[K] Mommy......I'm here!!!
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [K] Mommy......I'm here!!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: [K] Mommy......I'm here!!!   Thu Jun 03, 2010 5:34 pm

Fic đã có sự đồng ý của tác giả Smile

Spoiler:
 


Mommy......I'm here!!!



SunieKun & mr.poon ( cố vấn nội dung )|Pink|Yoosu,Yunjae,Minnie




Không biết có mẹ thì như thế nào nhỉ? Su vẫn nói mẹ của Ihwan ở xa lắm! nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo và ủng hộ Ihwan. Cô giáo dạy: mẹ là người đẹp nhất, dịu dàng nhất, và luôn thương yêu, chăm sóc chúng ta nhiều nhất. Dù mẹ không ở đây nhưng chỉ cần có Su là đủ rồi. Su giống như là mommy của Ihwan vậy đó.


Chap 1




_Bố ơi sao mẹ lại khóc vậy bố?

[.......]

_Con thấy mẹ cứ khóc mãi.

[......]

_Mà em đâu rồi bố?

_Con đi ra ngoài! MAU!



Ông đẩy nó ra ngoài và nhanh chóng đóng sập cửa lại......

Nó chạy về phòng ,ôm ghì lấy Teddy mà khóc nức nở..... sao bố lại cứ luôn như vậy chứ......




_Này! Này! Dậy đi Chun! Dậy!

_ Uh~....Gì...?

Chun lười biếng đáp lại trước sự quấy rầy quá mức của thằng bạn.

_Ông không thể ngồi chơi trong im lặng được ah?

_MO? ..........Yaah! muốn chết hả? Ông gọi tôi sang rồi lăn ra ngủ như con heo thế này ah?

Nhân tiện Ho không quên lấy chân đạp đạp thằng bạn đang ngủ lăn quay kia vài phát cho bõ tức.

_Kệ tôi! ông xê ra chỗ khác coi!

_ Đừng hòng! Trả PS3 đây ! Trả xong đây biến luôn, không phải đuổi.

_Mơ đi!

_ Con Heo này! Dậy ngay không thì bảo!

Lay lay…. Đạp đạp… đá đá…. Không tác dụng…..(=.=!)



_Chun ah~! đậy đi con_ Mẹ nó mở cửa ngó đầu vào nói nhỏ_ Jae nó đến kìa!
………………

…….

……………

…..…



Giống y như kiểu "chạy nạn boom nguyên tử", nó bật dậy và lao vào nhà tắm với tốc độ còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

Jae của nó đang đợi ở dưới phòng khách, làm nó cứ cuống hết cả lên. Còn thằng bạn thì chỉ biết ngồi nhìn, lắc đầu lẩm bẩm

"Asih....thế là thằng Chun ngốc này coi Jae hơn cả mình rồi. Đúng là đồ con heo mà!"



Chun phóng như bay xuống dưới nhà

_Jae ah ! cậu đến lâu chưa?

_Được một lúc.... Jae cười toe toét.

Ôi......Sao trên đời lại có người dễ thương thế chứ! Dáng người nhỏ nhắn, trăng trắng, đôi môi nhỏ xinh xinh và cả cặp mắt to tròn đen láy luôn nhìn nó đầy " Trìu mến " .Đấy là nó nghĩ thế thôi chứ Ho thì bảo : " Jae nó nhìn con chó gần nhà tôi cũng " trìu mến " thế mà"……

Nó nhớ lần đầu gặp Jae, người đầu tiên trong lớp trừ Yunho nói chuyện với thằng nhóc mới chuyển đến lầm lì, ít nói như nó chính là Jae.

Nó cứ nhớ mãi cái nụ cười thiên thần khi ấy, nụ cười rực rỡ như lấn át tất cả những cái gì không thể rực rỡ hơn nó. Thế mà thằng Ho ngốc lại bảo: " Cái miệng Jae lúc nào chả toe toét, hôm trước thấy nó ngã xong miệng nó vẫn cười trông y như ngố ý ". Có mà cái mặt thằng Ho ngố ý! Mặt nhìn y như con gấu! Đồ con gấu! Lần sau thấy Jae ngã mà còn kể hào hứng thế thì mình nhất định trấn triệt để cái PS3 của nó cho coi !

Aish..... Nói chung, đối với một thằng như nó thì Jae đúng là một thiên thần!

Nhưng nó cũng phải công nhận một điều....Jae....



_Bảo là đến từ 8h cơ mà, sao 9h rồi mới tới thế??_ Thằng Ho tham ăn vừa nói vừa lục lọi cái túi snack Jae vừa mang đến. Đúng là cái thằng chả biết lich sự gì hết. Thảm nào đến bây giờ vẫn chẳng có đứa nào đến rước nó đi.

_Uhm.... Tớ định đi xe đạp đến, nhưng mà xe bị xịt lốp rồi, mẹ thì không có ở nhà, bỏ ra 2k sửa xe thì thấy phí phí nên tớ định đi xe bus. Nhưng đi xe bus thì lại mất 3k lận, với cả tiền đấy mua được snack nữa.......Nên tớ quyết định đi bộ...hehe.

Chun rú lên :

_Sao không gọi để tớ đến đón, đi bộ làm gì cho khổ r....

Bang!

_ Con heo này! ông còn ngủ trương thây, trương xác ra ý, tôi gọi khản cổ mà có dậy được khối đấy. Đòi đi đón ai nữa!

_Tôi thế bao giờ? Muốn chết hả?

_Oh láo nhở! hôm nay lại dám bật cơ đấy!_Ho gấu xông vào túm lấy thằng bạn, hai thằng " khoác vai " nhau để nêu cao khẩu hiệu "tình bạn vĩ đại ". Chun cũng chả vừa, đạp cho Ho một phát "thân thương" không kém phần long trọng...... và thế là diễn ra " Chiến tranh nhà Chun " lần thứ N....

Bốp

...

Binh

...

Ùynh

...

Rầm

...

_Thôi xin can hai người! Thế không có ai muốn đi xem flim nữa hả???

..........................................................



_Ở yên đó, tớ đi mua vé!_ Jae cười cười nói.

_ Để tớ đi cho!

_ Thôi, hai người ở đây mà làm hoà với nhau đi _ Jae cười gian một cái rồi chạy thẳng.

Hai thằng bạn rơi vào trạng thái " câm nín tập thể ". Được 30s Ho quay lưng đi thẳng, Chun gọi với lại đầy nghi ngờ:

_ Này! Đi đâu đấy? không xem flim ah?

_WC! Giờ ông cũng quản lý luôn chuyện này nữa hả?

_Xì!

Hai thằng bắn cho nhau cái lườm thân thiện rồi quay mặt đi luôn.

_Cái thằng ngốc này!_ Chun lẩm bẩm.

................................................

_Woaaa~ Su ơi! Mặt anh này nhìn giống con Bun gần nhà mình ghê!_ Có tiếng nói nho nhỏ phát ra từ phía dưới.

Chun từ từ đưa cặp mắt vẫn còn nguyên tia nhìn vừa nãy với thằng bạn xuống. Một thằng nhóc cỡ 6 tuổi,bé một mẩu rất mũm mĩm. Thằng nhóc mặc một cái áo phông có sọc ngang màu cầu vồng , cùng với cái quần short bé tí hon đang toe toét chỉ tay về phía nó.



_Gì nhóc??_Nó gằn giọng.

Thằng nhóc như không để ý đến thái độ của nó, ngó nghiêng 1 lúc rồi hốt hoảng la toáng lên:

_Áh~ ! Su đâu ? Su đâu rồi??

_Su siếc gì? Bun biếc gì? Nhóc con ở đâu chui ra thế hả??_ Chun cúi xuống nhéo nhẹ vào cái má phúng phính của thằng nhóc.

Bất chợt nó ré lên:

_Oa~! oa oa oaaaaaa....S..u....Su đâu....hức hức…Su…..huuu oa~

Chun thất sắc nhìn thằng nhóc người thì nhỏ mà cái miệng thì như loa phóng thanh phường, mặt nó mếu máo mà chả ra tí nước mắt nào cả.

_"Aish..........sao trẻ con bây giờ ăn vạ giỏi thế không biết?"

Chun ái ngại nhìn mọi người xung quanh, ai cũng chú ý đến nó như thể nó giống tên bắt cóc trẻ con hay cái gì xấu xa đại loại như vậy....! Thế là nó đành phải miễn cưỡng dỗ thằng nhỏ:

_Thôi nào nhóc! Có nín ngay không? …(mất kiên nhẫn nó nạt luôn thắng nhỏ)……NÍN!

_Á ..oa oa oaaaaa.....~! Su ơi.........! Bun hư! Bun bắt nạt Inhwan ! huhu .........

Lần này thì thằng nhóc khóc thật, và Chun cũng sợ thật. Nó lùi lại mấy bước, tính để mặc cho thằng bé ở đấy. Sống chết thế nào thì cũng mặc, không thể đứng trơ mặt ra nhìn một thằng nhóc đang ăn vạ chỉ vì cái lý do chả liên quan gì đến nó.

Nhưng ông trời chả có lòng thương người gì cả, trước khi nó định chuồn thì từ đâu một cái kẹo bông đáp thẳng ngay mặt nó. Còn chưa kịp hoàn hồn, đã lại có một cái tiếng the thé như muốn xuyên thủng màng nhĩ , được khuyến mãi tặng kèm theo cái kẹo kia.

_YAH~ ! Cậu đang làm gì thằng bé thế hả?

Thì ra là một thằng nhóc khác ( àh àh! Chính xác hơn là một thằng nhóc lớn, mặt cũng phúng phính không kém nhóc con kia và mặc một bộ đồng phục cấp 3 ) . Thằng nhóc lớn hùng hổ tiến gần đến nó. Thằng nhóc ấy kéo thằng nhóc nhỏ ra xa khỏi cậu rồi nhẹ nhàng nói:

_Ngoan nào~ Su đây! Con đi đâu đấy? làm Su tìm mãi.

Sao mà cái giọng thay đổi nhanh thế chứ? Lúc nãy còn gào lên với mình, giờ thì đã hạ ngay được rồi. Mà nghe nhẹ nhàng cứ như là thiên thần ý nhỉ?

.......

….



Khô... không phải..khoan đã~! chỉ có Jae là thiên thần thôi!..mình nghĩ cái quái gì thế… á~… - Chun đang đấu tranh tư tưởng thì....

_Bun quát con ?_ Thằng nhóc lớn chỉ tay về phía Chun ngạc nhiên hỏi.

_GÌ ?_ Chun hoảng hốt.

_Bun ?_ Thằng nhóc lớn nhìn thằng nhóc nhỏ một cách khó hiểu, rồi ném cho Chun một cái lườm đầy tức giận và bắt đầu một tràng những câu hỏi dồn dập khiến nó không kịp phản ứng:

_Cậu là ai HẢ?

[......]

Cậu đã làm gì thằng bé?

[.....]

Cậu là người lớn mà bắt nạt trẻ con THẾ HẢ?

[.....]



Cứ mỗi một câu hỏi thì thằng nhóc ấy lại dồn nó lùi về phía sau, làm nó cuống. Chưa biết phải giải thích thế nào thì nhóc con kia lại khóc rống lên.

......



Á trời ơi...!! khóc gì mà khóc chứ! Mình có làm gì đâu. Mà không biết ở đâu lại tòi ra cái tên Bun nữa... Chết mất thôi!!- Nó nhìn hai thằng nhóc, một lớn một nhỏ mà chỉ muốn đạp ngay cho mỗi đứa một phát, để trả sự bình yên về với cái lỗ tai thân thương.

Khóc lóc ăn vạ được một lúc…….~

_Su ah~........!_ Thằng nhóc nhỏ giật giật áo "Su" của nó, nói với cái giọng nũng nịu thấy ghét_ Con muốn ăn kem~...._Thắng nhỏ chớp chớp cặp mắt to còn đang rơm rớm của nó vòi vĩnh.

_Rồi ! Su đi mua cho con, ngoan nha~!

Thằng nhóc cúi xuống nhẹ nhàng xoa đầu thằng nhỏ, rồi bất chợt giơ một nắm đấm lên trừng mắt doạ cậu.

Đoạn, nó dắt cái "cục vải di động" nhiều màu ấy đi thẳng. Thằng nhóc nhỏ kia khi đi vẫn còn ngoái đầu lại nhìn cậu, thè lưỡi, trợn mắt trêu tức.
................

.........

.............

......

.....



_YAAAAaaaaaaaaaaaaaaaa~!!! Tức chết mất! ngày quái gì mà hãm thế không biết........~!



.............................................................



_Sao cái mặt ông nhìn kinh quá vậy??

_Gì ?_ Chun cáu kỉnh quay lại xem đứa nào dám cả gan chọc ngoáy đúng lúc nó đang tức.

Thằng bạn chí cốt xuất hiện trong phòng nó với một nụ cười nham nhở "đóng mác con gấu đần". Nhìn ngu không thể tả.

End chap 1.


A/N: Fic này tặng cho Gô hâm, tao biết mày thích Sad nhưng tao lại không giỏi viết sad ^^. Đáng ra truyện này là vẽ để tặng mày nhưng lại không còn cơ hội thực hiện nữa. Nên tao chuyển nó thành fic. Mong mày sẽ thích [ Happy birth day! Dù hơi muộn o^^o ]
Sau cái short fic đầu tay không được hay cho lắm, em quyết định thử viết long fic. Em biết em viết chán nhưng mong mọi người đọc và com góp ý cho em. Thanks all.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:22 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Sat Jun 05, 2010 10:20 am

Chap 2




.......flash back....[Sữa - Bầu trời sao]





Nó ngồi lặng lẽ nhìn vào không trung...... Ánh mắt buồn bã - cái ánh mắt dường như không phải để dành cho một đứa trẻ chỉ mới học cấp 2.

Thỉnh thoảng nó lại khẽ cử động và ghì chặt lấy con gấu Teddy hơn..........

Mẹ nó cũng không nói gì, chỉ ăn một cách im lặng. Đã gần một năm rồi, từ ngày đứa em nhỏ của nó bị bắt cóc.......mẹ nó khóc nhiều lắm.....bố cũng ít về nhà.....Căn nhà đã vắng vẻ nay lại càng ảm đạm hơn.

_Mẹ ah! đây chẳng phải là bộ phim mẹ rất thích sao?

[…..]

Mẹ nó im lặng một cách kỳ lạ.... Đến cả việc đặt thìa xuống đĩa cũng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào cả.

_Mẹ ah! Nhà hết sữa rồi, hôm qua con vừa xem..... con muốn uống sữa... mẹ ah!

[….]

Vẫn là sự im lặng thay cho câu trả lời.

_Con thích uống sữa mà hôm nọ mẹ mua ấy! Nó ngon lắm mẹ ah..... Lần sau mẹ cứ mua nữa nhé.... Vị dâu mẹ nhé.

[.......]

_Nếu có vị đào cũng được.... Con cũng thích lắm.....

[......]

_Mẹ... ah..!

Giọng nó nín lại. Đôi mắt buồn thẳm của nó nhìn người phụ nữ gầy guộc một cách vô vọng..... Nó không nói nữa, im lặng ngồi dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại để cố làm cho đầu óc thư thái hơn một chút. Gần đây mẹ nó vẫn ít nói như vậy, nhưng mỗi tối nó lại thấy mẹ nó lén lút thức đêm để làm một cái gì đó...... Nó thiếp đi lúc nào không biết và trong mơ, nó cảm thấy có một bàn tay rất ấm áp đang dịu dàng xoa đầu nó.

Đêm đó nó ngủ ngon lành mà không hề mơ thấy ác mộng.

_Con yêu ~! Chun ah. Dậy đi con!

Nó giật mình tỉnh dậy, mẹ nó đang nhìn nó.... ánh mắt buồn nhưng dường như có cái gì đó le lói ánh lên trong đôi mắt ấy......

_Con uống sữa không? Hôm nay con phải đến trường mà. Nhanh lên kẻo trễ học đấy.

Mẹ nó đứng dậy khỏi bàn ăn.

_Con còi như vậy, phải uống nhiều sữa vào mới cao được.

Mở tủ lạnh, mẹ nó lấy ra một hộp sữa đào và rót đầy vào cái cốc ưa thích của nó.

_ Con uống đi rồi hãy đi học nhé!_ Mẹ nó cười_Thôi chết! mẹ muộn làm rồi. Mẹ phải đi đây. Hôm nay con học xong thì về nhà luôn nhé! mẹ có chuyện muốn nói.

Nó vẫn đứng chết chân nhìn mẹ nó..... Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.... Đầu nó quay mòng mòng..... Nước mắt nó lại như sắp trào ra. Nó vẫn tiếp tục nhìn mẹ cho đến khi cánh cửa đóng sập lại..... Mẹ nó đi.

Nhìn cốc sữa sóng sánh đặt trên mặt bàn.... Nó khóc nấc lên. Vớ lấy cái balo và lao ra khỏi nhà.

Không đến trường.... Hôm nay nó bùng học. Trèo lên quả đồi cao nhất của công viên, ngắm nhìn mọi thứ ở phía dưới. Thành phố ngập tràn trong ánh nắng ban mai, mọi thứ cứ sang sáng, lấp lánh dưới thứ ánh sáng dịu nhẹ đang len lỏi qua những đám mây, và hoà vào bóng lá.

Nó giơ tay ra để cảm nhận cái ấm áp từ nắng, bất chợt nó nhớ đến đôi bàn tay mẹ nó.... cũng ấm áp như vậy. Nhưng lại mang một mùi hương dịu dàng của mẹ chứ không phải mùi nắng sớm.

_Con yêu~! con lại trốn học rồi?

Nó giật mình nhìn xuống dưới.

_Con trốn bao nhiêu lần rồi con biết không? Mẹ đến trường nhưng không thấy con. Mẹ biết là con ở đây mà….

…..



.......Mẹ biết thời gian qua đã bắt con phải chịu nhiều thiệt thòi.... Mẹ sai rồi..... Mẹ đã nghĩ rất nhiều và mẹ quyết định mình không thể cứ buồn bã và trốn tránh như thế mãi. Bố mẹ sẽ cố hết sức để tìm em con, mẹ phải mạnh mẽ hơn nữa. Vì thế mẹ rất cần con ở bên mẹ. Được không con?

_Mẹ ah~! sao mẹ không mua sữa dâu mà lại mua sữa đào thế?

_Nào về thôi con..... về với mẹ nhé!_Mẹ nó cười và nắm lấy tay nó.

Cô giáo con nói với mẹ rất nhiều về con, cô lo cho sức học của con lắm! con phải cố gắng nhiều đấy.

_Mẹ ah! con sẽ không lén đổ sữa đi nữa đâu mà...... mẹ!

_ Nếu con ngoan thì hè tới cả nhà mình sẽ đi chơi xa một chút, con thích không?

_Con....

Nó khóc..... Nước mắt giàn giụa.... cổ họng nó như tắc nghẹn lại, không nói được thành tiếng. Mọi nỗi buồn mà nó kìm nén bấy lâu giờ đang tuôn ra và lăn tròn trên má nó.

_Về nào con_ Mẹ nó cười dịu dàng xoa đầu nó, còn nó chỉ biết khóc và lẽo đẽo đi đằng sau mẹ.

..................




_ Thật sao?

_ Thật đấy mẹ! nó to ơi là to, lại còn rất sáng nữa! ( chắc là Cassiopeia òi )

_ Oh, thế sao con lại thích các vì sao vậy?

_ Uhm...Bởi vì mỗi một ngôi sao đều mang đến một điều ước tốt lành, và nó còn rất đẹp nữa!

_ Mẹ thấy con suốt ngày chỉ vẽ một bức tranh đen xì, có mấy chấm trắng... Chả đẹp gì cả._mẹ nó cười cười trêu nó.

_ Đó là bầu trời sao đấy mẹ....._ Nó phụng phịu, bĩu môi.

_ Nhìn này..!_ Bất ngờ mẹ nó giơ một chiếc gối vải ra..._ Đây cũng là bầu trời sao! Nhưng con có thấy nó hơn đứt bầu trời của con không nào?

Nó ngạc nhiên nhìn cái gối trên tay mẹ nó. Cái gối màu tím nhưng có một bức tranh thêu ở phía trước. Một bầu trời tím đầy các ngôi sao xinh xinh màu vàng nhạt, ở góc còn có những đám mây rất ngộ nghĩnh nữa. Nó chợt nhớ ra có những đêm mẹ nó thức trắng, thì ra mẹ nó đã dồn hết tất cả tình yêu để thêu cho nó bầu trời sao này.

_ Của con ah? cho con ạ?_ Nó cuống quýt hỏi.

_ Uh!_ Mẹ nó mỉm cười trước sự vui sướng của nó._ Nhưng con phải uống một cốc sữa đi đã....

.......end flash back............

--------------------------------------------------------------------

_Làm gì mà ngồi đần mặt ra thế! hôm nay xem flim ko vui à?- vẫn cái nụ cười nham nhở, kon gấu vỗ vai nó đầy ẩn ý.

.......

_SAO? làm cái gì mà lườm ghê thế! mắt sắp rớt ra rồi đấy!!!

_Yaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa~~~!! Cái WC chết tiệt của ông nó nằm ở châu lục nào thế hả??? Giờ mới vác xác về, hại tôi ngồi xem flim mà như đi khấn chùa đầu năm luôn!! Đã thế lúc về còn gặp phải 2 thằng nhóc quái dị nữa chứ. Quê muốn chết!! Ối mẹ ơi~~~~!

Chun bắn liền 1 tràng thẳng vào mặt Ho, không thèm lấy hơi(=.=!) Khiến cái mặt con gấu chuyển dần từ trạng thái fởn, trở về cái vẻ đần độn vốn có của nó.

Lấy bình tĩnh sau cú shock âm thanh, con gấu bắt đầu phản công.

_ CÁI QUÁI GÌ THẾ? không phải là ông muốn đi chơi riêng với Jae à?? Tôi tạo cơ hội cho như thế không cảm ơn thì thôi lại còn quát người ta!!!!! Đàn ông gì kém thế!! có cơ hội không làm tới luôn đi còn ngồi đần ra đấy như "ĐI KHẤN CHÙA" nữa! trách ai~! Hả? Hả? Hả?

Bị nói trúng tim đen, mặt nó bắt đầu xị xuống, dài thượt như cái bánh bao ế!

Thấy thái độ của thằng bạn không như mọi khi, con gấu hơi lo ngừng chiến quay ra gạn hỏi:

*chọc chọc*_Này ..này… thế lúc về gặp phải 2 thằng nhóc quái lắm ah??? Sao không dạy cho nó 1 bài học? Nhóc con mà cũng phải sợ!

_Asih~~~*nhìn trân chối*_ Tôi chưa bị nó dạy là đã may lắm rồi, còn dạy nó nữa ah???_Chun thở dài đáp.

_Mo?............Con gấu béo mắt chữ A mồm chữ O, lăn từ trên ghế xuống đất ôm bụng cười sằng sặc._ Không ngờ Chunnie của chúng ta mà cũng có ngày này......HAHAHAHA.....Sợ 2 thằng nhóc...con…...HOHOHOHO.....

_Cười đủ chưa?? MUỐN CHẾT HẢ???

Nhìn mặt thằng trên ghế tối xầm lại như bị trúng gió độc.....Con gấu mới ngừng cười, lồm cồm bò lại lên ghế và bắt đầu ỳ èo hỏi với cái miệng cố kìm nén, để nó không ngoác ra đến tận mang tai.

_OK! Không cười nữa… thế mọi chuyện là sao? Kể nghe coi.

_Asih.....Thôi được rồi....Là thế này.....Bla bla.. bla....

........

............

.......

_AHAHAHAHAHAHA..............!! một vật thể lạ lại rơi cái rầm xuống sàn và bắt đầu lăn lộn hết công suất.

Lần này nó chán chả thèm tức nữa. Hậm hực quay mặt vào tường.....hành hạ cái gối (=.=!)

---------------------------------------

Cuối cùng, sau một hồi lau sàn nhà không công, con gầu đần mới chịu ra về. Chun nằm dài trên giường và cố nhắm mắt để ngủ. Nhưng không hiểu sao hình ảnh về hai thằng nhóc lúc chiều cứ hiện lên trong đầu nó. Cảm giác khi gặp thằng nhỏ Inhwan ấy có cái gì đó vô cùng thân quen, tuy rằng nó có hơi kì quái. Và Chun cũng vô cùng thắc mắc tại sao một thằng học sinh mặt mũi thơ ngây, chỉ cỡ tuổi nó lại có thể có con lớn đến vậy.

_Ashi………Mày bị sao thế? Cần gì quan tâm đến chuyện người ta…..Không gặp lại hai thằng nhóc ấy là đã hạnh phúc lắm rồi. Ngủ thôi ! Ngày mai sẽ là một ngày quan trọng đây!

Nghĩ đến đây mọi suy nghĩ lúc trước dường như bay biến, chỉ còn lại sự hồi hộp và lo lắng. Nhắm mắt để chìm vào giấc ngủ, bất giác nó tự mỉm cười.

_Không biết Jae có nhận lời mình không nhỉ….?



End chap 2



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:23 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
junichiro_nanami
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 32
Won : 51
Thanks : 17
Age : 24
Đến từ Đến từ : Gia đình Cá Heo
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Sun Jun 06, 2010 12:21 pm

Cảm ơn Au vì đã viết một câu chuyện dệ thương như vậy

Cảm ơn Nast vì đã share fic đáng yêu này.

Tớ bị ấn tượng với từ cục bông...phải nói là cực thích cách miêu tả như thế Smile

Tớ thường ít khi com fic vì tớ thật sự không biết như thế nào thì gọi là com Smile cơ mà fic này tớ không thể không com được.

