[PG-13]Thắng và thua
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [PG-13]Thắng và thua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

yukinohana
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae
Tổng số bài gửi : 7
Won : 31
Thanks : 12
Age : 23
Đến từ Đến từ : Fuyu

Bài gửiTiêu đề: [PG-13]Thắng và thua   Sun May 23, 2010 1:14 pm

THẮNG VÀ THUA



Title : Thắng và thua
Disclamer : Tôi viết kịch bản, họ diễn.
Genre: general
Pairing: YunJae
Rating : K
Status: complete
Sumary: Trứng mà đòi khôn hơn vịt ư ? Đôi khi. Hậu sinh khả úy cơ mà. Dù gì đi nữa, Jung Yunho là người may mắn.


*Note: Theo lời bạn nguyen dẫn dụ. Sẽ bê nguyên mớ 1shot qua đây. Tài thì không có, nên viết chỉ được thế thôi. *





Chap 1: Người cha


Người làm cha như ta đang phải đối diện với một trong những vần đề quan trọng nhất đời mình.

Ta phải xử sự làm sao đây ?

Ta chỉ muốn phát điên lên khi Yunho – con trai ta và Kim Jaejoong – bạn thân của nó cùng quỳ xuống trước mặt ta mà thưa rằng

- Chúng con yêu nhau, và mong được gia đình chấp nhận.

Ta và vợ ta nhất thời không thể nói được gì. Với tư cách là chủ gia đình ta phải trấn tĩnh và cười to

- Hahahaha, sao lại bắt đầu buổi coi mắt bằng một trò đùa thế này hả Yunho. Jaejoong, con đến chúc mừng Yunho với gia đình bác chứ gì. Qua bên này ngồi đi nào, để chỗ ấy cho...

Ta bất giác im bặt khi sự im lặng thấm vào từng thớ thịt. Yunho ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mặt ta, giọng dứt khoát rõ ràng

- Chúng con yêu nhau.

Ta hết nhìn mặt đứa con trai của mình lại đến Jaejoong đang cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn ta, cơn giận chợt nổi lên bừng bừng trong đầu.

- Con có biết ta đã chờ đơi ngày này đến chừng nào không ? Ta biết con là Jung Yunho, là nhóm trưởng của DongBangShinKi, ta biết con bận bịu với sự nghiệp nên đã không thúc ép gì con, nhưng trong thâm tâm ta vẫn luôn nghĩ đến ngày con mang người yêu về ra mắt. Vậy mà rốt cuộc, người con yêu lại là ai hả ?


Giọng ta bất chợt cao vút lên, ta không hiểu tại sao mình lại nói bằng giọng đay nghiến như thế này. Những lời này dường như ta đang nói hộ cho bà vợ tội nghiệp của ta, người phụ nữ đang nhắm mắt gắng trấn tĩnh lại bên cạnh ta. Ta không thể chấp nhận, không thể nào. Dòng họ Jung ta thật sự nở mày nở mặt nhờ Yunho, nhưng điều đó không có nghĩa là nó có thể đường hoàng mang một người con trai – ta đã phải cân nhắc để không sử dụng đến từ “đứa con trai”, bởi lẽ ta cũng yêu quý Jaejoong như Yunho vậy. Ta không thể oán hận Jaejoong, không thể cho nó một cái tát rồi đuổi nó ra khỏi nhà vì ta yêu quý nó biết bao, vì nó là Jaejoong, là đứa ta luôn nói rằng “Con phải học tập Jaejoong đi, Yunho à” khi nó với tay rót cho ta một tách trà, hay khi nó quanh quẩn dưới bếp phụ vợ ta làm bữa ăn. Ta đau đớn nghe Jaejoong lí nhí


- Con.. con xin lỗi – bất chợt nó ngẩng mặt lên nhìn ta – Nhưng chúng con yêu nhau, xin bác hãy chấp nhận con, xin bác hãy chúc phúc cho chúng con


Nếu như đây là một bộ phim thì ta sẽ nhìn thấy một gương mặt ướt đẫm nước mắt, nhưng những gì mà ta thấy được là ánh mắt cương quyết của Jaejoong, giọng nói của nó nhỏ xíu mà ta nghe như sấm dộng vào tai, ta gầm lên

- Ta không chấp nhận, ta không muốn chấp nhận. Con nói ta nghe xem, Yunho, ta làm sao mà chấp nhận ? Con nhìn mẹ con mà xem, bà quá shock đến nỗi không nói được gì rồi. Công sức chúng ta nuôi dạy con, bây giờ chỉ có một ước nguyện nhỏ nhoi, được nhìn con thành lập gia thất, cho chúng ta hai đứa cháu dễ thương, đáng yêu cũng không được sao ?

