa . Lại là YeSung đây mà !




- Sao em chưa đi ngủ đi ?

- Sao anh biết là em ?

- Những lúc như thế này, ngoài em ra thì còn ai vào đây được nữa !

Cậu thở dài và bước đến gần đến chỗ anh , cậu nói :

- Anh đừng có như vậy nữa ! Bây giờ anh không được phép để mình gục ngã, anh mà còn như vậy thì Chullie sẽ ra sao đây ???

- Nhưng bây giờ anh phải làm gì đây ? Ánh mắt của Chulie ... anh cũng không biết nữa ... nhưng anh có cảm giác như cậu ấy muốn vứt bỏ mọi thứ đi rồi ... anh không thể chịu đựng nổi. Anh thấy sợ khi phải nhìn vào đôi mắt ấy !!!

- Em biết , nhưng anh có nghĩ đến YoungWon không ?Có nghĩ đến chúng em không ? Có nghĩ đến bản thân anh không ? Lũ trẻ bây giờ cũng mất tinh thần hết cả rồi. Chúng ta không được phép yếu lòng vào giờ phút này đâu !

LeeTeuk nhìn YeSung, cậu nhỏ này ... suy nghĩ chín chắn từ khi nào vậy?

- Anh hiểu ! Cảm ơn em ! Còn về phần YoungWonnie thì em không cần phải lo đâu ! Cậu ấy là người hiểu rõ hơn ai hết, HeeChul chính là LeeTeuk thứ hai, sẽ không có chuyện gì đâu !

- Nếu được như vậy thì tốt ! Anh mau đi nghỉ đi ! Mắt anh đỏ mọng lên rồi kìa !

- Anh ngủ ở đây thôi ! Vào trong phòng lại đánh thức YoungWonie ! Em cũng về phòng đi , Wookie cũng đang chờ em đấy !

- Đâu phải là lần đầu tiên đâu mà anh cứ làm như là không biết gì ! Wookie sẽ không chờ em đâu mà chắc lại chui sang ngủ cùng với DongHae nrồi, còn EunHyuk thì chắc đang ở cạnh ShiWonie ! Còn tối nay thì em ở đây với anh !

- Cảm ơn , JongWonie !

- Anh đã làm chỗ dựa cho em bao nhiêu lần rồi , em làm chỗ dựa cho anh lần này là chuyện đương nhiên, có gì mà phải cảm ơn !

- Uhm ! Vậy cho anh mượn vai em nhé !






LeeTeuk dựa vào vai của YeSung rồi chìm dần vào giấc ngủ. Anh đã quá mệt mỏi rồi ! Nhưng ngay cả trong giấc ngủ, anh cũng có được thanh thản đâu cơ chứ, chuyện của Heechul cứ mãi ám ảnh anh, theo anh và trong cả giấc ngủ.




" HeeChul , cậu mau trở về đi !Tại sao cậu lại rời bỏ chúng tôi ! Tại sao cậu lại mang cậu ấy đi hả ?Ai cho cậu cái quyền được huỷ hoại cậu ấy như vậy!Tôi hận cậu !!! Tôi hận cậu !!! HanKyung !!!!"





_________________________






Tại khu biệt thự ven ngoại ô.



11h30 p.m






Chiếc xe ô tô dừng lại ở trước cửa căn biết thự. Đã gần nửa đêm nhưng cả toà nhà vẫn còn sáng đèn .Một cô gái bước từ trong xe ra, có vẻ như rất quý phái, mái tóc dài được xoã ra, nhưng xem cách ăn mặc và dáng đi của cô ả thì cũng đủ biết cô ả củng chẳng phải dạng tử tế gì !

- Chào cô !

- Anh ấy có trong nhà không ? - Cô ta vênh mặt lên hỏi người giúp việc

- Dạ , cậu chủ đang tắm ạ ! Cô có cần tôi lên báo với cậu ấy một tiếng không ạ !

- Khỏi ! - Cô ta khoát tay - Tự tôi sẽ lên chờ anh ấy ! Cô đi đi !




Cô giúp việc khúm núm bước xuống bếp. Hôm nay ông bà chủ đi công tác, chắc cũng phải đến chiều mai mới về được nên cô ta mới có thể dám sang đây vào lúc muộn như thế này !




Rào rào !





Có tiếng nước chảy, đúng là anh đang ở trong phòng tắm. cô ta đi lại quanh phòng anh, chợt cô thấy ví của anh đang được để ở trên mặt bàn làm việc. Cô ta cầm nó lên rồi mở ra ... và ngỡ ngàng khi nhìn thấy ...

Khoác chiếc áo choàng tắm màu đen vào, anh bước ra ngoài, lấy chiếc khăn lau mái tóc đang ướt nhẹp. Vừa mới bước chân được vào phòng thì ....

- Sao ảnh của người đó vẫn còn ở đây ? - Cô ả vừa giơ tấm ảnh vừa tìm được trong ví của anh và hỏi

Là Jessica ! Sao giờ này cô ta lại mò sang đây !!!!

- Em có chuyện gì mà lại đến đây vào giờ này ! Không để đến ngày mai được sao ?

- Em đang hỏi anh là sao ảnh của người đó anh vẫn giữ trong ví ?

Anh đưa mắt nhìn tấm ảnh rồi ném cho cô ả một cái nhìn sắc lẹm, anh đi đến gần chỗ cô ta đứng và nói :

- Từ bao giờ , em tự cho mình cái quyền quản lý đồ dùng của anh vậy ? Em nghĩ em là gì hả ? Anh muốn làm gì với đồ dùng của anh thì đó cũng không phải là việc của em !

- Nhưng ... em

- Em làm sao ? - Anh ngắt lời cô

- Nhưng ... chẳng phải anh đã nói là anh không còn dính dáng gì tới người đó nữa cơ mà ! Anh đã hứa với em rồi mà ! Anh còn nói ...

- Đủ rồi đấy !

- Nhưng ...

- Chẳng liên quan gì tới em cả !

- Nhưng chúng ta sắp cưới nhau mà ! - Cô ta hét lên




- Chỉ là sắp đính hôn thôi Jessica à , vả lại cũng chưa có gì chắc chắn hết. Hơn nữa , em còn chưa chính thức về đây , em cũng nên hạn chế tới đây vào giờ này .

- Em cũng chỉ muốn tới thăm anh thôi mà !

- Thật sao ? - Anh quay người lại rót một li rượu , đưa lên miệng và ngấp một ngụm nhỏ



Nhạt thếch
...





- Em về đi !- Anh mở cánh cửa ra

- Hanie à , em ...

- Anh đã nói là em về đi !

Anh đẩy cô ra khỏi phòng và đóng sầm cửa lại

Cô nhìn cánh cửa rồi hậm hực bỏ xuống nhà. Tức quá đi mất !

" Lẽ nào anh ấy lại ... Không thể nào , chỉ là một trò chơi thôi mà ! "









Bên kia cánh cửa.

Anh buông mình xuống chiếc giường, anh suy nghĩ về chuyện vừa rồi. Đính hôn ư ? Phải rồi , anh sẽ đính hôn với Jessica.

Còn 15 ngày nữa.

Liệu 15 ngày thì có thể thay đổi được gì không ?





Anh giơ tấm ảnh vừa rồi lên ... " Tại sao tôi lại vẫn giữ bức ảnh về em ?" Chẳng phải tất cả đối với anh đơn thuần chỉ là một trò chơi sao ??????? Là một trò chơi không hơn không kém !!! Là một trò chơi thôi thì sao anh lại thấy khó chịu đến thế này ? Cái cảm giác này là gì vậy ?

" Bây giờ em như thế nào ? Có ổn không ? "




HanKyung ơi là HanKyung ! Mày bị làm sao vậy ? Sao lại vì một người con trai mà lại thành ra như thế này.

Nhưng ngững suy nghĩ của anh về người đó vẫn không nguôi ngoai đi chút nào, còn có 15 ngày nữa thôi,anh phải làm gì bây giờ . Đến bây giờ anh mới cảm thấy ... cái vị cay cay. Là rượu ư ?Hay là ....





Và cứ như thế, anh chìm vào trong giấc ngủ , mang theo bóng hình của người đó , cả những kỉ niệm về người đó nữa !
.
.
Kim HeeChul...
.



___________________________








Cậu lại gục mặt xuống bàn tay mình mà khóc. Cậu những tưởng rằng ba ngày nay cậu đã khóc cạn nước mắt rồi, vậy mà sao , bây giờ cậu vẫn có thể ... Những lời nói của LeeTeuk hôm nay, cậu nghe thấy hết , và cũng hiểu hết, Teukie nói rất đúng. Gia đình này đối với cậu vô cùng quan trọng, những đứa em của cậu, cậu biết , chúng nhìn cậu mà đau đớn lắm nhưng cậu bây giờ đây còn đau hơn chúng gấp cả trăm lần. Trái tim của cậu đã tan vỡ ! Lẽ nào , đây là cái giá mà cậu phải trả khi trót yêu và quá tin tưởng vào một người con trai hay sao ? Tình yêu giữa hai người con trai lẽ nào không bao giờ có thể thành hiện thực được ư ? Mà vốn dĩ chỉ có cậu ngu ngốc yêu anh thôi, còn anh , anh chỉ coi cậu là một thứ đồ chơi, tình cảm mà cậu ngỡ là anh đã dành cho cậu hoá ra chỉ là một trò chơi không hơn không kém. Vậy mà , tai sao bây giờ cậu lại đau đến như thế này. Trái tim cậu như có ai đó đang bóp nghẹt lại. Khó thở quá!!!!




Cậu nhớ anh , dù sao đi nữa thì bây giờ cậu đang rất nhớ anh, nhớ đến phát điên lên được. Cậu nhớ ánh mắt của anh , hơi thở của anh , bờ môi của anh , nụ hôn mà anh trao cho cậu .... vẫn biết rằng nó là giả dối nhưng cậu vẫn không sao quên được !




Cậu đã yêu anh đến thế, vậy mà tại sao anh lại nỡ lừa dối cậu? Tại sao ?Anh có biết rằng giờ đây cậu đang tan nát lắm không ! Nước mắt cậu cứ rơi mãi không thôi !




Con HeeBum tiến lại gần và nằm vào lòng cậu, bỗng nhiên nó vụt chạy ra chỗ khác, vùi mình vào đống chăn gối trong cái ổ của nó. Cũng phải thôi , lòng cậu bây giờ không còn ấm áp như xưa nữa mà lạnh băng . Lạnh như trái tim của cậu bây giờ vậy !





Đã ba ngày , đã ba ngày kể từ cái hôm anh nói chuyện đó với cậu . Cũng là ba ngày mà cậu không ăn , không uống, đã ba ngày cậu không ngủ, không đi ra ngoài. Cậu tự giam mình trong căn phòng nhỏ này, nơi đã chứa biết bao nhiêu là kỉ niệm giữa anh và cậu. Cậu biết mình thật hèn nhát, cậu không dám đối diện với sự thật, không dám chấp nhận việc anh sẽ rời xa cậu , mãi mãi, đòng nghĩa rằng cuộc sống của cậu từ đây sẽ thiếu vắng đi hình bóng của anh. Bây giờ thì cậu chả muốn gặp mặt ai cả. Tất cả chỉ là lừa dối ! Tất cả chỉ là giả tạo !! Tại sao ? Tại sao nước mắt cậu cứ rơi không ngừng khi nghĩ về anh . Anh đâu có xứng đáng được như vậy. Nhưng ... cậu không biết, cậu cũng không biết nữa. 15 ngày , chỉ còn có 15 ngày nữa thôi là anh sẽ mãi mãi rời xa cậu, sẽ đi về một nơi khác mà không có cậu, bên cạnh một người khác mà không phải là cậu. Nó là một thế giới bình thường đối với anh và với mọi người khác , chỉ có điều, nơi đó, vĩnh viễn , không có hình bóng của cậu !







~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Thu May 27, 2010 1:32 pm

Chapter 3






Nghĩ !








Cứ nghĩ mãi về anh rồi cậu lịm đi mặc cho dòng lệ vẫn không ngừng rơi.
Nó ám ảnh cậu ngay cả cậu đang chìm vào giấc ngủ. Ba ngày không ngủ đã
khiến cho cậu kiệt sức ... cậu sắp không còn gắng gượng nổi nữa rồi !



Một lần nữa thôi, xin hãy cho cậu một đêm nữa thôi. Một đêm cuối cùng
để cậu còn mơ về anh, về những kỉ niệm với anh, những lời yêu thương
của anh. Để rồi khi thức giấc, cậu sẽ chấp nhận việc cậu sẽ mãi mãi
phải rời xa anh, quên anh và sống tiếp một cuộc sống không có anh bên
cạnh. cho cậu một lần cuối, để cậu còn có thể nói với anh , dù chỉ là
trong giấc mơ, rằng : Kim HeeChul yêu HanKyung.







_____________________________








Sáng hôm sau .


Ánh nắng chiếu thẳng vào mắt cậu khiến cho cậu có muốn ngủ nữa cũng
không được. Cậu lật chăn ra khỏi đầu và ngồi dậy. Cậu thấy chóng mặt và
ê ẩm quá. Nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu mới thấy hôm nay thật là lạ. Bầu
trời hôm nay khong giống như buổi sáng mùa hè nào khác , nó âm u quá
chừng ... thế nhưng đâu đó , vẫn có những tia nắng le lói, nó thật mỏng
manh, yếu ớt nhưng cậu lại thấy nó vững vàng, rất dũng cảm ...

Liệu cậu có được như nó không ???



Bước xuống giường và đi ra phía cửa, cậu thấy mệt mỏi vô cùng, suýt
chút nữa thì cậu ngã chíu về phía trước. Không được. Bây giờ không phải
là lúc để yếu đuối. Dù có ra sao thì cũng phải gắng gượng. Có nhiều
người đang đợi cậu ở ngoài kia.Không được gục ngã ! Cậu không cho phép
mình được gục ngã. Cậu là ai ? Là Kim HeeChul cơ mà.









Không có ai ở trong phòng khách cả nhưng cậu nghe thấy có tiếng ồn bên
trong phòng ăn. Mới sáng ra mà đã ồn ào thế này rồi, cái lũ này ...
LeeTeuk , tôi mà khoẻ lại thì cậu chết với tôi.



Đặt tay lên nắm cửa , mở ra thôi. Cậu bước vào phòng kèm theo một cậu nói


- Có gì cho tôi ăn không đấy ?



Và câu hỏi của cậu được đáp lại bằng hàng loạt cảnh tượng mắt chữ A ,
mồm chữ O . Biết ngay mà . Cậu kéo một cái ghế ra và ngồi xuống bên
cạnh Teuk


- Nhìn gì chứ hả ? Tôi hỏi là có gì cho tôi ăn không ? Hay là không có hả ?

SungMin cậu bé chạy đến ôm chầm lấy cổ Chul


- Có mà ! Có mà ! Còn nhiều lắm !!! Chỉ cần hyung ăn thôi ! - Cậu bé vừa nói vừa khóc

- Khóc gì chứ ! - Chul xoa đầu Min - Này , LeeTeuk , cậu không định cho tôi ăn thật đó à !


Teuk lẳng lặng rời chỗ và đi lấy đồ ăn cho HeeChul , mọi người đang vui
mừng vì cuối cùng Chul cũng chịu ra khỏi phòng nên không ai để ý gì
thái độ của Teuk cả ... nhưng điều quá không qua nổi đôi mắt của
Heechul, cậu lén nhìn Teuk - " Lẽ nào , cậu ta đã biết ? Đúng là ...
thôi kệ cậu ta !
" - rồi quay lại bàn ăn.




Khi bữa ăn gần kết thúc , cậu lên tiếng :


- Này , tôi muốn đi ra ngoài !

- Mo ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

- Tôi muốn ra ngoài ! Có chuyện gì sao ?

Cả lũ quay lại hỏi :

- Làm gì ạ ?

- Muốn thay đổi không khí thôi ! Hỏi thừa ! Có đi không ?

Tất cả nhìn nhau rồi quay lại gật đầu với anh :

- Tất nhiên là được chứ ạ !

- Chúng ta đi đến hội chợ hyung nhé ! - ChangMin lên tiếng - Tiện thể đi mua vài thứ luôn, nhà chúng ta cũng sắp hết rồi !

- Đúng đó ! Em muốn mua cá tươi ! Lâu lắm rồi chưa được ăn !

- Cả Bí nữa ! Dạo này toàn ăn đồ trong siêu thị thôi ! Chả ngon gì cả ! - Cậu bé trề môi ra phụng phịu, ra vẻ tủi thân lắm

- Em muốn ăn cơm chiên nữa à ....


Bốp !



Mấy đứa ngồi gần đấy tọng vô đầu EunHyuk một cú đau điếng . LeeTeuk ,
KiBum và KangIn thì sững người lại sau câu nói đó. Căn nhà tự nhiên yên
tĩnh một cách đáng sợ. Tất cả lặng lẽ nhìn nhau rồi lén đảo mắt qua
nhìn HeeChul. Cậu ngồi đấy, bần thần cả người ra. Tại sao chứ ! Cậu
đang cố ... cậu đã cố ...



- Thôi ! Tất cả về phòng chuẩn cị đi ! - Teuk hô lớn - Chuẩn bị rồi đi ! Để đó hyung dọn cho !

- Dạ ! - Cả lũ đồng loạt nói , không ai bảo ai, chúng tự động về phòng
, thật hiếm khi cái lũ nghịch ngợm này lại ngoan ngoãn như thế !

- Em cũng nên về phòng đi KiBum ! - Teuk vỗ vai Bum


Cậu bé khẽ thở dài , nhìn anh mà sống mũi cậu cảm thấy hơi cay cay.
Muốn khóc quá nhưng cậu không được khóc . Cậu biết , anh đã cố gắng ,
gắng để đi lại, gắng để nói chuyện ... đã quá sức chịu đựng của anh rồi
.


Cậu bước ra ngoài thì thấyb ChangMin đứng ngay ngoài cửa chờ anh. Cậu
cười mà khuôn mặt thì đầy lo lắng. Anh xoa đầu cậu và khẽ nói :

- Về phòng thôi !