Chỉ mới 2 chap nhưng tớ bị thu hút bởi fic Smile. Có lẽ vì cách viết fic hay có lẽ là vì hòan cảnh của nhân vật.

Cơ mà sao ấy lại để Su có con sớm thế nhỉ...T.T tớ bị tò mò xem ai là seme của Su, cơ mà có cp soulmate ở đây nữa àh?

Xem ra chưa có cái gì là cái gì cả....chưa cp nào hình thành mà Su đã có baby rồi T.T.

TỚ BỊ TÒ MÒ. ĐỀ NGHỊ ÔNG XÃ NHANH CHÓNG POST CHAP MỚI ĐI...

Tớ đang bị bấn lọan nên com không bình thường...ấy thông cảm nha!

Chờ chap 3 để com tiếp, dừng đúng lúc thật ấy.

Cầu cho Jae đừng thích Chun mà sang thích Ho ấy. Tớ không muốn Su phải cực khổ mới có được tình cảm của Chun Smile
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Fri Jun 11, 2010 11:08 pm

Chap 3



Những cơn gió mát của buổi sáng hè nhè nhẹ luồn qua tấm rèm màu tím nhạt, mang một mùi hương trong mát lan toả khắp căn phòng. Chun tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày mà không cần mẹ phải gọi dậy. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, nó đứng trước gương để chỉnh chang lại ngoại hình của mình. Xoay qua, xoay lại vài vòng, vuốt vuốt lại tóc cho gọn một hồi…hồi 2…thêm lần nữa……(=.=!)

_Chun ah~! Con dậy chưa ?

_Dạ rồi mẹ ah.

_Nhanh lên rồi xuống ăn sáng kẻo trễ học đó con.

_Con xuống ngay~!

Ngắm lại lần cuối, tự thấy đã ổn, nó vui vẻ bước xuống bếp thưởng thức bữa sáng mà mẹ nó đã chuẩn bị cho nó.

Giải quyết bữa sáng một cách nhanh chóng, nó vớ lấy cặp sách và phóng vội ra cửa để kịp giờ trực nhật.

_Thưa mẹ con đi học!

Mẹ nó mỉm cười vẫy tay

_ Đi học vui nhé con.



Rảo bước tới trường, tự nhiên nó thấy con đường hàng ngày vẫn đi đột nhiên dài lạ lùng. Nhưng cảnh vật hôm nay sao cái gì cũng dễ thuơng hết cả. Trời xanh mây trắng, cái nóng nực trong những ngày hè dường như đã bị những làn gió tinh nghịch kéo đi chơi mất rồi. Ông Kang bình thường hay cằn nhằn lũ nhóc buổi sáng đi học làm ồn không để cho ai ngủ, giờ đang đứng ngáp ở cổng đợi xem có đứa nào nhí nhố để còn nạt, trông cũng dễ thương hơn mọi hôm. Cô Kim hay dậy sớm quét cổng và luôn mỉn cười thật hiền với mọi người, chúc họ một ngày tốt lành thì vẫn luôn dễ thương như thế. Ngay đến con chó trên đường, con chim đang bay, con kiến đang bò, con……. Tất cả mọi thứ trong mắt nó giờ đây đều đẹp vô điều kiện. Bởi với nó, hôm nay là một ngày rất quan trọng. Nó sẽ bày tỏ với người mà nó rất thích.



…...flash back…….

_Các em! Lớp ta vừa có thêm một bạn mới chuyển đến. Do gia đình bạn gặp trục trặc khi chuyển từ Chungnam tới đây nên vào lớp muộn hơn mọi người một chút. Chúng ta hãy cùng nhau giúp đỡ bạn nha._ Cô giáo vui vẻ giới thiệu tôi với cả lớp.

_ Xin chào! Tớ là Park YooChun. Mong các bạn giúp đỡ_Vào lớp trong khi mọi người đã quen nhau cả, khiến tôi không khỏi thấy lạc lõng và có chút ngại khi nói chuyện. Vì thế khi cô vừa chỉ cho tôi vị trí ngồi, tôi liền im lặng mà đi về chỗ của mình. Tôi cũng thuộc dạng cao ráo nên được xếp ngồi ở cuối lớp. Bên cạnh tôi là một nam sinh cũng cao cỡ tôi đang nằm bò ra bàn một cách mệt mỏi.

_Jung Yunho! Vào tiết rồi đó, em còn định uể oải đến bao giờ hả? Nghiêm túc một chút không tôi cho em ra ngoài đứng phạt đó!_ cô giáo nói lớn khiến mọi người đều quay lại nhìn cậu học sinh bên cạnh tôi.

_Dạ, em dậy ngay đây thưa cô._ Cậu ta nói rồi lại lẩm bẩm_ Mệt thì ngủ chứ làm gì mà dữ thế. Miễn kết quả học vẫn cao thì được chứ gì, xì.

Như chợt nhận ra sự có mặt của một người mới đang ngồi bên cạnh, cậu ta quay sang tôi tự giới thiệu:

_Chào! Ông mới chuyển đến phải không? Xin lỗi lúc nãy tôi ngủ nên không chú ý._ Cậu ta cười nhăn nhở rồi lại nói tiếp_ Vừa nãy ông cũng nghe cô quát rồi đấy, tôi tên Jung Yunho, từ nay sẽ ngồi cùng bàn này với ông.

_Uh, tôi tên Park YooChun, vừa từ Chungnam chuyển tới, từ nay sẽ ngồi đây cùng ông_ Tôi cũng cười đáp lại cậu ta. Tự nhiên cảm thấy không khí trong lớp trở nên khá hơn rồi, tôi đã quen được bạn mới.

_Yunho, YooChun! Không được nói chuyện riêng trong giờ. Muốn giới thiệu, làm quen gì thì đợi đến giờ nghỉ đi. Bây giờ tập trung học cho tôi!

Cô nói xong thì cả lớp cười ầm lên, làm tôi ngượng đến mức không thể nói nổi gì cả. Nhưng tên ngốc bên cạnh thì lại lớn tiếng cãi để chữa ngượng :

_ Cười cái gì? Giới thiệu xong rồi, học đi.

…..

…….



Reng.. reng…

Cuối cùng thì giờ nghỉ cũng tới, từng nhóm học sinh lũ lượt kéo nhau đi tới nhà ăn, một vài đứa con gái nán lại tán dóc, Yunho và tôi đang thu dọn sách vở thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

_Xin chào, cậu là YooChun phải không? Tớ là lớp trưởng, Kim JaeJoong, cậu có thể gọi là Jae cũng được. Rất vui được biết cậu, nếu cậu cần gì có thể nói với tớ, tớ sẽ giúp hết sức có thể.

Và cậu ấy mỉm cười. Không hiểu tại sao mọi thứ trước mắt tôi trở nên tối hơn bình thường, trừ chỗ cậu ấy. Quả thật là lớp trưởng này không những đẹp mà còn rất dịu dàng nữa. Có thể nói nụ cười ấy đã lấn át tất cả mọi thứ không thể sáng chói hơn nó.

Đang trong trạng thái tâm hồn đờ đẫn và mắt thì cứ nhìn chòng chọc vào nghười đối diện, chợt có một bàn tay huơ huơ trước mặt như để kéo tôi về thực tại.

_YooChun ya! Cậu không sao chứ? Có phải tớ nói gì sai không?_ Jae lo lắng hỏi.

_Khô.. không phải đâu! Tự nhiên tớ phân tâm thôi. Xin lỗi cậu, tớ là Yoochun, rất vui được làm quen, sẽ còn làm phiền câu nhiều đấy lớp trưởng._ Tôi vội vàng giải thích và cười đáp lại cậu ấy mong sẽ lấp đi đựoc thái độ vô duyên vừa rồi của mình. Rất may là Jae chỉ cười và nói " không vấn đề gì ", nhưng tên Yunho gấu đần ấy thì luôn là người châm thêm vài lời tuyên ngôn bất hủ, khiến mọi câu chuyện thành ra nhạt toẹt.

_Sắp hết giờ nghỉ rồi đấy! Đi làm no cái bụng đã, bụng tôi réo ầm ĩ rồi đây này.

Tôi chưa kịp nói gì thì đã bị con gấu đần ấy lôi tuột ra khỏi lớp. Sau đó nó gọi với lại:

_Lớp trưởng ngốc! không đi ăn còn đứng đó ah?

Vậy là ngày đầu tiên tôi gặp Jae đã kết thúc như thế.Từ đó ba chúng tôi trở nên rất thân thiết và tình cảm ấy trong tôi cứ ngày một lớn dần. Vui. Nhưng tôi không thể ngờ niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu nữa.

……end flash back……



----------------------------------------------------

_Ya~ya…! Su ơi nhanh lên! Nhanh lên! Hôm nay ở lớp con sẽ được ăn sáng với bánh kem chocolate và sữa đó. Con muốn đến sớm.

Mới sáng sớm đã náo nhiệt như thế rồi. Trẻ con đúng là ngây thơ, hiếu động và rất dễ thưo…….. OMOooo…….Lại hai thằng nhóc hôm qua, thằng nhỏ Inwan mặc một bộ đồng phục mẫu giáo màu xanh biển nhạt, cộng thêm cái balo hình con hà mã béo quay khiến nó còn giống "cục bông di động" hơn hôm trước. Cái thân hình "một mẩu" ấy đang nhảy loi choi bên cạnh Su của nó thì bất chợt trông thấy tôi. Nó dừng nhảy và chỉ tay về phía tôi nói lớn:

_Ah! Bun hư kìa!

Cái cậu lớn đứng cạnh nó từ từ quay lại hướng thằng nhóc vừa chỉ. Thấy tôi, cậu ta lập tức bắn ngay một tràng:

_Này anh kia! Tôi đã cảnh cáo anh đừng có tới gần thằng bé rồi mà. Sao anh lại còn mặt dày xuất hiện nữa thế? Đừng để tôi phải làm gì quá đáng đó nha!

Cậu ta vừa nói vừa dùng mấy cái ngón tay ngắn củn đó chỉ vào mặt tôi. Máu dồn lên não với tốc độ không bình thường, buổi sáng đẹp của tôi đã chính thức bị hai nhóc con này phá hỏng rồi. Chả còn không khí gì hết, dẹp hết, tôi nhịn thế là quá đủ. Nghĩ vậy và tôi lập tức đáp lễ cậu ta, không kiêng nể gì cả:

_Yah! Đừng có được nước mà lấn tới nhớ! Hôm qua tôi nhịn thế là đủ rồi đấy. Nói trước, tôi chả làm gì hết, tự thằng bé chạy đến nói linh tinh rồi ăn vạ ra đấy. Mà đường này của mình cậu chắc? Nếu cậu thắc mắc thì tôi cũng xin giải đáp, tôi đến đây với ý đồ là ĐI HỌC và cậu đang cản đường tôi đấy!

Nói liền một hơi làm tôi phải hít vào thật mạnh để có đủ không khí. Nhưng nhìn cái mặt phúng phính kia đang đỏ dần lên vì tức thì tôi lại thấy rất hả hê và buồn cười không chịu nổi.

_Thế thì đã sao? Nhìn mặt anh rõ ràng là tên chuyên bắt nạt trẻ con. Chả có gì chứng minh lời anh nói là đúng hết_ Cậu ta phồng má lên và hét lại vào mặt tôi, sau đó nhìn đồng hồ rồi nói_May cho anh là tôi đang vội, lần này cho qua, đừng có để tôi nhìn thấy anh lần nữa. Nhớ đấy! không thì biết tay tôi._ Nói rồi cậu ta bế thằng bé chạy thẳng.

_ĐỪNG ĐỂ TÔI THẤY MẶT CÂU VÀ THẰNG NHÓC ĐÓ NỮA THÌ CÓ!!!_ Tôi hét với theo và cũng chạy thật nhanh qua khu phố bên cạnh vì tôi sắp bị muộn thật rồi.

--------------------------------------------

_Tớ thật sự không biết phải nói như thế nào nữa. Tớ hơi bất ngờ nhưng cũng rất vui vì cậu đã dành cho tớ nhiều tình cảm như thế. Tuy nhiên…..Yoochun ah…Tớ rất xin lỗi, tớ…. thật sự không thể nhận lời cậu được. Đối với tớ cậu là một người bạn rất, rất tốt nhưng chỉ là vậy thôi. Mong cậu hiểu cho tớ, đừng giận tớ. Nhé!

Sau một hồi suy nghĩ căng thẳng, cuối cùng thì cậu ấy cũng đã từ chối tôi. Tôi như bị rơi từ trên trời xuống 18 tầng địa ngục vậy. Khóc không được mà cười lại càng không. Tình cảm một năm qua của tôi kết thúc thật rồi. Chỉ biết cố mà nặn ra cho được một nụ cười để trả lời cậu ấy "uh, không sao. Dù sao thì tớ cũng đoán là sẽ như vậy. Chúng ta sẽ mãi là bạn tốt mà. Tớ không giận cậu." Không phải đâu, nói dối, tôi nói dối đấy, không đúng mà~~~

Giờ đây, tôi đang thất thần ngồi trên một cái xích đu trong công viên. Tâm trạng lúc này quả thật rất không tốt. Hối hận vì đã nói ra câu trả lời giả dối kia, khiến bản thân bị dằn vặt ghê gớm. Tức giận và ghen tị khi vừa phải chứng kiến điều mà tôi không bao giờ ngờ tới.


End chap 3

@Jun: Xin lỗi bà xã yêu dấu...Ông xã dạo này cũng phải chăm lo cho chuyện thi cử nên tốc độc làm việc có trục trặc >"< Cảm ơn bà xã đã ủng hộ fic Smile. Cứ tò mò đi nhá~



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:24 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Sun Jun 20, 2010 9:02 pm

Chap 4



*cọt kẹt*

*cọt kẹt*

*Anh kia! Anh nặng quá đó! Tôi chỉ chơi với các em nhỏ thôi nhá! đừng vác cái bản mặt ủ rũ đó mà đè lên tôi thế…. YA~!... nghe thấy không đó….!!*


*cọt kẹt*

Mặc cho cái xích đu cà khổ vẫn tiếp tục kêu gào….Chun cứ chìm nghỉm trong mớ suy nghĩ rối rắm của nó.



___flash back____

_Ê Chun! Tỉnh lại đi. Ông định ngồi đây ăn vạ đến bao giờ thế hả? về thôi. Giọng nói của con gấu đần kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ lùng bùng của mình. Uể oải ngẩng lên, tôi cố tìm ra một lý do tạm thời để khỏi phải về. Lúc này thật sự tôi không muốn chạm mặt Jae, tâm trạng tôi không tốt nên chắc chắn sẽ khiến không khí chả vui vẻ gì. Vì vậy tránh mặt là giải pháp tốt nhất. Tôi cần yên tĩnh một mình.

_Ah…a..tôi..tôi còn phải nộp sổ trực tuần. Ông với Jae cứ về trước đi.

Yunho nhìn tôi một lúc rồi thở dài nói:

_ Uh được rồi! Nộp xong về nhà luôn đấy. Đừng có lang thang, không mẹ ông lại tra tấn cái điện thoại của tôi thì ông coi chừng đó.


Nói rồi nó xách cặp đi ra cửa


_ Jae ngốc, về thôi. Thằng Chun nó còn phải ở lại trực nhật cơ.

_Nhưng….hay đợi..

_Thôi… về đi không phải đợi nó đâu. Xong việc nó còn có việc bận nữa.

Jae nhìn tôi ái ngại nhưng tôi cố nặn ra một nụ cười thật tự nhiên rồi vẫy tay chào hai người. Mệt. Tôi mệt quá. Thế mà tôi cứ suốt ngày ảo tưởng về tình cảm của mình. Cứ cố mà đắp cho nó thật nhiều thứ đẹp đẽ, để rồi bây giờ cái thứ đẹp đẽ ấy tan biến ngay trước mắt tôi. Lấy tay di di hai đầu chân mày, cảm giác đỡ đau đầu hơn rồi. Đợi cho tiếng chân ở cầu thang không còn nữa, tôi mới lảo đảo đứng dậy đi cất sổ. Sau đó nhanh chóng xách cặp đi về, tôi không muốn ở lại đây thêm chút nào nữa.






Vừa ra đến đại sảnh tôi nhìn thấy Jae và Ho đứng đối diện nhau ở ngay sân trường. Không khí lúc này trông khá căng thẳng. Tò mò, tôi rón rén bò ra một bụi cây gần đó để nghe trộm. Lúc này tên gấu đần kia với khuôn mặt không chút biểu cảm, Jae thì mặt đỏ bừng bừng đang cúi gằm mặt xuống, lắp bắp chuẩn bị nói gì đó.


_Ah…Yunho ah… to ..tớ..

_Cứ bình tĩnh, có gì thì cứ nói ra đi, không cần phải căng thẳng_ Mặt vẫn lạnh băng, con gấu nói nhanh để cắt đứt cái mớ dài đòng đó.







_Thật ra thì.. nói ra lúc này có phần hơi… Nhưng tớ vẫn muốn nói. Tớ mong mọi chuyện rõ ràng. Hôm nay Yoochun thổ lộ với tớ khiến tớ có thêm can đảm để nói. Mặc dù tớ rất quý cậu ấy, cậu ấy rất tốt, rất chu đáo, nhưng tớ không thể có tình cảm nào khác với cậu ấy ngoài tình bạn được.

Thịch

Tim tôi bỗng đập mạnh….

_Tớ đã có người mình thích nên lại càng không thể đáp lại tình cảm của Yoochun, tớ cảm thấy rất khó xử.

THỊCH






Jae đã có người mình thích rồi sao?? Tôi nín thở lắng nghe câu nói kế tiếp.

_Dù thế nhưng tớ cũng vẫn muốn nói một lần cho rõ ràng…. Người tớ thích là…

_Là tớ. Yunho nói một cách nhanh chóng và rõ ràng, khuôn mặt vẫn không để lộ chút cảm xúc. Tôi không còn tin vào tai mình nữa. Cái quái gì thế này? Sao mọi thứ lại rối tung hết cả lên thế?? Và Jae kinh ngạc nhìn Yunho rồi lắp bắp hỏi.

_Là.. làm….sao cậu biết?????

BỊCH!!
(tg: tiếng gì rơi thế nhỉ… tim sao ta?? BỐP * dép bay vô kèm theo tiếng quát: ngu thế!! Tim rơi thì sống thế nào được nữa hả?? ra viết tiếp đi! TÍ TỞN!!* em đi ngay đây… là cặp rơi.. đùa tí cho nó có không khí.. í.i.. BỐP.. EM ra ngay!!
>”<)








Tay chân tôi bủn rủn hết cả, dầu óc quay cuồng, tai thì ù đi. Tôi đứng chết chân nhìn hai đứa bạn thân của mình. Chuyện gì đang diễn ra thế??

_Yo..ochun ah…_ Jae nhìn tôi với khuôn mặt lo lắng và có chút hốt hoảng. Yunho chỉ đứng im, không nói câu nào.
Lúc này, trong đầu tôi chỉ có một chữ CHẠY mà thôi. Tôi phải đi khỏi đây, phải thoát khỏi chỗ này thật nhanh. Cúi xuống nhặt cái balo rơi lăn lóc dưới đất, tôi vụt chạy thật nhanh ra khỏi cổng trường. Đằng sau vẫn còn nghe thấy văng vẳng tiếng gọi của Jae.

Tôi chạy như điên trên đường, chạy qua không biết bao nhiêu con phố. Chạy… và chạy… tôi chỉ muốn chạy cho nhanh, nhanh hơn nữa, mong sao điều đó giúp tôi thoát khỏi cơn ác mộng của ngày hôm nay. Cho tới khi kiệt sức thì tôi thấy mình đang đứng trước một công viên gần nhà.








____flash back____









Tiếng mấy đứa nhóc chơi đùa trong công viên khiến nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Mấy nhóc con này thật vui vẻ, vô lo vô nghĩ, tự nhiên nó lại muốn được như chúng để không phải mệt mỏi như thế này. Chuyện Jae từ chối khiến nó buồn, nhưng điều làm nó shoock nhất chính là việc Jae thích Yunho, và con gấu ấy biết mà lại giấu nó. Khiến nó trở thành một thằng ngố trong câu truyện có ba người này. Thở dài một cách khó nhọc, nó vùi mặt vào hai bàn tay mà cảm thấy lồng ngực đau nhói. Bỗng nhiên có một bàn tay mềm mại lay nhẹ vai nó, kèm theo nó là giọng nói nhẹ nhàng khá quen cất lên:

_Anh gì ơi. Anh không sao chứ…? Anh không phiền nếu nhường xích đu này cho bọn nhỏ chứ?? Nó mệt mỏi ngẩng mặt lên để trả lời người vừa hỏi thì bỗng…

_Áaaaáaaaaa~! Lại là anh à?????? Tôi đã bả…

_Bây giờ tôi mệt lắm! không có thời giờ cãi nhau với cậu đâu._ nó cắt ngang và phải cố trấn tĩnh trước tần số âm thanh mà cậu ta vừa phát ra.






_Ai…ai thèm cãi với anh!!!_ Nói đoạn cậu ta quay lại sau nói với “cái cục bông” và một đứa trẻ nữa._ Inhwan, Changmin ya~ ! hôm nay không chơi được rồi. Su đẫn hai đứa đi ăn kém nhá! chịu không??

_Ứ chịu đâu….!! Không biết đâu~ Hôm qua đã không chơi được rồi… hôm nay Inhwan muốn chơi cơ….!_ Cục bông ngúng ngẩy ăn vạ rồi dậm chân phình phịch xuống đất trông đến buồn cười.

_Su ah~! Chơi đi mà… Xong rùi mình đi ăn kem cũng được mà ! HA!_ thằng nhóc bên cạnh mắt long lanh, chớp chớp, đung đưa tay áo cậu ta mà nũng nịu. Khiến cậu ta chỉ biết thở dài, khó xử đáp:

_Asshi~… hôm nay không chơi được thật mà… ngoan đi… nh..

_Thôi tôi đi. Cậu cứ để bon nhỏ chơi đi.






Nó lảo đảo đứng đậy toan bỏ đi… bất chợt có một bàn tay nhỏ nhỏ, mềm mềm níu lấy tay nó. Thì ra là “cục bông”. Thằng bé đung đưa tay nó và nói với cái giọng nũng nịu đặc trưng:

_ Bun ya~! Ở lại chơi chung đi… đừng buồn mà. Su chỉ quát thế thôi nhưng mà lại rất hay mềm lòng đó! Chơi xong Inhwan sẽ xin Su cho Bun đi ăn kem cùng nha! Nha!

Thở dài nhìn thằng bé, rồi lại nhìn lên “papa” nó như để thăm dò. Sau một lúc, cuối cùng cậu ta lên tiếng bảo nó “Inhwan nói vậy thì anh ở lại chơi cùng bọn nhỏ đi”
---------------------------




Nó và “papa” của Cục bông ngồi ở bãi cỏ một lúc lâu nhưng không ai nói với ai câu nào cả. Không khí như có phần căng thẳng, do quá mệt mỏi vì mớ bòng bong trong đầu nên nó cũng không dại gì mà chuốc vạ vào thân nên cứ ngồi im luôn. Dường như muốn xua đi không khí ngột ngạt đang bao trùm, “papa cục bông” bèn mở lời trước:






_Nhìn đồng phục thì có phải anh học ở trường SM phải không?

_Uhm… Thế cậu học ở Rising sun à?? Sao không chọn học trường khác, trường đó học khó mà thời gian học lại ít.

_À… thì tôi còn phải chăm sóc Inhwan, với cả… INHWAN, CHANGMIN.. ĐỪNG CÓ ĐU MẠNH THẾ! COI CHỪNG TÉ….uhm ừm… tôi còn phải đi làm thêm nữa nên học ở đó là tiện nhất.

Oh… nhìn cậu ta cũng chỉ tầm tuổi mình mà đã phải vất vả thế rồi. Có con thật vất vả. Mà mẹ thằng bé đâu nhỉ? Nhưng cậu ta mới tuổi này…mà đã… ashi…! Thôi không hỏi làm gì cho rách việc. Đằng nào cũng chả gặp nữa ( tg: còn gặp dài.. há há.. *chạy ngay không dép bay*)

_Tôi là Kim Junsu. Năm nay 17.

_Uhm… tôi là Park Yoochun, cũng 17.




_Oh vậy hả thế cậu sinh tháng mấy vậy??

_Ah.. tôi sinh tháng 6.

_Tôi tháng 12 lận, vậy vẫn phải gọi là hyung rồi._ Cậu ta gãi đầu cười ngốc nghếch. Rồi sau đó cả hai không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng ngồi nhìn lũ trẻ nô đùa trong công viên. Ọt…ooo.. ọt…


Cái dạ dày vô duyên bất chợt biểu tình, * ọt.. ọt..từ sáng tới giờ tôi mới có một cái bánh bao bỏ vô thôi đó.. ọt…ọt..* Mặt nó đỏ bừng khi Junsu quay lại nhìn nó với cặp mặt mở to, lúc sau cậu ta phá ra cười..khiến mặt nó còn đỏ hơn cục than.

_Bụng anh biểu tình dữ dội rồi kìa. Đi ăn cái gì thôi, cũng muộn rồi.

_uhm..uh.. tôi cũng nghĩ thế_ nó lắp bắp, mặt nóng bừng.

_INHWAN,CHANGMIN AH~! MUỘN RỒI ĐÓ….ĐI ĂN KEM THÔI!