Từ phía bên này ta cũng có thể nhìn thấy gương mặt Jaejoong cau lại đầy đau đớn. Nó phải hiểu và chúng nó phải biết, không phải chỉ yêu nhau là đủ, chúng nó còn trách nhiêm với gia đình, với dòng tộc.

- Appa, appa không nên nói như thế. Giả như con nghe lời appa lấy một người con gái, mà con dám chắc rằng con sẽ không yêu người đó thì những đứa cháu được sinh ra đó sẽ không thể là những thiên thần để appa ẵm bồng hay thủ thỉ tâm sự. – Yunho vừa nói vừa liếc chừng Jaejoong, dường như những lời ta nói có ảnh hưởng rất mạnh đến tâm trạng của nó.

Ta kín đáo nhìn vợ ta và JiHye – em gái của Yunho, yên tâm rằng sẽ không ai phản đối quyết định của mình, ta hắng giọng và đánh đòn quyết định

- Ta không thể, dù cho ta có thông cảm cho hai con thì sao ? Xã hội sẽ yên cho các con sống ư ? Con bảo làm sao mẹ con có thể gọi Jaejoong là “con dâu”, bảo làm sao JiHye có thể gọi Jaejooong là “chị dâu” ? Thật nực cười.


Trứng mà đòi khôn hơn vịt ư ? Jung Yunho, Kim jaejoong, các con nghe ta dạy bảo đi, ta đã lường trước con đường mà các con đã đi qua. Ta sống trên đời này đã lâu như vậy rồi, chẳng lẽ lại không dạy bảo nổi hai đứa trẻ cứng đầu ?


Một khoảng im lặng nữa chiếm lấy căn phòng, tiếng cốc trà đặt xuống mặt bàn, rồi tiếng JiHye


- Yunho oppa, em sẽ không bao giờ gọi Jaejoong oppa là chị dâu...

Quả nhiên là con gái ta. Ta không nén nổi một nụ cười mãn nguyện.

Dù cho JiHye là thế hệ trẻ, dù cho con có cưng chiều nó thế nào thì nó cũng phải nói lện chính kiến của mình. Mẹ con sẽ không bao giờ trái ý ta.

Vậy nên, Jung Yunho, Kim Jaejoong, các con thua chắc rồi.
Đừng mạo hiểm đi con đường không ai ủng hộ.

Ta nhìn thấy Jaejoong run lên ở bên kia bàn, trong lòng bất chợt muốn ôm lấy nó mà an ủi, nhưng ta dằn lòng lại.

Mọi chuyện đành nhờ con vậy JiHye. Hai đứa con cứng đầu này, đành nhờ con thôi.



Chap 2: Những đứa con


Câu nói của JiHye khiến mọi người đổ dồn sang nhìn con bé. Tôi suýt nữa đã phát khóc khi nghe JiHye nói thế. Những tưởng rằng khi theo Yunho về ra mắt mình đã chuẩn bị tâm lý cho những lời đả kích nặng nề nhất nhưng hóa ra vẫn yếu đuối thế này, Kim Jaejoong. Cố gắng kìm chế những giọt nước mắt, tôi có thể cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Yunho, cậu ấy đang siết chặt lấy bàn tay của tôi dưới gầm bàn.


Ngay từ khi mới bắt đầu, tôi đã biết chuyện tình cảm của chúng tôi sẽ vấp phải sự phản đối từ rất nhiều phía. Muốn kiếm được người đồng ý, thông cảm thật sự rất khó khăn, nhất là với cha mẹ. Vậy nên khi Yunho bảo rằng sẽ đưa tôi về ra mắt gia đình tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn. Tôi coi cha mẹ Yunho không khác gì cha mẹ mình, tôi cũng hiểu rằng hai người sẽ đau lòng đến thế nào khi tôi xuất hiện với tư cách người yêu của Jung Yunho. Những lời nói từ appa của Yunho quất vào tôi những nhát roi đau buốt.