Dọn dẹp sạch sẽ chỗ bát đĩa đó , LeeTeuk quay ra nhìn HeeChul . Anh mím môi lại, đi tới gần chỗ cậu và nói :


- Chúng ta đi thôi ! Chullie !


Cậu đưa mắt nhìn anh, khẽ mỉm cười, cậu đứng dậy và đi ra ngoài. Anh
nhìn theo bóng cậu khuất dần về phía cửa mà thở dài. Chullie ơi là
Chullie . Cậu thấy vậy mà ổn ư ? Có chắc là cậu sẽ chịu đựng được tất
cả không vậy ?







Khoảng 30 phút sau.



- Tất cả tập trung đông đủ chưa vậy ? - Teuk hô lớn

- Dạ ! - Cả lũ đồng thanh

- Nào ! Let's go ! - KangIn hét lên

- Yah ! Thằng quỷ ! Mày dám cướp lời hyung à !!! - Teuk goc vào đầu KangIn một cái đau điếng

- Ái ui ... hyung làm gì mà mạnh tay thế ! - KangIn ôm đầu

- Có đi không nào ! - YeSung vừa nói vừa đưa tay chỉnh lại mũ cho EunHyuk - Đội cẩn thận vào chứ !!! Cái thằng này ...

- Minie ! Mặc thế có được không ? Trời nắng lắm đấy ! - Hae hỏi , khi thấy SungMin mặc có mỗi chiếc áo ngắn tay

- Được , lát có Kyu rồi ! Không sao đâu !

- Uhm !!!

- Hyunie ! Cất chìa khóa đi chưa ! - Ryeowook kiểm tra lại cửa một lần nữa

- Em có cầm đâu ! KangIn hyung cầm mà !

- ShiWon , KiBum các em đi lấy xe đi ! - Teuk đẩy hai đứa !

- Em tưởng chúng ta đi bộ chứ ! - ShinDong nhồm nhoàm cái bánh và nói

- Thế đi cái gì bây giờ ? - EunHyuk gãi đầu

- Đi bộ đi ! - Cuối cùng thì Heechul cũng lên tiếng




___________________________






- Oppa, anh đã chuẩn bị xong chưa vậy ?



HanKyung ngán ngẩm nhìn Jessica. Ngày ngày chạm mặt cô ta làm anh phát
chán. Sao cô ta rỗi hơi thế nhỉ , bám theo anh cả ngày mà không thấy
chán à ? Nếu không vì cuộc điện thoại của đứa em gái anh tối qua thì
anh đã không đi rồi ! Con gái thật là phiền phức.


Khác hẳn với cậu. Mỗi khi anh ở bên cạnh cậu , cậu đều mang lại cho anh
những cảm giác thú vị. Chính điều đó khiến anh tò mò, càng tò mò thì
anh lại càng bị cậu cuốn hút. Điều đó không hề làm cho anh thấy khó
chịu.

Hơn thế , anh thích như vậy.



- Oppa à ! Nhanh lên đi ! Hội chợ sắp mở cửa rồi đó. Chắc là em sẽ mua thêm mĩ phẩm . Còn anh , anh thích mau cái gì ?


Hội chợ à ! Cũng khá lâu rồi anh chưa tới đó ! Lần cuối cùng anh tới
nơi đó là khi anh đi cùng với cậu. Người ta thì đi mua đồ đạc, những
vật dụng cần thiết. Còn anh với cậu thì chỉ đơn giản là ngắm thôi. Đôi
khi cả hai cũng ăn nữa , và ăn thì cũng chỉ ăn một loại thôi . đó là
thứ đồ ăn mà cả hai người cùng yêu thích dù ngày nào anh cũng làm cho
cậu ăn rồi - món Cơm chiên Bắc Kinh


- Chúng mình đi thôi ! Em đã gọi xe rồi !

- Không ! - Anh trả lời gọn lỏn

- Hả ?


- Tôi muốn đi bộ




__________________________________






- Bọn trẻ vô tư thật đấy ! - HeeChul buông một câu khi nhìn thấy những
đứa em của cậu đang vô tư cười đùa . Nụ cười của chúng thật là rạng rỡ.
Nó như là những tia nắng ấm áp khích lệ anh, kéo anh ra khỏi những biến
cố tồi tệ vừa qua.

- Đúng vậy ! - Teuk bước ngay đằng sau HeeChul

-Biết bây giờ tôi ước điều gì không ?

- Ước gì ?

- Tôi ước rằng tôi có một cục tẩy thần kì để có thể xoá sạch những kí
ức đó đi, như vậy tôi sẽ không phải đau khổ nữa. Cậu và tụi nó cũng
không phải buồn

- Cậu quả thật là một tên lập dị ! HeeChul này , cậu đi lại như thế này có ổn không ?

- Có gì không ổn sao ?

- Đừng có lừa tôi ! Cậu thế nào thì tôi phải biết chứ !

- Đúng là chẳng có gì qua nổi mắt cậu được nhỉ ? - Heechul cười , vẫn lại là cái nụ cười nhếch mép quen thuộc đó

- Cậu là tôi cơ mà ! Lần sau đừng có như vậy nữa ! Lăn ra đấy , ai đi sau mà lo cho cậu được ! - Teuk di di vào trán cậu

- Sẽ có người lo cho thôi !

- Cậu tự tin quá nhỉ ?

- Tất nhiên !Tôi là Kim HeeChul mà

- Teukie hyung ! Chullie hyung ! Hai người định xé lẻ đó à ! Lên đây
nhanh lên , nhiều thứ hay lắm ! - Cả lũ quay lại vẫy vẫy tay

- Được ! Hyung lên ngay đây ! - Teuk chạy lên

- Lũ nhóc .. - HeeChul lắc đầu



Bước đi được ba bước thì cậu đứng sững lại.


Tại sao lại là nơi này ?




Tại sao cứ phải là chỗ này ?




Tại sao ... cậu đã ... ?








Khi cậu không muốn nhớ thì những điều đó lại cứ hiển hiện ra trước mắt.
Trách ai được bây giờ đây ? Có thể trách ai được. Cậu đã cố gắng kiềm
chế nhưng càng nghĩ thì sống mũi càng cay. Đây là nơi mà cả cậu và anh
đều ghé qua mỗi lần tới hội chợ. Quán " Cơm chiên Bắc Kinh" . Là là cái
trong cả cái hội chợ này, năm nào cũng vậy chỉ có một hàng duy nhất bán
loại đồ ăn này mà thôi.Có vẻ như ông chủ quán nấu ăn cũng lên tay rồi ,
mùi thơm quá. Nhưng bây giờ , cậu lại thấy đau lắm


- Này cô gái ! - Giọng người đàn ông trung niên cất lên

Cậu liền quay lại , cũng chẳng lạ lùng gì , đâu phải là lần đầu tiên có người nhận nhầm cậu là con gái đâu chứ .

- Dạ !

- Vào đây ăn đi ! Cô còn nhớ tôi chứ

Ông chủ quán , ông ấy vẫn còn nhớ cậu ư ?

- Dạ , chào bác, hôm nay ... con không ăn đâu ạ ...

- Sao vậy? Mà anh chàng kia đâu rồi? Không đi cùng với cô hay sao ?

- Dạ không ! Hôm nay con đi có một mình thôi ạ !

Từ " một mình " nói ra sao mà chua xót quá ! Đi đi thôi ! Còn đắn đo gì
nữa ! Nấn ná ở đây có được gì đâu. Đã không còn giữ được nữa rồi ! Phải
làm sao đây! Cậu quay gót lại, mắt cậu đã đỏ hoe rồi





... và ...








~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Mon May 31, 2010 8:35 pm

Chapter 4







- Này ! Chullie đâu rồi ? - LeeTeuk quay lại hỏi

- Dạ ? - Cả lũ quay ra nhìn nhau - Chẳng phải hyung ấy đi cùng hyung hay sao ? - SungMin tròn mắt ra hỏi

- Cậu ấy đi ngay sau anh mà ! - Giọng Teuk đầy lo lắng - Để anh quay lại tìm

- Không xong rồi ! - KiBum hét lên

- Có chuyện gì vậy ? - YeSung quay lại nhìn KiBum

- Phía đấy là ...

- Không thể nào ? - ChangMin hốt hoảng

- ... quán " Cơm chiên Bắc Kinh"

KangIn thốt ra mà không suy nghĩ gì và tất cả quay lại nhìn nhau một cách đầy ngỡ ngàng








________________________








- Hanie à ? Sao anh lại đứng sững ra như vậy ? - Cô gái lay lay tay áo của người thanh niên bên cạnh

Làm sao anh có thể bước đi tiếp được nữa đây? Chân anh như bị dán chặt
xuống mặt đất. Dòng người đi lại trên phố như mắc cửi. Người đông đến
vậy nhưng tại sao trong mắt anh bây giờ lại chỉ nhìn thấy có một người
mà thôi. Anh không thể nào rời mắt ra khỏi người ấy. Sao cậu lại ở đây
? Đã ba ngày rồi , ba ngày không gặp nhau mà trông cậu ốm quá , tiều
tuỵ quá. Nhìn thấy cậu tự nhiên anh có một cảm giác gì đó ... nó cứ da
diết không thôi.


Jessica nhìn anh mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chợt cô ta quay
lại theo hướng ánh mắt của anh ... và cô ả giật thót cả mình. Người
đang đứng trước mắt cô đây chẳng phải là ....








... Kim Hee Chul hay sao ???










Sao người đó lại xuất hiện ở đây ?

















Cậu nhìn anh mà không rời mắt ra được. Anh gầy hơn trước có phải không
? Sao anh lại đến đây ? Cậu nhìn anh rồi quay qua nhìn Jessica. Hanie à
? Sao cô ta lại có thể gọi anh một cách thân mật đến vậy ? Mà cũng phải
thôi, dù sao thì người ta cũng sắp đính hôn với nhau rồi mà . Thân mật
như vậy là chuyện đương nhiên ... nhưng ... tại sao cứ nhất thiết là ở
trước mặt cậu. Anh đang cố tình chọc tức cậu đấy à ? Hay giờ đây cậu là
đồ vật để hai người lấy ra làm trò tiêu khiển.







- Sao anh lại ở đây ?





Cậu lên tiếng phá vỡ cái bầu không khí này.







" Thế sao em cũng ở đây ? " - Anh cũng toan hỏi như vậy nhưng không sao
có thể mở lời được. Giọng cậu ... không còn cao như trước nữa mà trầm
hơn , nó có vẻ như ... là anh cảm nhận thôi ... nó tuyệt vọng .






- HeeChul oppa ! - Jessica lên tiếng - Thật là trùng hợp ! Sao oppa cũng ở đây ?




Cô ta chạy đến gần HeeChul , định cầm lấy tay cậu thì bị cậu hất ra , cô ả tròn mắt nhìn cậu , cậu hơi lùi lại và nói :

- Tôi không có nhớ rằng là quan hệ của chúng ta thân thiết đến thế này đâu!


- Chullie ! - Có tiếng người ở đằng sau hét to


Cậu quay phắt lại . Là LeeTeuk . Cậu ta đúng thật là thiên thần mà .
Như người sắp chết đuối giữa đại dương vớ được một cái phao .




- Teukie !




Cậu định chạy đến chỗ LeeTeuk nhưng .... Không được rồi ! Ba ngày qua
đã làm cho cậu kiệt sức . Cậu không còn gắng gượng được nữa rồi . Mệt
mỏi quá . Người cậu nặng trĩu đi.


Cậu ngã xuống !



- RELLA !


- Chullie ! Chullie !






" Rella ? Giọng ai vậy ? Sao mà nghe quen quá ! Một giọng nó vô cùng ấm
áp. Có phải là anh không ?
" - Một chút ý thức còn sót lại giúp cậu suy
nghĩ một chút rồi cậu lịm hẳn đi.

Và cậu đã không biết rằng , người đầu tiên đến bên cạnh cậu khi cậu
khuỵu xuống , người đầu tiên hét tên cậu , đỡ lấy cậu vào lòng , không
ai khác , chính là anh - HanKyung





















___________________________________












Bệnh viện tổng hợp Seoul






- Bác sĩ ! Cậu ấy thế nào rồi ! Vẫn ổn chứ ạ ? - LeeTeuk vồn vã hỏi khi
thấy vị bác sĩ bước ra từ phòng cấp cứu. Lũ em của anh cũng lao nhao,
xúm xít quanh đó. HanKyung và Jessica đứng xa hơn, anh đang dựa người
vào tường có vẻ như chẳng để ý gì nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên
khuôn mặt anh.

- Không đến nỗi quá nghiêm trọng ! Nhưng vì nhiều ngày không ăn không
ngủ khiến cho cậu ấy kiệt sức, cơ thể suy nhược , cộng thêm sức đề
kháng của cậu ta quá kém nên mới choáng váng dẫn đến ngất đi như vậy .
Hơn nữa , có vẻ như cậu ấy bị kích động, tâm lí không được ổn cho
lắm.Các cậu là người nhà của cậu ấy đó hả ? Đông như thế này sao lại để
cho cậu ấy ra nông nỗi này?

- Là lỗi của chúng tôi. Chúng tôi đã không chăm sóc cậu ấy cẩn thận ! - YeSung cúi gập người xuống.

Vị bác sĩ thở dài :

- Bây giờ , việc mà các cậu cần làm là bồi bổ cho cậu ấy , giúp cậu ấy
khôi phục sức khoẻ , nhớ chú ý , không được để cậu ấy bị kích động thêm
lần nữa. Với thể trạng của cậu ta , chỉ một lần nữa thôi là rất có thể
nguy hiểm đến tính mạng đó.

- Dạ ! Cảm ơn bác sĩ ! Chúng tôi đã có thể vào thăm cậu ấy được chưa ạ ?

- Vào đi ! Nhanh lên ! Chỉ 10 phút thôi !

- Vâng ! Cảm ơn bác sĩ rất nhiều !






- Cậu đã nghe rõ rồi chứ !

- ... - HanKyung vẫn đứng đó. Không nói gì.

- Những gì cần thấy cậu đã thấy , những gì cần nghe thì cậu cũng đã
nghe rồi . Quyết định thế nào là tuỳ cậu . Cậu đi đi. Đừng để khi
Chullie tỉnh dậy lại phải nhìn thấy cậu ... lúc đó ... - Anh gằn từng
tiếng một - đừng trách tôi không báo trước.

Rồi LeeTeuk bước vào phòng , Jessica bắt đầu cằn nhằn :

- Gì chứ ! Anh ta nghĩ mình là ai vậy ! Người ta lo lắng cho lại còn ... - Cô ả hậm hực bước ra

" Lo lắng ư ?" - Anh nghĩ thầm - " Cô thì lo lắng cho ai ? Cô để cho họ
bình yên là tôi mừng rồi ! Cô mà lo lắng thì mới là có chuyện đó ..
. "
- Và anh cũng bỏ đi , nhưng lòng vẫn không yên.







Trong phòng bệnh






Tất cả đều tự kiếm cho mình một chỗ ngồi , không ai bảo ai, tất cả đều
yên lặng, họ biết, bây giờ HeeChul đang rất cần nghỉ ngơi ...


Bỗng ShinDong kêu lên :

- Mọi người , nhiìn tay hyung ấy kìa ...

Cả bọn quay ngoắt vào nhìn Heechul.


Kìa , tay cậu ấy đang cử động kìa ... nhưng ... cậu ấy không tỉnh lại ...

Bàn tay cậu giữ chặt lấy tấm ga trắng của giường bệnh như thể cậu đau đang đau đớn lắm .






Và rồi ... giọt nước mắt cũng rơi . Ngay cả khi đang trong tình trạng vô thức ... nỗi đau vẫn cứ dằn vặt cậu mãi không thôi.








Lẽ nào không còn cách nào khác nữa ư ... không còn cách nào để cứu vãn nữa ư ?









Không ... cậu đã tuyệt vọng rồi .








Cậu đã không ngừng nhắc mình không được hy vọng gì nữa ... nhưng cậu đã không làm được ... để rồi bây giờ ...







Trước mắt cậu chỉ là một bóng đêm u tối , lạnh lẽo và cô đơn ...








Làm ơn ...một người thôi cũng được ... làm ơn ... hãy kéo cậu ra khỏi
nơi đây đi ... cậu đã đau khổ lắm rồi .... cậu sẽ không chịu đựng được
nữa mất ... cậu sắp nổ tung lên rồi.









Và cái tên đó lại lần nữa hiện lên trong tâm trí cậu, vô thức thôi ,
nhưng cái tên đó vẫn luôn luôn ở bên cạnh cậu , muốn xoá đi cũng không
được vì nó đã hằn sâu trong trái tim từ lúc nào.





Cậu rên rỉ , thốt lên trong sự đau đớn.






- Hanie !



Âm thanh đó rất nhỏ nhưng cũng đủ để cho LeeTeuk - người ngồi gần đây
nhất - nghe thấy . Anh thầm nghĩ : " Vẫn còn là Hanie sao ?"

- Có cần đi gọi bác sĩ không hyung , em sợ ... - Giọng changMin run lên

- Anh ấy ra mồ hôi nhiều quá - Ryeowook lấy khăn tay lau mồ hôi tên trán cho HeeChul

- Nhưng phải có người ở đây trông hyung ấy chứ ? - KiBum nói

- Mọi người đi đi ! Để em ở lại đây cho ! - ShiWon lên tiếng !

LeeTeuk quay lại , nhìn ShiWon một lát rồi anh nói :

- Được rồi ! Hyung giao Chullie cho em đấy ! Tất cả đi theo hyung






Sau khi LeeTeuk dứt lời , trong chốc lát , phòng bệnh chỉ còn có HeeChul và ShiWon







- Em cũng nên đi thôi , phải không hyung ?









Rồi , bóng cậu khuất dần sau cánh cửa !