_YEAH~~~! ĐI ĂN KEM THÔI! ( hai đứa nhóc đồng thanh hét lên sung sướng)

_Hôm nay tôi mời nhé? Coi như là làm quen._ nó đề nghị. Junsu quay sang nhìn nó một lúc rồi toét cười nói: Là anh nói đấy nhé! Inhwan, Changmin, đi ăn thôi… hôm nay Bun khao đó!

_Ya! đừng có gọi tôi là Bun!_ nó gào với theo ba cái dáng đang tung tăng cười đùa phía trước.



Phù…

Nghe như có tiếng thở…

Thình thịch…

Nghe như có tiếng tim đập bình thường…

Nhẹ…




Lòng ai đó như phần nào trút bỏ được hòn đá đang dè nặng…



Một nụ cười nhẹ thoảng trên môi khi nó chạy theo ba hình dáng không hề thân thuộc phía trước.







End chap 4



Nast sẽ cố gắng hết sức để post các chap tiếp theo trong thời gian tới...>"<

Ngày an lành~



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:31 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 8:24 pm

Chap 5



Sau khi ăn uống một trận đã đời, bốn người chúng tôi cùng đi bộ về nhà. Thật không ngờ là thằng nhóc Changmin lại ăn nhiều đến thế. Một thàng nhóc mới có 6 tuổi mà ăn hết hơn một nửa cái pizza, hai cái kem, một cốc coke rồi thêm một túi khoai tây chiên nữa chứ. Nó ăn nhanh kinh khủng, Junsu nói là mỗi khi nhóc này đã ngồi xuống ăn rồi thì sẽ không còn biết gì hết nữa.


Thế là cả buổi tôi chỉ lo mà nhìn thằng nhóc ăn trong sự thán phục. Nhưng trong cái ngày "địa nguc" này, sự xuất hiện của ba con người không quen biết kia như một phép lạ khiến cho tôi phần nào không còn đau khổ nữa. Giọng nói nhè nhẹ của Junsu, bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh của cục bông, thằng nhóc Minnie tham ăn nữa, không thân quen nhưng thật gần gũi, chính ba con người này đã kéo tôi ra khỏi cái mớ hỗn độn của tình bạn và tình cảm mà tôi đang phải đối mặt.


Tôi không biết ngày mai sẽ như thế nào. Chuyện giữa ba đứa chúng tôi cho đến giờ tôi vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Nhưng tôi quyết định rằng sẽ quyên đi chuyện đó, ít nhất là cho đến hết ngày hôm nay. Tôi sẽ tận hưởng món quà mà Chúa đã gửi đến kịp thời để cứu một đứa sắp chết là tôi.




Khi rời cửa hàng ăn thì cũng đã hơn tám giờ tối, hôm nay là thứ bảy nên ngoài phố rất đông người. Chúng tôi đi dạo trên một khu phố thương mại lớn ở Seoul, Inhwan và Changmin rất phấn khích khi đi qua mấy cửa hàng đồ chơi, hai nhóc đó cứ nhảy nhót , chỉ trỏ mãi. Nhìn hai nhóc con đó thích thú áp mặt vào cửa kính mà ngắm nghía đồ chơi, tôi bèn đi tới gần và hỏi nhỏ:


_Hai đứa thích không? Hyung sẽ mua tặng hai đứa nhưng không được mua cái nào đắt quá đâu đó.


_Thật hả?? Bun mua cho Inhwan với Changmin thật á???_Cục bông hớn hở hỏi một hơi.


_ừ. Hai đứa vào chọn đi.


_Yeah~!......._Hai đứa nhóc nhảy cẫng lên rồi chạy thật nhanh vào trong cửa hàng.


Đừng nghĩ tôi là một tên rỗi hơi hào phóng, chỉ là vì tôi lưu lại một kỷ niệm của cái ngày đáng nhớ này thôi. Có thể sau này tôi sẽ không còn gặp lại họ nữa, tôi nghĩ thế, chúng tôi chỉ là tình cờ gặp nhau, nhưng thật sự họ đã làm tôi hạnh phúc. Vì thế tôi sẽ tận hưởng hạnh phúc này một cách trọn vẹn.




_Sao anh lại chiều chúng thế?? sẽ làm hư hai đứa nó đấy.


Junsu bước tới gần tôi nói, trong khi mắt vẫn nhìn theo hai đứa nhóc đang chạy tung tăng trong cửa hàng một cách thích thú. Tôi nhìn cậu ấy rồi cười nói " chỉ là vì tôi muốn thấy hai đứa nó vui vẻ thôi, có thể nói là để cảm ơn cũng được".


Cậu ấy quay sang nhìn tôi chăm chú, hơi nhíu mày lại Junsu hỏi:


_Tại sao lại cảm ơn? Anh có bị gì không thế???


Câu hỏi làm tôi mém chút té, sao cậu ta lại có thể bảo tôi bị làm sao được cơ chứ, mà quá thật là tôi cũng đang có chuỵên nên đầu óc hơi có vấn đề.


_Ừ, chắc tôi hơi có vấn đề thật_ Tôi cười trừ đáp.


_Thảo nào lúc sáng tôi thấy anh còn tưng tửng, chiều đã thấy mặt mày giống như miếng bọt biến thấm nước rồi._ Cậu ta hơi nhướng mày lên rồi không kiêng nẻ gì mà vừa cười vừa nói luôn._Anh bị người yêu đá phải không?_ Thấy mặt mũi tôi chuyển biến theo chiều hướng xấu, cậu ta bèn nín cười và hỏi tiếp.


Nhưng câu hỏi này lại giống như một mũi tên bắn xuyên tim tôi vậy. Tôi tròn mắt nhìn cậu ta trân chối rồi thớ dài nói:


_Gần đúng….. tôi bị từ chối thôi, không phải bị đá.


_Oh vậy hả, vậy anh thích người ta bao lâu rồi?


_Hơn một năm.




[….]




_Chia buồn với anh.


Kết quả của một hồi im lặng là lời chia buồn khiến tôi suýt ngất lần nữa. Lát sau tôi đi vào trong cửa hàng để thanh toán tiền cho đồ chơi của hai thằng nhóc. Changmin mua một cái gối ôm hình cái hambuger, tôi không biết thằng bé sẽ làm gì với nó nữa nhưng nhìn nhóc đó có vẻ rất thích thú. Còn Inhwan thì mua một con cá heo bằng bông, nhìn tròn tròn trông rất dễ thương. Cục bông đó ôm con cá heo vào lòng và không ngừng nhún nhảy, miệng thì cứ cười toe toét như vừa tìm thấy được cái gì thú vị lắm. Thấy thế tôi bèn hỏi thằng nhóc "tại sao lại không chọn gấu bông hay thỏ bông mà lại chọn cá heo?". Nó ngẩng mặt lên cười tít mắt lại mà nói với tôi "là vì cá heo nhìn giống Su lắm, khi không có Su ở nhà Inhwan sẽ chơi với cá heo này!"


Công nhận là Junsu kia nhìn rất giống cá heo, đến cả giọng nói nghe cũng giống tệ. Nghĩ đến đó tôi bật cười thành tiếng và xoa đầu thàng nhóc rồi cùng chúng ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa hàng, hai nhóc đó đã chạy như bay đến chỗ Junsu mà khoe rối rít. Nhìn cảnh này khiến tôi liên tưởng đến một gia đình hạnh phúc đang đi chơi vào tối cuối tuần, haha tôi nói nhảm thôi, chỉ là đơn giản tôi cảm thấy hạnh phúc.


Sau đó chúng tôi tiếp tục đi bộ về nhà, Changmin và Inhwan vừa đùa vừ tung tăng nhảy nhót ở phía trước, còn tôi và Junsu thì đi đằng sau. Nghĩ tới lời nói vừa nãy của Cục bông, tôi quay sang cậu ta cười cười nói:


_Inhwan nói nó mua con cá heo kia vì nhìn nó giống cậu. Công nhận giống thật đấy!_ Tìm được lý do trả đũa việc cậu ta cứ toàn làm tôi mấy phen ức chế, tôi cười sung sướng trước cái khuôn mặt cá heo đang ngạc nhiên hết cỡ. Nhưng cậu ta cũng không vừa, sau khi trấn tĩnh lại, con cá heo quay sang phản bác tôi.


_Anh biết sao Inhwan gọi anh là Bun không?? Vì nhìn anh giống con thỏ Bun nhà Changmin á._ Nói rồi cậu ta cười sằng sặc, trả đũa lại được tôi chắc cậu ta sung sướng lắm.


_Coi bộ chúng ta bị thằng nhóc này biến thành động vật hết cả rồi._ Tôi nói mà không thể nhịn được cười khi tưởng tượng ra tôi trong hình dáng một con thỏ, bên cạnh là một con cá heo đang "Ue Kang Kang" cười sặc sụa, đằng trước là một cục bông và cái hambuger đang tung tăng nhảy nhót. Cứ thế vừa cười vừa nói, cuối cùng cũng đã về đến gần nhà rồi.


Thì ra nhà của Junsu ở cách nhà tôi một dãy phố, Minnie là hàng xóm vì bố mẹ nhóc quá bận nên thường xuyên gửi nó nhờ Junsu trông hộ. Chúng tôi chia tay ở ngã rẽ, ai về nhà người nấy. Ba người bọn họ vẫy tay chào tôi, hai thằng nhóc còn có chút tiếc nuối, dường như tôi được chúng yêu quý rồi đấy nhỉ. Thật ra tôi cũng rất quý ba người bọn họ_ những con người chỉ tình cờ quen. Tôi quay lưng định bước đi thì có một cái gì đó đâm sầm vào sau tôi. Cục bông xoa xoa mũi rồi ngước lên nhìn tôi nói:


_Su và Minnie nói là "hẹn gặp lại", Inhwan cũng thế! Bye bye!


Thằng bé nói rồi chạy thật nhanh về phía Junsu và Changmin đang đợi nó ở đằng xa. Nhìn theo dáng nó chạy xa dần, tôi bất giác mỉm cười.


"hẹn gặp lại"


Vươn vai rảo bước đi về nhà, cũng đã hơn chín rưỡi rồi. Đi cả tối không thèm liên lạc gì về nhà chắc ba mẹ tức lắm. Chuẩn bị tinh thần về nhà nghe "sạc" rồi lên phòng làm một giấc cho đến sáng mai. Tình thần tôi đã khá hơn , vui vẻ và thoải mái hơn một chút rồi.




"cảm ơn món quà của ngài nhé"






Cảm ơn.





End chap 5



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:32 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 8:27 pm

Chap6





Ehem….. Tôi là Kim Inhwan, năm nay 6 tuổi, hiện đang học lớp mầm tại trường mầm non Balloon. Tuy tôi không cao như Minnie nhưng chắc chắn là dễ thương hơn cậu ấy. Tôi có một papa super dễ thương tên Kim Junsu, năm nay papa 17, tôi vẫn hay gọi papa là Su thôi. Papa tôi giỏi lắm nhé, sáng ra papa dậy rất sớm để đưa tôi tới trường sau đó mới đi học. Buổi trưa sau khi tan học là papa lại đến tiệm bánh kem để làm thêm, vì thế mà tôi và Minnie được ăn rất nhiều bánh kem ngon do papa làm. Nhưng cứ mỗi khi ăn là Minnie luôn giành với tôi, có lúc xảy ra chiến tranh, sau đó Su lại phải ra tay ngăn trận chiến lại, bằng cách vào bếp làm thêm bánh cho hai đứa.




Tôi quên chưa giới thiệu Minnie nhỉ, hihi Minnie là hàng xóm ngay bên cạnh căn nhà tôi và papa vừa chuyển tới, cậu ấy học cùng lớp với tôi. Minnie là một người bạn rất tốt, và chỉ trở nên xấu khi cậu ấy ăn….. Không phải xấu xa đâu, mà là cậu ấy ăn rất xấu, vừa ăn nhanh lại ăn nhiều nữa. Changmin cao lắm, có khi cao nhất ở lớp tôi đấy. Vì papa và mama của Minnie hay bận phải đi công tác xa nên thường xuyên gửi cậu ấy nhờ Su trông hộ. Thế nên tôi và Minnie thân giau giống như hai anh em vậy đó ( tất nhiên Inhwan sẽ là hyung chứ nhỉ * cười đắc thắng*, *ngó quanh* shiii…, đừng nói lại với Minnie nhá ). Vậy đó, nên mọi việc từ nhỏ đến lớn của tôi ( có thể là cả Minnie á) đều do một tay papa phụ trách hết. Inhwan yêu Su nhiều lắm lắm.




Tôi nhớ có một lần, tôi và Minnie đang chơi ở ngoài sân cùng với mấy bạn nữa thì bỗng nhiên có một thằng nhóc to béo đi tới, nó đứng chống hông trước mặt chúng tôi và cười lớn. Sau đó nó chỉ tay vào tôi rồi vừa cười vừa nói to lên như thể để cho tất cả mọi người nghe thấy vậy. Nó chính là thằng nhóc xấu tính nhất lớp, chuyên đi gây chuyện với mọi người.




"Ê! thấy bảo là mày không có mẹ hả??"


Bị giật mình bởi giọng nói oang oang của thàng nhóc, tôi quýnh quáng hỏi lại nó.


"Ai…ai bảo cậu thế?"


Thằng béo đó lại cười to nói.


"Thì mấy thím ngoài phố đều bảo thế, mấy bả nói ba mày còn nhỏ mà đã hư đốn, thế nên mới có mày đó!"


Lần này thì tôi nghe rõ mồn một, nó dám nói Su hư đốn, Su làm gì nó chứ, tôi bèn trừng mắt quát lại.


"IM ĐI!!SU KHÔNG HƯ ĐỐN!!!"


Thằng béo đó bị giật mình vì tiếng quát của tôi nên nó phải im lặng một lúc mới lên tiếng.


"Không hư đốn mà lại có mày à?? HƯ ĐỐN! HƯ ĐỐN! HƯ ĐỐN!!!!"




"KHÔNG HƯ ĐỐN!! KHÔNG HƯ ĐỐN!!!




"HƯ ĐỐN! HƯ ĐỐN! HƯ ĐỐN!!!"




"KHÔNG HƯ ĐỐN! KHÔNG HƯ ĐỐN! KHÔNG HƯ ĐỐN!! ÁAAaaáaa~!"


Điên tiết tôi hét lên và lăn xả vào thằng béo đó.


Thật sự là nó quá to so với tôi, tôi vừa xông đến là bị nó hất văng ra ngay. Nhưng Kim Inhwan tôi là ai chứ?? Tôi phải bảo vệ cho Su cũng như Su luôn bảo vệ tôi. Vì thế nên tôi không sợ, ngã rồi thì vẫn phải đứng lên tiếp tục chiến đấu bảo vệ papa yêu của tôi.


Minnie từ nãy đứng ngoài cũng đã tức lắm rồi, thấy tôi bị hất văng ra như thế, Minnie cũng xông vào luôn. Tuy người ta nói là "hai chấp một thì không quân tử" nhưng mà hai chúng tôi chập lại thì mới bằng một thằng béo này đấy. Nên như thế là công bằng rồi, không phải bàn nữa. Tôi và Minnie cứ thế xông và thằng béo mà đánh. Nhưng nó quá mạnh khiến chúng tôi khó có thể chống đỡ nổi.




Khi ba đứa đang đánh nhau tơi bời thì các cô trong lớp mẫu giáo chạy tới can ngăn. Các cô nhanh chóng tách ba đứa ra khỏi nhau, vì đau quá nên tôi và Minnie, cả tên nhóc béo đó nữa khóc ầm lên. Thấy bọn tôi khóc to như thế, không hiểu sao có mấy bạn trong lớp cũng khóc toáng lên làm các cô rối hết cả không biết làm thế nào.




Cuối giờ hôm đó cô giáo đã nói chuyện với Su và bố mẹ của tên nhóc kia. Sau khi nói chuyện với cô giáo, Su dắt tôi và Minnie ra về. Trên đường về Su không hề nói với chúng tôi câu nào cả, cũng không nhìn chúng tôi mà chỉ tập trung nghĩ gì đó. Tôi biết là Su giận chuyện tôi và Minnie đánh nhau, nhưng tôi chỉ muốn bảo vệ Su thôi mà.




Về tới nhà, Su nói với tôi và Minnie là cần phải nói chuyện nghiêm túc về việc đánh nhau của chúng tôi. Sau đó Su đi vào bếp lấy sữa cho tôi và Minnie. Lúc này tôi thật sự sợ rồi, tôi rơm rớm quay sang hỏi Minnie


"Minnie ya!...Su giận thật rồi đó, làm.. làm thế nào giờ??"


"Nhưng là nó quá đáng trước mà."




CẠCH




"Mọi chuyện là thế nào vậy?? sao hai đứa lại đánh bạn???"


Su đặt hai cốc sữa ấm lên bàn rồi ngồi đối diện với chúng tôi hỏi. Tôi sợ sắp khóc đến nơi rồi, chỉ biết cúi gằm mặt ôm chặt lấy cốc sữa thôi.


"Con nói xem Inhwan, tại sao vậy?"




[…]




"Tại nó bảo Inhwan không có mẹ, còn bảo Su hư đốn!"


Thấy tôi thế, Minnie bèn lên tiếng. Tôi ngẩng mặt lên nhìn Minnie rồi lại nhìn sang Su. Sau khi nghe Minnie nói thế, Su hơi khựng lại và mắt mở to nhìn chúng tôi. Rồi Su vươn tay qua bàn, dịu dàng xoa đầu chúng tôi nói.


"Được rồi, không sao cả, là người ta không hiểu. Mẹ của Inhwan đang ở một nơi rất xa nhưng vẫn luôn dõi theo con đấy, rồi có một ngày mẹ Inhwan sẽ về mà. Thế nên hai đứa không cần phải nghe người ta nói, chỉ cần hai đứa hiểu rằng không phải như thế là được rồi"


Nghe vậy, mọi nỗi sợ của tôi bay mất hết, tôi chạy qua bên kia bàn, ôm chặt lấy papa Su của tôi rồi oà khóc nức nở.


"Oaoaoaaa…. Con xin lỗi.. hức ..sau này Inhwan sẽ…sẽ… không làm thế nữa.. hu..oaaa~!"


Minnie cũng khóc toáng lên theo tôi. Su dịu dàng ôm chặt cả hai chúng tôi vào lòng, một lúc sau Su nói lớn.


"Vậy… có ai muốn ăn bánh kem không nhỉ??"


Minnie tham ăn, mặt vẫn tèm lem cả nước mắt lẫn nước mũi, nhanh chóng ngóc đầu ra khỏi người Su mà hưởng ứng.


"Có! Có! Minnie ăn.. ăn!"


"Inhwan nữa!"


"Ok! Để xem ai vào bếp trước nào."


Su nói rồi đứng dậy chạy vào bếp trước, Minnie và tôi cũng bật dậy chạy theo ngay.




Buổi tối sau khi mama của Minnie đón cậu ấy về, Su đọc truyện cho tôi trước khi đi ngủ rồi mới trở về phòng mình. Nhưng tự nhiên tôi lại muốn ngủ cùng Su cơ, thế nên tôi ôm gối đi sang phòng Su. Khi đến nơi tôi thấy cửa phòng chỉ khép hờ, Su đang ngồi bên bàn học làm bài, được một lúc lại thở dài. Chắc Su vẫn còn buồn chuyện kia, tôi không muốn Su phải buồn phiền và cũng không thích thấy Su như thế. Khẽ mở cửa đi vào, tôi chạy tới ôm chân Su.


"Hôm nay Inhwan không muốn ngủ một mình, con muốn ngủ cùng Su."


Su nhấc bổng tôi lên để tôi ngồi vào lòng rồi khẽ cười nói.


"Được rồi, Inhwan đánh răng chưa?"


"Dạ rồi!"


"Vậy con mang gối ra giường nhé! Su đi đánh răng."


"Dạ"


Tôi nhảy phóc xuống khỏi người Su rồi leo lên giường trước, sau khi đánh răng và bỏ sách vở vào cặp, Su tắt đèn rồi bật cái đèn ngủ ở cạnh giường lên. Tôi biết Su buồn nên ôm chặt Su rồi nói.


"Su ah~! con thương Su lắm…. Su là papa vĩ đại nhất đó. Su đừng buồn nha!"


Su kéo chăn lên đắp cho tôi, xoa đầu tôi.


"Ừ… Su cũng yêu con nhiều nhiều, bây giờ phải ngủ thôi, sáng mai còn đến lớp đó."


Lúc đó tôi đã nghĩ rằng, thế này là được rồi, chỉ cần có Su ở đây thì tôi không cần gì nữa đâu. Tuy rằng Su nói vậy nhưng tôi không biết rằng bao giờ mẹ sẽ về, tôi cũng không buồn vì chuyện đó đâu. Tôi mong Su sẽ luôn vui vẻ, Su luôn chăm lo, bảo vệ và thương yêu tôi hơn bất cứ ai. Vậy nên Inhwan là người hạnh phúc nhất thế giới đó.




Gần đây chúng tôi mới quen được một người bạn mới. Hyung ấy cũng rất dễ thương, nhìn rất giống với thỏ Bun của nhà Minnie nên tôi gọi hyung ấy là Bun. Nhưng Su thì nói là không được gọi như thế, sẽ thất lễ với cả hyung ấy cũng không thích. Hình như hyung ấy tên là Yoochun, nhưng tôi vẫn thích gọi là Bun hơn.




Lần đầu gặp thì Bun hyung khá là dữ dằn, còn quát tôi nữa, thế nên hyung ấy và Su đã cãi nhau một trận. Nhưng lần sau gặp, chúng tôi đã đi chơi với nhau rất vui và Bun hyung còn mua quà cho tôi với Minnie nữa. Minnie mua một cái gối ôm hình Humbuger, thật hết cách, chắc cậu ấy sẽ vừa ngủ vừa gặp cái gối đó mất. Còn tôi thì chọn một con cá heo bằng bông, nhìn tròn tròn, rất giống Su, dễ thương lắm. Bây giờ mỗi tối tôi đều ôm nó đi ngủ cả.




Sau lần đi chơi đó, Su cũng đã có cảm tình hơn với hyung ấy, không còn ghét như trước nữa. Chúng tôi đều quý hyung ấy, vì thế tôi rất muốn được gặp lại và đi chơi cùng nhau lần nữa. Bun hyun ya~! Chào mừng đến với gia đình của Inhwan.




End chap 6.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:33 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 8:28 pm

Chap 7


Chun's POV




Quả thật tối hôm đó vừa về tới nhà là tôi bị "sạc" cho một trận ra trò. Ba mẹ bắt tôi ngồi nghe thuyết giảng cả tiếng đồng hồ sau đó mới chịu thả cho tôi về phòng. Đầu óc quay cuồng và cả người tôi đều rã rời vì phải nghe bài thuyết trình của hai cụ với tần số cao, cộng thêm việc đi chơi cả ngày hôm nay nữa. Vừa vào tới phòng, tôi bay ngay tới rồi nện cả thân người lên cái đệm đáng thương, loay hoay một lúc cuối cùng cũng ổn định được vị trí nằm.


Tắt hết đèn, chỉ để mở cửa sổ, tôi rất thích cái cảm giác của gió ban đêm, mát dịu và nhẹ nhàng. Làn gió mát lạnh như xoa dịu đần cái khối nặng đang đè nén tâm trí tôi. Từng cơn gió khẽ thổi làm đung đưa chiếc chuông gió treo trên cửa sổ tạo nên một bản nhạc của gió du dương, dịu dàng. Âm thanh trong, nhẹ vang và sâu lắng của chiếc chuông gió nhỏ dần dưa tôi vào giấc ngủ.


Tối đó tôi có một giấc mơ rất kỳ lạ, tôi thấy mình lạc vào một khu rừng tuyệt đẹp. Cảnh vật trong khu rừng ấy có màu của cầu vồng, giữa không trung thì có các đám mây nhiều màu sắc, mềm mềm, bông bông bay lơ lửng. Tôi cứ lững thững đi trong khu rừng mãi cho tới khi nhìn thấy hai bóng người, một lớn, một nhỏ đang ở phía sau những đám mây đó vẫy tay với tôi. Bởi vì những "đám kẹo bay" đó chắn hết tầm nhìn nên tôi phải tiến tới gần để xem đó là ai. Nhẹ khua những đám mây vướng víu, cuối cùng tôi cũng tới được chỗ hai người đó. Nhưng mà tức cười lắm, hai kẻ ngốc đó chính là Kim Junsu và con trai cậu ấy, nhóc Inhwan thì bị quấn bởi một đống kẹo bông, thân hình tròn ung ủng chỉ chừa ra có mỗi cái đầu với cả chân tay. Junsu còn quái dị hơn, một con cá heo xanh khổng lồ, xa xa tôi còn thấy hình như có cái hambuger đang chạy tung tăng nữa, chắc chắn là nhóc Changmin rồi.


Chắc tại cả ngày bị ba người này ám ảnh nên tối về cũng mơ thấy họ. Con cá heo với cái kẹo bông đó cười toe toét với tôi, còn rủ tôi tới ngôi nhà gỗ trên đồi để chơi nữa. Cá heo Junsu chìa tay ra trước mặt tôi, tôi đưa tay định nắm lấy thì bỗng từ trên trời có một bóng đen….. Một con GẤU đang bay tới…….




Áaaaáaaaaaaaaaaa~!



Ặc..hộc..hộc..



Bật người tỉnh dậy, trên người tôi lúc này quả thật có một con gấu vừa to, vừa nặng đang vắt ngang qua cái body tội nghiệp của tôi.


Haizzz~!

….



..


"YA~!!!! JUNG YUNHO! XUỐNG KHỎI NGƯỜI TÔI MAU KHÔNG TÔI ĐẠP CHẾT ÔNG BÂY GIỜ ĐÓ!!!!!!!!!"