Tôi biết tôi không sinh được con cho Yunho, tôi không thể để hai bác thỏa nguyện làm ông bà, cũng không thể làm đứa con dâu để omma của anh có thể thoải mái tâm sự những chuyện của “phe mình”, cũng không thể làm người chị dâu tâm lý để dạy bảo JiHye những chuyện phức tạp tuổi mới lớn. Tôi cũng biết những rào cản xã hội là thế nào, rồi khi đưa Yunho về nhà tôi, có lẽ cũng thế này, nhưng tôi chấp nhận hết, tôi sẽ chấp nhận mọi chuyện để có thể ở bên cạnh Yunho, và cậu ấy cũng vậy.


Người khác có thể bảo chúng tôi ích kỷ, chúng tôi gàn bướng nhưng tôi biết, khi ở bên nhau, chúng tôi hạnh phúc. Thà chỉ hai chúng tôi mang tội bất hiếu còn hơn chấp nhận lời thỉnh cầu của những người thân sinh ra chúng tôi để rồi tạo ra hai gia đình bấp bênh, sẵn sàng tan vỡ bất cứ lúc nào. Khi đó hẳn cũng chẳng ai vui vẻ gì.


Đó là những gì tôi đã nghĩ, là những gì tôi đã chuẩn bị, nhưng tôi không hề ngờ đến phản ứng của JiHye. Đôi khi, tôi cho rằng JiHye đã biết sự thật giữa chúng tôi, bởi những câu nói đầy ẩn ý, nhưng bây giờ tôi lại nghĩ rằng mình đã lầm.


Tôi hướng ánh nhìn của mình về phía JiHye, dường như còn để chắc chắn rằng là cô em gái nhỏ của Yunho mà tôi vẫn thường hay đùa giỡn. Những vết thương trong lòng bất chợt rách ra, đẫm máu, tôi buông lỏng bàn tay của Yunho nãy giờ vẫn đang truyền hơi ấm cho bàn tay lạnh ngắt của mình, bởi nụ cười trên môi JiHye. Gương mặt con bé đang vẽ lên một nụ cười nửa miệng.


Có lẽ nụ cười đó dành cho tôi

Có lẽ nào.. chúng tôi sai ?

Có lẽ nào.. chúng tôi yêu nhau là có tội ?

Có lẽ nào... tôi đã nhận nhầm người em gái dễ thương ngày nào ?



Trong đầu tôi quay cuồng những tiếng gọi “Jaejoong oppa” của JiHye, những nụ cười mà con bé dành cho tôi, cảm giác dễ chịu khi luồn bàn tay vào mái tóc đen của nó để nghe tiếng cười khúc khích. Tôi nghe lòng mình dậy sóng.

Rời mắt khỏi gương mặt JiHye tôi dường như thấy mọi thứ đang sụp đổ dưới chân mình, tiếng JiHye lại vang lên

- Và con cũng không nghĩ rằng Yunho oppa sẽ gọi Jaejoong oppa là vợ.


Thật kỳ lạ. Câu nói này của JiHye khiến bác Jung nở một nụ cười đắc thắng và Yunho cười hài lòng. Tôi có thể hiểu nụ cười của bác Jung nhưng thật sự không thể hiểu nụ cười của Yunho.

Rồi tôi thấy Yunho đan những ngón tay mạnh mẽ của anh vào những ngón tay đang run lên của tôi. Rồi tôi nghe tiếng anh vọng giữa căn phòng

- Đúng thế, con không thể gọi Jaejoong là vợ được...


Những ký ức bất chợt ùa về trong tôi, rõ ràng hơn bao giờ hết, tôi ngẩng cao đầu, nhìn nụ cười của JiHye qua khóe mắt. Nụ cười thường ngày.

Cám ơn em, JiHye, oppa hiểu rồi.

Bác Jung, xin thứ lỗi, con không thể nhường bác phần thằng như khi chúng ta cùng chơi cờ nữa rồi.

Jung Yunho, Kim Jaejoong, thắng thua còn chưa rõ ràng thì không bao giờ bỏ cuộc.



Chap 3:JiHye


Aida ~ Thật là đau đầu quá đi. Có cần phải nghiêm trọng quá vậy không nhỉ. Appa chỉ làm ra vẻ quan trọng vậy thôi. Gì mà không chấp nhận chứ ? Gì mà “ước nguyện nhỏ nhoi” Thật ra chỉ là đứa con nít trong lòng người già đang trỗi dậy mà thôi.