_______________End chapter 4_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Thu Jun 03, 2010 6:48 pm

Chapter 5







- Taxi ! - Jessica vẫy xe - Em đã bảo anh lấy xe của mình mà đi rồi mà,
tự nhiên lại đi bộ , ngồi xe taxi khó chịu quá cơ. - Rồi cô ả cằn nhằn,
quay ra mở cửa xe và nói : - Bác tài , cho chúng tôi đi về khu biệt thự
...


Không kịp nói hết câu thì cô ả bị anh đẩy vào trong xe nên ngã chuí về phía trước. Cô ta quay lại , tròn mắt ra nhìn anh :

- Anh làm cái quái gì vậy ?

Anh đóng sập cửa xe lại và nói :

- Cô về trước đi ! - rồi quay ra bác tài, anh nói - Bác đưa cô gái này về số 9 , trung tâm thành phố .

- Em tưởng chúng ta sẽ về nhà anh chứ !

- Bác lái đi !


Chiếc xe lao đi !


Rầm !


Nó đụng phải chiếc xe tải trước mặt .


Tan tành ...




Đùa vậy thôi ( dù ước gì nó là thật )





Còn anh , anh chạy lại phòng bệnh nơi HeeChul - Rellla của anh đang nằm .


Không có ai ở đây cả.








Anh bước lại gần cậu hơn , càng nhìn càng thấy cậu tiều tuỵ đi nhiều
quá . Ban nãy khi đỡ cậu, anh đã rất ngạc nhiên. Dù anh vẫn biết là cậu
rất gầy, chỉ cần một cánh tay là anh có thể ôm trọn lấy cơ thể cậu
nhưng vừa nãy thì anh có cảm giác như chỉ cần một bàn tay , không , chỉ
cần ba ngón tay thôi cũng đủ để cho anh nhấc cậu lên. Cũng phải thôi ,
ba ngày không ăn không ngủ ... nghĩ tới đây mà anh thấy chua xót quá.
Cậu ra nông nỗi như vậy ... là tại anh sao ? Sao cậu lại tự hành hạ
mình khổ sở như vậy ? HeeChul à , em yêu anh đến vậy sao ?
Nhưng nếu như thế này , chẳng phải là thoả mục đích ban đầu của anh hay
sao ... khiến cho cậu đau khổ , dằn vặt, cho cậu nếm trải cái cảm giác
mất đi tình yêu...





Thế nhưng ... sao bây giờ anh chẳng cảm thấy vui mừng một chút nào cả .
Hơn thế nữa, trái tim anh cứ nhói đau liên tục mỗi khi nhìn thấy cậu .
Đối với anh , cậu chỉ là một món đồ chơi thôi , chỉ là vậy thôi thì cái
cảm giác trong anh bây giờ là gì. Nó là gì mà cứ khiến cho anh day dứt
đến thế . Một HanKyung hào hoa phong nhã như anh mà bây giờ phải lặng
người đi trước một người con trai ư ? Mày điên mất rồi HanKyung à ?






Nhưng lúc này đây , lí trí không thể thắng được tình cảm ... anh đưa
bàn tay mình lên và áp vào má cậu . Anh nhẹ nhàng vuốt lên từng đường
nét trên khuôn mặt thanh thoát này , đã bao lâu anh không được chạm vào
cậu rồi.





Khi mới chạm vào khuôn mặt cậu, tay anh chợt rụt lại. Cậu lạnh quá, lúc
trước , anh còn nhớ mỗi khi ở trong lòng anh , cơ thể cậu ấm áp lắm mà
. Nhưng rồi anh lại tiếp tục công việc của mình , vuốt ve đôi má cậu
như muốn dùng một chút hơi ấm nhỏ nhoi của mình để ủ ấm cho cậu ...
nhưng có lẽ anh đã không biết rằng ... cơ thể và cả trái tim anh bây
giờ có lạnh kém gì cậu đâu.





- Sao em cứ khóc hoài vậy ? Trong mơ mà cũng khóc là sao ? Đừng có khóc
nữa mà ! - Anh lau đi những giọt nước mắt đang lăn trên khuôn mặt cậu -
Có biết là trên đời này điều anh sợ nhất là gì không hả ? Chính là nước
mắt của em đấy ! Biết rồi thì đừng khóc nữa !Ngày trước em đã hứa là
không bao giờ khóc mà ! Từ khi nào em trở nên mau nước mắt như vậy ...





" Từ khi nào ư ? " - Nghĩ lại anh làm gì có
đủ tư cách để hỏi cậu câu này đây . Ai cũng có thể nhận thấy cậu ra
nông nỗi này là vì anh. Có lẽ ... cậu yêu anh nhiều hơn anh nghĩ .
Nhưng còn anh ... anh trước giờ , lúc nào cũng tự nhắc nhở bản thân
mình , cậu chỉ là một món đồ chơi ... chỉ là vậy thôi thì cảm giác khó
chịu này là gì vậy ? Sao anh lại đau đến thế này ?



Bàn tay của cậu cứ nắm chặt lấy tấm ga giường khiến cho nó nhàu nát .
Cậu gặp phải chuyện gì trong mơ mà đau đớn vậy ?nhìn cậu , anh không
kiềm chế nổi nữa , anh đưa bàn tay của mình vào đôi bàn tay đang run
rẩy kia. Cậu bấu chặt lấy anh đến nối cánh tay anh bắt đầu bật máu . Em
đau đến vậy sao ....???





Anh rút chiếc khăn tay ra lau mồ hôi cho cậu . Chẳng mấy mấy chốc chiếc
khăn của anh đã ướt đẫm . Mồ hôi rịn ra cả ở sống mũi và cằm của cậu.
Chiếc khăn cứ lướt đi trên khuôn mặt. Và anh bỗng khựng người lại.





Mắt anh không thể nào rời khỏi được đôi môi của cậu . Đôi môi đỏ , chúm
chím như một nụ hoa đang e ấp. Anh cúi người xuống và ... hôn cậu. Nào
đây có phải là lần đầu tiên anh thưởng thức nó đâu, anh đã ăn nó cả
nghìn lần rồi nhưng nó cuốn hút anh chẳng khác gì lần đầu tiên, càng
vào sâu , càng đắm chìm vào đó càng khiến anh không tự chủ được.














- Anh vẫn còn yêu anh ấy có phải không ? - Một giọng nói vang lên từ đằng sau lưng anh.


Anh khẽ giật mình , nuối tiếc rời khỏi đôi môi của cậu ,a nh hỏi mà không quay lại ,ai chứ cái giọng này thì anh thừa biết


- Cậu có ý gì ?

- Anh vẫn còn yêu anh ấy đến thế , tại sao lại nỡ đối xử với anh ấy phũ phàng như vậy ? Anh ấy đã tuyệt vọng lắm


- Thế thì liên quan gì đến tôi ? - Vẫn là cái giọng lạnh lùng đó nhưng trong giọng nói của anh đã có sự dao động .

- Anh còn định tự lừa dối mình như vậy đến bao giờ nữa . Đeo cái mặt nạ ấy hoài anh không thấy mệt sao ?


Anh im lặng , không nói gì và nhìn cậu. Tự lừa dối bản thân ư ? Lẽ nào
lại như thế ... ? Không phải ! Không phải ! Tuyệt đối không phải ...
Khuôn mặt anh , có lẽ , đã đeo quá nhiều loại mặt nạ rồi nên cũng không
còn cảm giác gì nữa .








Đứng dậy ,anh đi ra phía cửa thì bị cậu chặn lại :

- Hãy dừng lại trước khi quá muộn , Hankyung à !


- Cậu định dạy đời tôi đó hả , Choi Shi Won ! - Anh nhếch mép lên, nhìn người đang đứng trước mặt mình ...

- Tất nhiên là em không có tư cách dạy đời anh ! Em chỉ muốn khuyên anh
như vậy thôi ! Mà anh cũng đi mau đi , họ sắp về cả rồi !

- Không cần cậu nhắc ! Tôi cũng chẳng muốn ở đây lâu đâu !

















Anh hất tay cậu ra và bước đi ! Cậu thầm nghĩ : " Nghe là đã biết không
thật lòng , vừa rồi nếu em không vào thì anh còn định hôn anh ấy đến
bao giờ , cái con người này ... "


ShiWon đi đến bên cạnh HeeChul , đưa tay lên vuốt mái tóc của anh , anh khẽ nói :

- Hyung ơi ! Em phải làm gì bây giờ ! Cái con người ấy quá ngang bướng
! Hắn cố chấp ... hệt như hyung vậy ! Thế mà tại sao em lại không ghét
được cả hai người vậy ? Chỉ có hyung mới có thể làm thay đổi anh ta
thôi. Hyung mau tỉnh lại đi chứ !


- Shi Won , Chulllie sao rồi !


Giọng nói vang lên từ ngoài cửa , đã về rồi sao, cậu quay lại :


- Đã đỡ hơn chút rồi hyung ạ , thế bác sĩ bảo sao ?


LeeTeuk đi đến gần giường của HeeChul, đặt tay lên trán cậu , anh mới nói :

- Họ bảo cậu ấy vẫn đang bị kích động nên mới như vậy ! Nếu cần , lát
nữa họ sẽ sang để tiêm cho cậu ấy một mũi an thần cho cậu ấy ngủ tới
sáng luôn ! Như vậy có lẽ tốt hơn !


- Vậy ạ ?








Rồi tất cả lại cũng im lặng.









Bỗng nhiên, Kangin nhìn thấy một vật ở trên giường của HeeChul, cậu
chạy ngay đến và ngồi lên giường Chul, tay đẩy nhanh vật đó vào trong
chăn , cậu cố làm mọt cách tự nhiên nhất để không bị nghi ngờ ! Cậu
biết , bây giờ mà nhìn thấy vật này, có không ít người bị kích độnh.





Chờ mọi người về hết rồi, KangIn mới đến và nói chuyện với ShiWon


- Wonnie này !

- KangIn hyung , sao hyung còn chưa về , mình em ở đây là được rồi.

- HanKyung vừa tới đây hả ?

Cậu tròn mắt nhìn anh và hỏi :

- Vì sao hyung biết ?

- Là cái này !

Anh rút ra từ trong túi một chiếc khăn tay - vật mà anh lấy ra từ dưới
chăn của Heechul nhân lúc mọi người không để ý - và đưa cho ShiWon .
Chiếc khăn tay màu trắng , có hai chữ " HC " , một màu đen , một màu trắng


- Là vậy này ư ? Đó là của ...

- Đừng nói với hyung đây là của HeeChul vì cậu tay có bao giờ dùng khăn
tay đâu. Mà cái tên này lại có thói quen viết tên mình lên những vật
cậu ta coi là thuộc quyền sở hữu của cậu ta. Mà ...

- HanKyung đã từng được anh ấy cho là vật sở hữu của ảnh - ShiWon tiếp
lời KangIn - Không lâu nhưng đúng là vậy. HanKyung đã tới đây

- Có chuyện gì không ?

- Em cũng không biết nữa nhưng em cảm thấy rằng tình cảm của anh ta
dành cho HeeChul không phải đơn giản. Nó không phải là cách đối xử với
đồ chơi. Em nghĩ ... có lẽ ... anh ta yêu HeeChul rồi mà không biết


Chần chừ một lúc KangIn mới nói :

- Đừng nói chuyện này cho ai! Nhất là LeeTeuk !

- Em biết !






____________________________









- Mệt quá ! Mấy giờ rồi không biết ?

EunHyuk cởi giày ra , đặt chân vô nhà là miệng bắt đầu hoạt động ! Từng
người vào nhà, trông ai cũng mệt mỏi , rã rời cả. DongHae không buồn lê
vào phòng là quăng mình xuống ghế sofa. Đặt lưng xuống là ngủ, chỉ khổ
cho EunHyuk và KyuHyun phải lôi xềnh xệch cậu ta về phòng và tự hứa là
không bao giờ để cậu ta ngủ vạ vật như vậy nữa.




ChangMin thì vô bếp để xào mì cho KiBum, lúc mở tủ lạnh ra, cậu nói :

- Cứ nghĩ hôm nay ra ngoài cho hyung ấy phấn chấn lên vậy mà ... -
Giọng cậu bé có chút gì đó ăn năn - Là lỗi của em , nếu không phải tại
em đề nghị thì ...

KiBum vội bước đến và ôm chặt lấy đôi vai nhỏ kia :

- Không , không phải, không phải là lỗi của em ! Là tại anh , tại anh không chú ý ... là anh khiến cho hyung ấy ra như vậy !

- Không phải do anh ! Em biết ! Là do cô ta , tất cả là do cô ta ... chỉ tại cô ta mà ... - Cậu bật khóc






LeeTeuk đứng ngoài cửa, nhìn hai đứa em mình đang an ủi nhau mà anh đau
lòng quá. Là người anh cả trong nhà mà anh không thể vỗ về chúng được.
Những gì chúng đã nói, anh nghe thấy hết ! Tội nghiệp tụi trẻ . Nhưng
lẽ nào ... đến cả chúng nó ... những đứa trẻ thân thiết nhất với
HeeChul đều cho rằng Jessica mới là người gây ra tất cả . Chứ không
phải là HanKyung. Lẽ nào ... chỉ có một mình anh nghĩ như vậy , liệu anh có sai không ... HanKyung !







~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Thu Jun 03, 2010 6:53 pm


Chapter 6














LeeTeuk trở về phòng và yên vị trên chiếc giường êm ấm của mình, anh
lại thương cho HeeChul. Nằm trong bệnh viện như vậy chắc cô đơn lắm.
Nếu không phải vì ShiWon cứ khăng khăng ở lại thì anh nhất quyết không
bỏ HeeChul nằm đó mà về rồi. Cứ suy nghĩ miên man về HeeChul anh lại
nhớ tới chuyện ban sáng nay.






"
- RELLA !

- Chullie !
"





Anh hét to, hốt hoảng khi nhìn thấy cơ thể kia chuẩn bị đổ rập trước
mắt . Toan chạy đến bên cậu thì cơ thể cậu đã nằm gọn trong vòng tay
của người khác. Hình ảnh đó làm anh sững người lại. Là HanKyung. Nhìn
HeeChul nằm trong vòng tay của cậu ta, trong phút chốc anh thấy họ thật
đẹp đôi. Nhưng trong lòng anh lại mâu thuẫn vô cùng. HanKyung là người
gây ra đau khổ cho HeeChul. anh không thể chỉ vì điều đó mà tha thứ cho
cậu ta được. Nhưng ánh mắt , cử chỉ của cậu ta khi đó, nó không phải là
sự giả dối. Nó toát lên từ sự lo lắng thành thực của cậu cho HeeChul.






Anh không hiểu , anh thực sự không hiểu. HanKyung, rốt cuộc, cậu là con người như thế nào vậy ?






Lạnh ! Đêm nay tự nhiên anh thấy lạnh quá. YoungWon, anh lại nhớ cậu
mất rồi. Nhớ cái hơi ấm của cậu ... chết thật. Sao càng ngày anh càng
dựa dẫm vào cậu thế này nhưng ... bên cạnh cậu , chắc chắn rằng đêm nay
anh sẽ không thấy lạnh nữa.











Anh chìm dần vào giấc ngủ nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm : " YoungWonie
". Ngủ có một mình nhưng anh vẫn nằm sát về một bên để dành chỗ cho
người mà ai cũng biết là ai đấy. Một bàn tay khẽ chỉnh lại người anh
một cách nhẹ nhàng, ngay ngắn lại rồi phủ tấm chăn lên. Là cậu -
KangIn. Cậu đã về và đứng bên ngoài nhìn anh cho tới khi anh chìm vào
giấc ngủ rồi mới bước vào. Miệng thì cứ lẩm bẩm gọi tên cậu. Trời ạ .
Trong cái lúc này mà anh cứ làm cho cậu càng yêu anh hơn. Cậu nằm vào
chỗ trống mà anh để dành cho cậu. Ôm chặt lấy anh bằng bàn tay khoẻ
mạnh của mình, cậu khẽ thì thầm vào tai anh :





- YoungWon của anh ở đây rồi. Ngủ đi!

































































___________________________










Vùi đầu vào những tập tài liêu trên bàn nhưng anh vẫn không thể nào tập
trung được. Tắt phụt chiếc laptop đi, anh rời khỏi bàn làm việc . Đêm
nay trời lạnh hơn nhưng vẫn chỉ có một chiếc áo sơ mi được khoác lên
người anh. Ngày trước, chả nhớ biết bao nhiêu lần cậu lớn tiếng mắng
anh vì không biết giữ gìn sức khoẻ. Lúc ấy , anh chỉ cười vì không lâu
sau đó cậu đã nằm gọn trong vòng tay của anh. Cơ thể của cậu ấm lắm ,
khác hẳn thân nhiệt lành lạnh của anh. Mùi nước hoa phảng phất trên
người cậu, nó không còn nồng nàn như lúc trước vì cậu vừa tắm xong
nhưng cái hương thoang thoảng ấy không làm cảm xúc trong anh vơi bớt .
Anh thích mùi nước hoa của cậu cũng như loại nước hoa cậu chọn cho anh.
Không phải vì rằng là nó hợp với anh mà đơn giản chỉ vì cậu nói nếu
dùng nó anh sẽ trở nên quyến rũ hơn nhiều.

Và cũng chính vì loại nước hoa này đã khiến cho cậu là của anh.

Cái ngày hôm đó ... có chết anh cũng không quên được.


Phải chi anh gặp cậu sớm hơn, phải chi cậu đừng có quen biết em gái anh ... thì có lẽ ... mọi việc sẽ không như thế này.

Anh mở cửa rồi đi ra ban công , gió mạnh , nhưng anh không hề muốn bước
vào. Càng lạnh lại càng khiến cho anh nhớ tới cậu. Lại nhớ tới ngày đầu
tiên mà anh gặp cậu.




Khi đó ....

































_________________HanKyung POV_________________


NewYork , 13/6/2008











Đậu xe vào gara , anh rời khỏi bãi vào bước dọc theo hành lang của bệnh
viện. Mùi thuốc sát trùng ở đây thật khó chịu. Từ bé tới giờ, đây là
lần thứ hai anh phải vào đây . Cái lần đầu tiên ấy là một quá khứ anh
không bao giờ muốn nhớ lại. Hồi chiều, khi nhận được điện thoại của
Jessica rằng em gái anh đang nằm ở bệnh viện, anh vội vàng thu xếp công
việc để vào đây. Cái con bé này , làm cái trò gì mà đến mức phải vào
bệnh viện nữa không biết .