Sao vậy nhỉ?? Hay là tôi vẫn còn đang mơ??? Sao tiếng hét tần số cao áp như thế mà con gấu đần này không nhúc nhíc tí gì vậy?? Hay là nó bị tiếng hét của tôi là cho bất tỉnh rồi?? thế thì tôi phải làm sao mà vác cái xác gấu này ra khỏi người được bây giờ???



[….]



RẦM



Giỡn mặt ta nè… xuống đất mà bất tình hahahahaha. Đường đường là Park YooChun làm sao mà có thể chết chỉ với một lí do là bị gấu đè được chứ. Nhảm nhí hahaha. Đang cười sằng sặc vì vừa đạp con gấu kia lăn thẳng cẳng xuống sàn thì đột nhiên cái bóng đen đó lại vùng lên.


"YA~!!! Ông bị đá xong thì thần kinh có vấn đề luôn à?? HẢ????"


"Ờ đấy!! thế thì làm sao?? Mà làm thế quái nào ông biết Jae thích ông rồi giấu tịt tôi luôn thế hả???"


Thật ra bây giờ tôi không còn đau khổ vì chuyện bị từ chối nữa….chỉ hơi buồn thôi. Ashi~ tôi tức là tức cái con gấu này đó, thế nên tôi phải hỏi cho ra lẽ, còn phải hù nó một vố nữa, cho bõ tức hahaha.


"Sao không trả lời thế??? Không phải thương hại tôi đâu, tôi chỉ muốn nghe sự thật thôi."


Con gấu hâm ngước lên nhìn tôi, hình như nó đã phải suy nghĩ nhiều lắm, mắt thâm quầng cả lại, chắc là tối qua thức cả đêm suy nghĩ rồi. Thở dài thườn thượt nó đáp.


"Thì lúc đầu cũng chỉ ngờ ngợ thôi, từ lúc tôi vào lớp đã thấy nó hay nhìn mình rồi, cũng chả quan tâm lắm nên bơ. Sau khi ông chuyển vào, chơi với hai người tôi thấy Jae cũng tốt nên chơi. Lúc ở sân trường ý, tôi cũng chỉ nói đại vậy thôi, ai ngờ trúng thật. Shoock quá!"


"Cái gì cơ??? Nói đại á??? Nhìn cái mặt ông lúc ý nghiêm túc lắm mà??"


"Nghiêm túc?? Tôi á??? Lúc ý chắc là tại căng thẳng quá thôi, tại nhỡ mà nói sai thì quê á!!"


Hàm tôi rớt xuống tận sàn nhà. Sao trên đời lại có một tên đần thế cơ chứ?? Jae ơi là Jae, sao lại chọn phải con gấu đần độn này mà thích chứ hả!! Đúng là phí phạm mà.


"Áaaa~! Làm gì nhéo tôi."


"Nhìn cái mặt thấy tức! Thế sau đấy ông trả lời sao hả??"


"Từ chối rồi"


"ĐIÊN À???? SAO LẠI TỪ CHỐI???"


"Làm gì hét to thế?? Thế ông thích tôi nhận lời à??? Tôi không phải là thằng thích đánh lén sau lưng bạn thế đâu."


Uh nhỉ… người vừa bị thất tình là tôi mà. Quả thật bây giờ tôi tuy có chút thất vọng, nhưng tôi lại muốn hai người họ hạnh phúc hơn. Nhìn bọn họ cũng đẹp đôi đấy, tuy là không bằng tôi. Với cả hình như con gấu này đã phải dằn vặt suy nghĩ nhiều lắm, nên chắc nó cũng có cảm tình với Jae đây.


"Thế ông nghĩ thế nào về Jae, tôi hỏi thật đấy!"


[…]


"Uh… uhm thì hơi ngốc lại hậu đậu, hay gây phiền phức, "ruột để ngoài da" nghĩ gì nói đó nhưng được cái tốt với cả nấu ăn cũng ngon…"


"Thế thì được rồi!! Tôi cũng chả có gì phải lo nữa, Jae giao cho ông phụ trách nhá!"


"Này..này… thế là sao?? Ông bị chạm dây hả???"


Mặt con gấu lúc này trông đần hơn bao giờ hết, tôi đã đi ra đến cửa rồi mà nó vẫn còn thộn mặt ra đấy hỏi một cách ngu ngốc với cái đống chăn gối trước mặt. Thương tình, Park đại nhân tôi đành phải quay lại kéo nó ra khỏi giấc mơ để xuống ăn sáng.


"YA~! TÔI CHẢ SAO CẢ. XUỐNG ĂN SÁNG ĐI, ĐỪNG CÓ NGỒI ĐẤY MÀ CƯỜI NGU NGỐC NỮA!!!"


Con gấu xoa xoa tai rồi bất mãn lết xác xuống nhà cùng tôi. Xuống tới nhà bếp thì thấy đồ ăn đã được dọn sẵn rồi. Ba mẹ tôi dắt nhau đi chơi, chỉ để lại cho thằng con tội nghiệp mấu giấy nhắn: "Nhớ ăn uống đầy đủ và đừng có đi chơi về quá trễ, không thì coi chừng cái mông con đó". Cái gì thế này, con trai hai người đang gặp chuyện không vui mà hai người nỡ đem con bỏ chợ thế này à. Chúa ơi~!


Sau một hồi đánh chén nó nê bữa sáng, tôi bê hai hộp kem ra phòng khách, vừa ăn vừa xem phim với con gấu. Như vẫn còn thắc mắc về thái độ của tôi, nó nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi hỏi.


"Này! Có thật là ông không bị sao không đấy? Tôi thấy ông là lạ sao ế?? Hôm qua có ăn nhầm cái gì không???"


..

….

…..


BỐP


"ĐAU!"



"Đáng đời! Dám nghi ngờ lòng tốt của Park đại nhân ta à?? Đùa thôi, không phải tôi không buồn, nhưng mà chuyện này có ép thì cũng chả giải quyết được vấn đề gì. Với cả Park Yoochun này đẹp trai ngời ngời, khối kẻ xếp hàng xin nâng khăn sửa ví đấy, thiếu gì hahha"


"Bệnh nặng rồi.. chẹp"

BỐP


"ĐAU!!!"


"Đừng tưởng nói bé mà tôi không nghe thấy nhá!! Nói thật thì hôm qua tôi muốn nện cho cả hai người một trận lắm. Nhưng sau đó lúc về tôi gặp được ba người rất kỳ lạ. Mấy người đó làm tôi vui hơn thôi, không thì hôm nay ông chết chắc á!!"


"Cũng có người kỳ lạ hơn ông cơ à?..... Ááaaaa~! Thôi không đùa nữa. Ba người đó như thế nào???"


"Là hai người lần trước tôi kể rồi đó, nhưng lần này thêm một thằng nhóc nữa. Nó mà ăn thì tôi với ông còn phải thua dấy!!"


"Ah~! Là hai thằng nhóc kỳ lạ đó à? Lần này thêm một nữa à?? Một nhòm kỳ quái nhỉ!"


Cái con gấu béo đó lại diễn cái cảnh lần trước, tôi biết nó là thằng bạn tốt nhưng cũng không cần hâm đến mức thích đi lau nhà hộ tôi thế. Thấy tội nghiệp quá, tôi đành phải đánh nó vài phát. Sau đó chúng tôi tiếp tục công việc của mình, ai ăn kem người đấy nhưng vẫn không khỏi thắc mắc về Junsu. Làm sao mà cậu ta lại có con được nhỉ?? Tôi không nghĩ con người mang khuôn mặt ngây thơ đó lại có thể là một tên hư hỏng, không ra gì. Nhưng Yunho thì nói là tốt nhất không nên qua lại nhiều. Thật lòng thì tôi vẫn muốn gặp lại họ, ít nhiều gì tôi cũng đã coi họ là bạn rồi. Chắc chắn có điều gì đó hiểu lầm ở đây thôi.

end Chun's POV



End chap 7



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:36 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 8:33 pm

Chap 8



Đúng là "ở hiền gặp lành", tôi có nên nói như thế không nhỉ? Có lẽ không đúng lắm vì trong câu chuyện giữa ba người chúng tôi, tôi đã bắt một người phải chịu thiệt thòi rồi. Tôi không rõ cậu ấy đã hết buồn chưa nhưng việc cầu ấy tác thành cho tôi và Yunho khiến tôi rất cảm động. Yoochun là người bạn tốt nhất mà tôi từng biết từ trước tới nay, cậu ấy rất chu đáo, dịu dàng, nhưng tôi lại không thể có tình cảm nào khác với cậu ấy ngoài tình bạn. Nếu không phải vì tôi chót thích một con người vừa ngốc vừa hâm thì có lẽ tôi sẽ đổ Yoochun vô điều kiện. Yoochun ah~! Xin lỗi cậu….(>"<)


Haiz~! Tất cả là tại con gấu ngố đó, ngay từ ngày đầu nhập học tôi đã bị thu hút bởi cái dáng cao cao với quả đầu lỉa chỉa của hắn. Lúc nào cũng cố tỏ thái độ ngông nghênh, bất cần, nhưng đôi lúc lại lộ ra mấy hành động ngốc nghếch không chịu nổi khiến tôi phải phì cười. Có thể mọi người nói tôi bệnh, vì tôi chỉ luôn đứng sau đám con gái ầm ĩ mà lặng lẽ nhìn cậu ấy. Yunho rất đẹp trai, lại nhảy đẹp, tính tình cởi mở nên có không ít nữ sinh thích cậu ấy, nếu không có Yoochun thì có lẽ cả đời Kim Jae Joong tôi cũng không dám nói chuyện với Yunho đâu.



Cũng chính vì Yoochun thổ lộ với tôi nên tôi mới có đủ can đảm mà nói điều tôi luôn giấu kín trong lòng với Yunho. Nhưng tôi đã thật sự bị bất ngờ khi cậu ấy nói rằng "là tớ", lúc đó dầu óc tôi quay mòng mòng, máu không dồn lên não được, mặt mũi thì đỏ hơn trái ớt, tôi không hiểu làm sao Yunho biết nhưng điều đó lại làm tôi có chút vui mừng. Thế nhưng sau đó mặt tôi từ màu đỏ đã chuyển sang màu xanh một cách thần tốc khi mà tôi thấy Yoochun đang đứng bất động trước chúng tôi. Rồi cậu ấy vụt chạy, tôi cố gọi và định đuổi theo cậu ấy thì bị Yunho kéo lại. "Cứ để cậu ấy một mình, cậu đuổi theo cũng chẳng giải quyết được gì đâu." cậu ấy nói với khuôn mặt và giọng nói lạnh băng, sau đó cậu ấy thả tay tôi ra để chúng tôi đứng đối mặt với nhau.


"Tớ không thể nhận lời cậu được đâu….."

Khi đó tim tôi như ngừng đập luôn, sao cậu ấy có thể từ chối tôi thẳng thừng mà không cần suy nghĩ gì hết vậy?? Lấy lại bình tĩnh, tôi lắp bắp hỏi.



"Tạ…tại sao vậy??"



…..







"Tớ cũng không biết nữa, chỉ đơn giản là cảm thấy không thể nhận lời mà thôi."



Cậu ấy nói xong thì quay mặt sang hướng khác, cố tránh ảnh nhìn của tôi. Hai chúng tôi đứng im lằng một lúc rồi cậu ấy lên tiếng bảo là đưa tôi về. Tôi cũng đi theo cậu ấy, trên đường về tuyệt nhiên không nói với nhau một câu nào cả. Tôi đã từng rất mong mình sẽ được đi về cùng Yunho, chỉ hai người thôi. Tuy nhiên lúc đó tôi lại thật sự không còn mong đợi như thế nữa, tôi đã muốn bỏ chạy, đầu tôi trống rỗng không thể suy nghĩ gì hết. Tôi ghét sự im lặng, tôi ghét cảm giác bị bỏ rơi. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi khóc vì một người con trai khác. Tôi trốn tịt ở nhà gần một tuần với lý do bị ốm nặng. Tôi sợ phải đối mặt với Yunho và cả Yoochun nữa, chính tôi đã khiến cho tình bạn này bị rạn vỡ mất rồi.



Một ngày cũng như những ngày trước, tôi mệt mỏi trốn trong chăn, vùi mặt vào gối trốn tránh những tia nắng buổi sớm. Rồi như mọi khi, tiếng cửa phòng nhẹ mở, tôi biết là mẹ vào đánh thức tôi dậy nên tôi lại bắt đầu ì èo giống mấy lần trước.



"Mẹ ah~! Jae vẫn còn mệt lắm… con không muốn đi học đâu…"



…..







"Con mệt thật mà…. mẹ cứ để con nằm nghỉ một chút đi…lát nữa con ăn sáng~"



…..







Thấy mẹ vẫn chỉ im lặng mà ngồi bên cạnh giường mình, tôi thấy lo lo nên bèn he hé một mẩu chăn ra để nhìn……….. OMG! Là Yunho…Áaaa~!.... sao cậu ấy lại ở đây vậy???? Tôi vội vàng trùm chăn lại và cuộn chặt lấy nó như một cái kén. Tôi không muốn gặp Yunho, cũng không muốn cậu ấy thấy bộ dạng tôi lúc này. Đầu tóc thì bù xù, mắt thì sưng húp, lại còn đang mặc nguyên bộ pijama hình Hamtaro nữa chứ…. cậu ấy sẽ cười tôi thúi mũi mất.



"Cậu định cứ lười biếng mà trốn tránh đến khi nào đây Jae?"



Yunho đột nhiên lên tiếng khiến tôi giật bắn cả người. Vẫn trùm kín chăn, tôi lí nhí đáp.



"Kh…không biết… cậu đi đi, Jae không muốn gặp cậu…"



…..



……



….







"Áaaáaaa~! Cậu làm cái gì thế???"



Đột nhiên cậu ấy giật phăng cái kén của tôi ra, khiến tôi lăn nguyên một vòng trên giường.



"Trả Jae cái chăn!!"

Mặt tôi đỏ bừng quát lại. Nhưng cậu ta chỉ cười gian rồi vứt cái chăn xuống đất luôn.



"Không trả đấy! Muốn lấy thì qua đây."



"Không!! Có chết cũng không qua~! Cậu bệnh hả?? Rõ ràng từ chối tôi rồi còn đến đây làm gì."



Tôi giả vờ giận dỗi quay mặt vào tường, thật ra thì tôi vui lắm, mấy ngày liền không nhìn thấy con gấu ngốc ấy khiến tôi đau lòng không chịu nổi. Nhưng cậu ta tới vì mục đích gì?? Rõ ràng là đã từ chối tôi rồi mà?? Hay là thương hại tôi??? Rồi tôi cảm thấy tiếng chân cậu ấy bước tới gần tôi, tôi ngồi yên bất động khi Yunho ghé sát vào tai tôi nói.



"Thật ra hôm đó tớ chưa nói hết…. Tớ chỉ nói là không thể nhận lời cậu thôi… nhưng mà cậu thì phải nhận lời tớ."



Tôi không thể hiểu nổi con gấu ngốc đó đang nói cái gì nữa, cậu ta đang lý luận cái gì vậy… cái gì không nhận lời với cả phải nhận lời chứ?? Tôi từ từ quay mặt lại nhìn cậu ta bằng ánh mắt khó hiểu.



"Thế nghĩa là sao??"



Yunho chỉ cười trước bộ dạng ngạc nhiên của tôi, sau đó cậu ấy hôn lên trán tôi rồi nói.



"Tự hiểu đi đồ ngốc! Mai tớ đến đón cậu đi học, hôm nay ở nhà mà suy nghĩ đi."

Rồi con gấu hâm đó đứng lên đi ra khỏi phòng tôi, không quên để lại một câu cuối khiến tôi xấu hỗ gần chết.



"Bộ Hamtaro đáng yêu lắm!"



Vậy là từ sau hôm đó tôi đã trở thành người yêu của Yunho. Nhưng tôi vẫn lo lắng về cảm giác của Yoochun, tôi sợ cậu ấy thấy không thoải mái. Thấy tôi lo lắng như vậy nên Yunho đã kể cho tôi nghe về mối quan hệ gần đây giữa Yoochun và một người tên Kim Junsu. Theo lời Yunho thì có vẻ như cậu ấy không có cảm tình mấy với Junsu. Yunho cũng nói là đã nhiều lần nói Yoochun không nên qua lại thân thiết với cậu học sinh kia nhưng Yoochun thì vẫn thường xuyên gặp gỡ và đi chơi cùng họ.



Tôi chưa gặp Junsu nhưng khi tôi hỏi về cậu ấy với Yoochun và nghe Yoochun kể về cậu ấy, tôi thấy Junsu dường như không xấu như con gấu ngốc kia tưởng tượng. Theo như lời Yoochun thì cậu ấy có một đứa con trai và rất yêu thương cậu bé đó, cậu ấy còn là một người dịu dàng và thẳng tính nữa. Junsu cũng rất tốt bụng, hay giúp đỡ người khác, cậu ấy cũng khá vất vả khi phải vừa đi học, vừa làm thêm kiếm tiền nuôi đứa bé. Tôi cảm thấy một người như thế, dù cậu ấy có chót mắc sai lầm trong quá khứ đi nữa, thì bây giờ cậu ấy cũng đang làm rất tốt việc chuộc lại lỗi lầm ấy rồi. Vả lại tôi cảm thấy Yoochun rất vui khi nói về con người này, thấy nét mặt hạnh phúc của cậu ấy khi kể chuyện của bọn họ với tôi khiến tôi cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm đi phần nào. Tôi cảm thấy Junsu không phải là người xâu và tôi cũng rất muốn một lần được gặp mặt cậu ấy. Tôi phải đi chỉnh lý lại ngay cái thành kiến của con gấu hâm đó, rồi sau đấy lôi cậu ta đi gặp Junsu với tôi mới được.


Mọi chuyện cứ thế bình lặng cho tới khi có một cơn bảo đột ngột ập tới - một cô gái tự nói mình là hôn thê của Yoochun. Tôi thật sự không có cảm tình với cô ấy, cô ta quả thật là hình mẫu lý tưởng của mấy nàng tiểu thư ỏng ẹo, đỏng đảnh. Cô gái tên Yoona này khiến tôi có dự cảm không lành về cuộc sống sau này của Yoochun.



End chap 8.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:37 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 9:14 pm

Chap 9


Junsu's POV


Mọi người thường nói tôi là một đứa trẻ may mắn, nhưng tôi lại không thấy vậy chút nào. Gia đình tôi qua định cư ở Mỹ khi tôi còn rất nhỏ, ba tôi có một công ty viễn thông khá phát triển ở đây và ba mẹ cũng rất thương yêu tôi. Ngay cả việc tôi có bạn trai họ cũng không hề phản đối. Từ nhỏ tới lớn tôi sống trong sung sướng, không hề biết tới cái gì gọi là buồn và khổ cả. Rồi một ngày cả hai khái niệm đó đồng loạt đổ ập lên tôi, con người mà tôi đem lòng yêu đó thật ra không hề yêu tôi, hắn ta chỉ cần tiền và bỡn cợt với tôi mà thôi. Tôi không biết mình đã gây thù gì với hắn, khi chia tay hắn còn quẳng lại cho tôi một lý do vớ vẩn hết mức "Nói thật tôi chán ngấy cậu rồi. Yêu đương gì mà đến hôn nhau cũng ngại. Cậu từ nhỏ sống trong nhung lụa, sung sướng vậy nên tôi chỉ cho cậu biết thế nào là đau khổ một chút thôi mà. Đồ công tử bột ngu ngốc."



Trước thái độ của tên đểu đó, tôi đã không kiềm chế được mà xông vào đánh nhau với hắn một trận tơi bời. Tôi trở về nhà trong bộ dạng không-còn-gì-rách-nát-hơn khiến cho ba tôi vô cùng tức giận và mẹ tôi đã khóc rất nhiều khi biết chuyện. Cảm giác bị phản bội quả thật không dễ chịu chút nào, đêm đó lần đầu tiên tôi đã khóc như chưa bao giờ được khóc. Sau mấy ngày tự nhốt mình trong phòng, cuối cùng tôi cũng quyết định phải dọn dẹp ngay cái tên khốn đó ra khỏi tâm trí mình. Kim Junsu tôi không thể chỉ vì bị một tên đểu lừa dối mà biến cuộc đời tươi đẹp của mình trở nên bi đát được.



Có thể hắn nói đúng, tôi từ nhỏ sống trong sung sướng nên không biết thế nào là đau khổ, nhưng tôi tuyệt nhiên không phải là một tên công tử bột vô dụng, ngu ngốc. Tôi sẽ chứng minh cho hắn thấy rằng Kim Junsu này có thể sống tự lập được, tôi sẽ sống tốt hơn hắn tưởng, cứ chống mắt lên mà xem.



Hôm sau tôi quyết định xin ba mẹ cho về Hàn du học, tuy tôi là người Hàn Quốc nhưng tôi lại chưa bao giờ về thăm nơi đó cả, chỉ biết qua sách báo và truyền hình thôi. Khi đọc những thông tin về Hàn Quốc, tôi đã thật sự cảm thấy hứng thú với đất nước, con người và nên văn hoá nơi đây. Và cũng vì tôi đã quyết định sẽ sống tự lập nên mọi sinh hoạt phí ngoài tiền học ra tôi sẽ tự lo lấy. Lúc đầu ba mẹ tôi cực lực phản đối vì không yên tâm khi để tôi một mình sống ở nơi mà tôi chưa hề biết tới. Nhưng sau một hồi năn nỉ thuyết phục của tôi, cuối cùng họ cũng đồng ý để tôi đi.



Ngày tiễn tôi ra sân bay, mẹ tôi khóc hết nước mắt và nhất quyết giữ tôi lại, ba tôi thì chỉ ôm tôi rồi nói " ba rất vui vì con có ý thức tự lập trong cuộc sống, sang bên đó nếu có khăn gì thì cứ gọi về cho ba mẹ biết chưa?" Tôi chỉ mỉm cười và nói họ đừng quá lo lắng cho tôi, tôi nhất định sẽ cố gắng sống tốt.



Thủ tục nhập học của tôi cũng đã được hoàn tất trước khi về Hàn nên tôi muốn tới xem trường trước. Ngôi trường này thuộc vào loại nhất nhì ở Seoul, trường có từ cấp 1 đến cấp 3 nên rất rộng, chương trình học cũng khá khó nhưng lại chỉ học nửa ngày thôi. Vì tôi còn phải đi làm thêm kiếm tiền để trả các sinh hoạt phí thường ngày nữa nên như vậy là rất phù hợp. Cơ sở vật chất của trường cũng tốt không kém gì các trường học ở Mỹ khiến tôi rất vui vì lựa chọn của mình.



Hành lý của tôi không nhiều, chỉ có hai vali đựng quần áo với một cái laptop thôi nên tôi cũng không phải sắp xếp gì mấy. Tôi thuê được một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố. Đồ đạc trong nhà thì cũng đã có sẵn hết cả rồi. Sau một hồi loay hoay với đống quần áo, tôi phát hiện ra trời cũng đã tối và bên ngoài đang bắt dầu mưa. Cảm thấy cái bụng đang biểu tình dữ dội sau chuyến bay đường dài, tôi đi vào bếp tìm đồ ăn nhưng trong tủ lạnh lại trống trơn không có gì hết. Tuy hơi thất vọng nhưng tôi phải cố gắng tự lo cho bản thân mình thôi, không thể cứ cái gì cũng đợi sẵn có được.



Lấy chiếc dù màu xanh biển ưa thích của mình, tôi vác cái bụng đói meo ra phố tìm cửa hàng tạp hoá. Đi bộ khoảng 200m sang khu phố bên cạnh tôi thấy một cửa hàng phục vụ 24/24. Mừng quýnh, tôi vội chạy ngay vào đó và vác nguyên ra một đống rau quả, thịt, bánh, sữa…. Sau một hồi càn quét, tôi lặc lè vác túi đồ to tổ chảng về nhà. Trên đường về tôi nghe có tiếng trẻ con khóc rất to, không lâu sau tôi đã thấy bóng một người đàn ông cao cao, mặc áo đen kín mít, đi ô đen đang bế một đứa bé đứng ở bãi rác gấn đó. Hắn ta từ từ đặt đứa nhỏ xuống rồi nói "Tất cả chỉ tại ba mẹ mày thôi, mày được sống sung sướng thế làm sao hiểu được nỗi khổ của con tao. Ba mày sa thải tao khiến con vợ tao bỏ đi để lại cho tao hai đứa con. Không có tiền thì sống thế nào đây?? Đã thế tao sẽ để ba mẹ mày nếm mùi đau khổ.. Hahaha… Chịu khó nhé nhóc!"



Hắn ta cười như điên dại khi thấy đứa bé nằm đưới đất đang khóc ngày một to hơn. Thấy vậy tôi bèn quát lớn và chạy tới chỗ lão ta. Vừa thấy tiếng tôi hắn đã bỏ chạy thục mạng, tôi định đuổi theo nhưng nghe đứa nhỏ khóc to quá nên tôi đành phải chạy trở lại chỗ nó. Bồng đứa bé đang bị ướt và run lên vì lạnh, tôi vác theo túi đồ thạy hết sức về nhà. Tôi chưa bao giờ chăm em bé cả nên rất lóng ngóng khi mà nó cứ khóc không ngừng. Xả nước ấm vào bồn tắm, tôi cần phải làm ấm người cho nó. Sau khi tắm cho đứa bé xong thì lại không có tã thay, tôi đành phải lấy mấy cái áo và khăn mặt của mình ra để làm tã cho bé. Rồi còn phải cho nó ăn nữa, may mà lúc đi siêu thị tôi có mua sữa bò, thường thì trẻ em bé thế này chắc phải uống sữa bột nhưng không có nên tạm thời phải vậy thôi.