Người ta nói không sai, “người già giống như con nít”, đã gào thét ầm cả nhà rồi còn mang cả mình và mẹ ra làm lý do để làm khổ hai oppa nữa. Nhìn Yunho oppa nắm chặt tay Jaejoong mà cảm động quá đi. JiHye này đâu phái là đứa không hiểu chuyện. Mình đã biết chuyện này từ lâu rồi, chỉ là không ngờ Yunho oppa dám cả gan nói thẳng toẹt ra thế này. Ông anh này không biết có còn đầu óc nữa không đây. Quả như lời Jaejoong oppa nói “con Gấu ngốc”, đã vậy thì để JiHye này ra tay vậy.


Sau hai câu nói mang sức công phá mạnh kia, mình nhìn thấy Jaejoong hyung run lên mà không nhịn được cười, phải cố gắng nhịn lại không thì hỏng mất chuyện, rốt cuộc lại thành cười nửa miệng. Kiểu này khéo Jaejoong oppa ghét mình mất. Aaaa~ oppa mà ghét mình thì lấy ai dạy mình làm bánh chứ ? Lấy ai xoa đầu mình đây ? Yunho oppa xoa đầu mạnh bạo lắm, Jaejoong oppa lúc nào cũng hiền từ và nhẹ nhàng hết. Yunho oppa chết tiệt, sao còn không nhận ra hả, muốn người ta tức chết ư ?

- Đúng thế, con không thể gọi Jaejoong là vợ được.

Mình nhìn thấy nụ cười trên môi Yunho oppa, cũng như gương mặt tắt ngấm nụ cười của appa, và cả ánh mắt sắc bén của Jaejoong oppa. Mình cười đáp lễ rồi chăm chú vào màn kịch. Sắp đến hồi gay cấn rồi.

- Bởi lẽ con yêu một người con trai mang tên Kim Jaejoong, không phải một người con gái. Vậy nên, con sẽ không thốt ra tiếng gọi “vợ” cũng như omma không thể gọi cậu ấy là “con dâu” hay JiHye sẽ không gọi cậu ấy là “chị dâu”


Aida~ appa tái mặt rồi kìa, ai bảo lấy con ra làm cớ chứ, bây giờ có nhìn con hoảng hốt cũng không làm được gì đâu. Ai bảo appa không chịu im lặng suy nghĩ như omma mà lại nổi hứng tranh cãi như con nít cơ chứ.

- Và con sẽ không chấp nhận nếu Yunho oppa có suy nghĩ rằng Jaejoong oppa là “vợ” Jaejoong hyung không phải một người con gái yếu đuối, hyung ấy là một người đàn ông mạnh mẽ.

Đế thêm một câu vào nào, mình muốn ăn bánh flan do Jaejoong oppa làm ~~~ Nụ cười của Jaejoong oppa bất chợt làm mình rơi vào dòng duy nghĩ, bỏ qua những câu lắp bắp của appa hay những câu nói đanh thép hùng hồn của Yunho oppa.


Mình vẫn còn nhớ trong một thời gian dài, mình đã đọc những fanfic về hai oppa. Ừ thì vẫn thường xuyên được nhìn những cảnh thân mật giữa hai người nhưng mình thật không thể tin fan của hai người có thể viết ra những câu chuyện lâm li bi đát như vậy. Hay đấy chứ ! Chỉ có điều, mình không thích những fic cứ coi Jaejoong oppa như một người con gái. Những hành động kiểu như rời xa Yunho oppa vì hạnh phúc của oppa, để Yunho oppa lấy một người con gái, làm tròn nghĩa vụ, mình quả quyết sẽ không bao giờ xảy ra. Jaejoong oppa sẽ luôn ở bên cạnh Yunho oppa. Chỉ ở bên nhau, hai người mới hạnh phúc. Cũng như Jaejoong oppa sẽ luôn tin tưởng vào Yunho oppa, không phải chỉ vì Yunho oppa thân mật với người con gái nào đó sẽ nổi cơn ghen hay quay lưng chạy trốn như một người con gái. Bởi vì Jaejoong hyung đủ mạnh mẽ để nhận lấy câu trả lời chính xác từ phía Yunho oppa, đủ tinh tế để nhận ra khi Yunho oppa có điều buồn bực để phải làm chuyện có lỗi với oppa.