Anh lấy tờ giấy ghi địa chỉ vào nhìn dáo dác quanh hành lang , miệng lẩm bẩm :

- Phòng 511 , 512 ... 513 . Đây rồi , phòng 513!

Cánh cửa được anh nhanh chóng mở ra. Trong phòng , Jessica đang chườm
khăn cho em gái anh , còn đứa em của anh, đang nằm trên giường với bộ
dạng thất thểu . Vừa mới về Mĩ từ hôm qua thôi sao lại ra đến nông nỗi
này ...

- Có chuyện gì vậy ? - Anh lên tiếng

Tiếng nói của anh làm hai người trong phòng giật mình. Cô gái đang nằm
trên giường - khi nhìn thấy anh - liền nhổm dậy nhưng nằm xuống ngay,
xem chừng đau đớn lắm

Cô cố gọi :

- Oppa !

Anh đến bên cạnh giường, Jessica vội rời đứng dậy nhường chỗ cho anh , anh ngồi xuống và hỏi :

- Tiffany ! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy ? Sao mặt mũi em lại ra nông nỗi này?

Anh vừa dứt lời thì mắt cô gái bỗng rưng rưng ... rồi cô bật khóc thành
tiếng !!!Cô gục vào vai anh và khóc nấc lên , cô nói trong tiếng khóc :

- Oppa ! Em sợ lắm ! Em phải làm sao bây giờ ! Oppa ơi !!! Em sẽ không sao chứ phải không ???

Anh lo lăng , nắm lấy vai cô :

- Tiffany à ! Bình tĩnh lại đi em . Có oppa ở đây rồi. Đừng sợ ! Nói
cho oppa biết , chuyện gì xảy ra vậy. Oppa nhất định sẽ giúp em!

Cô lắc đầu :

- Anh không giúp gì được đâu !!!

- Em không tin anh sao ? Có bào giờ anh khiến em thất vọng chưa ?

- Nhưng oppa à ...

- Không nhưng nhị gì cả ... nói cho oppa nghe chuyện gì đã xảy ra với em !

- Chỉ còn có anh là tốt với em thôi ! Cô gái lại khóc , gục vào vai của
anh. Thấy cô bạn mình đang kích động nên Jessica tường lại mọi nguyện
mình nghe từ người bạn cho anh.Mắt cô chùng xuống, cúi mặt xuống đất ,
và cô bắt đầu
.
.











Anh đập mạnh tay xuống mặt bàn !


- Hắn dám làm như vậy với em sao ?

Sự nổi giận của anh làm hai cô gái ngồi đó xanh cả mặt , thấy mình hơi quá , anh ngồi xuống và hỏi cô em gái :

- Thế vết thương của em có còn đau không ?

- Chỉ hơi tấy lên thôi anh à !

- Vậy bây giờ em muốn làm gì ?

- Dạ ?!

- Chẳng phải em muốn anh giúp em trừng phạt tên đó sao ! Em muốn làm gì hắn , nói đi anh sẽ giúp em !!!

- Em ... em chỉ muốn trả thù hắn ... hắn , em đã tin tưởng hắn đến vậy mà hắn ... em ...

- Được rồi ! Vậy em muốn trả thù thế nào ??!!

- Em muốn hắn phải đau khổ khi mất đi người hắn yêu thương nhất . Em
muốn hắn phải trải qua tất cả những gì em đã phải chịu đựng !!!

- Thế còn ... ?

- Em đã xét ngiệm rồi . Bác sĩ nói không sao ! Sẽ không thể có gì đâu anh !

- Vậy thì tốt ! Anh sẽ giúp em giải quyêt việc này ! Em có ảnh của hắn không !

- Dạ có ạ !

Nói rồi cô lục ví lấy ra một bức ảnh : - Đây là hắn đó ạ !!

- Hắn là con trai ư ? Anh thấy đâu có giống !

- Đúng là hắn hơi giống con gái thật !!

- Trông hắn cũng khá được đấy ! Thế hắn tên gì !!!

- Dạ ... hắn là ... Kim HeeChul ạ !








" Kim HeeChul ! Cái tên thật giống người ! Xem ra vụ này hay đây, anh lại có trò chơi mới rồi "








- Được rồi. Em cứ yên tâm chờ tin của anh nhé. Bây giờ em cứ ở lại nhà
Jessica đi , anh sẽ nói với bố mẹ , khi nào thấy cơ thể ổn rồi thì về
nhà !!!

Anh bước ra khỏi bệnh viện !!! Tên này, rốt cuộc là hắn muốn gì ... Dù
là gì thì anh cũng sẽ không tha cho hắn !!! Dám động vào em gái của
HanKyung này ! Đúng là ngươi muốn chết rồi ! Cưỡng hiếp ! Anh chợt thấy
bụng mình quặn lại khi nhớ lại những gì Jessica vừa nói ! Em gái anh!
























































































________________________







Korea , ngày 20/6/2008




Sau một tuần sắp xếp công việc ổn định, anh đã đặt vé và bay về đây .
Chà, Hàn Quốc đúng là chẳng thay đổi gì mấy nhỉ. Anh kéo chiếc vali và
tìm đường ra cổng. Thật là khó chịu khi hôm nay lại đông đến vậy .



Rầm !



Có một cái gì đó lao về phía anh khiến anh ngã sõng soài ra đất. Định thần nhìn lại ... thì ra là có một người ngã đè lên anh.





- Tôi xin lỗi ! Anh không sao chứ ! - Người đó vội vàng đứng lên và hỏi
anh - Tại người đông quá , tôi lại đang vội cho nên , anh ổn chứ .. ?






Là một cô gái ... à không ... một chàng trai chứ ! Nhưng cậu ta đẹp thật ...

- Anh ổn chứ ! - Người đó hỏi lại

- À à ... - Anh hơi giật mình - Tôi ổn - Anh hơi ngượng ngùng , vừa nãy suýt chút nữa thì môt chạm môi rồi.

- Giọng nói của anh lạ quá ... hình như anh không phải người vùng này ?

- À ... tôi là người Trung Quốc nhưng từ nhỏ đã sống ở Mĩ rồi nên...

- Vậy sao ? - Người đó cười - Thôi , tôi có việc nên đi trước nhé ! Xin lỗi anh !

- À vâng , xin lỗi !






Anh vẫn đứng đó, nhìn theo bóng người kia. Không hiểu sao anh thấy đôi mắt đó quen thuộc quá đi mất ...

Chợt anh thấy người đó nhảy cẫng lên.

- KiBumie ! KiBumie ! - Cậu chạy đến và ôm chầm lấy người kia . Anh chàng đó cũng nhanh chóng bỏ vali xuống và ôm lấy cậu

- HeeChul hyung !







Heechul ... Heechul ...
anh lẩm nhẩm cái tên này và chợt nhớ ra . Phải rồi , chính là hắn , Kim HeeChul ... chính là đôi mắt đó.






Tốt quá , không phải mất công tìm kiếm , tôi tìm ra cậu rồi ...








Kim HeeChul









































































~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Mon Jun 07, 2010 10:00 am

Chap 7





- ShiWonnie ! Đồ ăn hyung để ở trên bàn đó ! Em cũng ăn một chút rồi đi
nghỉ đi ! Hyung về xem mọi người như thế nào ! Sáng mai hyung và Teukie
sẽ đến thay cho em !

- Hyung cứ về đi ! Không phải lo cho em đâu ! Hyung mà không chịu về là
ngày mai cả nhà sẽ lại thấy một con cú vật cờ ở bếp đó ! - Cậu cười


Anh cũng cười , đánh nhẹ vào người cậu một cái rồi đi ra ngoài cửa.
Cũng đã gần 12 giờ rồi chứ có sớm sủa gì nữa đâu. Còn cậu, cậu quay trở
về phòng bệnh và lấy túi đồ ăn KangIn để trên bàn. Vừa ăn xong thì cậu
thấy HeeChul lại bắt đầu ra mồ hôi. Cả người anh đang run lên, cậu nắm
lấy vai anh và giữ chặt anh nằm xuống nhưng người HeeChul vẫn không
ngừng run rẩy. Tay anh bám chặt và bả vai của cậu, anh bấu chặt đén nỗi
cậu thấy da mình bị xước ra. Cậu hơi nhăn mặt lại nhưng không kêu lên,
cậu hiểu , anh bây giờ còn đau hơn cậu nhiều lắm. Chợt người anh không
còn run lên nữa nhưng nước mắt lại bắt đầu rơi. Cậu đặt anh xuống, từ
chiều đến giờ không biết anh đã như thế biết bao nhiêu lần rồi , cậu
không hiểu anh đang bị soa nữa, đưa tay lau những giọt nước mắt đó đi
nhưng không biết từ lúc nào nước mắt của anh đã làm ướt đẫm vai áo.
Miệng anh vẫn lẩm bẩm liên hồi , vẫn duy nhất là cái tên ấy :" Hanie !"



Cậu thả tay ra và ngồi xuóng chiếc giường bên cạnh. Đan hai bàn tay lại với nhau và đặt cằm mình lên, cậu nhìn anh và nói :

- HanKyung à , em thực sự thấy rất ghen tị với hai người đó. ĐÃ đến như
vậy mà lúc này anh ấy vẫn chỉ nhớ tới một mình anh mà thôi . Em có nên
tiếp tục giúp hai người nữa không đây hay là nên ngăn cản hyung ấy lại
?Ai chỉ cho em với ?


Cậu thở dài, dường như câu hỏi của cậu lại một lần nữa rơi vào khoảng không vô định, khẽ thở dài và cậu nằm xuống.


Giường bên kia - nơi HeeChul đang nằm - cũng nào có yên ổn. Những ý
nghĩ về anh lại đang giằng xé tâm hồn cậu. Đau lắm , đau muốn chết đi
được. Cứ mỗi lần như vậy cơ thể cậu cứ run lên từng hồi. Rồi những kí
ức về anh , về ngày anh còn ở bên cậu lại tràn về , như đang vỗ về , an
ủi tâm hồn cậu. Nước mắt cậu cứ trào ra mà không sao dừng được, cậu
khóc như mưa. Vai áo cậu đã đẫm nước mắt. Phải làm gì đây ? Quay trở
lại ư ? Quay về để mà đối mặt với hiện thực ư ? Cậu ước gì mình có đủ
dũng cảm để có thể làm được như vậy nhưng cậu không muốn, cậu thà phải
trốn tránh chứ không hề muốn đối mặt với sự thật đau lòng này. Cậu đã
dằn lòng mình nhưng cậu không làm được , khi nhìn thấy anh thì những gì
cậu cố gắng xây dựng nên đã hoàn toàn sụp đổ. Cậu không thể và cậu cũng
không muốn trút bỏ tình cảm của mình với anh đi. Cậu đã quá yêu anh ,
yêu đến nỗi không thể dừng lại được nữa rồi . Cậu cứ chìm dần vào những
kí ức về anh, những kỉ niệm giữa hai người về lần đầu tiên cả hai gặp
nhau !







*: từ giờ trở đi sẽ là flashback , như mình đã nói , nó dài ... vô hạn định ....





___________________Flashback___________________






- Taxi ! - Cậu gọi to - Cho cháu dừng ở đây !

Chiếc xe phanh kít lại. Cậu ngồi sau do không chịu thắt dây an toàn nên
ngã chíu về phía trước, xém tí nữa thì đập đầu vào băng ghế trước mặt.
Cậu mở cửa xe rồi nhảy xuống, chạy vào sân bay. Bỗng có tiếng người gọi
lại :

- Cô gái , cô chưa trả tiền !

- Ashii ! - Cậu lật đật chạy lại , quên mất tiêu à - Cháu xin lỗi ! Đây
ạ ! - Cậu rút ví ra, lấy tiền đưa cho người lái taxi và nói - Mà bác ơi
, cháu là con trai nha ! Không phải con gái đâu ạ !


Rồi cậu chạy đi, để lại một khuôn mặt đang nghệt ra đấy : " Con trai á ? Không thể nào ?!"


Cậu sốt ruột , vôi vàng cũng phải thôi, hôm nay là ngày mà đứa em trai
yêu quý của cậu trở về cơ mà. Cậu vừa đặt chân vô sân bay thì khựng
lại. Người đâu mà đông thế không biết, thế này thì làm sao có thể tìm
được cơ chứ. Chợt nhớ ra , cậu rút tờ giấy để trong túi áo , cậu nhìn
anh rồi lẩm nhẩm theo dòng chữ ghi trên giấy, lại ngước lên nhìn

- Phía Bắc ! Cửa 11 ... 12 ... 13 , đây rồi - Cậu gần như hét lên rồi
chạy vội về phía đó - Oái ! - Cậu vấp phải vào chân của một người nào
đó và ngã về phía trước ! Thật không may là phía trước có người đang
đứng !


Rầm !


Thế là ngã rồi !!!


Nhưng không hề có đâu !


Một người ở bên dưới đã đỡ cậu ( cái này thì không phải lại tự nguyện à
nha ^^ ! ) Cậu vội vàng đứng lên , phủi quần áo rồi cúi xuống hỏi :

- Tôi xin lỗi ! Anh không sao chứ ?

Người đó ngồi dậy, nhìn cậu nhưng không nói gì

- Này ! Anh không làm sao đó chứ ? - Cậu lay lay người anh, đừng nói là anh ta bị làm đó nhớ !

- ...

- Anh có sao không vậy ? Vẫn ổn chứ ?

- À ... ừ .. - Anh ta ấp úng


Nghe thấy tiếng của anh cậu thở phào một cái . Cứ tưởng là làm sao cơ ! Mà sao nghe giọng của anh ta cứ kì kì thế nào ấy !

- Nghe giọng nói của anh ... hình như anh không phải là người ở đây ?

- À ... đúng thế - Anh ta hơi ngượng ngùng , cúi mặt xuống , cậu chắc
mẩm là vì giọng nói của mình - Tôi là người Trung Quốc nhưng sống ở mĩ
lâu rồi , lại mới học tiếng Hàn chưa lâu nên ...


" Thật dễ thương ! " Cậu khẽ cười trước những cử chỉ của anh . Cậu nán
lại nhìn anh một chút , do cậu thấp hơn nên cậu nhìn rõ được khuôn mặt
của anh. Cậu hơi ngỡ ngàng . Người này có khuôn mặt thật đẹp . Không
phải là vẻ đẹp nữ tình như của cậu, cũng không phải là vẻ đẹp thiên
thần như của Teukie hay vẻ đẹp trong sáng của KiBum và ChangMin ( nói
câu này ra hơi ngượng mồm ). Nó là một vẻ đẹp nam tính. Mái tóc đen gọn
gàng cùng vói khuôn mặt khôi ngô, sáng sủa, chiếc mũi cao, đôi mắt sâu,
tát cả điều đó khiến cho anh càng trở nên cuốn hút. Anh đưa mắt lên và
vô tình chạm phải ánh mắt của cậu. Cậu vội vàng quay đi , trong giây
lát, cậu không hề biết rằng trái tim của mình đã trệch đi một nhịp.
Bỗng có tiếng loa

-" Chuyến bay 13A7 từ NewYork đến Seul sẽ hạ cánh trong vòng ba phút
nữa. Yêu cầu mọi người trở về đúng vị trí để hành khách xuống máy bay .
Xin nhắc lại ...
"


Cậu giật mình, là chuyến bay của KiBum đây mà . Cậu quay lại và nói với người con trai kia :


- Tôi xin lỗi ! Tôi có việc phải đi trước ! Chào anh !

- À vâng , xin lỗi đã làm phiền !


Nói rồi cậu chạy đi ra phía cửa số 13 mà không hề biết rằng ... người
mà cậu vừa đụng phải ... ánh mắt chưa từng rời khỏi cậu. Từ cái giây
phút ấy , cuộc đời của hai người đã gắn kiền vào với nhau mà không một
ai biết !


Cậu bám vào thanh chắn nơi chờ khách ... và người cậu chờ đã xuất hiện rồi kìa , cậu nhảy lên và hét lớn :

- KiBumie ! KiBumie !

- HeeChul hyung !

Người đó khi nhìn thấy cậu cũng hét lớn , nhanh chóng gỡ bỏ chiếc kính
mắt ra và nở nụ cười rạng rỡ. Chờ cho anh chàng kia bước qua thanh chắn
, cậu chạy ngay đến , nhảy lên và ôm chầm lấy người đó.

- Nhóc con ! Hyung nhớ mày lắm đó !

- Em cũng vậy mà hyung ! - Người có tên KiBum đó buông thõng chiếc valy
xuống đất và đưa tay ôm lấy cậu . Cũng phải thôi , đã ba năm rồi , đã
ba năm hai anh em họ không gặp nhau rồi cơ mà .

- Chắc bay mệt lắm hả ? Cũng tận 10 tiếng bay cơ mà ! Thôi , mau về nhà
, hôm nay mọi người đi làm hết rồi , chả có ai ở nhà nên mới kêu anh
mày đi đón này.

- Vậy ạ ? Thế cũng tốt ! Em muốn về nghỉ lắm rồi !

- Uhm ! Tranh thủ mà ngủ đi , kẻo tối đến " người ta " lại tới quấy phá ! - HeeChul cười một cách ranh mãnh

- Hyung ! - cậu gắt lên

- Được rồi ! Được rồi ! Về nào ! - Chul đưa tay bịt miệng ròi kéo cậu em đi ! Chợt cậu nhìn thấy anh - " Là anh ta ! "

- Hyung nhìn gì vậy ? Người quen à ?

- À không ! Quen biết gì đâu ! - Miệng nói là thế nhưng mắt thì vẫn
hướng về anh ta , vì sao nhỉ ... chắc vì cậu chưa biết tên anh ta ...
cậu cho là vậy !