Đứa nhỏ này cũng khá lớn, chắc phải được một tuổi rồi. Nó cũng khá ngoan chỉ hơi giãy lúc đầu một tí thôi nhưng sau đó lại uống sữa ngon lành. Đút từng thìa sữa cho bé, tự nhiên tôi lại có một cảm giác hạnh phúc khó tả. Nó là một bé trai rất xinh xắn, nhìn kỹ cũng thấy nó hơi giống tôi hồi nhỏ nữa. Nhưng tôi chỉ mới tới đây thôi nên không thể nuôi thêm một đứa bé được, hôm sau tôi nhất định sẽ đem nó tới đồn cảnh sát để tìm ba mẹ.



Tôi đưa nó đến sở cảnh sát Seoul. Mấy chú cảnh sát nói sẽ đăng thông báo tìm người thân cho đứa bé, nhưng sau một tuần mà vẫn không ai tới nhận nó thì tôi sẽ phải trở thành người giám hộ cho đứa bé này. Cái khái niệm thứ hai là "khổ" cuối cùng cũng giáng xuống đầu tôi, một tuần sau không thấy ai đến nhận đứa bé cả. Và thế là trong cuộc sống tự lập của tôi đã xuất hiện thêm một người nữa.



Lúc đầu cuộc sống của tôi rất khó khăn nhưng cuối cùng tôi cũng tìm được việc làm. May cho tôi là dì chủ nhà rất tốt bụng, dì goá chồng nên sống một mình. Tuy hơi lớn tuổi nhưng dì rất vui tính và nhanh nhẹn. Chính dì ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong việc chăm sóc đứa bé. Mấy hôm sau khi đón bé về nhà, tôi đi làm giấy khai sinh cho nó, dù sao thì sau này nó cũng cần phải đi học nữa. Và tôi quyết định lấy họ tôi đặt cho bé, kể từ lúc đó tôi đã trở thành một người cha bất đắc dĩ. Tôi đặt tên cho thằng bé là Kim Inhwan, hàng ngày tôi gửi dì chủ nhà trông giùm Inhwan. Sáng đi học, chiều đi làm thêm, đến tối thì đón nhóc đó về nhà. Inhwan rất ngoan, tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện nên cũng ít khi tôi thấy nó tỏ ra hờn dỗi. Hàng ngày được nhìn thấy đứa bé này lớn lên hạnh phúc, vui vẻ đã trở thành niềm hạnh phúc và mục tiêu sống của tôi.



Thấm thoát thì thì Inhwan cũng được năm tuổi, trong thời gian đó tôi vẫn thường gọi điện về cho ba mẹ nhưng tuyệt nhiên không nhắc tới Inhwan. Tôi không biết ba mẹ sẽ phản ứng thế nào nhưng nếu tôi nói ra thì chắc chắn họ sẽ bắt tôi về Mỹ ngay, và tôi cũng không muốn họ lo lắng vì tôi vẫn có thể tụ lo được. Khi Inhwan lên sáu thì dì chủ nhà qua đời, hôm đám tang thằng bé đã khóc rất nhiều và cứ nằng nặc không cho người ta khiêng quan tài của dì ấy đi. Thấy vậy tôi phải cố kìm nén nước mắt mà cười nói với Inhwan rằng dì ấy chỉ đến một nơi đẹp đẽ và hạnh phúc hơn nơi này thôi, dì ấy sẽ vẫn dõi theo thằng bé. Rồi Inhwan còn hỏi tôi là nó có được gặp lại dì ấy nữa không, tôi bèn xoa đầu nó và bảo rằng sau này Inhwan lớn và ngoan ngoãn thì sẽ được gặp lại dì ấy.



Nghe tôi nói xong thì thằng bé lấy tay quẹt ngang nước mắt trên mặt đi, nó mếu máo nhìn tôi và dõng dạc hứa là nhất định sẽ trở thành một đứa bé ngoan. Sau khi dì chủ nhà mất thì ngôi nhà của dì ấy được nhà nước thu hồi lại, vì thế chúng tôi phải đi tìm một nơi ở mới.



Sáu năm qua tôi cũng dành giụm được một ít tiền, vì thế tôi quyết đinh thuê một ngôi nhà lớn hơn căn hộ trước của chúng tôi để Inhwan có thể có không gian riêng. Tôi tìm được một ngôi nhà nhỏ cách trường tôi không xa lắm, ngôi nhà được sơn màu trắng với hai tần lầu. Tầng một có bếp và phòng khách. Tầng trên có hai phòng ngủ và một phòng tắm, rất đơn giản nhưng khá ấm cúng. Sau khi dọn tới nhà mới, tôi chuyển Inhwan tới học tại một lớp mẫu giáo gần nhà để tiện cho việc đi lại.





Hàng xóm bên cạnh nhà tôi cũng có một đứa con học cùng lớp với Inhwan, hai thằng bé rất thân nhau, tôi rất vui vì Inhwan có bạn. Cậu nhóc tên Changmin đó tuy rất ham ăn nhưng lại tốt bụng và dễ thương nữa. Ba mẹ nhóc thường xuyên đi công tác, để nó ở nhà với cô giúp việc nên nó đã xin ba mẹ để được sang nhà tôi chơi cùng Inhwan tới tối thì về. Thế là từ đó tôi lại chăm sóc thêm một đứa bé nữa.



Có thể chúa rất thích thử thách tôi thì phải. Giữa cuộc sống yên bình của tôi đột nhiên xuất hiện một "cục rắc rối" mang tên Park Yoochun. Lần đầu gặp thì hắn làm Inhwan khóc khiến tôi rất bực mình và ghét hắn. Tuy rằng lần gặp sau đã có thiện cảm hơn nhưng cũng chính vì tôi lơ là nên hắn cứ được nước làm tới. Đầu tiên thì hắn đến chơi với Inhwan và Changmin ở công viên vào buổi chiều, nói chuyện nhiều thì cũng thấy hắn không đáng ghét lắm, có vẻ cũng là người chịu nhiều đau khổ. Thương hắn vừa bị thất tình mà cũng có thể là người tử tế nên tôi quyết đinh bỏ qua chuyện cũ, chấp nhận hắn làm bạn, vả lại Inhwan với Changmin cũng rất quý hắn.



Sau đó có một lần tôi phải tăng ca làm việc nên không làm cách nào đón được Changmin và Inhwan. Tôi lại chẳng quen ai khác ngoài tên "rắc rối" đó cả nên đành phải gọi điện nhờ hắn đón giùm hai đứa nhóc về nhà. Thế là từ đấy hằn nghiễm nhiên ra vào nhà tôi như nhà hắn. Ngày nào cũng sang ăn trực bữa tối nhà tôi cả, may mà Changmin ăn nhiều nên ba mẹ nó cũng đưa cho tôi khá nhiều tiền nếu không thì tôi phá sản chắc.



Riết cũng thành quen, tôi cũng mặc kệ hắn luôn, dù sao có hắn đón giúp tôi hai đứa nhỏ thì tôi có thời gian làm thêm giờ kiếm tiền. Như thế nuôi hắn một bữa cũng không thành vẫn đề, Kim Junsu tôi cũng không phải là hạng keo kiệt mà. Nhưng đột nhiên dạo này hắn bận việc gì đó, thỉnh thoảng lại nhắn tin báo là có việc bận không thể đi đón hai đứa nhóc, làm tôi khốn khổ mấy phen. Rút kinh nghiệm tôi không thèm nhờ hắn nữa, nhưng hắn không tới nữa khiến không khí trong nhà cứ thiêu thiếu cái gì đó. Đột nhiên thấy nhớ tiếng cười đùa của hắn với hai đứa nhóc, cả mấy hành động vừa ngố vừa dở hơi mà hắn hùa theo Inhwan với Changmin để trêu tôi nữa. Có lẽ cuộc đời tôi luôn phải gắn liền với các loại rắc rối nên thiếu nó cũng cảm thấy trống vắng lạ.



Rồi hôm trước tôi chợt thấy hắn khoác tay một cô gái đi trên phố. Thì ra là có bạn gái rồi nên không thèm đếm xỉa gì đến bạn bè nữa. Đã thế tôi cũng cóc cần phải nhớ hắn, từ nay cấm hắn bước chân tới nhà tôi, đừng hòng tôi cho ăn cơm nữa.



End chap 9.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:38 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Tue Jul 20, 2010 9:16 pm

Chap 10


Changmin's POV


*vươn vươn*



*quờ quờ*



*giơ lên cao*



*với với*





...



"Aaaaaaaaaaaaaaaaaa~~~~! Trả Inhwan bánh đây… Oaoaoa~ Su ơi..!!"



Đấy! lại thế nữa rồi, có mỗi cái bánh mà cũng tranh với người ta, giờ thì chạy vào méc Su nữa chứ. Hehe nhưng chẳng có tác dụng gì đâu, lần nào mà Su chả không can được rồi lại chạy đi làm thêm bánh. Không gì lung lay nổi ý chí sắt đá của Changmin ta đây, lại sắp có thêm bánh ăn rồi hihi.



"Inhwan ah~! Còn nhiều bánh mà, đừng khóc… hyung mua nhiều bánh lắm mà."



Ế! Sao lần này không giống mọi khi nhỉ??? Ah quên mất, tự nhiên bây giờ lại xuất hiện thêm một hyung dở hơi nữa. Một hôm anh ta chình ình xuất hiện ở trước cửa nhà, Su nói đây là quản lý ở chỗ Su làm. Nhìn ngoại hình cũng được, mỗi lần đến đều mang theo rất nhiều bánh cho tôi và Inhwan. Hyung này tên là Donghae thì phải, công nhận là răng hyung ấy cũng đẹp nhưng cũng không cần phải lúc nào cũng cười chứ. Chẳng hiểu sao tôi cứ cảm thấy không thích hyung này, nói thế nào nhỉ…. chắc là giả vờ…uhm… là người giả vờ đó!! ( t/g; dùng sai từ rùi Minnie… là giả tạo đó..Minnie: bít rùi..t/g đi ra đi! *hix hix*)



"Không! Ứ chịu… Inhwan muốn ăn cái có quả dâu cơ…hức hức.."



"Nhưng hết mất rồi…. Inhwan ăn cái chocolate này cũng ngon mà, mai hyung sẽ mua đền cái khác nha… chịu không??"



Đấy lại cười nữa, dỗ thế còn lâu Inhwan mới chịu, có Yoochun hyung ở đây thì thể nào cũng pha trò cho Inhwan cười thôi, như thế mới dụ được cậu ấy ăn cái khác. Đúng là ngốc, làm phiền cái lỗ tai của mình quá. Với cả Wannie cũng chả mấy thích hyung này, không đáng yêu tí nào, toàn nịnh đầm…phải vậy hông ta?? mấy cô giúp việc vẫn nói thế á. ( =.=!~ Su là con trai mà…*Minnie biết rùi.. t/g nhiều chuyện quá ah~!* )



"Không!! Không biết đâu…~! Oaoaoaaa~!"



"Inhwan ngoan nào! Mai ăn cũng được mà, mai Su sẽ bắt Changmin nhường cho Inhwan nha~!"



Su từ trong bếp đi ra cười cười xoa đầu Wannie, haizz~! Muốn Minnie nhường hả, còn lâu nha… đồ ăn n01. Hyung kia cũng hùa theo xoa đầu Inhwan, hứ! xoa gì mạnh thế, bù hết cả tóc cậu ấy rồi…Inhwan khó chịu đấy.. thấy chưa? gạt tay ra rồi đấy. Tuy rằng không ưa gì hyung này nhưng mà không thể có lỗi với các bạn bánh kem được, nào chúng ta cùng chiến đấu….



Tối hôm trước nằm xem hoạt hình ở phòng khách tôi vô tình nghe thấy mấy cô giúp việc tán dóc với nhau. Cái gì mà một tên con trai khi thích người nào đó thì sẽ tìm mọi cách để lấy lòng, bám riết nè, nịnh nọt nè, hay nhìn trộm người ta nữa. Tôi thấy giống với Donghae hyung này lắm, toàn nhìn chằm chằm vào Su thôi, thấy ghê à. Hyung này thích Su hả, nhưng không được đâu tại tôi với Inhwan đã chấm Yoochun hyung rồi…hì hì… đừng tiết lộ bí mật đấy nhá.



Mà dạo này không thấy Yoochun hyung đâu cả, hai đứa tôi hỏi thì mặt Su nhìn không vui chỉ nói là " Su không biết, sau này mà hắn đến thì cũng không cho vào nhà." Su giận gì rồi, hay là tại lần trước bị Yoochun hyung đè lên nên nổi giận nhỉ. Chỉ là không may thôi mà, Yoochun hyung bảo thế. Tôi nhớ hôm đấy tôi với Inhwan đang ở phòng khách xem tivi, còn Yoochun hyung thì chạy vào trong bếp xem Su làm cơm xong chưa. Một lúc sau thấy có tiếng gì rơi XOẢNG một cái rõ to, tôi và Inhwan vội vã chạy vào xem có chuyện gì thì đã thấy cảnh đó.



Su bị Yoochun hyung ngã đè lên, mặt đối mặt…. ah gần giống trên tivi ý..tôi chả biết nói thế nào nữa…quên mất rồi (t/g: là kiss đó…hí hí..). May mà cái đĩa bị rơi không đựng gì cả, nếu không thì Changmin sẽ đau lòng lắm. Sau đó Su hất Yoochun hyung ra và quát hyung ý là "Đồ 35… Tránh ra chỗ khác mau.. sao anh dám dê tôi! Áaaáaa~ frist kiss của tôi!!!" rồi còn cầm cây chối ở góc tường rượt hyung ấy mấy vòng quanh nhà nữa. Tối đó là bữa ăn im ắng nhất mà tôi từng biết, Yoochun hyung thì cắm cúi ăn không dám nhìn Su, thỉnh thoảng quay sang chúng tôi nháy mắt cười cười, bị Su lườm mấy cái hyung ấy lại cụp mắt xuống ngoan ngoãn ăn tiếp. Su thì cứ vừa ăn vừa cau mày, mặt mũi còn đỏ tưng bừng nữa, nhìn ngộ lắm á.



Chúng tôi cũng chơi với Yoochun hyung được khá lâu rồi, quen nhau từ mùa hè cho tới bây giờ là mùa đông rồi đó. Đối với hai đứa tôi thì hyung ấy giống như là một thành viên trong gia đình rồi. Tôi biết Su chỉ hay cằn nhằn là hyung ấy phiền phức thôi chứ thực ra lần nào đi mua đồ ăn cũng có thêm một phần cho hyung ý. Inhwan thì quý hyung ấy khỏi nói rồi, tôi cũng không hiểu tại sao nữa nhưng chỉ cảm thấy ở bên Yoochun hyung rất vui, rất thoải mái.



Yoochun hyung là một người rất vui tính, hyung dạy cho tôi và Inhwan rất nhiều trò chơi, còn hay hùa theo chúng tôi chọc Su nữa… vui lắm! Có một tối hyung ấy mang đến một bộ cờ tỷ phú và chỉ chúng tôi cách chơi. Yoochun hyung còn rất ngạc nhiên khi cả Su cũng không biết chơi, Su thì nói là từ nhỏ chưa bao giờ thấy trò này. Đương nhiên, nều biết thì Su chắc chắn đã dạy cho chúng tôi chơi trò chơi thú vị này rồi. Hôm đó chúng tôi đã chơi rất vui, Su bị phá sản mấy lần liền. Thấy Su buồn Yoochun hyung nói thầm với chúng tôi quyên góp cho Su ít tiền để Su vui. Có Yoochun hyung không khí trong nhà luôn náo nhiệt, nhiều lúc cười đau cả bụng, tự nhiên bây giờ chả thấy hyung ý đâu cả. Yoochun hyung ngốc! mau tới đi mà….bọn em nhớ hyung lắm… Minnie không chịu nổi ông Donghae này nữa. Hyung mà không tới nhanh thì Su sẽ bị anh ta cướp mất đó, bọn em sắp không trụ nổi nữa rồi.



Sắp tới là sinh nhật Su, tôi với Inhwan bàn nhau tổ chức cho Su một sinh nhật đáng nhớ. Nhưng mà đợi mãi chả thấy Yoochun hyung đâu cả, không có Yoochun hyung thì lấy đâu ra kinh phí bây giờ. Với cả tôi cũng không thích dự sinh nhật với ông Donghae này đâu, nhìn cái mặt kìa, lại cười nữa.



"Junsu à~! Cuối tuần này được nghỉ, tôi có vé đi chơi ở công viên giải trí. Cậu có muốn đi cùng không?? cả hai nhóc luôn nữa."



Xì đi công viên à??? Cũng được đấy, nhưng mà đi với ông hông thú vì gì cả.



"Uhm… tôi cũng rảnh…. Cũng được, để hai nhóc đi chơi vui vẻ một bữa. Cảm ơn anh!"



Su cười cảm ơn anh ta, Donghae hyung kia cũng hí hửng cười tít cả mắt lại. Aaaaaaaa~! Yoochun hyung~~~! Thật hết cách rồi, Su sắp bị tên đó bắt đi thật đấy.

Để xem nào…



"Inhwan ya~! lại đây mau lên."



Tôi vẫy vẫy Inhwan đang ngồi trên lòng Su. Cậu ấy nhìn tôi một lát rồi cũng lật đật chạy tới thì thào hỏi lại.



"Sao vậy? Minnie lại nghĩ ra cái gì hả??"



"Cứ đà này thì nguy á… Su có số điện thoại của Yoochun hyung đúng không?? Bọn mình cần phải liên lạc với hyung ấy!!"



"Gì cơ?? Bây giờ phải lấy trộm điện thoại của Su hả… liệu ổn không??"



Inhwan lo lắng nhìn tôi, tôi biết như thế này là sai nhưng không còn cách nào khác, đã gấp lắm rồi. Tôi trấn an Inhwan.



"Không sao đâu… chỉ là mượn xem số điện thoại của Yoochun hyung thôi mà.."



"Nhưng làm sao mà mượn bi giờ..??"



"Uhm… thì cứ bảo là mượn chơi trò chơi như mấy lần trước chắc được mà."



"Uh nhỉ… vậy đi ha!!"



Nói rồi Wannie đứng phắt dậy chạy tới chỗ Su.



"Su ơi cho con mượn điện thoại chơi trò chơi đi!!"



"Uhm… điện thoại Su sắp hết pin rồi.. lát nữa Su sạc rồi chơi nha."



"Hay lấy điện thoại của hyung chơi nè!"



Không thèm! tôi ở đằng sau lắc đầu kịch liệt. Nhất định phải lấy được điện thoại của Su. Cố lên Inhwan ya~!



"uh….không đâu…Inhwan muốn chơi máy của Su cơ~!"



"…vậy…ở trong balo trên phòng ý, hai đứa lên lấy đi!"



Yeah~! Hahaha… tôi ra hiệu cho Inhwan nhanh chóng rời khỏi chỗ đó tiến lên phòng Su.



….











"Uh… xem nào..Yoo..yoo… nhiều quá! ở đâu nhỉ??"



"Đưa Minnie xem nào!... đây rồi." May mà tôi thông minh, hahaha~!



"Yeah~! gọi cho Yoochun hyung thôi… nhanh lên!"

Inhwan cứ nhảy tưng tưng bên cạnh đòi tôi phải gọi ngay, nhưng gọi luôn thì sẽ lộ mất. Tôi phải hành động thật bí mật.



"Không gọi ở đây được. Để Minnie về nhà gọi cho chắc. Nhỡ bị lộ thì chết… ghi số ra giấy đi!"



"Uhm uhm… thế có gì thông báo sau nha!! Bye!"

Đút mẩu giấy ghi số điện thoại vào túi, tôi rón rén đi xuống nhà và nhanh chóng chạy ra cửa.



"Minnie về nha! Bye Su.. chào hyung!!"



….





Tít…tít…



..[/font]



"Alo… Yoochun hyung phải không?? Minnie nè hyung.."



End chap 10.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:38 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Wed Jul 21, 2010 9:05 am

Chap 11


YooChun's POV



Chuyện của tôi, Yunho và Jae cũng đã qua đi một cách êm đẹp. Chúng tôi vẫn duy trì được tình bạn này và hai tên ngốc đó có vẻ hạnh phúc lắm. Haizz~! Thật ra thì tôi cũng không phải là thánh nhân gì, chẳng qua là chuyện tình cảm không thể gượng ép được nên tôi mới phải cắn răng mà đồng ý thôi.

Công nhận là thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà đã 5 tháng rồi. Thời gian này không quá dài cũng không phải là quá ngắn, có lẽ nó vừa đủ để tình cảm trong tôi diễn ra một sự thay đổi khác. Đúng, tôi không rõ tình cảm này có phải là nhất thời hay không, bởi so với tình yêu tôi giấu kín một năm qua thì nó thật sự diễn ra quá nhanh. Nhưng tôi cảm nhận thấy nó rất thật, tới nỗi tôi không biết từ lúc nào nó đã chiếm trọn tâm trí mình rồi.


Ngay vào lúc tôi tuyệt vọng nhất thì Chúa đã gửi em đến cho tôi cùng với hai thiên thần nhỏ nữa. Cả ba người chào đón tôi và không ngần ngại chia sẻ tình cảm của mình với tôi, yêu quý tôi giống như một thành viên của gia đình vậy. Và cũng thật lạ là tôi lại đón nhận điều đó một cách tự nhiên không dè chừng. Mặc dù Yunho khuyên tôi không nên thân thiết với em bởi có thể em là người không đàng hoàng. Tôi lại không nghĩ vậy, dù em đã có con nhưng chỉ cần thấy cách em chăm lo cho đứa bé và nhưng người xung quanh thì dám chắc rằng không ai có thể nói em như thế.

Khi tôi đang đau khổ ngồi ở xích đu ngày đó, tôi còn nhớ rất rõ cảm giác mềm mại, ấm áp từ bàn tay và giọng nói của em đã khiến tôi nhẹ lòng đi như thế nào. Tuy rằng trước mặt em vẫn hay tỏ ra khó chịu với tôi, nhưng tôi biết ở một góc nào đó trong em vẫn luôn dành cho tôi một sự quan tâm dù là rất nhỏ. Junsu của tôi là một người thật sự dịu dàng và hay chăm sóc người khác (haixzz~! từ bao giờ thành của mình thế này…thôi kiểu gì thì cũng sẽ là của mình thôi..hehe). Quay lại vấn đề nào, đối với tuổi của Junsu mà nói thì cuộc sống hiện tại quả thật rất vất vả. Ngày đi học, chiều về lại phải làm thêm, tối đến còn bận chăm sóc hai nhóc con nữa chứ, nhưng chưa bao giờ tôi thấy em tỏ ra mệt mỏi hay nụ cười như mặt trời nhỏ ấy lặn trên môi em.


Lúc đầu tôi cũng chỉ nghĩ rằng sự gặp gỡ giữa tôi và em là tình cờ mà thôi. Giống như một cơn gió thoảng qua… nhưng dường như cơn gió ấy lại cuốn cả tâm hồn tôi theo đó luôn rồi. Ở Junsu có một sự thu hút kỳ lạ, không phải bởi vẻ bề ngoài hay cách ăn nói. Em khiến cho mọi người yêu mến bằng chính tâm hồn trong sáng và con người lương thiện của mình. Chỉ cần có thể, em sẵn sàng giúp người ta hết mình một cách vô diều kiện. Junsu cũng là người rất cả tin, ví dụ như việc em không hề đề phòng mà đã để một người lạ như tôi tiếp cận hai đứa bé. Nếu tôi là người xấu thì không biết đã xảy ra chuyện gì rồi.

Nhưng cũng vì thế mà tôi có thể được ở bên em. Dù biết em bận và đối với em tôi chẳng là gì, nhưng cái bản tính cố chấp trong tôi thì cứ luôn muốn mình ở gần em. Thế nên tôi hàng ngày vẫn đến công viên chơi với hai nhóc và để gặp em, mặt dày tối nào cũng tới ăn trực ở nhà em nữa. Nhưng không phải tôi là kẻ thích gây phiền phức, ít nhiều tôi cũng muốn giúp em chăm sóc hai nhóc đó. Khi sống cùng ba người cho tôi cảm giác thân thiết, ấm cúng lạ… giống như một gia đình nhỏ vậy.


Điều đó làm tôi còn nhớ đến hồi tôi còn nhỏ, cả gia đình đã rất hạnh phúc và vui sướng khi em trai tôi chào đời. Nhưng đứa em bé nhỏ tội nghiệp của tôi đã rời xa chúng tôi vào đúng ngày sinh nhật của nó. Cả gia đình tôi đau khổ và tuyệt vọng khi suốt gần một năm trời không thể tìm ra tung tích thằng bé. Cuối cùng chúng tôi phải đau đớn mà miễn cưỡng chấp nhận rằng em tôi không còn trên đời này nữa.Cái ngày ảm đạm đó bao trùm và ám ảnh lên cả gia đình, trở thành một nỗi đau im đậm vào tâm trí tôi. Vì thế mà khi bắt gặp thứ tình cảm này, không hiểu sao tôi lại tự nhủ rằng mình nhất định phải giữ lấy nó bằng mọi giá.