Lại nhớ khi đọc những fanfic viết Jaejoong oppa có bầu, mình suýt chết sặc vì cười. Sao có thể nữ tính hóa tình cảm của hai người như thế chứ ? Con trai có bầu dễ vậy sao ? Nếu thế thì hai oppa đã không phải dằn vặt lâu đến như thế, Jaejoong oppa cũng không phải khóc trong những giấc ngủ ngắn buổi trưa mà mình vô tình bắt gặp. Những lúc đó, nhìn oppa mới yếu đuối làm sao, chỉ luôn miệng nói “Xin lỗi, xin lỗi, Yunho yah, em không thể cho anh một đứa con” hay khi Yunho lặng lẽ nhìn bức ảnh cả gia đình mà thì thầm những câu gì đó mà mình đoán là “Con xin lỗi” Nhưng nói gì thì nói, Jaejoong oppa luôn là một người đàn ông chân chính. Con người ai chẳng có lúc yếu đuối hay vấp ngã, và mình tin rằng, khi Yunho oppa yếu đuối sẽ có bờ vai rộng của Jaejoong làm chỗ dựa cho Yunho oppa, cũng như chỉ có Jaejoong oppa mới có thể lau đi những giọt nước mặt trên gương mặt của Yunho oppa.


Aaaa~ nhưng viết sao thì là chuyện của người ta, xem ra Jung JiHye mình quá tọc mạch rồi, mình làm gì có tư cách phán xét người ta chứ. Như những disclaimer đã nói không ai trong các oppa của họ, những con người trong truyện họ viết chỉ có tên là Jung Yunho, Kim Jaejoong hay Uknow, Hero... chứ không phải là hai con người đang ngồi ở đây, nắm lấy hạnh phúc của chính mình.

Mình dứt ra khỏi dòng suy nghĩ khi appa đang to tiếng bất chợt im lặng khi một giọng nói nhẹ nhàng cất lên

- Ta hiểu, Yunho, Jaejoong, các con phải suy nghĩ nhiều rồi

Yunho oppa, Jaejoong oppa, hai người thắng chắc rồi.

Dân gian có câu “hậu sinh khả úy”, nhìn nét mặt của appa kìa.



Chap 4: Yunho – con người may mắn


Tôi nhìn Jaejoong nước mắt ròng ròng ôm chầm lấy omma mà không kìm nổi một nụ cười mà JiHye với nói nhỏ vào tai tôi là “cười ngu”

Con cám ơn omma. Cám ơn omma đã sinh ra ra con, cám ơn omma đã ủng hộ con, cám ơn omma đã yêu thương Jaejoong như vậy. Coi kìa, omma đừng có khóc. Chỉ một mình Jaejoong đã đủ làm ướt vai bộ hanbok của omma rồi, omma mà khóc nữa thì làm sao đây. Bộ hanbok đẹp đến thế cơ mà~

Tôi bước lại trước mặt appa vẫn đang bàng hoàng vì lời nói của omma. Appa cũng đã chịu đả kích nhiều rồi, tôi cúi đầu trước mặt ông.
- Con xin lỗi appa. Câu này con và Jaejoong dù có lặp lại bao nhiêu lần vẫn không đủ với appa, nhưng con vẫn muốn nói. Và cuối cùng, con cảm ơn appa.


Trước đó JiHye đã chỉ cho tôi cách để trị căn bệnh “tự ái của người già” – đấy là nó nghĩ chứ tôi biết rằng omma hay appa cũng đã phải suy nghĩ, lo lắng về tôi và Jaejoong nhiều rồi. Tôi cho rằng biểu hiện của chúng tôi rõ ràng đến nỗi không ai trong nhà là không biết cả. Chẳng qua là appa đã không muốn tin nên cứ tảng lờ, còn omma đã chấp nhận nó một cách bình tĩnh để được suy nghĩ, nhưng trong lòng appa và omma câu trả lời đã hiện ra từ rất lâu rồi.