Ra ngoài đón taxi đi về khu chung cư, cậu đẩy KiBum lên trước, còn để
cậu xách đồ. Thật là ... người thì bé mà cứ tranh việc cơ . Thang máy
dừng ở tầng thứ 13 , KiBum và cậu bước ra, KiBum nói :

- Chà , 3 năm em không về mà nơi đây cũng không thay đổi gì mấy hyung nhỉ ?

- Ừ ... thì... chắc tại chỗ này cao quá ! Ai mò lên đây mà sửa chữa làm gì ! - Heechul phẩy tay.

KiBum bật cười, đúng là ông anh kì quái , lí do đó mà cũng lôi ra được
thì bó ay . Nếu bảo tất cả đều thay đổi theo thời gian thì KiBum tin
chắc rằng chỉ có ông anh Heechul của cậu là không bao giờ thay đổi ...
ấy là khi đó cậu nghĩ vậy .


Xoay tay nắm cửa , KiBum vừa đặt một chân vào trong nhà thì ...


Phụt !

Một tràng phái kim tuyếnđủ các màu được hai người nào đó bắn ra từ hai
phía . LeeTeuk chạy ra đón cậu với một nụ cười rạng rỡ nhát , anh giơ
tay ra nói :

- KiBumie ! Mừng em trở về !

KiBum cũng đón lấy vòng tay của của người anh cả này . Thật là hạnh
phúc quá , thế mà ban nãy có người bảo là nhà không có ai cơ đấy . Từng
người, từng người một ra ôm lấy cậu và xoa đầu đưa em nhỏ này. Tình cảm
anh em đúng là khó có thể thay đổi thật. KiBum nhìn qua một lượt... từ
LeeTeuk , KangIn , YeSung đến DongHae, EunHyuk, SungMinn và cả cậu út
KyuHyun nữa chứ . Thật muốn khóc quá.

Heechul đứng đó, nhìn cảnh tượng đứa em mình trong vòng tay của gia
đình khiến anh cũng thấy ấm áp. Đã quá lâu rồi căn nhà này mới đủ giọng
nói của 12 con người ... đây đúng là một mái ấm hạnh phúc , và rồi cậu
cũng lên tiếng:

- Được rồi các cậu ! KiBum mới về vẫn còn mệt , để cho nó nghỉ ngơi lấy
sức đã , tối tra tấn nó tiếp - Nói rồi cậu đẩy kiBum vào phòng và ngoái
alị - Hyuki , em dọn sạch sẽ đi nha !!!

- Sao lại là em chứ ? - EunHyuk giãy đành đạch

LeeTeuk , KangIn , ShiWon đi qua đều vỗ vai EunHyuk một cái , KiBum
quay lại nhìn Eun đầy áy náy, còn Sungmin và KyuHyun ra chiều cảm thông
nhưng cũng đi thẳng

- Mọi người nhớ đấy ! Dám bắt nạt em ! - cậu phụng phịu

- Để mình giúp cậu nha ! - DongHae từ phía sau lên tiếng

EunHyuk quay lại cười toe toét

- Ôi ! DongHae ! Tớ yêu cậu nhất trên đời !

" Biết ngay mà ! " Heechul cười thầm

Sau khi ép được KiBum đi nghĩ, Heechul cùng LeeTeuk và một vài người
nữa ra ngoài siêu thị mua đồ cho bữa tối nay , EunHyuk chạy lên và hoi :

- Tối nay định làm gì đấy hyung ?

- Cũng chưa biết nữa - Teuk nhún vai - Ra xem có gì ngon thì mua về !
Hôm nay có thêm năm người nhà bên kia nữa , không khéo lại " viêm màng
túi " mất thôi ! - Anh chép miệng


Chul vỗ vai Teuk :
- Chịu khó ít lâu nữa đi Teuki à ! Khi nào tụi nó cưới nhau rồi thì chúng ta đỡ hẳn đi một gánh nợ còn gì !! * Cười nham nhở *

- Thế nếu tụi nó cứ ở lì ra đây thì sao ?

- Thì lại đẩy tụi nó ra nước ngoài ... hay đi đâu đó cũng được ! Nhà bên đấy đầy tiền ... tiếc gì !!!!

- Chí lí ! - Teuk tán thưởng ý kiến của Chul

- Uhm ! Cả lũ nghĩ xem nên ăn gì đi ! Xem nào ! Vào hè rồi ... trời lại
nóng như thế này ... không ăn lẩu được ... vậy ăn thịt nướng nhé !

- Cũng được đó hyung ! - Hae lên tiếng - Nghe có vẻ ngon ... nhưng ai làm ?

- Teukie ! Cậu làm được không ? - Chul quay sang hỏi

- Tớ chưa thử ... nhưng chắc được thôi ! Tớ bảo KangIn với ShiWon cùng làm xem thế nào , chắc là OK thôi ! - Anh cười !


- Vậy thì đi thôi !!!









_____________________End chapter 7_______________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Mon Jun 07, 2010 6:05 pm

Chapter 8









Sau hơn một tiếng đồng hồ lượn lờ trong siêu thị, cả lũ đã mua được tất
cả những thứ cần thiết cho buổi tối nay . EunHyuk, DongHae, SungMin ,
KyuHyun thì tranh thủ chạy đi chơi , chỉ còn có HeeChul và LeeTeui xách
đồ về căn hộ . Trên đường đi , Chul đánh tiếng hỏi :

- Teukie này , cậu thấy KangIn thế nào hả ?

Teuk quay ra nhìn Chul và hói :

- Cảm thấy thế nào là thế nào hả ?

- Thì ... cậu nhận xét KangIn thế nào ?

- À thì cậu ấy là một đứa em ngoan, dễ bảo , mạnh mẽ và cũng tâm lí nữa ! - Teuk cười và nói - Sao tự nhiên lại hỏi vậy ?

- Chỉ ... chỉ có như vậy thôi à ?

- Thì còn gì nữa đâu ?

- Ý tớ là ... ngoài tình cảm anh em ra ... cậu không còn có cảm xúc gì nữa sao ? - Chul cố hỏi thêm

- Chỉ có vậy thôi ! - Rồi anh giật mình , từ từ quay ra nhìn Heechul và nói : - Lẽ nào ... ý của cậu lại là ...

- Ơ ... không , tớ chẳng có ý gì đâu !!! - Chul chối nhanh

- Là như vậy ư ?

- À ... ừ !!! - Chul gãi đầu

- Cậu thực sự ... thấy thích KangIn à ? - Teuk hỏi với giọng buồn buồn

- À ừ .... Hả ? Cái gì cơ ? Tớ á ? Cậu đùa à ! - Chul hét lên

- Thì ... tớ ... tớ tưởng .... ! - Teuk nhìn Chul mà chẳng hiểu gì cả

- Ôi trời ơi ! Tất nhiên là không phải là tớ rồi ! Tớ đâu có điên ! Người mà tớ nói ở đây là cậu đấy !!!!

- TỚ Á ???? - Lần này thì đến lượt Teuk hét lên

- Chứ còn ai vào đây nữa ! Trợi ạ ! Sao những lúc như thế này cậu ngu
thế hả ? Ai nhìn vào cũng biết ngay là KangIn thích cậu mà !

- KangIn ! - Anh hét lớn , chắc là hơn cả lần trước nữa - ... thích
mình á ???? Không thể nào ! Không thể có chuyện này đâu ! Cậu đừng có
đùa nữa ! Nó là em ...

- Thế nhưng nếu KangIn không chỉ coi cậu như một người anh đơn thuần thì cậu tính thế nào ???

- Tớ .. ơ ... tớ ... tớ không biết nữa !

HeeChul thở dài rồi khoác vai LeeTeuk :

- Thật là ... thôi, không nói chuyện này nữa ! Về thôi ! Mà KangIn có
điểm nào không tốt chứ, sao lại không chấp nhận cậu ta ? - Chul chép
miệng nói



" Là vì tớ lỡ thích một người khác mất rồi ! " - Tất nhiên là anh cũng
chỉ nghĩ thầm như vậy thôi nhưng ánh mắt của anh cũng đủ khiến cho mọi
người biết người mà anh thích là ai , tiếc rằng có một kẻ không biết vì
đã phởn phơ đi trước rồi






~~o0o~~





7.30 p.m



- Nào, cậu làm nhanh lên đi Teukie ! Cẩn thận kẻo cháy đấy !

- ShiWon , em phải ướp cho đều chứ ! Góc kia vẫn chưa có kìa !

- KangIn ! Tôi đã bảo cậu là phải giữ cho lửa nhỏ cơ mà , sao vẫn để nó to đùng lên thế kia hả ?


- HEECHULSSI, CẬU/HYUNG CÓ IM CÁI MIỆNG ĐI KHÔNG HẢ ? GIỎI THÌ CẬU /
HYUNG VÀO ĐÂY MÀ LÀM ĐI NÀY
! - Cả ba cái miệng cùng tổng tấn công
HeeChul , gần như là một lúc ...


- Ầy ầy ! - Heechul bịt tai lại - Đừng nóng ! KiBumie nó mới về mà ! * cười trừ *

- Em về thì ảnh hưởng gì đến vụ này vậy ? - KiBum hỏi bằng một giọng ngây thơ nhất có thể ...

- Ya ... Cái thằng này ... !!! - Cả mày cũng định hùa nhau vào để bắt nạt hyung mày đó hả ???


KiBum chép miệng một cái :

- Hyung à , xem lại cái ngôn ngữ mà mình sử dụng một chút đi ! Em đã nhắc hyung biết bao nhiêu lần rồi !

- Này , mày định cậy cái tiếng đi du học để về dạy dỗ hyung mày đấy hả ? Mày ...


Không để cho HeeChul kịp nói hết câu, KiBum chợt đứng bật dậy khiến cho
cái ghế đổ ra đằng sau, cậu toan bước đi nhanh nhưng HeeChul cũng nhanh
không kém, , giữ chặt lấy tay KiBum , Chul nói :

- Nhóc con ... hyung mày còn chưa hết câu mà mày định chạy đi đâu hả ?
Phép lịch sự tối thiểu cũng phải có chứ ... - Chul vênh mặt lên

- Hyung tha cho em ! Em cảm giác có điều chẳng lành.


KimHeeChul có phải đứa ngu đâu mà không hiểu ý của đứa em trai, đưa tay
lên che miệng cho tiếng cười không bật ra, cậu buông tay KiBum ra nhưng
cũng không quên nháy mắt với SungMin một cái. KiBum bước thêm được vài
bước nữa thì bị Sungmin giữ lại , Min trề môi ra :

- KiBumie à ! Tiệc hôm nay là để mừng em trở về ! Em chạy đi mất như vậy thì còn gì là vui nữa !

- Đúng đấy KiBum à ! - KangIn từ ngoài sân nói vọng vào và cũng không che dấu được nụ cười trên môi

- Hyung , mọi người ...


Không để cho cậu được nói hết cậu thì...




.... cánh cửa bật mở ...




... và ....




- BumBum ! - Một giọng hét chói tai từ ngoài cửa vọng vào

- Thôi xong ! KiBum lấy tay ôm mặt - Tiêu đời mình rồi

Và câu nói của KiBum được kết lại bởi một vòng tay của " ai đó " vô cùng quen thuộc !!!

- Em nhớ cưng quá đi mất thôi ! Sao về không gọi ngay cho em ! Có nhớ em nhiều không ? - gịng người đó hí hửng

- Tránh xa tôi ra ! - KiBum hét lên - Sao lần nào gặp cậu tôi cũng thấy chẳng lành vậy. Lui ra kia !!!

- Em làm sao mà biết được ! Chắc tại do anh nhớ em quá nên mới thế ! - Người đó vẫn ôm chặt lấy KiBum không chịu rời !


Cậu quay ả nhìn xung quanh , LeeTeuk cười một cách đầy * thông cảm * ,
SungMin với KyuHyun cứ rúc rích mãi.DongHae và EunHyuk thì ôm bụng đập
bàn cười sằng sặc . Quay lại nhìn bốn ông anh nhà DB thì ai cũng có
việc riêng hết. Cậu hét lên

- Ya ! YunHo hyung ! JaeJoong hyung ! Tha cái của nợ này của các hyung về mau đi ! Phiền phức quá !



Trái với thái độ của cậu , ChunSu rất thản nhiên như việc nó vốn thế , Jae thì thì cứ gục đầu vào vai Ho mà cười , YunHo nói :

- Ài ài , cái này thì hyung không biết đâu Bumie à ! Hyung là anh nó
chứ có phải là bố nó đâu. Với lại , ba năm rồi , em chiều nó một lần đi
!

- Hyung ... !!!

- Đúng đó Bum Bum à ! Ho hyung hiểu em ghê cơ ! - ChangMin nhe răng
cười , tay bây giờ không còn chặt lấy KiBum nữa mà bắt đầu * nghịch
ngợm * , di chuyện xuống những chỗ *khác *

- Ya ! Cậu làm cái quái gì vậy hả ChangMin ! - KiBum hét lên , mặt đỏ
bừng , hất tay ChangMin ra - Ban ngày ban mặt mà cậu định làm gì tôi đó
hả ?


KiBum vừa nói dứt câu thì HeeChul phá lên cười sằng sặc


- Làm gì là làm gì hả Bumie ơi ? Bây giờ tối rồi mà ... sáng sủa gì nữa đâu !!!

Thế là cả lũ lại được một trận cười ngặt nghẽo. Đấy , cứ khi nào ở bên
ChangMin là anh chàng Kim kiBum với chỉ số IQ đạt 180 đó lại biến đi
đâu mất tiêu ấy . Thấy * người yêu* của mình đang ngượng , ChangMin vội
lên tiếng :

- Mọi người đừng có chọc anh ấy nữa ...

KiBum và tất cả mọi người quay phắt lại nhìn ChangMin, Bum tròn mắt ra,
không tin vào những gì tai mình nghe được. Changmin cười với nụ cười
rạng rỡ cộng ba lăm nhất có thể ...

- Chắc là anh ấy muốn nhắc khéo em là sắp tới giờ * đi ngủ * đó ý mà !!!

Suýt chút nữa là KiBum muốn té xỉu ngay tại chỗ , sao trên đời này lại có những người như vậy chứ ( anh còn hỏi à =.=" )

- Thôi ! Thôi ! - LeeTeuk lên tiếng giải cứu cho đứa em nhỏ ra khỏi
những tiếng cười * man rợ* kai mặc dù nụ cười vẫn nở toe toét trên môi
anh - Để cho nó ăn đi !!! Đồ ăn được rồi

KiBum vội chạy đến ôm chầm lấy LeeTeuk là cho ChangMin cứ phụng phịu
còn HeeChul thì cằn nhằn liên hồi , cứ trách chưa được trêu cho đã !

KangIn gắp một miếng thịt vào bát cho KiBum và nói :

- KiBum, em thử xem !

KiBum cũng vô tư đưa miếng thịt vào miệng , nhai nhai .... một lúc ... hơi lâu lâu , cậu nói :

- Hyung à , hình như nó chưa được chín !

- Ôi trời ơi ! LeeTeuk , cậu tình định hại KiBum của tôi đó hả ? - Heechul hét lên


Và bữa ăn lại tiếp tục diễn ra


.
.
.
.
.





Khi bữa ăn đã chuẩn bị kết thúc thì có một kẻ nhon nhón chân ra khỏi
căn hộ, nhon nhón chân bước vào thang máy ... và hùng dũng đi ra ngoài
đường. Không phải ai khác người đó chính là Kim HeeChul


- Tha hồ mà dọn nhé mấy em !!


Thời tiết cũng bắt đầu nóng dần lên ! Mặc có mỗi một chiếc áo sơ mi
thôi mà cũng nóng chết đi được ấy ! Mà sao ... mấy người trên đường
nhìn gì cậu không biết nữa. Cậu có gì không ổn đâu cơ chứ ! Áo sơ mi
ngắn tay màu đỏ , quần lửng màu trắng , tóc thì lạo mượt nữa là đằng
khác ấy chứ. Kì cục ( Có cậu kì cục ấy =.=" ). Chợt cậu nghe có tiếng
ồn ào phía trước. Chuyện gì vậy nhỉ ? Sẵn tính tò mò , cậu chạy ngay
lại :


- Anh đi đi ! - Tiếng người phụ nữ bán hàng quát tháo - Đừng có lượn lờ ở đây nữa !!!

- Bác bình tĩnh , tôi chỉ là ...

- Chỉ là cái quái gì ? Đi mau không tôi gọi cảnh sát bây giờ


" Là anh ta à ? Có chuyện gì vậy nhỉ ? " không kịp suy nghĩ nhiều , cậu chạy ngay về cửa hàng đó và lên tiếng :


- Có chuyện gì vậy bác ?

- Tôi không biết ! Tự nhiên có tên điên này chạy vào đây , miệng thì rõ
ràng là đòi mua kimpap nhưng lại cứ kiên quyết lấy Tokboki . Đây là
quán ăn Hàn thì lấy đâu ra đồ ăn Mĩ với Trung Quốc ! Tôi đã nói rồi
nhưng anh ta cứ không chịu nghe ... người đâu mà cứng đầu thế không
biết !!!


Cậu xin lỗi bác bán hàng rồi rồi nhanh chóng mua một phần kimpap , một
phần tokboki rồi quay ra đưa cho người thanh niên đó và hỏi :

- Anh làm cái gì mà lại ầm ĩ với người ta thế ?

Người đó gãi đầu và nói :

- À thì tại tôi thấy đói , nhân tiên thấy quán ăn nhanh nên tính mau
một ít , tôi thấy em gái tôi nói rằng người Han hay ăn kimpap nên tôi
nghĩ tất cả mấy thứ đó đều là kimpap cả.

- Trời ạ ! Anh ngốc vừa thôi chứ ! - Cậu than thở - Thôi , chắc anh cũng thấy đói rồi , anh mau ăn đi !

- Cám ơn cậu ! - Anh đón lấy túi đồ ăn - Vì sao vậy ? - và hỏi

- Trăng sao gì ở đâu ? - Cậu nhướng mày hỏi

- Tôi với cậu đâu có quen thân gì mà cậu tốt như thế ?