Tình cảm em đem tới cho tôi cũng tự nhiên như chính con người em vậy. Tự nhiên làm tôi thấy ấn tượng, tự nhiên làm tôi thấy nhớ, và cũng tự nhiên khiến tôi yêu em. Cũng đã hơn một tuần rồi tôi không thể tới nhà em. Thật nhớ nụ cười hồn nhiên, ngốc nghếch khi em bị tôi và hai đứa nhóc gạt mà không biết. Sau đó khi nhận ra rồi thì em lại quạu lên và cầm chổi rượt tôi khắp nhà làm tôi mệt muốn đứt hơi. Thà tôi hàng ngày bị em đập còn hơn là phải ngồi đây nghe cô nàng đỏng đảnh này kể lể về thời trang nọ kia. Thà rằng tôi ăn bánh kem đến béo ú lên như con heo còn hơn là cứ phải suốt ngày theo cô ta đi ăn mấy món đồ tây chỉ dính tí tẹo trên đĩa mà đắt cắt cổ.

Aaaaa~~! Tôi sắp bị cái con công tên Yoona này hành chết rồi. Thật đúng là cái mồm làm hại cái thân, nhưng quả thật tại lúc đó còn bé không biết gì, nào ngờ cô ta lại nhớ cơ chứ. Park Yoochun tôi cả đời anh minh, chỉ vì một phút ngu dại hồi nhỏ mà giờ ra nông nỗi này đây. Khi tôi còn học tiểu học, gia đình tôi và gia đình Yoona rất thân nhau. Lúc đó cô ấy cùng một số đứa nhỏ hàng xóm vẫn thường sang nhà tôi chơi. Một hôm thằng Kangin bày ra cái trò chơi "gia đình", tôi làm bố, Yoona là mẹ, Kangin và Teamin làm con. Chơi được một lúc thì Yoona ngúng nguẩy nói.

"Yoochun oppa! Sau này em sẽ là vợ oppa!!"

"Sao lại thế??"

"Thì không phải vậy sao?? Em thấy chúng ta là một cặp trời sinh, chẳng ai hợp với oppa hơn em!"

"Vậy hả???...Cũng được"

"Thế nhé! Oppa hứa rồi đó."

Sau đó gia đình cố ấy chuyển qua Canada sống, rồi đột nhiên một tuần trước cô ta trở về và nói là sẽ lấy tôi. Tôi với mẹ điếng người khi nghe cái lý do mà cô ta đưa ra. Mẹ tôi cũng đã cố tim cách lựa lời khuyên bảo Yoona nhưng cô ta cứ giãy nảy lên, lại còn khóc lóc ăn vạ nữa chứ. Cuối cùng ba mẹ bắt tôi phải tiếp đón cô ta chu đáo vì đù gì cô ta cũng là khách, sau đó thì từ từ tìm cách mà khuyên bảo cô ấy.


Cả tuần nay sáng ra ngủ dậy đã nghe thấy cái tiếng eo éo của cô ta rồi, chỉ có lúc ở trường tôi mới được bình yên. Nhưng đến giờ về thì cô ta lại đón sẵn ở cổng sau đó kéo tôi đi khắp chỗ này, chỗ nọ. Giờ thì tôi đang phải làm "cu-li" tại một khu phố thương mại. Người đeo đầy các loại túi mang đủ kiểu tên của các hãng thời trang, quần áo xộc xệch, mặt mũi bơ phờ thở không ra hơi mà vẫn còn phải cố nhe răng ra cười. Chúa ơi! hình tượng Park Yoochun đẹp trai, hào hoa của tôi thế là tiêu tan hết rồi, sau này còn dám nhìn ai đây.


Hình như đây chính là khu phố mà lần đầu tôi đi chơi cùng Junsu và hai nhóc. Đi ngang qua cửa hàng đồ chơi lần trước, đột nhiên thấy nhớ bọn họ quá, không biết giờ này Junsu đang làm gì nữa, chẳng biết có nhớ tôi không nhỉ. Nghĩ tới đây tôi dừng lại trước cửa kính bày các con thú bông của cửa hàng mà cười ngốc nghếch. Sắp vào mùa giáng sinh nên cửa hàng cũng bắt đầu thay đổi kiểu trang trí rồi. Lần này treo rất nhiều thú bông mặc đồ len, quàng khăn, rèm cửa cũng có hình bông tuyết rất dễ thương. Tôi nhất định sẽ ghé qua đây để mua quà noel cho mọi người.


"Yoochun oppa! Nhanh lên đi~.. chúng ta đi ăn thôi, em đói rồi"

Haixzz~! Lại ăn mấy món đó nữa, tôi chán ngấy cô ta tới tận cổ rồi. Dù người trên thế giới này chết hết Park Yoochun tôi thề sẽ không bao giờ lấy cô ta làm vợ. Nhưng bây giờ vẫn phải chiều theo cô ta thôi, mong sao cô ta sớm về nước, không thì tôi chết mất.


"Được rồi…! Đi thôi."

"…."

"Sao vậy??"

"Oppa….có..có phải anh ghét em .. đúng không…hix ..hix.."

Ôi mẹ ơi, mắt cô ta ngân ngấn nước ngước lên hỏi tôi. Tôi mà nói không vừa ý cô ta thì bây giờ dám cô gào lên luôn mất.

"Khô….kkhông phải mà, chẳng qua là hơi mệt vì mang nhiều đồ thôi…"

Tôi ghét cô!!!!!!

"Thật sao??"

"Thật."

Ghét áaaaáaaa~~!

"Vậy mình đi ăn thôi~!"

Cô tiểu thư đỏng đảnh đó kéo tôi vào một nhà hàng Pháp khá sang trọng. Nhà hàng kiểu này không phải tôi chưa từng tới nhưng trong cái bộ dạng chẳng khác gì osin nhà cô ta thế này thì thật mất mặt chết đi được. Giải quyết "bữa tối chẳng bõ dính răng" xong, nàng ta kéo tôi ra phố "đi dạo" để "tiêu cơm". Rất hiệu quả!! chẳng mấy chốc mà tiêu hết sạch, tôi lại rơi vào trạng thái "người không hồn" lúc trước, lết xác đi theo cái dáng ưỡn ẹo của cô ta. Đầu óc quay cuồng vì mệt và đói, tôi không còn biết là mình đã lết được tới đâu rồi.


"Oppa~! Mình vào đây đi~!"

Cái giọng lanh lảnh đó đột ngột réo làm tôi phải giật mình ngẩng lên nhìn. Đèn neon đủ màu của một tấm biển rọi vào mặt tôi, tiếng nhạc xập xình từ nơi treo tấm biển đó nhanh chóng ập đến. Tôi đang đứng trước cửa một quán bar đèn mờ. Nhíu mày tôi quay lại hỏi cô ta để chắc chắn.


"Em muốn vào đây thật à??"

"Sao lại không oppa~! Không phải là anh chưa bao giờ tới đây chứ???"

"Đương nhiên là không! Nhưng bây giờ anh không thích vào."

"Anh….kh..không muốn vào thật sao..??"

Á! lại nữa. "Được rồi, vào thì vào" đằng nào cũng chẳng còn thể diện mà mất nữa rồi.

Khệ nệ khiêng đống quần áo, giày guốc, dây nơ và bla bla thứ của nợ cô ta mua vào quán, tôi mệt mỏi tìm một chỗ ngồi tại quầy bar. Phải mất một lúc mắt tôi mới có thể thích nghi được với bóng tối của nơi này. Mất cả một ngày mệt mỏi nên tiếng nhạc ầm ĩ và những thân hình uốn éo thiếu vải trên sàn nhảy làm tôi hoa mắt. Trước đây thỉnh thoảng cũng tới mấy chỗ này để thay đổi không khí, nhưng từ khi quen Junsu thì mỗi tối tới nhà em ăn trực đã thành thông lệ của tôi rồi.


"Oppa~! chỗ này vui quá!"

"Uhm..cũng được"

"Anh chị dùng gì ạ??" Một cậu bartender dáng lịch sự tiến tới trước chúng tôi hỏi.

"Một Delys XO extra ."

"Tôi giống anh ấy~!!"

"Nặng đó em uống nổi không??"

"Đừng coi thường em."

"Vậy cũng được..tuỳ em." Lát có say tôi bỏ cô ở đây luôn, rảnh nợ.

"Đừng uống bia, anh còn đi học đó.Với cả sẽ làm gương xấu cho bọn nhóc, chẳng hay tí nào." Đột nhiên lời của Junsu vang lên trong đầu tôi.


"Xin lỗi! anh có thể đổi cho tôi thành một sinh tố cầu vồng được không?"

"Dạ không vấn đề gì ạ."

"Oppa~! Em uống được mà~!"

"Không phải cho em. Của anh!"

Cô ta tròn mắt nhìn tôi một lúc, chắc tại quê quá. Nhìn mặt cô ta tức mà tôi thấy hả hê vô cùng. Chộp lấy ly rượu bartender vừa mang tới, cô nàng dốc cạn thứ chất lỏng đặc sánh màu vàng xuống họng rồi ngúng nguẩy đi ra sàn. Cũng tốt, thế là tôi được yên thân.


Ly sinh tố nhiều màu làm tôi nhớ tới Inhwan. Thằng nhỏ dễ thương lại rất ngoan, đôi lúc hơi nhõng nhẽo, cũng hơi khờ giống Junsu. Còn Changmin ham ăn nữa, thằng bé này thông minh, lanh lợi nhưng phải cái tật yêu đồ ăn quá mức, sau này lớn lên không biết có sao không. Thời gian vừa qua, chứng kiến sự lớn lên từng ngày của hai nhóc này mà tôi cảm thấy mình trở thành con người có trách nhiệm hơn hẳn. Tôi yêu hai đứa bé này, yêu những khi chơi đùa cùng chúng, yêu cả những tiếng cười, từng cử chỉ hạnh phúc mà tôi nhận được từ chúng nữa. Khoảng thời gian rồi giống như ly sinh tố này vậy. Nó mang đến cho tôi một không gian tràn đầy màu sắc, tiếng cười và sự ấm áp.


Tôi thật ngốc khi biết tình cảm tôi dành cho em khó mà có thể chấp được nhưng vẫn cố đâm đầu vào. Đối với em có chăng tôi chỉ là một người bạn, hơn lắm thì là bạn thân. Bởi em không giống tôi hoặc có thể là không có thứ tình cảm giống tôi. Đối với tôi giờ đây được ở bên em ngày nào hay ngày đó, những điều khác tôi không muốn quan tâm nữa. Tôi sẽ bảo vệ em, dù thế nào tôi cũng vẫn hy vọng một ngày em hiểu và chấp nhận tôi. Tôi không muốn bỏ cuộc khi chưa thử làm hết sức mình.


Nhưng dạo này tôi không thể nào gọi được cho em. Có phải em giận gì tôi không nhỉ. Gọi điện thi không nghe máy, nhắn tin cũng không thèm nhắn lại nữa. Từ sau lần tôi lỡ cướp mất first kiss của em, em giận tôi ra mặt lại còn cấm tôi không được đến gần trong vòng bán kính 30m. Nhưng đấy chỉ là tai nạn thôi mà, tất cả chỉ tại cái chân bàn chết tiệt. Với cả lúc đấy chiên tôm mỡ bắn kinh quá tôi phải né, nào ngờ vấp chân bàn đúng lúc em quay ra đối diện với tôi. Nhưng kể ra cũng sướng, first kiss của em thuộc về tôi.

"kikasete itoshiku hakanaku tsumasaki de kanaderu bolero
maiagare kimi no kanashimi mo iyasareru basho ni tsukeru sa…"

Đang mơ màng ngồi chọc ngoáy cốc sinh tố thì cái điện thoại réo lên. Tôi rút máy ra xem thì là một số lạ. Tôi cầm điện thoại chạy vào toilet để tránh tiếng nhạc ầm ĩ.

"Yoochun nghe!"

"Alo… Yoochun hyung phải không?? Minnie nè hyung.."

"Minnie?? Sao em có số hyung vậy??"

"aishi~~! Chuyện dài lắm, bi giờ em có chuyện này gấp hơn nè…bla..bla.."

….







..

"Cái gì cơ??? thật á??? Giờ phải làm sao đây???"

"Hyung yên tâm. Chúng ta nhất định phải phá tới cùng."

"Uhm..uhm!"

"Vậy hẹn nhau 2h chiều chủ nhật ở chỗ đu quay trong công viên nha hyung."

"Okie. Hyung biết rồi. Ngủ ngon nha Minnie!"

"Bye hyung..ngủ ngon~!"

Thật tức chết tôi mà, nhân lúc mình lơ là thì đã có ngay một tên khác nhòm ngó rồi. Đã thế ta phải cho ngươi biết lợi hại của Park Yoochun này. Tôi đi thẳng một mạch từ toilet ra ngoài cửa và bắt taxi về nhà.



"Yoona đâu rồi con??"

Chết rồi tôi quên mất cô ta! " Lát cô ấy về sau mẹ ah! Cô ấy có việc. Con lên phòng trước nha."

Mẹ tôi gật đầu và tôi lỉnh luôn lên phòng. Bấm máy gọi cho con gấu đần, tôi cần phải có đồng minh và một kế hoạch tác chiến. Mất một hồi kể lể, van xin thảm thiết cuối cùng vợ chồng nhà YunJae ngốc đó cũng chịu giúp tôi.


RẦm!! Cánh cửa phòng tôi dính sát vào mặt tường bên cạnh, hình như hơi lung lay nữa. Kèm theo sau đó là tiếng nức nở của nàng Yoona tiểu thư. Tôi biết ngay mà, thương thay cho đồng chí cửa phòng xấu số.

"..O..op.pa~~!...sao anh..hức..anh bỏ em lại đó..hức..một mình..huhu..huhu.."

"À..anh…anh có việc gấp..em cũng tự về nhà được mà."

"Hu..huhu.huhu~~! Anh bận đi chơi với ai..??? Anh vừa hẹn ai đi công viên AAAAAAAAAA~~!!"


Ặc.. thì ra nghe hết rồi à??? Kiểu này thì chết chắc rồi. Đành phải đưa cô ta theo thôi không thì thê thảm. Đến đó YunJae sẽ tự có cách giải quyết cô ta. Đành vậy.

"Không mà…. Anh gọi điện cho Yunho rủ nó mai dẫn người yêu đi cùng… anh muốn..muốn bảo là dẫn em đi cho vui thôi mà…"

Nói xong mà cảm thấy lưỡi tôi dài ra ba tấc. Chậc.

"Thật hả anh??"

Mặt cô ta hớn hở thấy rõ.

"Uh thật"

"Yeah~!"


Xong đời mày rồi Park Yoochun!






End chap 11.



TỚ YÊU CẬU!


Được sửa bởi Nast ngày Sun Jul 25, 2010 9:39 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Thu Jul 22, 2010 10:52 am

Chap 12




Đu quay – Cá heo và thỏ



Part1





1.45pm: Dưới chân đu quay – Công viên giải trí Seoul.


Công viên giải trí lớn nhất Seoul, ngày chủ nhật nhộn nhịp người. Khắp công viên rực rỡ bởi sắc màu của những quả bóng bay, kẹo bông, kem… và của cả những nhân vật hoạt hình nổi tiếng mà các bé yêu thích. Tiếng cười đùa, la hét phấn khích của các nhóc, tiếng nói chuyện, gọi nhau ồn ã khiến cho không khí càng thêm nhộn nhịp và đông vui hơn.

Nhưng tại một bồn hoa dưới chân đu quay khổng lồ thì bầu không khí lại trở nên căng thẳng một cách bất thường…

"Ya! Đừng có đi qua đi lại nữa được không??? Tôi đạp chết ông bây giờ đấy! Chóng mặt quá!!!"

….

….





"Yaaaaaaaa~! Còn chưa đến 2h !! Ngồi xuống cho tôi nhờ!!!" Con gấu sau một hồi bức xúc vì có một con thỏ hâm cứ không ngừng lượn qua lượn lại trước mặt, đành phải lao ra và ấn nó ngồi xuống. "Vợ ơi~! Đi gì lâu thế??? về nhanh lên huhu~!"


1.45pm: Xe kẹo bông – Công viên giải trí Seoul.

"Chú ơi~! Làm cho cháu một cái to vào" Jae thích thú nhìn ông bán kẹo đang xoay xoay cái que trong máy, chẳng mấy chốc trên que đã quấn đầy kẹo bông.

"Oppa~! Ăn cái này dính lắm~! Bẩn chết!!" Bà tiểu thư Yoona lại bắt đầu giở thói đỏng đảnh. Nhưng đỏng đảnh với ai mà đụng phải Kim JaeJoong thì cô chết chắc rồi.

"Có ai nói bắt em ăn đâu mà bẩn??? Chú ơi~! Cho cháu thêm cái nữa đi. Nhìn đáng yêu quá~!!" Jae quay mặt lại, nhướng mày nhìn cô ta rồi lại tiếp tục nói chuyện với chú làm kẹo bông. Cô nàng tức tím mặt nhưng vẫn phải cố nhịn để giữ thể diện. Cô ta lùi ra xa một chút, vùng vằng giằng xé cái quai túi tội nghiệp. Jae thỉnh thoàng ngoái lại nhìn, cười một cách thích thú. Nghe danh vị tiểu thư này đã lâu, nay mới được chứng kiến. Tuy nhiên, bình sinh Kim JaeJoong ghét nhất là loại con gái ỏng ẹo, ra vẻ tiểu thư không phải lối, thái độ lồi lõm là phải dạy bảo lại cho đến nơi đến chốn. Nghĩ vậy nên Jae quyết tâm phải thay cha mẹ cô ta hành đạo.

"Thanks chú nhiều~! Cháu gửi tiền nè."

"Không có gì! Cảm ơn cậu đã chiếu cố. Chúc buổi đi chơi vui vẻ!" Chú bán hàng mỉm cười với chàng trai dễ thương trước mặt. Cậu cũng mỉm cười lại rồi tung tăng cầm hai cái kẹo đi đến chỗ "bà tiểu thư kia".

"Yoona ah~! Chúng ta về thôi." Jae nở một cười thật tươi như thể trêu tức cô nàng. Cô ta nhìn lên cậu một cách tức tối rồi cũng ngúng nguẩy đi theo. Trên đường trở về chỗ đu quay, hai người đi qua một xe kem, chợt cô ta dừng lại và kéo áo Jae.

"Oppa~! Đằng kia bán kem kìa…Chúng ta qua đó đi~."

Jae quay lại, nhướng mày nhìn cô ta rồi lại nhìn sang xe kem. "Kem ah?? Mình cũng muốn ăn kem… Nhưng mà phải phá cô ta trước đã. Lát kéo con gấu kia đi ăn sau vậy… haha ta đúng là thông minh!!." Jae thầm nghĩ rồi nở nụ cười tinh quái quay ra nói với cô nàng.

"Kem á?? Không phải là ăn cũng dính sao??? Nó mà chảy ra thì phiền lắm đó!! Em ghét như thế mà~. Đi thôi !" Nói rồi cậu kéo tuột cô ta đi, cô nàng chỉ biết ngậm ngùi ngoái lại nhìn xe kem và phóng những tia nhìn uất ức vào sau gáy JaeJae yêu quý của chúng ta.


1.58: Bồn hoa dưới chân đu quay.

"Yunnie~! Kẹo bông nè~!" Nhìn thấy con gấu đần mặt mày nghiêm trọng đang ngồi săm soi con thỏ bên cạnh. Jae vội phóng từ xa lại, vẫy vẫy hai cái kẹo trong tay và í ới gọi. Bỏ lại đằng sau Yoona đang dặt dẹo đi tới với khuôn mặt bất mãn tột độ.

"Vợ ơiii…iiiii~!" Con gấu cũng phóng đến với tốc độ không kém và ôm chầm lấy vợ nó như thể mười mấy năm không gặp. Nhìn mặt xúc động giống kiểu sắp khóc đến nơi.

"Yun..n..b..bỏ..ra cái..ngộp thở.. " Nhưng con gấu đần thì vẫn hoàn đần, đã không bỏ ra lại còn cố ôm chặt hơn, còn sụt sà sụt sịt nữa chứ. Điên tiết, Jae bèn lấy hết sức đẩy nó ra rồi hét thẳng vào cái mặt đần của nó.


"Yaaa~! ĐÃ BẢO BỎ RA MÀ!! NGỘP THỞ MUỐN CHẾT!!!"

Mặt con gấu ngố lại thộn ra lần nữa, phần vì bị giật mình, phần thì shock vì bị vợ quát. "Xin..n..lỗi mà~."

Thấy nó trề môi, phụng phịu xin lỗi. Bộ dạng đễ thương mà Jae không bao giờ có thể cưỡng lại được. Chính vì thế Kim đại nhân của chúng ta đã mềm lòng.

"Đươ.. được rồi. Thế có ăn kẹo bông không thì bảo!!"

"Ăn.. ăn mà~!" Con gấu gật đầu lia lịa, cười toe toét rồi chạy lại bóc kẹo ra ăn " Bóc cho vợ nhá~! Vợ yêu đi mua kẹo vất vả rồi."

"Rồi..biết rồi. Chỉ giỏi nịnh nọt. Thế bây giờ mình giải quyết cô nàng này sao đây Yun??" Con gấu hâm ngừng lau mặt cho vợ, trở lại với vẻ nghiêm trọng lúc nãy .

"Thế Jae định thể nào??? Tự nhiên thằng Chun điên lại dẫn nhỏ này theo rồi bắt mình giải quyết hộ. Mất cả tự nhiên của vợ chồng người ta. Xí!!"

"Bình tĩnh nào…. Jae thấy vụ này cũng hay đấy chứ!! Lâu lắm mới có trò để chơi. Thôi thì mình cứ nhận "dạy bảo" cô ta vậy. Mà đã dạy thì phải tới nơi tới chốn. Đằng nào Jae cũng muốn gặp cả SuSu nữa. Sắp có kịch hay xem rồi. Yun cứ chờ đấy."

Con gấu méo mặt nhìn theo vợ mình đang tung tăng đi tới chỗ hai người kia với nụ cười của một kẻ đại gian tà mà thương thay cho số phận của Yoona.

-------------------------------


Gió thổi vẫn cứ thổi

Mây trôi vẫn cứ trôi

Người nói thì vẫn cứ nói không ngừng…

"Oppa~! Hi..hình như..bạn anh kh…không thích em." Yoona nhõng nhẽo vừa giật giật tay áo Chun, vừa khẽ liếc sang YunJae đang ngồi đút kẹo cho nhau ở cách đó không xa.

"…"

"Oppa~!Bạn anh chả dễ thương tí nào…toàn bắt nạt em."

"…."

"Oppa~! Hay mình đi chơi riêng đi!!"

"…."

…..



….

"OPPAAAA~!!! ANH CÓ NGHE EM NÓI KHÔNG ĐẤY!!!"


Một tên dở hơi đang mơ màng suy nghĩ bị giật mình.

Một con gấu đần làm rớt cây kẹo đang ăn dở.

Một con heo Boo giật mình quay ra trợn tròn mắt.


"Ah…không..không anh vẫn đang nghe mà… mà em nói lại đi..anh không nghe rõ.."

"AAAAAAAAAAAAAAAAAA~!"


"Yoona ah~! Có phải là em hét to quá rồi không???" Jae từ từ bước đến với một nụ cười chói loá. Khi chỉ cách cô ta có một bước, cậu dừng lại và nhìn thẳng mặt cô ta rồi nói tiếp.

"Em có thấy bao nhiêu người nhìn vào khi em hét không?? Chắc vừa nãy Yoochun không nghe rõ nhưng mà tôi thì nghe khá rõ đấy. Em bảo tôi bắt nạt em sao??? Rõ ràng là tôi thấy em sợ bẩn nên mới tránh cho em…. vậy mà em nỡ nói thế…..hức..hức…oaoaoaoa~ Yunnie a~~!"

Con gấu thấy thế vội phóng lại dỗ dành vợ nó trong khi cô nàng kia vẫn đang há mồm ngơ ngác trước thái độ thay đổi đột ngột của Jae.

"Được rồi~ vợ yêu đừng khóc mà…ngoan ngoan.."

"Hức..hức..Yunnie~ có người phụ lòng tốt của người ta~! Oaoaoa~." Kim đại nhân nhà chúng ta lại tiếp tục giở chiêu ăn vạ truyền thống. Mắt ngân ngấn ngước lên nhìn con gấu, miệng thì mếu máo mè nheo rồi lại quay ra nhìn Yoona như để khẳng định cô ta chắc-chắn-là-kẻ-có-tội.

"Không…không..phải mà oppa~! Em..em.." Cô nàng cuống hết cả lên, sợ đến tái mét mặt khi bị Yunho lườm cho một cái sắc lẻm.

2.05 pm.


Vẫn một kẻ nức nở ăn vạ, một con gấu ngố đang dỗ dành và một đứa con gái tội nghiệp đang tái mặt đi vì sợ. Bỗng…..

"AAAAAAAAAAAAAA~! Bảo là 2 giờ mà làm cái gì lâu thế????"

Mây ngừng bay

Gió ngừng thổi

Người ngừng đi, dừng lại ngó.

Lại một con gấu thộn mặt ra

Con heo Boo ngừng ăn vạ quay ngoắt lại nhìn.

Nàng Yoona đỏng dảnh tưởng chừng như tim mình sắp nhảy ra ngoài luôn trước tiếng hét của một người-mà-ai-cũng-biết-là-ai đấy. Khung cảnh lúc này giống như là một đoạn phim bị đứng hình vậy, tự nhiên có con chim ngu ngơ bay qua cất tiếng kêu vô duyên khuấy động cả không gian. Tình trạng "đông cứng toàn tập" diễn ra được khoảng 3' thì Yoona mới lắp bắp hỏi.

"O…o..pa..a..Anh..anh đợi ai..s..sao??"

"Ashiii..iiii~!!!" Chun không nói gì mà chỉ vò đầu bứt tóc một cách bực tức. Lúc này trong đầu anh chỉ có một nỗi sợ duy nhất - sợ rằng Su sẽ không đến mà bỏ đi chơi chỗ khác với tên Doonghae gì gì đó.