JiHye có thói quen là copy fanfic của chúng tôi vào word rồi offline, đọc, viết comment rồi mới online post những bài coment ấy. Khi đọc những dòng ngắn ngủi này tôi thương con bé biết bao. Đúng thế, tôi không yêu một Jaejoong đẹp lộng lẫy, không yêu Jaejoong vì bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp thiên thần của cậu ngay từ lần đầu gặp mặt, cũng không phải vì cậu hiền lành cam chịu. Người tôi yêu là một Jaejoong với gương mặt đầy đủ nét nam tính (dù có đôi khi cậu làm những vẻ mặt dễ thương khiến tôi không sao cưỡng lại được mà hôn vào má một cái), tôi yêu một Jaejoong luôn thẳng thắn khi có chuyện không vừa lòng, và một Jaejoong “không hiền đâu” – theo lời nhận xét của Changmin, YooChun, JunSu. Không phải ai cũng có thể có đứa em gái dễ thương mà lại hiểu chuyện thế này.

Và tôi quyết định đưa Jaejoong về ra mắt, bởi tôi biết, chúng tôi có cơ hội.


~.~.~.~.~.~


Jung Yuho tôi là một người hạnh phúc.

Tôi có một gia đình luôn yêu thương tôi. Dù appa có hơi cố chấp và con nít nhưng appa và omma đã chấp nhận tôi và Jaejoong, để chúng tôi có những ngày tháng thật đẹp bên nhau, không suy nghĩ đến những rào cản từ hai bên. Tôi có đứa em gái dù đôi khi vô lo nhưng thật ra lại có suy nghĩ rất sâu sắc.

Và cuối cùng, tôi có cậu, Kim Jaejoong.

Kim Jaejoong, cậu là của tớ, được chứ ? Tôi ôm lấy cậu thì thầm, dụi mặt vào mái tóc đen mềm của cậu, bởi tôi biết câu trả lời luôn là “Mãi mãi, Yunho yah”


----End-----
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Jichou
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 12
Won : 18
Thanks : 4
Age : 58
Medal :


Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]Thắng và thua   Sun May 23, 2010 1:34 pm

;___; bạn Yuki, mình vừa thấy dáng bạn thấp thoáng trên SB thì lại thấy bạn ở đây. Hãy vác mọi tiềm tàng của bạn mà làm giàu cái rums lày. Vì mình là mình bị yêu nó, nó có cái SB to.

Giang hồ đồn ác là bạn rất dữ, rất đáng sợ, nên mình ứ dám lảm nhảm nữa.

Đây không phải lần đầu đọc fic bạn, mà cái fic này mình cũng đọc đến mấy lần rồi. Vẫn như thế, rất yêu cả khung cảnh đó, thích cái sự mạnh mẽ không cô lập. Bỗng nhiên, từ ngày đầu tiên đọc, vẫn mong có một ngày thật sự diễn ra như thế.

Mình là mình ứ biết tâm tình đâu =.= mình cũng ứ biết comm fic, mình vào để nói bạn là mình thấy bạn, mình thích nó. Thích fic bạn. Vậy thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoangvy
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 7
Won : 7
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]Thắng và thua   Sun Jun 13, 2010 3:53 pm

Đây là commen đầu tiên của mình ở forum này.
Mình đã đọc fic này rồi, nhưng khi vào đây thấy nó mình vẫn muốn đọc lại. Vì nó hay và thực tế.
Mình cũng luôn ước sao một ngày nào đó nó trở thành sự thật, tuy sẽ khó khăn và bị cản trở rất nhiều, nhưng với tình yêu của hai người, sẽ vượt qua được thôi mà. Vì họ là Uknow và Hero mà đúng ko.
Mình luôn tin tưởng họ, YunJae is no one
Cảm ơn bạn đã viết fic này, mình thật sự rất thích nó.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
o0o_SA_o0o
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae
Tổng số bài gửi : 6
Won : 5
Thanks : 0
Age : 20
Đến từ Đến từ : Những cơn ác mộng của tất cả mọi người ^^

Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]Thắng và thua   Mon Jun 06, 2011 3:32 pm

mình thích fic này lắm nó thể hiện gần như là hoản toàn bản chất thật sự của yunho và jaejoong nhưng nó lại có vẻ wá thậ nên mình cũng có hoi .. nói sao mình cũng ko bík nữa thui nói chung thak fic hay lắm ^^ :hyeu:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [PG-13]Thắng và thua   Today at 3:38 pm

Về Đầu Trang Go down
 

[PG-13]Thắng và thua

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >† :: ~ Short Fic ~-