- Bộ anh nhìn tôi giống kẻ không ra gì lắm hả ? Tôi cũng quảng đại lắm chứ bộ ! - Cậu nhăn mặt lại

Anh khẽ mỉm cười

- Anh cười gì tôi !

- Phản ứng của cậu dễ thương quá !

- Gì ... gì chứ ? - Cậu ấp úng , mặt hơi đỏ lên - Tôi là ... con trai đó !!

- Tôi nói thật mà !!!

- Vớ vẩn ! - Cậu đứng bật dậy - Không nói chuyện với anh nữa !

- Này chờ tôi một chút ! - Anh vội chạy theo


Cậu không nói gì cả , cũng không hẳn là bực bội mà cái cảm giác này nó
là lạ , lại thấy vui vui . Cậu đi trước ,anh bước đằng sau , không ai
nói gì . Chợt cậu đứng lại và quay ra hỏi anh :

- Bây giờ anh định đi đâu ?

- À ờ ... tôi có thuê một căn hộ ... cũng khá là gần đây ! Tôi có giấy
ghi ở đây ! Chờ chút ! Đây rồi ... số 12 , tầng 13 , khu tập thể TMH

- Tập thể TMH , tầng 13 ... tôi có biết chỗ này !!!

- Really ? À không ... thật hả ?

- Tất nhiên , vì tôi cũng ở gần đó mà ... Á ! - chợt cậu hét lên !

- Chuyện gì thế ?

- Anh nói nhà số 12 ư ... ???

- Ừ .. trong này ghi như thế mà ! Sao vậy ?

- Tầng 13 .... chỉ có mỗi căn hộ của chúng tôi thôi mà !!!

- Hả ??? Cậu đùa đấy à ?????





























































































































































~~o0o~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Thu Jun 10, 2010 11:18 am

Chap 9










- Vậy cho nên là ...

- Tôi tha cậu ta về đây ! - HeeChul tranh lời của Teuk - Dù sao thì
cũng đâu còn cách nào khác ! Người như cậu ta dễ bị lừa lắm !! - Chul
chép miệng một cái !

- Vậy tôi có làm phiền mọi người không ? - Anh rụt rè lên tiếng - Ở đây
cũng nhiều người quá rồi !Tôi thuê khách sạn cũng được mà !

- Yah ! Anh kia ! - HeeChul hét lên - Có biết là bây giờ mà đặt chân
vào khách sạn là anh phải chi ra những cái gì không hả ? Nào là tiền
thuê phòng, bữa ăn thì ít mà bị chặt chém thì nhiều ! Không những thế
mà còn phải tốn vô vàn thứ khác , nào là tiền đi lại , tiền xăng xe ...
Con nhà nghèo mà lại hoang !!

- Con nhà nghèo ???? - Anh trố mắt ra hỏi, gì thì gì anh cũng là giám
đốc điều hành của một công ty khá lớn , không muốn nói là nổi tiếng , ở
Mỹ chứ bộ. Chẳng lẽ trông anh giống một tên lang thang lắm à ?

- Chứ còn gì nữa ? - HeeChul phớt lờ lời nói của anh và tiếp tục diễn thuyết - Tôi có một đề nghị này , mọi người thấy sao ?

- Cậu nói thử xem - Teuk ngước lên hỏi - Dù ý kiến của cậu chả mấy khi xài được ! - Anh lầm bầm =.="

- Yah ! LeeTeuksshi ! Cậu có thôi ngay không , tôi nghe thấy hết đó !

- Vậy sao ? - Teuk nhún vai

- Hyung nói tiếp đi , Chullie ... ! KangIn cười xoà

HeeChul quay sang, lườm hai người một cái sắc lẹm ! Chà ... gió ở đâu lạnh vậy ta ???

- Anh có đủ tiền sinh hoạt chứ ? - Chul quay sang người kia và hỏi

- Ờ ờ ... chắc cũng đủ ... ! - Anh đoán là vậy , chắc vài tỉ won trong
ngân hàng cũng đủ sống qua ngày ( share cho em chút anh ui ... )

- Tốt ! Vậy thì thế này nhé ! Từ bây giờ anh sẽ ở đây ! Dù sao thì anh cũng không còn chỗ nào khác để đi phải không ???

- " Tôi còn mấy căn nhà ở đây nữa mà, chỉ là chưa kịp đến mà thôi ! " - Anh thầm nghĩ

- ... ở đây , ít nhiều anh còn có nơi để ngủ, ngày ba bữa ! Và quan trọng nhất là ...

- Là sao ? - Tất cả quay sang nhìn HeeChul với ánh mắt tò mò

- Là chúng tôi có tiền !- Chul hùng hổ nói


Anh ngớ mặt ra nhìn HeeChul , còn lũ em thì nhìn hyung của mình với ánh
mắt ... rất ư là ... ngán ngẩm. KiBum thở dài một cái , còn Teuk thì
quay sang vỗ vai anh và nói :

- Cậu thông cảm ! Thằng này nhà tôi tính tình lập dị từ nhỏ ! Với nó tiền là số một ! Thế nên ...

Anh chỉ cười , một nụ cười hiền và ấm áp

- Không sao đâu ạ ! Đứa em gái của em cũng như vậy hoài mà !

- Yah ! Tôi đã nói tôi là con trai ! Anh dám đem tôi so sánh với con
gái hả ???? Anh muốn chết sao ! Làm ơn mà anh không biết hưởng à ? !
Tức chết đi thôi !


Và bây giờ thay vào nụ cười ấm áp lúc trước là một khuôn mặt méo xệch.
Lũ em thì không dám làm gì vì sợ *trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết* (
Chul vác dép phi : - Ai trâu ? Ai bò hả ???? - Nấm : ... khóc T.T )
LeeTeuk , KangIn và YeSung quay ra nhìn nhau , thở dài cái thượt một
cái rồi đồng thanh nói :

- Quyết định như vậy đi !





Vậy là , ngôi nhà chứa 12 tên ma đầu này lại chào đón thêm một thành
viên mới, 13 con người trong một căn nhà ... rồi không biết những
chuyện gì sẽ xảy ra đây ???



- À thôi ! Vậy tụi này về nha ! Muộn lắm rồi !

- Lắm chuyện ! Muộn thì cũng đi thang máy xuống tầng 5 chứ gì ! Rõ rách việc ! Thôi , lượn mau đi ! - HeeChul xua xua tay

- Yah ! Kim HeeChul ! Sao hyung đuổi khách một cách phũ phàng như vậy hả ? - YunHo quay lại hét toáng lên

- Đằng nào mà mấy đứa chả về ! - Teuk tiếp lời - Đi đi ! Lôi thôi quá !

- KiBumie à ! - YunHo vẫn còn ngoái lại - Bọn anh giao nó cho em đấy nhá !!!


Rầm !!!!


Teuk đóng cửa lại





- KiBum à ! Ho hyung đã nói rồi ! Anh cũng nên nghe lời người lớn một chút đi ! - ChangMin cười một cách ranh mãnh

- Yah ! Cậu mau tránh xa tôi ra ! Mặc kệ cậu ! Đừng có vào phòng tôi !
Cậu mà bước vào một bước là tôi giết cậu đó - KiBum hét lên

- Anh biết là em đâu có xa anh được mà ! Anh đừng tàn nhẫn như vậy chứ ? - ChangMin đưa khuôn mặt khổ sở nhất nhìn KiBum

- Mặc kệ cậu chứ ! - KiBum nói rồi bỏ vào phòng

- ChangMin à !!! - HeeChul lên tiếng - Kệ nó đi ! Nó nói vậy thôi chứ trong lòng xuôi rồi đấy ! Yêu thì phải làm kiêu ấy mà !

- Dạ ! Em biết rồi ! Cảm ơn hyung !



Cậu cười rồi chạy vào phòng ! Biết ngay mà ! Cửa không khóa ! KiBum của cậu vẫn còn yêu cậu nhiều lắm !






- HeeChul này ! Để nó vào đấy có an toàn không ? - Teuk nhìn theo bóng ChangMin

- Ai mà biết ! Tôi có làm cái trò đó đâu mà cậu hỏi ? - Chul phẩy tay

- Đêm nay lại phải mất ngủ nữa rồi ! Phải không Wookie ? - YeSung khoác vai Ryeowook

- Dạ !



Từng người , từng người một bắt đầu rời chỗ thì người thanh niên kia quay sang hỏi Heechul :

- Nè ! Hai người đó ... là gì của nhau vậy ?

- Anh hỏi hai người nào ?

- Thì hai cái người vừa vào trong phòng đó !

- À ! Họ là một đôi !

- Một đôi á ??? - Anh hét lên rồi nhanh chóng lấy tay bịt miẹng lại khi
thấy có rất nhiều những ánh mắt đổ về mình. anh hạ volume xuống mức nhỏ
nhất - Nhưng hai người họ là con trai mà ! Hay là tôi nhầm ???

- Nhầm cái đầu anh ấy !!! Con trai thì sao ??? Con trai thì không được
phép yêu nhau à ? Ở đâu quy định thế ? Luật nào nói thế hả ?


Anh ngớ người ra , chuyện gì đang xảy ra trong căn nhà này vậy hả trời
? Khi bước vào đây , trong nhà toàn con trai nên anh đã thấy lạ rồi ,
ai ngờ...

- Thế ... - Mãi mới nghĩ ra đượ một câu hỏi khác - ... thế họ ngủ chung à ???

- Trời ơi ! Anh giả ngu hay ngu thật vậy ? Hai thằng con trai ngủ chung
một phòng , lại là một đôi , ngoài chuyện XYZ thì chẳng lẽ chúng nó
ngồi tâm sự đến sáng với nhau chắc ?????

- Hả ???

HeeChul ngán ngẩm nhìn khuôn mặt đang đần thối ra kia rồi thở dài :

- Thôi ! Cũng khá muộn rồi ! Anh mau đi ngủ đi !! Đừng nghĩ nhiều nữa ! Rồi anh sẽ quen nhanh thôi !!!

" Đừng nghĩ nhiều ư ? Thật khó mà để không nghĩ về chuyện này "

- À , tôi ngủ ở phòng nào vậy ? - Anh ngước lên hỏi

- Ờ , anh ngủ ở ... - HeeChul ngớ người ra , chết , cậu quên béng mất điều này - LeeTeuk , anh ta ngủ phòng nào vậy ?

- À , phòng nào còn một người nhỉ ? Phòng ShinDong thì chắc không được
rồi , phòng KiBum cũng vậy !!! - Teuk đảo mắt một lượt rồi dừng lại ở
chỗ HeeChul đang đứng

- Không được ! - HeeChul giãy nảy lên - Tôi quen ngủ một mình rồi !

- Không được thì cậu xem có còn phòng nào nữa không ?

Chul mím môi lại , ừ thì ...

- Nói chung không được là không được !!!

- Sao không được ?

- Phòng tớ chỉ có mỗi một giường thôi !

- Phòng ai mà chả có một giường !!!

- Thế nhưng ...

- Không nhưng nhị gì nữa ! Cậu lôi người ta về đây thì tự chịu trách
nhiệm đi ! Tụi tôi đi ngủ đây ! - Nói rồi LeeTeuk khoát tay cả lũ về đi
ngủ

- Yah ! Park JungSu ! Cậu nhớ đó ! Rồi cậu chết với tôi !!!!

Anh đứng ở giữa chứng kiến đoạn đối thoai giữa hai người mà ngây ra

- Anh còn đứng đó làm gì nữa ! Theo tôi nhanh lên !

Cậu dẫn anh đi đến căn phòng của mình , cậu mở cửa và kêu anh vào. Anh
thực sự rất ngạc nhiên . Căn phòng của cậu đẹp quá , cách bài trí trong
phòng tuy đơn giản nhưng lại vô cùng độc đáo. Chắc là nó chịu ảnh hưởng
từ tính cách của cậu đây mà .


- Phòng của cậu đẹp thật đấy !

- Tôi tự biết ! Không cần anh phải xem ! - Nói là như vậy nhưng cậu vẫn
không giấu được nụ cười đầy hài lòng đi kìa - Anh cất đồ đạc đi ! Tôi
không thích dùng chung đồ nên tôi ngăn trên anh ngăn dưới . Tôi đã nói
tôi quảng đại nên sẽ không để cho anh ngủ dưới đất , anh ngủ trên này
nhưng - tay lấy mấy cái gối con con chèn vào giữa - Anh không được phép
lấn qua đây đâu đấy nhé ! Nếu không anh chết với tôi !

- Còn gì nữa không ?

- Cứ tạm như vậy đã ! - Cậu ngập ngừng, cứ nghĩ anh sẽ có ý kiến nhiều cơ - Thôi , anh ngủ đi !

- Cám ơn cậu !!

- Gì chứ ?

- Vì đã giúp tôi !!!

- Tôi tự giúp mình thôi ! - Cậu nhấm nhẳng , giấu mặt xuống dưới lớp chăn

- Dù sao thì vẫn cám ơn cậu ! - Anh mỉm cười rồi thả người xuống giường.



Không biết là do vừa đạt được những bước đầu trong kế hoạch của mình
hay không mà hôm nay anh đã cười rất nhiều, dù là vì lí do gì thì nị
cười của anh cũng là thật lòng.




Màn đêm bắt đầu bao phủ mọi thứ.





Cả hai con người kia đã chìm vào giấc ngủ nên không biết rằng vânx có mộo người đang thức .



" Vậy là lại thâm một người mới rồi ! Cũng 13 người rồi đấy ! " - Teuk
thở dài , HeeChul, cái tên này cứ thích quyết định mọi việc mà không
thèm hỏi ý kiến của ai cả. Cậu ta cũng ngủ chung với HeeChul đấy. Anh
quay sang nhìn người cùng phòng với mình - KangIn - quả thực cậu là một
cậu bé dễ mến , tốt bụng nữa. Lần bốc thăm chia phòng năm đó , thế nào
mà anh với cậu lại bốc chung vào một phòng. Thực ra anh muốn ở chung
một phòng với HeeChul nhưng dù sao thì cậu bé này cũng tốt , không sao
cả. Không như những đứa em khác, cậu đủ chín chắn để không làm phiền
anh . Anh quý cậu ở điểm đó. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thôi thì không
sao , đằng này ... cậu thích anh ư ? Lẽ nào lại là như vậy ? Anh mong
sao đó không phải là sự thật , vì nếu là vậy thì anh sẽ làm tổn thương
cậu mất thôi ! Anh rất quý cậu ... nhưng ... không yêu cậu. Cả HeeChul
nữa, cậu ta sẽ nghĩ gì về chuyện này ? Cậu thấy được tình cảm của
KangIn , vậy còn anh? Cậu có thấy gì không ?




Cứ miên man với suy nghĩ của mình , anh chìm vào giấc ngủ từ lúc nào
không hay , biết đâu có mộo người nhẹ nhàng kéo chăn lại cho anh





~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Wed Jun 16, 2010 8:05 am

Chap 10











Chích chi .


Mặt trời đã lên cao. HeeChul vươn vai dậy. Cậu quay sang, toan lấy cái
đồng hồ mới nhớ nó nằm gọn trong thùng rác từ mấy hôm trước rồi. Haizz
... , thở dài một cái, mệt ghê cơ. Cậu bước xuống giường, chợt nhớ ra
điều gì đó nên quay phắt lại ...


Quái lạ ! Anh ta đi đâu rồi ấy nhỉ ??? Mới sớm ra ...( mặt trời sắp lên tới đỉnh đầu rồi còn sớm sủa gì nữa =.=" )


Vừa đặt chân xuống cầu thang, cậu liền ngửi thấy một mùi thơm. Mùi này
lạ quá, Teukie hôm nay lại nghĩ ra món gì mới vậy ta. Cậu liền chạy
xuống bếp, ló mắt vào bếp, cậu hỏi :

- Teukie à ! Hôm nay là món gì vậy ... y ...y .... ?????


A ! Nhầm người ! Người đang đứng trước mắt cậu đây, đâu phải là
LeeTeuk, mà là ... người con trai kia ! Cậu ngớ người ra và hỏi :

- Sao lại là anh ... ????

Anh cười và nói :

- Tôi thấy cũng khá muộn rồi mà chưa có ai dậy nên tôi chạy ra siêu thị
mua ít đồ.Chắc mọi người chưa ăn món này đâu nên tôi nấu thử ...

- Anh mua á ?

- Tất nhiên ... à , cậu yên tâm đi ! Toi dùng tiền của tôi nên cậu không phải lo đâu ! - Anh cười xoà

Cậu thôi không hỏi gì về chuyện đó nữa, chạy vào nơi anh đang nấu, cậu nhòm nhòm vô cái chảo trên bếp và hỏi :

- Thơm quá ! Anh đang nấu món gì vậy ?

- Cơm chiên Bắc Kinh ! Món ruột của tôi đó ! Cậu đã đói chưa ?

Cậu không nói gì chỉ gật gật, thật ra thì cậu cũng chưa đói lắm đâu
nhưng tại cái món kia nó hấp dẫn quá cơ. Nó khiến cho cậu không khỏi
thèm thuồng ...

- Vậy cậu ra kia ngồi đi ! Cũng sắp xong rồi!

- Mà hôm qua tôi quên chưa hỏi , anh tên là gì ấy nhỉ ?

- Tôi à ... tên tôi là ... HanKyung !!!

Anh vừa nói dứt câu thì một loạt âm thanh vang lên.

- Teukie à ! Anh nhanh lên có được không , tụi em đói lắm rồi đó ? - DongHae thất thểu kêu gào

- Ngày nào hyung cũng dậy muộn hết à ! - SungMin bắt đầu mè nheo

- Được rồi ! Được rồi ! Chờ một chút đi ! - LeeTeuk gắt lên - Đứa nào
lên gọi Chuliie dậy đi !!! Chứ không lại nướng đến trưa bây giờ.

- Ấy khoan ! - KangIn lên tiếng - Có mùi gì thơm quá ta ! Hình như là
bay ra từ trong bếp thì phải ??? Mọi người ngửi thấy không ?