"Bình tĩnh nào Chun…mới muộn có năm phút thôi mà." Jae đi tới an ủi anh. Ho cũng chạy lại vỗ vai trấn an, mong cho thằng bạn đừng có điên quá hoá liều.

Từ lúc Chun kể cho anh về Su, anh đã rất thắc mắc về con người này. Một người có thể làm cho thằng bạn bất trị của anh thay đổi nhanh chóng như vậy. Nếu là trước đây thì không có chuyện Chun chịu ở nhà ăn dù chỉ là bữa trưa mà phải ở quán bar hay chỗ nào đó nhộn nhịp, đằng này năm tháng vừa qua cậu ta lại hoàn toàn biến mất chỉ để tới nhà một người khác ăn trực bữa tối. Thường thì nó là một thằng lười không cách nào cứu nổi, vậy mà không hiểu tại sao chiều nào cũng chăm chỉ đi đón hai đứa bé kia với khuôn mặt hạnh phúc khó tả. Càng kinh khủng hơn nữa, tình yêu hơn một năm của nó-một thằng được Jung Yunho chứng nhận là siêu chung thuỷ lại có thể thay đổi nhanh chóng chỉ trong vòng mấy tháng. Chính vì thế mà anh không thể không tò mò và thắc mắc về Junsu kia. Thật sự cậu ta là người như thế nào vậy???

"Được rồi mà. Không phải nhóc đó đã nói là hẹn ở đây sao?? Yên tâm đi." Yunho nhẹ nhàng nói rồi cố ấn bạn mình ngồi xuống một lần nữa.

"Phải đấy…. đợi một chút thôi…mới có 5 phút mà.." Jae cũng phụ hoạ theo nhưng hình như không được thành công cho lắm…mặt của con thỏ đó lại càng xầm xì hơn. Không khí căng thẳng bắt đầu bao trùm. Yoona tiểu thư nãy giờ đứng ngoài quan sát đã bắt đầu bức xúc rồi, tuy nhiên cô nàng vẫn hơi ngại Jae nên không dám xen ngang. Nhưng vì quá tò mò, cô ta bèn lấy một hơi dài quyết đình thốt ra câu hỏi của mình.

"Mọi..mọi người đang đợi ai vậy..??"

………..

…..
2.09 pm


"Yoochun hyungggggggggggggg~~!" Từ xa có hai nhóc một cao, một thấp đang thoăn thoắt chạy lại. Đằng sau còn có dáng hai thanh niên nữa đi theo chúng.

Chun đứng bật dậy chạy ra chỗ hai đứa bé, chúng nhào vào ôm chầm lấy anh và cứ ríu rít hỏi hết câu này đến câu khác.

"Bun hyung~! Hyung đi đâu vậy???" Đứa bé thấp hơn hỏi với khuôn mặt phụng phịu.

"Bọn em nhớ hyung lắm~!" Nhóc cao hơn vẫn ôm cổ anh nhõng nhẽo nói tiếp.

"Hyung cũng nhớ hai đứa lắm lắm~!! Tại vì hyung bị ép làm mấy chuyện đáng ghét nên không thể đến chơi với hai đứa đấy." Vẫn ôm hai đứa bé trong tay, anh cười hiền với chúng.

"Vậy sao??? Ai mà ác vậy hyung??? Ai ép hyung vậy???" Cả hai đứa cùng đồng thanh tròn mắt hỏi, khuôn mặt trông rất nghiêm túc.

Thấy thế anh chỉ biết cười thật tươi xoa đầu hai đứa bé. Chúng thật sự quá đỗi dễ thương, lúc này đây anh có thể cảm nhận được rất rõ tình yêu mà chúng dành cho anh. Nỗi buồn và sự trống trải của một tuần qua dường như đang dần được lấp đầy ngay trong giây phút này.

"Woaaa~~!! Đây có phải là Wannie và Minnie không??? Dễ thương quá Yunnie ya~~!" Con heo Boo từ xa chạy lại với khuôn mặt thích thú nhìn hai đứa trẻ đễ thương trước mặt mình.

"Waiii~~ Chị nào mà đẹp vậy hyung???" Hai nhóc tròn mắt trầm trồ trước người vừa khen chúng.

"Aishiiiii..không phải chị đâu. Hai đứa phải gọi là hyung. Đây là JaeJoong hyung và Yunho hyung, cả hai đều là bạn của hyung đấy." Thấy Jae hơi khựng lại trước câu hỏi của hai nhóc và Yunho đang phóng tia nhìn đe doạ về phía mình. Anh phải vội vàng giải thích ngay sự hiểu lầm có thể gây chết người của hai bé.

Hai đứa đẩy anh ra, lon ton chạy lại chỗ Jae với khuôn mặt háo hức như vừa tìm thấy đồ chơi mới. Jae cũng ngồi xuống cho hai nhóc đỡ phải ngước lên.

*Sờ sờ* "Woaaa~~!!! Da hyung mịn quá nè."

*chỉ chỉ* "Aa~ Mắt hyung cũng to nữa…đẹp quá.."

"Ya! Khen vợ anh thế đủ rồi nhá. " Con gấu phụng phịu khi thấy Jae cứ cười thích thú ôm chầm lấy hai nhóc con này mà bơ mình. Thấy thế Jae ngước lên cười toe với nó nói.

"Yunnie ya~! Dễ thương quá. Sau này mình cũng sẽ có hai đứa thế này nha."

"Uhm..rồi..Jae thích thế nào cũng được." Bạn gấu hâm đỏ mặt trước nụ cười hồn nhiên của vợ mình. Đằng sau thì có một con thỏ đang hậm hực vì bị cho ra dìa. Xa xa lại thấy có bóng dáng một nàng thiếu nữ trong bóng râm u ám vì bị rơi vào lãng quên.

"Sao anh cũng ở đây vậy??" Giọng nói trong trong đột nhiên cất lên khiến cho tất cả cùng phải quay lại nhìn. Một cậu thiếu niên mặt nhìn trẻ con, mặc một chiếc áo T-shirt màu xanh biển, quần trắng, vai đeo cái balo hình con hà mã be bé đang tiến đến cùng với một thanh niên cao lớn hơn.

"Ju..Junsu." không hiểu sao anh lại lắp bắp khi nhìn thấy cậu.

"Junsu??" YunJae đồng thanh.

"Junsu??? Ai vậy?" xa xa có tiếng ai đó vọng lại.

"Suuuuuuuuuuuuu~!" Hai đứa bé rời khỏi người Jae chạy ào tới ôm chân cậu thiếu niên kia.



Vâng! Nhân vật chính thứ hai trong ngày hôm nay của chúng ta đã xuất hiện. Cá heo Junsu và một người nữa. Cậu từ từ tiến tới đứng trước mặt anh với ánh nhìn có chút tức giận. Hai người cứ đứng bất động nhìn nhau cho tới khi có một giọng nói lạ cất lên.

"Junsu ah…ai vậy??"

Cậu từ từ quay lại nhìn người đó với khuôn mặt hơi ái ngại vì hành động của mình. Minnie đã nhanh chóng ra hiệu cho anh biết đó chính là người mà nhóc kể hôm trước. Anh bước đến trước người đó, nở một nụ cười tự tin và bắt tay.

"Xin chào. Tôi tên Park Yoochun. Tôi là bạn của Junsu. Rất vui được biết anh."

"Rất vui được biết cậu. Tôi là Lee Donghae." Người kia cũng lịch sự chào lại. Theo như anh thấy thì đây là một người cũng khá chững chạc. Chắc chắn phải hơn anh vài tuổi, anh ta có một nụ cười khá thu hút và cách ăn nói lịch sự. Là một đối thủ đáng gờm đây. Nhưng muốn giành Junsu của anh thì đừng hòng.



”Hứ! Tên lăng nhăng… ai thèm vui mà biết nhà anh…tự nhiên xuất hiện ở đây làm gì không biết." Đằng sau thì có một con cá heo đang trề môi lườm nguýt rủa thầm.

"Su ya~! Bạn của Yoochun hyung đẹp lắm, dễ thương lắm đó" hai nhóc giật giật ống quần cậu rồi chỉ vào YunJae đang đứng đằng sau Chun. YunJae thấy vậy bèn đi nhanh tới chào hỏi, bởi thật sự họ rất tò mò về con người này.

"Hi! Tôi là Kim JaeJoong, cậu cứ gọi là Jae được rồi. Còn đây là Yunho…bạn trai tôi. Rất vui được biết cậu." Jae nở một nụ cười thật tươi với Su.

"Vâng, rất vui được quen hai người" Cậu cũng cười tươi đáp , nhưng ngay sau đó lại ghé sát vào tai Jae thì thào hỏi. "Hai người thật sự là bạn của tên vừa hâm vừa lắm chuyện kia ah??"

Jae quay ra nhìn Chun rồi cũng cười gật đầu xác nhận, không quên góp thêm một câu nói xấu. " Không phải chỉ thế thôi đâu, phải là một tên siêu dở hơi ý chứ!!" sau đó cả hai phá ra cười như nắc nẻ làm mấy người còn lại cứ ngớ mặt ra không hiểu gì hết.


Nhưng không ai để ý thấy có một khối chứa đầy sự nghi hoặc, tức tối và u ám đang tiến lại gần.

"Đây là ai vậy oppa??"

Tất cả cùng đồng loạt quay lại nơi vừa phát ra tiếng nói. Một cô gái dáng thanh mảnh trong chiếc váy màu hông đậm, tóc dài xoăn lọn và khuôn mặt khá xinh đẹp tuy nhiên có phần giận dữ đang đứng đó. YunJaeChun há hốc mồm kinh ngạc vì từ nãy đã quên mất cô ta. Nụ cười trên môi Junsu tắt ngúm khi cậu nhận ra đó chính là cô gái mà lần trước cậu nhìn thấy đi chung với anh.

Anh vội vàng phóng đến bên cạnh cô ta cười trừ." Ah.. đây là bạn anh Junsu, Inhwan, Changmin và Donghae hyung."


Người ta thường nói linh cảm của phụ nữ rất nhạy bén, quả đúng như vậy. Yoona dường như phớt lờ anh, cô ta đi thẳng tới chỗ Junsu-người mà từ nãy cô ta quan sát, cảm thấy có một cái gì đó rất đặc biệt với anh. Nở một nụ cười đầy ngụ ý, cô ta đưa bàn tay trắng nhỏ của mình ra trước Junsu.

"Xin chào, tôi là vợ chưa cưới của Yoochun oppa! Tôi rất vui khi được biết thêm bạn bè của anh ấy."



End of part 1.



TỚ YÊU CẬU!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Sun Jul 25, 2010 9:44 am

Đu quay-Cá heo và thỏ

Part 2


"Xin chào, tôi là vợ chưa cưới của Yoochun oppa! Tôi rất vui khi được biết thêm bạn bè của anh ấy."
2.23 pm

Câu nói đầy tính chất "thân thiện" và "quan tâm" ấy vừa cất lên đã làm cho toàn thể bà con đông cứng vì nhều lý do. Tuy nhiên có một nhân không hiểu chuyện nên được liệt vào dạng đặc biệt. YunJae vì quá bức xúc nên mắt trợn tròn, mồm há hốc chứng kiến cảnh trước mặt mà không nói được tiếng nào. Inhwan với Changmin thì run rẩy nắm tay nhau khi hàn khí cứ toả ra từ hai người phía trước. Còn nhân vật chính của chúng ta lúc này đây đang mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy mặt con cá heo kia đang tối lại với vận tốc không xác định. Với sự góp mặt của "ngọn lửa hồng" và "động vật mặt ngu dạng đặc biệt" mà khung cảnh lúc này đây giống như một bức tranh mang tên "ngày tươi đẹp của Park Yoochun".

"Ah..uhm…chào cô…tôi là Kim Junsu. Rất vui được gặp cô." Mãi một lúc sau Junsu mới có thể lắp bắp chào lại. Cậu không rõ cái cảm giác này là gì nữa. Chỉ biết rằng từ khi nghe cô gái này nói vậy, trong lòng cậu chợt có một cái gì đó như đầy nên khiến cho Junsu thấy tức ngực và rất khó chịu. Cảm thấy không khí xung quanh có phần căng thẳng và cô gái kia đang nhìn mình một cách săm soi, cậu bèn lảng ánh mắt sang hướng khác rồi lên tiếng để phá tan bầu không khí nặng nề này.

"Uhm…trưa nay trời nóng nhỉ… Inhwan, Changmin ah..hai đứa muốn ăn kem không??"

"Uh ha.. trời nóng thật…tôi nghĩ chúng ta nên tìm một nơi nào đó để ngồi. Đứng mãi như vậy không thoải mái. Dù sao thì bây giờ tất cả cũng biết nhau rồi mà." Jae vội đưa ra ý kiến để phụ hoạ theo Su và được tất cả mọi người trừ Yoona kia tán thành. Tám người mang nhiều biểu cảm khác nhau trên khuôn mặt đồng loạt tiến tới xe kem giống như cảnh các siêu anh hùng xuất hiện vậy.

Sau một hồi ăn kem trong im lặng, lại là Jae nêu ra ý kiến phải rời khỏi đó để chơi các trò chơi. MinWan tỏ ra rất hào hứng, hai nhóc chạy lăng xăng chơi hết trò này đến trò khác. Tuy nhiên do tìm được hai đồng minh mới là YunJae, chúng đã không ngại mà mời họ cùng thực hiện kế hoạch với mình.

Lúc này đây, 'động vật mặt ngu dạng đặc biệt' đang trưng ra nụ cười sáng chói của mình và tay thì quạt quạt cho con cá heo đang sầm mặt bên cạch, miệng cứ hỏi không ngừng.

"Junsu ah.. có phải không khoẻ không??"

"Huh..???" Mải chìm đắm trong suy nghĩ và những cảm giác khó hiểu của mình, Junsu cứ đi trong vô thức mà không để ý mình đang đi đâu.

"Nhìn mặt cậu xanh lắm. Có phải bị say nắng không??"

"Ah..ha..không sao đâu. Tôi …"

"Không sao gì chứ. Chúng ta lại chỗ bóng cây kia ngồi nghỉ đã." Chưa kịp để cậu nói hết, Donghae đã lôi tuột cậu vào chỗ bóng cây gần đó.

"Nhưng còn Inhwan và Changmin nữa.."

"Chúng đang đi chơi với hai người bạn của Yoochun rồi."

"Uhm..vậy ah.." cậu thở dài rồi lại chìm đắm vào những ý nghĩ riêng. Bây giờ cậu thật sự cảm thấy rất mệt, không hiểu là do bị say nắng thật hay làm sao nữa nhưng cậu chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.

"Junsu ah..uống nước này." Donghae đã vội chạy đi mua cho cậu một chai nước lạnh.

"Cảm ơn anh" Junsu mỉm cười đón lấy chai nước và uống một ngụm. Nước mát làm cậu cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, hôm nay quả là một ngày rắc rồi đối với cậu.

Cách đó không xa lắm có một con thỏ đang phóng những tia nhìn điện xẹt về phía hai con người kia.

"Cái gì chứ..tên láu cá này.. định lấy lòng Su hả??? Lại còn cười nói với nhau nữa chứ..chết tiệt thật…tự nhiên lại vướng vào con nhỏ này.. YunJae chạy đâu không biết..Ah~!" Chun không ngừng lầm bầm và nhăn nhó khi nhìn về hướng Su đang ngồi. Anh thật sự hối hận vì đã để Yoona theo và nhất là nhờ YunJae giải quyết giúp vì giờ này họ đã mất tích luôn rồi.

"Oppa!!! Anh nhìn đi đâu vậy??"

"Huh?? Ah không..anh đang tìm YunJae..không biết bọn họ chạy đâu rồi.."

"Vậy sao??" Cô ta nhìn anh vẻ nghi ngờ nhưng rồi cuôí cùng cũng tạm tin. Cô ta thực sự thấy có một cảm giác khác trong ánh nhìn của anh dành cho Junsu. Nhưng cô ta nhất định sẽ không để anh đến gần người con trai kia đâu. Anh phải là của cô ta, từ xưa đã vậy rồi và không gì có thể thay đổi được.
6.30 pm

Bốn con người hai lớn hai nhỏ đi chơi bát ngát cả một ngày trời, bỏ mặc cho con thỏ tội nghiệp bị 'ngọn lửa hồng' lôi đi hết chỗ này đến chỗ khác và con cá heo bị rơi và trạng thái 'người thực vật'. Nhưng có câu 'vui chơi không quên nhiệm vụ', Jae vừa tung tăng đi vừa rút máy ra nhắn tin cho con thỏ.

"Đang ở đâu vậy Chun??"

"Còn hỏi ah?? Hai người biến đi đâu thế?? hại tôi khổ muốn chết. Về mau, đang ở chỗ lúc chiều ý."

"Biết rồi mà.. đang về đây!! Su có ở đó không??"

"Có!!! Đang ngồi cùng tên kia. Về mau lên!!"

"Okie~! Về ngay đây..^0^"
---------------------------

"Ba kem chocolate, một kem dâu của cậu đây." Chú bán hàng đưa kem và tiền thừa cho Yunho rồi chúc anh một buổi đi chơi vui vẻ, không quên khen ngợi anh có một gia đình dễ thương. Điều đó làm Yunho đỏ mặt và Jae tỏ ra vô cùng thích thú hùa vào hùng chú bán kem. 'Có thực mới vực được đạo.' sau khi cầm kem của mình, YunJaeWanMin cùng tiến về chỗ bốn người kia để thực hiện kế hoạch tác chiến đã bàn.

"Noona~! Noona~" Nhóc Min lon ton chạy tới và ôm chầm lấy Yoona trước ánh mặt trợn tròn của Yoochun. Cô nàng lúc đầu hơi ngạc nhiên nhưng cũng mỉm cười hỏi lại nhóc.

"Gì vậy nhóc??"

"Noona~!! Noona tên là Yoona phải không ah?? Noona chơi trò kia với Minnie nha~!" MinMin của chúng ta trưng ra điệu bộ dễ thương nhất, mắt chớp chớp và giọng nũng nịu khiến Yoona bị đánh dổ cái rầm, răm rắp đi theo cậu bé.

Phần tiếp theo do bé Inhwan thực hiện, nhiệm vụ của nhóc là dụ dỗ cho được Donghae vì Wannie rất có ảnh hưởng với anh ta.

"Donghae hyung~!! Inhwan muốn chơi trò kia~! Hyung chơi cùng Inhwan nha~ Nha~!!" Cũng như vậy, dễ thương chính là vũ khí chiến lược của các bé vì thế mà chúng được sử dụng một cách triệt để. Đương nhiên cho tới giờ thì không ai có thể cưỡng lại được cả. Sau khi đã kéo được Donghae ra khỏi chỗ ngồi. Wannie quay lại nháy mắt ra hiệu cho YunJae tiếp tục thực hiện phần còn lại.

"Chun đần kia..còn không mau ra chỗ của mình đi!!" YunJae cười cười tiến lại chỗ con thỏ đang nghệt mặt ra vì chưa hiểu chuyện.

"Ya~! Cười cái gì mà cười. Tôi nhờ hai người giúp tôi mà hai người đi chơi mất dạng luôn giờ này mới về. Sung sướng nhỉ." Con thỏ cau có mắng hai tên ngốc vô trách nhiệm vừa đến. YunJae nhìn nhau rồi đồng loạt đánh cái bốp vào người Chun.

"Đò ngốc! Không phải bọn tôi đang giúp sao?? Cần chọn thời điểm thích hợp để tiến hành chứ. Bây giờ thích hợp rồi đó." Jae cười gian và hất mặt về phía Su đang ngồi thẫn thờ ở gần đó. Chun nhìn Jae rồi cũng hiểu ý và đứng lên đi đến bên cạnh Su.
7.02 pm

"Aaaaaaaaaaaaaaaa~! Noona cho..chóng mặt quá.."

"ahahaha~!! Chơi cái này vui mà noona~~! Thêm lần nữa nhá nhá…" *Mắt chớp chớp*

"Ashiiiiiii~ Noona chịu hết nổi rồi, ta về thôi.."

"No.. nooonaa…hix hix..hức..hức.." Đây gọi là gậy ông đập lưng ông đó. Ai bảo cô thường ngày chơi trò nũng nịu chi. Giờ thì biết lợi hại của Minnie nhá. MinMin mắt ngân ngấn nước, môi trề ra chuẩn bị khóc làm Yoona sợ xám mặt đành phải leo lên chỗ ngồi để chơi trò "tàu hải tặc" một lần nữa. Minnie cười đắc thắng nhảy tưng tưng lên chơi tiếp. Bên phía Wannie cũng không vừa, nhóc kéo Donghae chơi hết trò này đến trò khác, nào là "ấm chén khổng lồ", "bạch tuộc" rồi mấy trò chơi "cảm giác mạnh" nữa khiến anh ta ngắc ngư vì mệt và chóng mặt.

Nhiệm vụ của hai bé tiến hành rất suôn sẻ và thuận lợi. Nhưng ở đằng này, YunJae cau có ngồi nhìn chòng chọc vào con thỏ ngu đang ngồi yên lắp ba lắp bắp và con cá heo chả có vẻ gì suy chuyển suốt ba mươi phút vừa rồi.

"Yunnie ah…Chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ thôi…" Jae quay lại nhìn Ho đang ôm từ đằng sau mình nói.

"Định làm gì vậy vợ yêu??? Đừng hại chết thằng Chun á.." Con gấu e ngại nhìn khi thấy vợ nó lại cười theo kiểu đại gian tà.

Sau đó JaeJae kéo tay con gấu đi đến chỗ hai pho tượng kia.

"Ju..junsu..ah….trời ..to..tối rồi nhỉ…"

"Huh..??"

Có một con thỏ cứ lắp bắp nói mãi chủ đề nóng với lạnh, sáng rồi lại tối mà con cá heo bên cạnh vẫn cứ "huh??" nhưng mắt thì lại nhìn vào khoảng không, hoàn toàn chẳng để ý gì hết.

"Tối cái gì mà tối!! Hai người ngồi mãi thế này không chán ah??" Jae đi tới nói to khiến Su giật mình tỉnh lại và ngước lên hỏi.

"Oh.. đã tối rồi sao?? Hai đứa nhóc đâu rồi vậy." Cậu dáo dác nhìn quanh tìm kiếm hai đứa bé, tự trách mình thật vô tâm khi cứ ngồi thẫn thờ ở đây mà bỏ mặc hai nhóc. Thấy vậy Jae nhanh chóng giải đáp.

"Hai đứa đang chơi với Yoona và Donghae ở đằng kia rồi. Cậu không phải lo đâu."

Luc này Su mới bình tĩnh lại và thở phài nhẹ nhõm. Đưa ánh mắt sang xung quanh và dừng lại khi cậu thấy anh đang ngồi bên cạnh mình, khuôn mặt lo lắng chăm chú nhìn cậu. Thấy vậy cậu bèn ngồi dịch xa ra một chút để giữ khoảng cách rồi mới lên tiếng hỏi.

"Sa..sao anh ngồi đây?"

"Aishiiii~ Tôi ngồi đây từ nãy mà. Tại cậu cứ ngẩn ngơ đi đâu ý."

"Tôi..tôi ngẩn ngơ hồi nào.."

"AAA~! Thôi được rồi hai người lại đây. Yunnie!!!" Jae cáu tiết khi hai tên ngốc này cứ đôi co mãi, ra hiệu cho Yunho túm lấy họ rồi tiến thắng đến chỗ đu quay khổng lồ. YunJae nhanh chóng nhét hai tên lắm chuyện đang cố vùng vẫy để thoát ra vào trong cabin của đu quay rồi bảo chú quản lý chốt cửa lại. Cùng lúc đó bốn người kia cũng vừa chơi xong và đang tiến về chỗ họ. Khi vừa tới nơi thì YooSu đã ở trên đu quay rồi, Yoona hậm hực lôi theo Donghae vào một cabin ngay phía sau để theo dõi họ. Hai bé của chúng ta hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc thì đang nhún nhảy bên cạnh YunJae. JaeJae rất tự hào vì sự thông mình của mình, cười toe ôm con gấu đần nhưng một lúc sau lại hoảng hốt vì chợt nhớ ra một điều quan trọng.


"Chết..chết..rồi Yunnie.."

"Hả..chết..gì..??"

"Yoo.. Yoochun..sợ độ cao. Aaaaaaaaaaa~!"

"Ặc… làm sao giờ…"

"Hix..thôi tuỳ vào số phận vậy..số phận nó an bài thế rồi…Sozy Chunnie ah~!"
--------------------------

"Hai người đó làm gì không biết.. Tự nhiên đẩy chúng ta vào đây."

"H..hai..tên đó…đ.. đợi tôi ..xuống được..th..thì biết tay.. aishiiiiiiii…"

"Anh làm sao vậy????" Quay mặt từ cửa sổ lại phía Chun, Su thật sự bi giật mình vì bộ dạng anh lúc này. Tay chân thì run rẩy bám chặt lấy tay vịn trong cabin, mắt nhắm tịt lại mặt thì tái mét.

"Tôi..tôi..tôi…sợ độ..cao" Mắt vẫn nhắm chặt, Chun run rẩy nói.

Nhìn thấy anh như vậy Junsu thật sự đã phải cố gắng kiềm chế để không cười phá lên. Tên ngốc suốt ngày trêu cậu biến đâu mất rồi, bộ dạng này trông thật là mất hình tượng quá. Bạn gái hắn mà thấy thì không biết sẽ nghĩ gì đây. 'Bạn gái' hai chữ này tự nhiên khiến cậu không còn muốn cười nữa.