Cả lũ quay ra nhìn nhau, không nói không rằng , cũng chẳng ai bảo ai, tất cả cùng tất tả chạy vào trong bếp :

- HeeChul hyung ! Hyung dậy từ bao giờ vậy ?Trời sập à ? - EunHyuk hét lên

- Sập cái đầu mi ! Mới sáng ra đã muốn ăn đòn rồi phải không ? - HeeChul cự lại

- Ai đang nấu gì đó phải không ? Thơm quá đi !!! - ShinDong thò cái đầu to đùng của mình sau một hồi chen lấn , xô đẩy

- Đi ra ngoài ! Đứng hết ở trong này làm cái gì ? Ra ngoài ! Ra ngoài hết cả đi ! HanKyung nấu sắp xong rồi ...

- HanKyung ... ???

Không để cho LeeTeuk kịp thắc mắc, HeeChul đã đẩy hết tất cả mọi người ra ngoài phòng ăn ( chà , trông thế mà cũng khoẻ ghê ta )

Khoảng năm phút sau, mười ba đĩa cơm chiên được đặt trên mặt bàn ăn !
Mọi người nhìn đĩa cơm , nhìn nhau... rồi nhìn anh ... Bực mình ,
HeeChul gắt lên :

- Không dám ăn thì đưa đây tôi ăn cho ! Người ta đã mất công mua về làm
cho mà ăn còn không biết điều hả ??? - Cậu xúc lấy một thìa rõ to


Và cậu im lặng ... không nói gì được nữa...


Vì cắm cúi ăn đến thế thì còn nói gì được nữa bây giờ !



Thấy HeeChul ăn một cách ngon lành, mọi người chắc mẩm nó đều an toàn,
hơn nữa nhìn quá là bắt mắt, từ sáng tới giờ cũng chưa có gì bỏ bụng
... nên cả lũ không ngăn nổi sự thèm thuồng mà cắm đầu vào đĩa cơm.



Chưa bao giờ họ được thưởng thức một món ăn ngon đến vậy !


Nhưng ... có hai đĩa cơm chưa được đụng đến ... cái ghế cũng trống không ! Vậy là vẫn có hai người chưa chịu rời chỗ.

- Chà chà ! Hai cái đứa này ... vẫn chưa chịu rời khỏi chiếc giường à ?
Sáng bảnh mắt ra rồi ! - LeeTeuk chép miệng một cái - đứa nào vào gọi
tụi nó dậy đi !

- Vô ích thôi ! Lạ gì chúng nó chứ !! Bây giờ chắc hai đứa nó chẳng chịu rời nhua ra đâu ! - DongHae phẩy tay một cái

- Chắc là mệt lắm ! - EunHyuk cười gian


* Cốp *


- Nói gì hả ?

- Oái , đau , tên nào ... a , KiBumie à ! Em dậy sớm vậy, sao không nghỉ tiếp đi ! - EunHyuk cười trừ

- Nhớ tới Tào Tháo, Tào Tháo đến ! - HeeChul lầm bầm

- HeeChul hyung !!!

- Hả, gì ??? * Tai thính thế* - Hanie à, anh lấy cho hai tên này đĩa lớn hơn có được không? Chắc tụi nó mệt lắm ! Bumie nhở !


Anh chết sững trước câu nói của cậu, trước giờ chưa một ai gọi anh như
vậy cả ... dù sao thì ... nghe cũng hay hay. Anh cười rồi quay vào bếp.

Và hình như là cậu cũng biết được điều đó, mặt cậu bắt đầu đỏ dần lên, may sao nói nhỏ, không ai nghe thấy ...


Và anh trở lại với ai đĩa cơm đầy ú hụ và nóng hổi. KiBum cười với Chul và bảo :

- Mệt à ! Em thì cũng bình thường thôi nhưng chỉ sợ có ai kia không ổn !

Ngay lập tức, toàn bộ ánh mắt đổ dồn phía ChangMin. Mặt cậu bé đã đỏ nay còn đỏ hơn .

- Mọi người ... mọi người nhìn gì em chứ ???

KiBum dường như vẫn chưa hài lòng với cậu bé của cậu cho lắm nên tiếp tục :

- ChangMin à , sao em không ngồi xuống đây đi! Đứng hoài làm gì mỏi chân lắm ! Hay là ...

- Yah ! Kim KiBum ! Tôi đã nhịn anh nãy giờ rồi đó - ChangMin hét lên -
Người ta đang đau muốn chết đây! Vì ai mà tôi như thế này hả ?

- Chứ không phải là em muốn vậy à ?

- Anh ...


Nghe cuộc đối thoại giữa hai người, HeeChul không ngăn nổi sự tò mò đành lên tiếng hỏi, cắt đứt cuộc cãi vã của hai đứa :

- Thế rốt cuộc đêm qua giữa hai đứa , đứa nào là seme, đứa nào là uke ?

- Ờ nha, lạ đấy ! - Teuk cũng gật gù

KiBum cười nham nhở

- Em trai hyung trông rạng ngờ thế này mà phải làm uke sao hả ?





------------------------------- Flashback-----------------------------------




Cánh cửa được đóng lại một cách nhẹ nhàng .


- KiBum à, em nhớ anh lắm đó !

- Thật ư ? Nghe xạo quá đi ! - Anh quay mặt ra chỗ khác

- Thiệt mà ! Không có xạo đâu ! - ChangMin ôm chầm lấy anh - Anh đi ba năm trời rồi lẽ nào không có nổi một món quà cho em sao ?

- Haizz ... quên mất tiêu rồi ! Thế em muốn quà gì ?

- Uhm ... em muốn ... - hai chiếc cúc áo đầu tiên của anh lần lượt được cởi ra


Bất ngờ anh quay người lại, đẩy cậu ngã xuống giường ( gì cũng phải từ
từ ), anh cũng nhanh chóng trèo lên. Một tay chống xuống giường, một
tay mân mê làn da của cậu, hơi cúi người xuống một chút nữa, anh thì
thầm vào tai cậu, hơi thở nóng bỏng được anh phả vào chiếc cổ của cậu
bằng một giọng nói rất ngọt ngào :

- Nào ! Bây giờ thì nói đi, em muốn gì ?


Cậu sai rồi ! Lẽ ra ban nãy cậu không nên cởi chiếc nút áo của anh ra,
bây giờ nhìn thấy bộ ngực của anh, cậu khó lòng mà kiềm chế lại được

- Em ... Sao bây giờ anh ... ban nãy anh đâu có thế ?

- Là anh muốn thử xem người yêu của anh sau ba năm thế nào thôi ! - Bây
giờ thì đến lượt bàn tay của anh chu du đi đến những nơi * khác * - Nói
đi, trong thời gian anh đi vắng có liếc trộm ai không đó ?

Cậu nuốt nước bọt ừng ực. Chết tiệt. Cái tay của anh. mồ hôi của cậu đã
bắt đầu rịn ra, từng thớ thịt dưới làn da kia cũng phản ứng lại theo
từng cử động của anh. Nhưng cậu vẫn cố nói cứng :

- Anh đi suốt như vậy bỏ em một mình ở đây. Em mà có thích ai thì cũng là quyền của em chứ, mắc gì tới anh đâu .

- Vậy hả ? Nếu vậy thì anh lại phải phạt em rồi ! - Anh nhoẻn miệng cười

Cậu bắt đầu đánh trống ngực thình thịch

- Ơ ... phạt... phạt gì ????

- Thì phạt ...


Dứt lời, môi anh khoá chặt lấy đôi môi của cậu. Nó mạnh mẽ, gấp gáp như
muốn bù đắp cho ba năm xa cách biền biệt . Những cái vuốt vê đầy yêu
thương, đôi môi anh bắt đầu di chuyển xung quanh khuôn mặt của cậu,
những nụ hôn trượt dài xuống cổ và thêm một chút nữa.


Chiếc áo của cậu đã yên vị trên sàn nhà !


Nụ hôn của anh trượt dài từ ngực cậu lên khuôn mặt kia. Lại một lần nữa, anh thì thầm bên tai của cậu

- Nói lại đi, em muốn gì ?

- Muốn anh là của em !

- Anh vốn dĩ là của em rồi mà ! Đêm nay thì em không thoát được đâu !





Anh chồm người lên, với tay giật chiếc công tắc. Ánh sáng từ chiếc đèn vụt tắt một cách nhanh chóng.





Căn phòng chìm vào trong bóng tối nhưng ... không hề im lặng ... !





ChangMin à, một lời nói quyết định một đời người .





Nói rồi là không được hối hận .




Dù sao, thì cũng xin chúc mừng ...




Vì cuối cùng ChangMin của chúng ta đã thành người lớn !




-----------------------------------------------------------------------





Cả căn phòng như rộ lên sau câu nói của KiBum

- Chà ! chà ! Bumie à ! Hyung không nhìn ra đấy ! Không ngờ em lại giấu nghề giỏi đến vậy ! - EunHyuk đập tay xuống bàn

- Anh phục chú rồi ! - YeSung gật gù

- Phim hay thật ! Mỗi tội rating chưa đủ " hot" - KyuHyun cười toe toét

- MinMin à ! Hyung thì lại cứ nghĩ em là seme cơ , ai ngờ lại bị thằng
Bum nó đẩy xuống là uke ! Thế nó có làm mạnh với em không ? - SungMin
vừa nói vừa mỉm cười

- Chưa chắc ! Mà Teukie ơi, có lẽ chúng ta sắp phải mất tiền để thay giường rồi ! Lần này phải mua loại chắc một chút !


Câu nói của HeeChul làm cả lũ cười rầm cả lên, cuối cùng LeeTeuk kết lại bằng một câu :

- Thôi thôi ! Đủ rồi đó ! Không cười nữa ! Chúng ta cũng phải ăn mừng
vì cuối cùng MinMin của chúng ta cũng trưởng thành rồi chứ nhỉ ?


Và môọ tràng pháo tay nổ lên. Changmin xấu hổ, mặt đỏ ửng lên, cả bực
tức nữa chứ, ước gì bây giờ có cái hố ở đây cho cậu chui xuống nhỉ.
Đúng lúc ấy thì có một bàn tay nắm lấy tay cậu và kéo cậu vào lòng, là
KiBum:

- Ngồi ở đây chắc là không đau đâu nhỉ ? - Bum cười, có lẽ đây là nụ
cười dịu dàng nhất mà Min có thể nhìn thấy ở người yêu của cậu


- Haizz ... - Cả lũ thở dài - ăn cơm thôi !!

- Mà anh không ăn hả ? - HeeChul ngước mắt lên nhìn anh

- à, tôi ... lát tôi ăn sau cũng được !

- Ai lại thế ! - Heechul gạt đi , cậu đập tay vào cái ghế trống bên
cạnh và nói - Lại đây ngồi ăn cùng luôn đi. Hai đứa kia chúng nó ngồi
chung được rồi !

Anh đi đến chỗ cái ghế bên cạnh HeeChul, vừa ngồi xuống thì KiBum đẩy một đĩa cơm sang cho anh

- Hyung ăn đi ! Chúng em ăn chung một đĩa là đủ rồi ! Min Min nhỉ !

- Dạ ! - Cậu bé gật đầu

- Sao vậy được !- Anh cười và xẻ bớt cơm từ đĩa của mình sang - Hai người ăn có một chút như vậy thì sao mà no được chứ !

- Anh không phải lo cho chúng đâu , chúng nó ngồi đây nhìn nhau là đủ no rồi !

- HeeChul hyung ! Hyung nói cái gì vậy hả ? - ChangMin gạt đi

- Không phải thế sao ! - Chul nhún vai và ăn tiếp nhưng cậu vẫn nghe
loáng thoáng giọng nói của KiBum " Kệ anh ấy " - " Gớm, bênh nhau quá
nhỉ !! "

- Mọi người - Teuk đứng lên và nói - Tối qua muộn nên quên mất, từ bây
giờ gia đình chúng ta sẽ có môọ thành viên mới, giứi thiệu ọtt chút đi
chứ nhỉ - Teuk cười, vẫn lại là cái nụ cười thiên thần ấy

Chul hyúch tay anh, anh liền đứng dậy và nói :

- À , vâng ! Tôi tên là HanKyung, 25 tuổi. Là người gốc Trung Quốc, mong được mọi người giúp đỡ !!!

Anh vừa ngồi xuống thì Chul đứng dậy, cậu nói :

- Do thành viên trong nhà khá đông nên tôi chỉ giới thiệu sơ lược thôi
! Ngồi đang ngồi đối diện với anh kia là LeeTeuk, được coi là chủ nhà
vì ... già nhất

- Yah ! Kim Hee Chul ! Cậu kém tôi có 9 ngày thôi đó !

Chul lờ đi và tiếo tục :

- Người ngồi kế bên là Kim Young Won nhưng tụi tôi gọi cậu ta là
KangIn. Tiếp theo, cái tên đầu to bên kia là YeSung, kế bên hắn là
Ryeowook, kế đến là KyuHyun và SungMin. Ngồi bên phải của Teuk là
ShiWon, sau đó, cái tên bự chảng kia là ShinDong. Cái thằng có cái mặt
giống Khỉ kia tên là EunHyuk, ngồi cạnh là DongHae - vợ nó .Cuối cùng
là cặp ngồi cạnh anh - Kim Ki Bum và Choi Kang Chang Min. Trừ LeeTeuk
và YeSung ra tất cả đều là em của cậu đấy.

- Thiếu một người ! - Anh thốt lên

- Thiếu ? Có thiếu ai đâu nhỉ ? - cậu đếm lại từng người một và cuối
cùng ngón tay cậu dừng lại ở ...chính cậu , cậu vội vàng cúi xuống và
nói :

- Tôi là Kim HeeChul !

Anh mỉm cười !


Đó mới chính là cái tên mà anh cần









Bữa ăn sáng nhanh chóng kết thúc, ngay sau đó, ai vào việc nấy. Chuyện
có thêm một thành viên trong gia đinh dường như cũng không ảnh hưởng gì
lớn tới quỹ đạo của mọi người trong nhà.



Trong chốc lát, ngôi nhà chỉ còn lain KiBum và ChangMin. Anh khẽ cười
khi nhìn hai đứa. Anh không ngờ rằng sẽ có ngày mònh được tận mắt nhìn
thấy cảnh này. Thật là kì lạ



Anh vào phòng, khoác vội lên trên người bộ quần áo chỉnh tề, anh nói với KiBum và ChangMin rồi đi ra ngoài.



Rảo bước trên con phố, anh bắt đầu suy nghĩ về những việc xảy ra ngày
hôm qua. Mọi việc xảy ra quá nhanh, tuy vẫn còn đang nằm trong tầm kiểm
soát của anh nhưng cũng khiến cho anh phải ngỡ ngàng. Không thể ngờ
rằng mọi việc lại đến với anh một cách suôn sẻ đến vậy. Nhưng với kinh
nghiệm bao năm trên thương trường khiến cho anh không khỏi suy nghĩ,
liệu mọi việc có mãi dễ dàng như vậy được không.


Bắt một chiếc taxi, cảm giác này cũng hơi là lạ, trước giờ đã có khi
nào anh phải ngồi taxi đâu, tệ lắm cũng là cái limo. Thật là ... đúng
là không thể nào đoán được chuyện gì sẽ xảy ra.



~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Park_Linh
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 23
Won : 45
Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Wed Jun 30, 2010 9:23 am

Chap 11













Sau một vòng gần như là đi quanh thành phố, chiếc xe dừng lại ở trước
cổng một ngôi biệt thự nằm ven ngoại ô. Nó không lộng lẫy... vì đã quá
lộng lẫy rồi.Chỉ cần nhìn con đường đi từ cổng ngôi biệt thự, nằm dưới
hàng cây xanh mát kia cũng dủ để có thể nói lên tất cả. Và với một ngày
đẹp trời như ngày hôm nay thì trông nó lại càng đẹp hơn nữa ... một
ngôi biệt thự màu trắng. Màu trắng - màu biểu trưng cho sự thanh thoát
và tinh khiết - là một màu trông thì rất dễ phối màu với các màu khác
nhưng với những người bình thường thì đó lại là cả một vấn đề. Màu
trắng chỉ đẹp nhất khi nó đứng một mình. Vì vậy không phải bất kì một
ngoi nhà nào cũng sơn màu này. Chứng tỏ chủ nhân của ngôi biệt thự này
phải là ngươiừ có tầm cỡ.



- Mừng cậu trở về ! - Toàn bộ đám gia nhân trong nhà xếp thành một hàng dài và cúi chào anh một cách nghiêm trang.


Anh phẩy tay cho họ lui đi.Nơi đây ... đã năm năm rồi mà vẫn vậy, không
hề thay đổi dù chỉ là một chút . Anh không thích sự thay đổi. Trong tất
cả các ngôi biệt thự của gia đình thì anh thích nơi đây nhất.Đơn giản
là vì ở đây quá yên bình, là nơi duy nhất khién anh cảm thấy thanh thản
giữa cuộc sống này.Và quả thực đây là một nơi lí tưởng cho cuộc sống
sau này của anh, có người anh yêu và yêu anh ... thế là đủ.


Cánh cửa phòng được mở ra, ông quản gia bước vào.


- Cậu chủ ! - Lão cúi gập người xuống

Anh vội quay lại và nói :

- Con đã nói rồi mà ! Khi chỉ có hai người chúng ta thì lão đừng gọi con là cậu chủ !

- Uhm, ta đã quên mất, cũng tại HanGeng bé bỏng của ta ngày nào bây giờ đã trưởng thành quá rồi, ra dáng một ông chủ lắm !

Anh chỉ cười nhưng lại là một nụ cười ấm áp, thật hiém hoi khi nhìn
thấy anh như vậy.Hỏi ai trong cái gia đình này có thể làm anh cười chấc
chỉ có ông quản gia này mà thôi. Lão chăm sóc anh từ bé, yêu thương anh
hơn cả con đẻ của mình, đứa con của lão không may bị bệnh mà mất sớm,
ông lão dồn hết tình thương yêu của mình vào cậu chủ nhỏ. Những gì lão
làm cho anh thậm chỉ còn hơn cả cha mẹ ruột của anh, có thiếu thì ở chỗ
lão không thể đưa anh lên làm tổng giám đốc được, có vậy thôi. Chính vì
vậy mà lão là người duy nhất anh chia mở lòng trong căn nhà này.

- Mà lần này con về đây có việc gì vậy? Có ở đây lâu không ?

- Nếu con nói con nhớ lão nên con về thăm thì lão có tin không ?

- Ha ha, làm sao mà ta tin được. Ta còn không hiểu con ư ? - Lão cười

Nhưng anh thì không, sắc mặt của anh lại trở nên nghiêm nghị, như là lúc chưa gặp lão.

- Lần này về đây con có việc cần phải tự tay giải quyết !

- Lão có giúp gì được cho con không ?

- Không cần đâu. Lão cứ giúp con ở đây chăm sóc nơi này cho tốt là được
rồi! Con rẽ qua đây để định tâm lại một chút thôi.Từ giờ về sau, con sẽ
ít về đây hơn, và lão đừng có để lộ ra con là chủ của ngôi nhà này nhé.

- Được thôi!Nhưng con lại ở khách sạn à, lão tưởng lần này con ở lại luôn chứ!

- Con cũng muốn thế nhưng mà không được. Con cũng có nơi ở rồi. Một căn hộ ở trung tâm thành phố.

- Một căn hộ ư? Như cái kiểu khu tập thể đấy hở ?

- Không phải như mà chính xác là vậy.

- Hả ? - Lần này thì lão quản gia không khỏi ngạc nhiên.







______________________________








Rời khỏi khu biệt thự đó, một lần nữa anh lại bắt taxi về khu trung
tâm.Nhưng không về thẳng nơi ở mới của mình mà anh lại xuống đi bộ dọc
theo con đường về nhà . Dù chỉ là hơn 300 m thôi nhưng một sơ suất nhỏ
thôi cũng có thể khiến cho việc của anh bại lộ.


Thật là nực cười khi nói rằng bao năm bao anh sống ở NewYork, một trong
những thành phố sôi động nhất thế giới mà anh chưa từng hưởng thụ những
thú vui do nó mang đến. Công việc ở công ty gần như là đã choán hết tâm
trí của anh, thi thoảng có những buổi tiệc xã giao, những cuộc chơi
golf... nhưng đèu là vì công việc.Mẹt mỏi là thường xuyên nhưng anh
chưa bao giờ cho phép mình được nghỉ ngơi cả.Tuy lần này, mục đính
chính của anh về đây là để giải quyết việc giúp cho em gái anh nhưng
cũng coi đây là dịp để anh xả hơi luôn.Và bây giờ thì anh cần một tách
coffee. Anh đoán là món đò này khá quen thuộc với người Hàn Quốc.






Quán Miracle.






" Tên quán khá hay ! " - Một suy nghĩ lướt nhanh qua đầu anh nhưng anh
lại khong tính dừng chân ở nơi đay vì trông quán này không được đẹp cho
lắm. Anh thấy nó cứ có vẻ cổ truyền thế nào ấy, anh không thích mấy thứ
cổ hủ cho lắm( cái này người ta nói là văn hoá dân tộc hiểu chưa tên
ngốc).Bên trên kia có một quán có vẻ sang trọng hơn. Anh rảo bước qua
quán Miracle nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm kính trong suôt của
quán đấy.Và anh đưngs sững lại ... người đang chạy qua chạy lại trong
quán kia không phải là ... Kim Hee Chul sao ?Tại sao cậu ta lại ở đây
??? Không hiểu vì lí do gì đã khiến cho anh ... quay gót trở lại và
bướoc vào quán.

Vừa bước chân vào quán thì đã có một cảnh tượng không mấy hay ho gì đập vào mắt anh.

- Hey ! Cô em ! Lại đây đi ! Tụi anh chưa có đồ uống .

HeeChul quay lại, vậy là không thoát được rồi, cậu miễn cưỡng đến gần
chỗ hai người khách đó.Đó là hai gã trung niên, tầm 35 tuổi, nhìn dáng
người và bàn tay, cậu đoán những người đó chỉ là công nhân thôi nhưng
nhìn ánh mắt của họ, nó khiến cho cậu cảm thấy ghê sợ. Nhưng dù sao
cũng là công việc, cậu bước đến, hơi mỉm cười và nhẹ hàng nói :

- Quý khách dùng gì ạ ? - Cậu chìa tấm thực đơn ra

- À ! Để xem nào ... ! - Một tên cười cợt và kéo ghé đến nơi cậu đang
đứng, tay cầm lấy tờ Menu và tiện thể ... cầm luôn cả tay cậu

Cậu vội rút tay lại, nhanh chóng đặt tờ Menu xuống bàn và lùi ra xa

- Thực đơn đây ạ.

Hắn hơi nhếch mép lên, cầm tờ giấy lên, mắt thì có vẻ hơi liếc qua, rồi
giơ ngón tay ra vẫy vẫy cậu lại gần. cậu vẫn lưỡng lự không muốn đến.
Chợt hắn gắt lên :

- cô phục vụ kiểu gì vậy hả ?Khách hàng gọi đồ ăn thì phải đến mà nghe
chứ ! Đứng đực ra đấy làmg gi ? Bộ cô muốn bị đuổi việc hả ?

Cậu giật mình. " Đuooỉ việc " - đó là cụm từ mà cậu không muốn nghe
nhất. Không còn cách nào khác, cậu bước gần vào, hắn ngoắc tay ra hiệu
cho cậu cúi xuống. Nhanh chóng vòng tay qua eo cậu, cậu toan hét lên
thì hắn nói :

- Có vẻ như cô em không ngoan ngoãn cho lắm nhỉ ? Lại muốn bị đuổi việc nữa sao ? - Bàn tay của hắn bắt đầu sàm sỡ cậu.

Thật là quá quắt ! Không phải lần đầu tiên cậu gặp loại người này ...
thế nhưng quá đáng đến mức này thì thì ... Phải chịu đựng! Cố mà chịu
!Cậu tự hủ với mình rằng phải cố mà chịu. Không phải là do cậu sợ
chúng, trên đời này làm gì có ai uy hiếp được Kim HeeChul cơ chứ ? Chỉ
là ... cậu không mmuốn vì chuyện này mà mất công việc ở đây mà thôi.

Nhưng ... cậu càng chịu đựng thì hắn càng lấn tới ... đến nước này thì
cậu không thể chiu đựng được nữa. Mất việc thì đi tìm viếc khác. tức
nước thì phải vỡ bờ ...


Thế nhưng , người tức nước là cậu mà người ... đạp vỡ bờ thì không phải là cậu... mà là một người khác.

Khi cậu định hất tay và cho hắn một trận thì đột nhiên cả cơ thẻ cậu đã
nằm gọn trong vòng tay của một người khác .... một vòng tay rộng ... và
ấm nữa. Cậu ngước mắt nhìn lên, là ... Han Kyung ? Sao lại là anh ata ?
Anh ta đang làm gì ở đây ?



Về phần anh, khi anh nhìn thấy những hình ảnh đó, anh không khỏi khó
chịu và anh nhìn thấy cậu cũng camr thấy vậy. Không thể chờ thêm một
phút nào nữa, anh lao đến , một tay kéo cậu vào lòng, một tay nắm lấy
bàn tay của người đàn ông đó rồi bẻ mạnh xuống bàn, anh gằn giọng.

- Có biết rằng khi động vào đồ của người khác thì phải trả giá đắt lắm không?

Và tất cả những người có mặt trong quán đều sốc sau câu nói của anh, kể
cả cậu, cậu toan nói lại nhưng cái bàn tay của anh đang ôm chặt lấy cậu
kia không hiểu sao cậu không thể nói được gì nữa và khuôn mặt cậu bắt
đầu đỏ lên.

- Đồ ... đồ của ... ? - Hắn lắp bắp, tròn mắt lên nhìn hay người

- Đúng ! Cô ấy là của tôi.


Và một lần nữa câu nói của anh làm cho một cơ số trái tim của một cơ số
người tan nát. Tiếng ly tách vỡ loảng xoảng, bát đĩa đổ ầm ầm.Chẳng mấy
chốc, quán yên lặng hơn bao giờ hết.Khoảng 15 phút sau, hai người đàn
ông đó bắt đầu đứng dậy, kéo theo khoảng một chục vị khách trong quán
nữa. Cậu và anh ( cậu đoán vậy ) còn nghe rõ mồn một giọng của người
con trai đầy nuối tiếc : " Vậy là hoa đã có chủ rồi sao ? Phí quá đi ! "


Cánh cửa được đóng lại. cậu hắng giọng, anh giật mình và bối rối bỏ tay ra, chợt có người gọi cậu

- HeeChul, vào trong này đi !




Cậu quay phắt lại. thôi chết, thế này nguy cơ bị đuổi việc là rất cao. Quay lại nhìn anh, cậu hơi mỉm cười và nói :

-Anh ngồi đây chờ tôi một chút nha ! Tôi vào giải quyết chút việc

- Không !

- Hả ?

-Chúng ta cùng vào ! - anh quả quyết

- Anh vào làm gì ? Đây là việc riêng của quán thôi mà.

- Dù sao thì tôi cũng phải chịu trách nhiệm của mình !

- Trách nhiệm ? Trách nhiệm gì ? - cậu tròn mắt ra hỏi


Anh cúi xuống và thì thầm vào tai cậu :


- Vừa rồi chẳng phải tôi đã nói với tất cả mọi người ở đây việc em là người của tôi hay sao ?


Cậu sững người lại, anh ta vừa nói ... " tôi " ... " em " ... " người
của tôi"
... Là anh ta nói đó ư ? Anh ấy đã nói như vậy à ? Lẽ nào lại
là như vậy ? Thật chả giống với anh ta thường ngày gì cả !

- Đi thôi! - anh kéo tuột cậu vào trong đó










___________________________







Về chiều , hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng đã không còn gay gắt
nữa. Không khí cũng trở nên dễ chịu hơn ! Dòng người trên đường phố tấp
nập, đây là lúc mà mọi người tìm về với tổ ấm của mình.


Anh và cậu rảo bước trên con đường vòng để đi về nhà. Hơi xa nhưng
không quá ồn ào! Anh đi bên dưới còn cậu trèo lên thanh chắn bằng bê
tông, nhún nhảy từng bước ra chừng vui lắm. không trách được cậu, vì
hôm nay cậu cứ ngỡ rằng mình sẽ bị đuổi việc, cuối cùng thì ... cậu vẫn
được làm việc tại đó.Người quản lí nói rằng hôm nay thật tuyệt. Không
ai thích cái bọn đấy cả. Pha anh hùng cứu mĩ nhân cứ như phim hành động
vậy ^^.


... Là nhờ có anh !







Từ lúc về tới giờ, hai người chưa nói với nhau được câu nào cả. Giận
không ! Ghét không ! Chỉ đơn giản là cậu chẳng biết nói gì nhiều. Mọi
chuyện xảy ra hôm nay khiến cho cậu khó mà mở lời với anh được.

Cuối cùng anh cũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng này.

- Cậu làm ở đây lâu chưa vậy.

- Cũng khoảng nửa năm rồi.

- Nhưng chuyện như vậy có thường xuyên xảy ra không ?

- À ... ờ ... không ! - Cậu hơi bối rối - Trước kia cùng lắm thì cũng
chỉ là những lời trong ghẹo mà thôi! Còn hành động quá quắt như ngày
hôm nay thì là lần đầu tiên !!!

- Biết là quá quắt sao cậu không phản ứng gì cả ? - Anh hơi nghiêm giọng lại

- Thì tôi cũng phản ứng đó chứ ... chỉ là không kịp thôi, tôi đang định
cho hắn một trận thì anh xông vào rồi còn đâu ! - cậu lí nhí trong miệng

- Gì cơ ???

- À không, không có gì, ... chỉ là ... tôi không muốn bị mất việc thôi.


Anh chợt ngước mặt lên nhìn cậu như thể muốn cậu nói ra, chia sẽ những
suy nghĩ của cậu với anh. Cậu nhìn vào ánh mắt đó rồi thở dài, cậu quay
mặt ra chỗ khác, im lặng một chút rồi mới nói :

- Anh cũng biết đấy, căn hộ của chúng tôi bây giờ có cả thảy là 13
người. Trước khi anh đến, chúng tôi là 12 đứa trẻ mồ côi. chúng tôi
không hề biết cha mẹ của mình là ai cả. Ở cô nhi viện năm đó, ai cũng
ghét chúng tôi cả, họ hành hạ tụi tôi tối ngày, có những khi chỉ vài
đứa mệt, hơi lơ là một chút thôi là có thể ăn một trận đòn nhừ tử. Và
cứ mỗi lần như vậy, Teukie lại là người đứng ra đỡ những trận đòn ấy
thay chúng tôi, cậu ta sợ những đứa em nhỏ không chịu đựng được. Mỗi
khi chúng tôi xoa thuốc cho cậu ta thì mắt lại cay xè đi. Cho đến tận
bây giờ, những vết sẹo ấy vẫn còn hằn rõ trên người cậu ấy, không ai
trong chúng tôi là không áy náy. Những cái bản tính của cậu ta khiến
lúc nào cũng cười, cười suốt, đôi khi cậu ta cũng khóc nhưung nhất
quyết không để cho người khác nhìn thấy bộ dạng đau khổ của mình. Có
một lần, Teukie phải chịu một trận đòn dữ lắm, họ đánh cậu ấy đến nỗi
cậu ta ngất đi, chúng tôi nhìn vậy , không thể nào chịu đựng được hơn
nên bèn bàn nhau cách trốn khỏi đây. Tối hôm đó, chờ cho mọi người đi
ngủ hết, chúng mới lén trốn ra ngoài. KangIn cõng LeeTeuk trên lưng mà
cứ khóc suốt. Teuk dù đau những vẫn cố cười để cho chúng tôi yên
tâm.Trốn ra được khỏi đó rồi chúng tôi mới biết mình không có chỗ nào
để đi, cả lũ ai cũng mệt mỏi và chán chường. Bọn tôi trú tạm ở ven rừng
chừng hai ba ngày gì đó, không có gì ăn, uống tạm nước suối làm cho
không còn ai trong chúng tôi còn sức sống nữa.Thương mấy đứa em , tôi,
KangIn, YeSung quyết định tìm đường lên thành phố rồi tính tiếp. Cả bọn
mò mẫm cả ngày lẫn đêm, đi suôt, không dám dừng lại một chút nào chỉ sợ
bị bắt lại.Cuối cùng là cũng đặt chân được tới thành phố, thế nhưng, ở
nơi đây, không tiền, không chỗ ở, không đồ ăn, không quen biết ai cả
một lần nữa lại khiến cho chúng tôi nản chí. May sao, lần đó , 12 đứa
đang đi lang thang thì gặp bác chủ nhà ở đây. Thấy tụi tôi khổ quá, bác
cho chúng tôi ở nhờ căn phòng trên tầng mười ba này. Bác nói số này
không đẹp nên chẳng có ai chịu thuê cả. bác cho ở nhờ rồiquét dọn nơi
đây cẩn thận, bác trả công , lấy tiền mà sống.Chúng tôi còn phải ra
ngoài làm mới có đủ tiền để chi tiêu qua ngày. đồng tiền khi ấy tuy ít
ỏi nhưng đối với chúng tôi nó thật vô giá. Nên bây giờ trong nhà, ai
cũng coi trọng đồng tiền cả, chỉ là có thể hiện hay không thôi. Quá khứ
khi xưa vẫn còn hiển hiện lên trước mắt. Teukie thì lúc nào cũng ôm mọi
việc về mình, tôi cũng như mọi người, cũng muốn đỡ đần cậu ấy một
chút.tôi muốn có một công việc ổn định ...


Giọng nói của cậu bắt đầu nghẹn lại, chưa bao giờ cậu chia sẻ nquá khứ
của mình với bất kì ai khác, cậu không cần sự thương hại. Nhưng trước
mặt anh, cậu không thể kiềm chế được mình, cậu cũng không biết tại sao
lại như vậy nữa.

Anh cũng im lặng,không nói gì nữa. Nói gì được nữa đây. anh không thể
ngờ được là cái gia đình vui vẻ này lại có một quá khứ như vậy. Cảm
giác buồn buồn xuất hiện trong anh, cả một chút gì chua xót nữa.Anh
cũng không biết nhưng anh nghĩ mình cần phải làm một điều gì đó. Dù gì
thì bây giờ ,anh cũng đang là một thành viên của cái gia đình này mà.

- Ngày mai tôi sẽ đi làm cùng cậu !

- Hả ? - cậu quay phắt lại, nhìn anh đầy ngạc nhiên, đến mức quên mất
là mình đang đứng trên thanh chắn bê tông nhỏ này, và điều đó làm cậu
mất thăng bằng và tưởng chừng sẽ ngã xuống. Nhưng không, anh đã nhanh
hơn cậu. Anh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ đang chới với kia, giữ thăng bằng
cho cậu, mcậu nhìn anh, anh không có ý định buông tay ra, nhìn vào đôi
mắt đó, anh nói :

- Chẳng phải bây giờ tôi cũng là một thành viên của gia đình này hay sao? Ít nhất cũng phải để tôi làm một việc gì đó chứ!

- Chúng tôi không cần sự thương hại !

- Tôi biết ! - Anh khẳng định


Gió hiu hiu thổi, vài lọn tóc của cậu nhẹ nhàng bay lên. Nhìn vào ánh
mắt sâu và kiên định ấy, bất giác cậu nở một nụ cười. Một nụ cười làm
bừng sáng cả không gian khi ấy. Nụ cười khiến cho lòng người ấm áp.


Lại một lần nữa cả hai lại im lặng. Không ai bảo ai nhưng lại không
giống như ban nãy, có một cái gì đó đã xuất hiện trong cả hai người.













































































































































Về nhà thôi , về với tổ ấm của mình thôi , hai người họ.





Và hai bàn tay ấy vẫn nắm chặt lấy nhau.















~o0o~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [PG13] Sorry Sorry   Today at 10:49 am

Về Đầu Trang Go down
 

[PG13] Sorry Sorry

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >†-