"Sợ còn trèo lên đây làm gì??"

"Tôi bị ép chứ bộ. Tưởng tôi thích ah???"

"Ráng chịu đi. Một lát nữa là xuống rồi."

"Uhm…."
7.10pm


PHỤT


"Cái..cái gì vậy??? sao tự nhiên lại mất điện???"

"Gì cơ???????"

"Mất điện rồi." Su nói với giọng pha chút sợ hãi. Còn Chun thì hoảng cả lên vì mình đang bị treo lơ lửng ở giữa không trung. Tiếng la hét không ngừng vọng ra ở các cabin khác lại càng khiến hai người mất bình tĩnh hơn, nhất là Chun.

"Chuyện quái gì thế này….hôm nay đúng là ngày tồi tệ nhất của tôi mà."

"Anh bình tĩnh ngồi xuống đi!! Tôi thì hơn anh chắc."

"Xin ..xin lỗi." Thấy Su nổi điên lên như vậy anh bèn ngoan ngoãn ngồi xuống nhưng trong lòng vẫn rất sợ. "Chúa ơi… con mới 17 tuổi thôi, còn chưa kịp cưới Su về nhà làm sao người nỡ để con chết vậy???..Con chưa muốn chết..con chưa hưởng thụ hết mà~~~~~! Con không chịu đâu~~!!"
----------------------

"Cha…mất điện rồi Yunnie. Không biết hai người họ xoay sở thế nào đây."

"Uh..may mà mình không lên đó."

"Haizzz…sao chỉ nghĩ được tới đó thôi vậy??? Sẽ lãng mạn lắm cho coi."

"Em cũng nghĩ vậy hyung…như thế Su và Bun hyung sẽ có thời gian nói chuyện."

Jae xoa đầu cậu nhóc đang đứng nhìn lên đu quay với anh mắt hạnh phúc. Nhưng rồi chợt thấy thiếu thiếu cái gì đó.

"Wannie ah~! Minnie đi đâu rồi???"

"Ah…cậu ấy đang tới kìa hyung." Inhwan nhìn quanh một lúc rồi chỉ tay về hướng sau Jae. Lúc này bé Min đang lon ton chạy tới với vẻ mặt rất tự hào.

"Em đi đâu vậy Minnie??"

"Dạ..em đi giật cầu giao ạ??"

YunJae nhìn nhau rồi quay ra nhìn cậu nhóc với ánh mặt kinh ngạc. Sau đó đột nhiên Jae phá ra cười sung sướng.

"Giỏi lắm Minnie.. thông minh lắm hahaha !! Chúng ta đi mua bỏng ngô rồi về xem tiếp phim hay~"

"Yeah~!! Bỏng ngô..bỏng ngô..!!"
-----------------------

"Này anh! Theo anh giờ này họ đang làm gì??"

"Tôi không biết nữa."

"Xì~! Tự nhiên bị mất điện nữa chứ."

Có một đôi nam nữ cũng bị mắc kẹt và đang ngao ngán nhìn nhau.
7.17 pm

"Jun..Junsu ah..nếu lỡ như chúng ta..chết.. ở…."

*Bốp* Chưa kịp nói hết câu anh đã suýt bị cả cái giày bay trúng mặt. May mà nó bay vào cái cửa kính đằng sau. Chun thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn qua Su đang mặt cau mày có phóng những tia nhìn chết người về phía mình.

"Được rồi..tôi không nói nữa.."

"Công viên giải trí xin thông báo! Do đu quay khổng lồ gặp phải sự cố nhỏ nên sẽ tạm thời mất điện. Chúng tôi đang tìm cách khắc phục một cách nhanh nhất. Rất xin lỗi quý khách và mong quý khách đừng hoảng sợ vì đây chỉ là một sự cố không đáng ngại. Chân thành xin lỗi quý khách."

JaeJae: "Minnie ah..thật ra thì em đã làm gì vậy??"

MinMin: " Ah thật ra thì em đã đổ thêm một ít coke lên bàn phím cái Laptop."

JaeJae:"Uhm..không đáng ngại lắm. ăn tiếp đi."

Yunnie: " Mong là họ không sao. Junsu ah.. Yoochun nhờ cậu đó..hix hix."


"Aaahchoooo…!"

"Sao vậy??"

"Không..không sao.. aaachoooo!!!"

"Đấy! Cảm lạnh rồi mà còn bảo không sao. Bây giờ là tháng 12 đấy, mặc phong phanh có mỗi cái áo phông thế kia kìa." Chun tự dưng nổi cáu vô cớ làm Su ngớ mặt ra không hiểu gì cả. Thấy mình có phần hơi quá anh bèn dịu giọng lại.

"Lạnh không??"

"Không!"

Bộ dạng giận giỗi quay mặt ra cửa sổ của Su khiến anh phì cười. Rõ ràng anh chỉ hơn cậu có mấy tháng mà tại sao lại khác biệt đến vậy. Thật không tin nổi cái con người mang bộ mặt trẻ con và vô cùng ngang bướng kia lại cùng tuổi với mình. Nhưng cái đồ trẻ con ấy lại luôn đem đến cho anh cảm giác yêu thương và muốn che chở. Bây giờ không chỉ có anh mà còn một người nữa cũng đang có tình cảm đặc biệt với Junsu. Nếu người đó đã không ngần ngại rủ cậu đi chơi để thể hiện tình cảm thì tại sao khi có một cơ hội tốt thế này anh lại không dám bày tỏ lòng mình. Dù sao thì cái đu quay này nó cũng đang dừng lại, chỉ cần coi như đang ở trên một cao ốc là được rồi. Nghĩ vậy anh bèn cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi lại, cởi áo khoác của mình rồi từ từ tiến lại gần Su.

"Hắt xì liên tục thế mà còn bướng. Khoác cái này vào đi."

Bị bất ngờ, Junsu quay phắt lại trợn tròn mắt nhìn con người mấy phút trước còn run lập cập, giờ lại đang đứng rất vững vàng và khoác áo cho cậu. Anh đang cúi xuống rất sát người cậu, lúc này Junsu có thể cảm nhận rất rõ hơi thở của anh ở bên má phải của mình. Rồi đột nhiên anh dừng lại và thì thầm vào tai cậu.

"Junsu ah.."

"h..huh..??" Tiếng Yoochun thở một cách khó khăn bên tai làm cậu cảm thấy lúng túng và mặt thì đang nóng bừng lên.


"Tôi..tôi..yêu em."


"Hả???" Junsu mặt nóng bừng vội đẩy Yoochun ra. Cậu không còn tin vào tai mình nữa, có phải anh ta vừa nói yêu cậu không. Vậy còn bạn gái anh ta thì sao, anh ta đang chơi trò gì vậy chứ.

"Anh nói linh tinh gì thế??"

"Tôi không nói linh tinh, hoàn toàn là thật lòng." Yoochun dùng ánh mắt cương nghị nhất nhìn thẳng vào Junsu như để khẳng định thêm cho lời nói của mình. Có thể nhận thấy rất rõ lúc này Junsu đang rất bối rối, cậu quay đầu sang hướng khác cố lảng tránh ảnh mắt anh.

"Tôi không đùa đâu… cẩn thận tôi mách bạn gái anh đó."

"Bạn gái???"

"Thì cô Yoona đó còn gì."

"Cô ây không phả….."

ẦM đu quay rung mạnh một cái và bắt đầu chuyển động kèm theo tiếng loa thông báo của trạm điều hành vang lên. Tiếng reo hò từ các cabin bắt đầu dội tới, tuy nhiên tại cabin của YooSu thì không khí như đang bị đông cứng vậy. Vâng! Sau sự rung chuyển khá "nhẹ nhàng" của đu quay, bạn Chun đã mất thăng bằng và ngã về phía bạn Su. Hai bạn lúc này đang ở tình thế "mặt đối mặt" vô cùng nguy hiểm.

"ÁaaaáaaaaÁaaÁaaaaaa~! TRÁNH XA TÔI RAaaaaaAaaaaaaaaaa~~" Tiếng hét với tần số cá heo vừa vang lên đã làm chấn động toàn bộ khu vực quanh đó. Nhưng các nhân vật có liên quan của chúng ta chỉ biết từ dưới mặt đất trông lên, cùng với sự thương tiếc vô bờ dành cho con thỏ tội nghiệp.
7.30 pm

Cuối cùng người ta thấy từ trong cabin đó có một người mặt mũi đỏ bừng và một người bị đấm sưng cả má đang cười ngốc nghếch bước ra. Người con trai có khuôn mặt trẻ con bước tới chỗ hai đứa bé gần đó với khuôn mặt ngày càng đỏ, sau đó nhanh chóng dắt chúng ra về trước ánh mắt ngơ ngác của cặp đôi bên cạnh.

"Bye bye các hyung~!! Hẹn lần sau nha~." Hai bé khi đi vẫn không quên ngoái lại chào các đồng minh của mình.

"Bye bye~! Ngủ ngon nha!!" Các chiến hữu vẫy chào nhiệt tình.

"Đừng hòng có lần sau." Con cá heo màu đỏ vừa đi vừa lầm bầm.

"Chúng ta cũng về thôi nhỉ." YunJae lên tiếng và ba người họ cùng nhau tiến nhanh ra bãi đỗ xe để trở về nhà ăn tối. Tuy nhiên vẫn có một người bị bỏ lại.

"PARK YOOCHUNNNNNNNN~!!!..OAOAOAOAO~~~."

"Ah..thôi được rồi để tôi đưa cô về."

Vậy là buổi đi chơi này nhìn chung thì diễn ra tốt đẹp cả. Tuy nhiên điều gì cũng có mặt trái của nó, không có gì là toàn vẹn cả. Chính vì vậy mà chúng ta không thể biết trước chuyện gì sẽ xảy đến tiếp theo đây.



End chap 12



TỚ YÊU CẬU!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nast
Tiểu Seme Nhà JunSu
NaJun - cp soulmate no1

Tiểu Seme Nhà JunSuNaJun - cp soulmate no1


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YooSu
Tổng số bài gửi : 354
Won : 567
Thanks : 69
Age : 24
Đến từ Đến từ : YooSu phủ
Gia huy :

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Sun Jul 25, 2010 9:48 am

Happy Valentie's Day
Chap 13

Yoochun's POV


Tháng 12 có hai ngày quan trọng đối với tôi, đó là sinh nhật của Junsu và lễ giáng sinh. Còn đúng một tuần nữa là sinh nhật Junsu rồi, tuy rằng tôi đã thổ lộ lòng mình nhưng em thì vẫn chưa hiểu tôi. Tai hại hơn em còn tưởng nhầm Yoona là bạn gái tôi nữa chứ!! Đã thế không thèm nghe tôi giải thích lại còn đấm tôi một cú thâm tím mặt mày.

Nói thì nói thế nhưng lúc tôi nói ra điều đó với Junsu, biểu hiện trên khuôn mặt em rất lạ. Điều đó mang cho tôi hy vọng. Tin vào một ngày em sẽ hiểu được lòng tôi. Em nói tôi đùa em? Vậy em nghĩ thế nào là tình yêu? Hay đó chỉ là những tiếp xúc bề ngoài? Bởi vì yêu em, muốn có em nên khao kát muốn được em đáp trả lại tình cảm trong tôi càng lớn. Chính vì thế tôi sẽ cố gắng hết sức để chứng minh cho em hiểu tình cảm chân thành của tôi.

Aishiii~! Hôm nay tôi chuồn ra khỏi nhà từ sớm, điện thoại cũng tắt luôn, tôi không muốn bị làm phiền. Từ đầu tới giờ tôi cứ lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, 4 tiết trôi qua rồi mà những bài giảng của giáo viên chỉ như gió thổi qua tai. Còn khoảng một tiếng nữa là tôi có thể thoát khỏi chỗ này.

Chuông reo, tôi từ từ thu dọn sách vở để ra về. YunJae hẹn nhau đi ăn nên tôi bảo họ cứ về trước, tôi có cả một buổi chiều tự do, tôi sẽ đi đâu nhỉ?? Đang mơ màng bước tới cổng trường, bổng có một tiếng gọi chói tai cất lên khiến tôi nổi hết cả da gà.

"Yoochun oppaaaa~!!!"

Đằng xa Yoona với bộ váy màu hồng cố hữu đang vẫy tay nhiệt tình với tôi. Trời ơi sao tôi lại quên mất cô có thể tới trường tim tôi cơ chứ!! Mặt tôi lúc này xám ngoét như kiểu vừa bị bắt quả tang đang làm chuyện mờ ám. Vừa định quay lưng lỉnh đi thì cô đã phóng lại với tốc độ ánh sáng và túm gọn tôi luôn.

Giờ tôi lại đang bị lôi xềnh xệch trên phố!! Đau thương cái số tôi. Lắp pin vào điện thoại, tôi sợ mẹ gọi mà không liên lạc được thì chết. Bây giờ cũng đã hơn năm giờ chiều rồi, bụng tôi đang biểu tình dữ dội mà vẫn cứ bị kéo đi khắp nơi.


Ah~. Lại là cửa hàng lần trước, cũng sắp sinh nhật Junsu rồi, thử vào xem sao. Cửa tiệm nhỏ này vẫn dễ thương thế. Tôi bước qua phía tủ quầy bằng kính, bên trong đó bày rất nhiều món đồ trang sức lạ mắt. Đảo qua một lượt, tôi dừng lại ở góc bên trái quầy hàng. Có một chiếc dây chuyền bằng bạc đã thu hút sự chú ý của tôi, mặt chiếc dây chuyền là một đồng xu có khắc hình cá heo khá ngộ nghĩnh.

"Chị ơi. Có thể lấy giúp em cái dây chuyền này không ạ??"

"Của em đây. Loại này hiếm lắm đấy!! Người ta chỉ sản xuất một bộ với nhiều hình khác nhau thôi. Không có cái thứ hai đâu."

"Vậy em lấy cái này."

"Uhm. Thế em muốn để vào hộp trang sức hay bọc lại??"

"Cứ để vào hộp đi ạ. Em cũng chưa tặng ngay."


"Anh mua tặng ai vậy oppa??"

Yoona nãy giờ đi ngắm nghía khắp cửa hàng bất chợt xuất hiện phía sau tôi với vẻ mặt ngạc nhiên và có chút gì đó buồn buồn. Thấy thái độ của cô ta như vậy cũng thấy tội nghiệp. Nhưng chuyện này phải sớm chấm dứt thôi. Tôi không muốn cô ấy mãi hy vọng vào một người không hề yêu mình. Tôi trả lời qua loa rồi đi nhanh ra quầy tính tiền. Sau khi thanh toán xong, hai chúng tôi lại tiếp tục đi bộ trên phố nhưng không ai nói năng gì cả.


"Ue kang kang~!! Đồ ngốc!!"

Tiếng cười của Junsu mà tôi thu trộm được đấy, tôi cài nó làm âm báo tin nhắn điện thoại. Cũng hay thật đấy nhỉ, là Junsu nhắn tin cho tôi. Tôi vội mở tin nhắn ra đọc ngay.

"Yoochun ya!! Hôm nay tiệm bánh đông khách đặt hàng quá mà người thay ca cho tôi vừa phải vô viện sinh em bé, một mình tôi đang bận túi bụi mà ông chủ không chịu cho về. Anh làm ơn đón giùm tôi Inhwan và Changmin với!! Anh đến nhanh nhé không thì hai đứa sẽ lo lắm!! Plizzz >"< "

Aishiiii~!! Đáng ra phải nhắn tin cho tôi sớm hơn chứ!! Hai nhóc đó chắc đã tan học từ lâu lắm rồi. Tôi nhanh chóng nhắn tin đồng ý rồi bắt một chiếc taxi đang chạy tới.

"Yoochun oppa~!! Anh đi đâu vậy???" Yoona hốt hoảng lao tới giữ cửa xe tôi.

"Anh có việc khẩn cấp phải đi ngay. Em tự về nhà nhé!!"

"Không!! Em đi cùng anh" Cho dù tôi đã khẩn khoản cầu xin nhưng cô ta vẫn cố theo tôi cho bằng được. Thế là tôi đành bất lực, dù sao cũng chỉ là cùng đi đón hai đứa bé thôi. Junsu không thấy thì được rồi.



Không lâu sau chúng tôi đã tới trước cổng trường mẫu giáo Balloon. Sân trường vắng teo, ngó quanh quất một hồi tôi thấy có dáng hai cái lưng nhỏ đang ngồi cùng cô giáo ở cầu trượt trong sân.

"Inhwan, Changmin!!" Tôi vội chay tới chỗ chúng, hai đứa nhỏ vừa thấy tôi đã bật dậy và chạy tới ngay. Chắc hai nhóc phải đợi rất lâu rồi, nhìn hai đứa mặt mũi tèm lem nước mắt ôm tôi chặt cứng mà tự thấy trách mình đã tới muộn.

"Hức…hức.. Yoochun hyung..hức..Su.. đâu rồi.." Nhóc Inhwan nức nở hỏi tôi.

"Su đang bị ông chủ giữ lại làm…" Tôi chưa nói xong thì chúng lại khóc toáng lên, nào là đòi đi tìm Su, nào là sợ ông chủ ăn thịt mất Su. Tôi bật cười trước sự ngây thơ của hai đứa, chỉ biết xoa đầu và từ từ giải thích cho chúng biết Su chỉ ở lại làm bánh, đến tối thì về thôi. Thế là hai đứa im bặt rồi đòi về, Minnie dù thế nào cũng không sửa được, nó nhõng nhẽo đòi về với lý do "Hyung ah~ Minnie đói quá~". Tôi chào tạm biệt cô giáo rồi dắt chúng ra về.

Trên đường về chúng tôi ghé vào tiệm tạp hoá để mua kem cho hai nhóc, hai đứa vui lắm, cứ cười đùa không ngừng. Đã lâu rồi tôi không đón chúng về như thế này, nụ cười thơ ngây của hai đứa trẻ này khiến tôi cảm thấy thật yên bình và hạnh phúc. Nhưng không hiểu tại sao từ lúc đón hai nhóc tới giờ, Yoona không hề nói gì mà chỉ yên lặng nhìn và đi theo chúng tôi thôi. Dù không hiểu lắm nhưng tôi cũng không dám hỏi, tôi sợ phải nhìn thấy vẻ thất vọng và buồn bã hiện lên trên khuôn mặt cô ấy.

Tôi không phải kẻ máu lạnh mà là một tên hay mủi lòng, đôi khi tôi sợ phải đối mặt với tình cảm Yoona dành cho tôi. Nó quá lớn mà tôi thì không thể đáp trả lại vì trái tim tôi đã bị con cá heo kia cướp mất rồi.


Cuối cùng thì chúng tôi cũng về tới nhà Junsu, em vẫn thường hay giấu một chìa khoá dự phòng ở chậu cây đặt bên phải của bậc tam cấp.

"Yoona ah~!! Chúng ta chắc sẽ ở lại đây cho tới tối đấy, anh phải giúp trông coi hai đứa nhóc này."

Sau khi mở của để vào nhà, tôi quay lại nói với Yoona đang đứng phía sau. Cô ấy nhìn tôi một lúc rồi cũng gật đầu đồng ý. Tôi cởi bớt áo khoác ngoài ra rồi đi vào bếp pha sữa cho Inhwan và Changmin.

"Này hai đứa, lại uống sữa đi!!"

Bước vào phòng khách, tôi thấy hai nhóc đang ngồi xếp mô hình dưới đất còn Yoona thì vẫn ngồi trên sofa lặng im nhìn chúng chơi. Hai đứa thấy tôi gọi liền buông đồ chơi xuống, tíu tít chạy lại đón lấy cốc sữa của mình. Changmin một hơi tu sạch ly sữa to gấp đôi của Inhwan, sau khi uống xong chúng lại chạy ra chơi tiếp.

Tôi đi pha cho tôi và Yoona một tách trà nóng rồi bưng đến ngồi bên cạnh cô ấy. Yoona lại nhìn tôi rồi đón lấy tách trà mà không nói câu nào.

"Hyung ơi! Wannie với Minnie đang xây lâu đài đấy." Không khí im lặng khiến tôi căng thẳng đến sắp nghẹt thở thì Inhwan lên tiếng. Tôi đặt tách trà sang một bên rồi tụt xuống sàn ngồi cùng bọn nhóc.

"Hai đứa xây lâu đài to thế làm gì??"

"Đương nhiên là để tất cả chúng ta cùng ở rồi." Vẫn mãi mê xếp, Inhwan trả lời tôi.

"Tất cả chúng ta??"

"Uhm..có hyung nè, Su nè, Wannie, Minnie, thỏ Bun, ah ba mẹ Minnie nữa~!!" Changmin nhanh nhảu kể, rồi khẽ liếc sang Yoona vẫn đang ngồi lặng lẽ quan sát ngập ngừng nói "n..nếu…Yoona noona muốn thì có thể tới chơi nữa." Yoona nghe thấy vậy thì cũng có phản ứng lại, cô ấy cười nhẹ rồi nói với Minnie "Thật sao??". Hai nhóc nhìn nhau rồi cùng gật đầu đồng ý. Lần đầu tiên từ khi Yoona về nước, tôi thấy cô ấy thật sự không phải Yoona đỏng đảnh như mọi khi.

Bất chợt điện thoại tôi để trong túi áo khoác đổ chuông. Inhwan nhanh nhẹn chạy ra lấy áo cho tôi, nhưng cái áo thì quá to so với thân hình cũn cỡn của nhóc, trong lúc chạy Inhwan bi vấp tay áo của tôi và ngã sõng xoài. May mà nó ngã đè lên áo tôi nên không bị đau lắm, tuy nhiên nó vẫn khóc toáng lên một lúc. Vừa dỗ Inhwan tôi vừa bắt máy nghe xem ai gọi.

"Yoochun ah?? Tôi Junsu đây. Sao Inhwan khóc vậy???"

"Ah..nó bị vấp ngã thôi, không sao đâu."

"Sao lại không sao. Thế có bị thương ở đâu không???"

"Nó vấp nhưng ngã lên áo khoác của tôi, không bị thương ở đâu cả, chắc do giật mình nên nó khóc thôi. Tôi dỗ được rồi…nín rồi đó."

"Uhm…tôi bận ngập đầu..vừa xin nghỉ một chút để gọi về. Đồ ăn trong tủ lạnh có rồi đó, anh hâm lại rồi cho hai đứa ăn giúp tôi. Chắc tới tối tôi mới có thể về được. Giúp tôi nhé!!"

"Biết rồi… Cậu không gọi về thì tôi cũng ở lại mà. Cứ yên tâm làm bánh đi. Cẩn thận người ta bị ngộ độc thì nguy đấy."

"Anh…aishii~…tôi cúp máy đây."

Cúp máy rồi mà tôi vẫn cười cười ngu ngốc một mình, cho đến khi Changmin tới lay lay tôi.

"Hyung…em đói~!"

"Ah..uhm..hyung đi lấy đồ ăn ngay đây." Tôi luống cuống chạy vào bếp dọn đồ ăn ra. Chúng tôi có một bữa ăn với canh kimchi, tôm chiên và bắp cải cuộn. Vừa ăn chúng tôi vừa xem tivi, cũng sắp tới lễ giáng sinh nên quảng cáo về các loại hàng hoá cũng đa dạng hơn. Đoạn phóng vấn các bà mẹ dẫn con đi mua sắm cho dịp lễ, Inhwan bỗng ngừng lại và chăm chú nhìn lên tivi. Không khí đột nhiên trùng hẳn xuống.

"Inhwan ya~! Ăn nhanh đi kẻo nguội đấy." Changmin cũng ngừng lại và lay lay tay thằng bé. Nhưng nó chỉ ừm rồi lại tiếp tục xem, thỉnh thoảng còn mỉm cười nữa. Khi kết thúc đoạn phỏng vấn đó thằng bé mới tiếp tục ăn.



Lúc tám rưỡi tối thì ba mẹ Minnie sang đón thằng bé về. Tôi bế Inhwan lên lòng rồi cùng nó ngồi xem hoạt hình. Nhớ lại hình ảnh Inhwan lúc nãy, tôi chợt thấy thương thằng bé quá. Trước đây có một lần tôi đã hỏi Junsu về Inhwan và được biết nó không phải con của em. Tôi thở dài rồi ôm gọn thằng bé trong tay, mong sao có thể chia sẻ giùm nó một ít cô đơn. Không hiểu sao tự nhiên tôi lại buột miệng hỏi một câu quá sức ngu ngốc.

"Inhwan ah…Mẹ không có ở đây thì Inhwan có buồn không??"

Thằng bé ngước lên nhìn tôi rồi ôm chặt lấy vòng tay tôi đang ôm nó và trả lời.

"Su nói mẹ của Inhwan ở xa lắm! nhưng mẹ vẫn luôn dõi theo và ủng hộ Inhwan. Cô giáo dạy: mẹ là người đẹp nhất, dịu dàng nhất, và luôn thương yêu, chăm sóc chúng ta nhiều nhất. Dù mẹ không ở đây nhưng chỉ cần có Su là đủ rồi. Su giống như là mommy của Inhwan vậy đó."

Thằng bé nói rồi tít mắt cười với tôi, ngồi xem một lúc thì nhóc đó từ từ chìm vào giấc ngủ. Tôi nhẹ nhàng bế nó về phòng rồi trở ra phòng khách. Yoona từ từ tiến đến chỗ tôi với một vẻ mặt nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy.

"Chúng ta ra ngoài đi. Em có chuyện muốn nói."



--------------------------------------

Junsu's POV

Haizzz~!! Hôm nay quả thật quá vất vả. Đùng một cái thì chị Choi xin nghỉ để sinh em bé nên cửa tiệm không kịp thông báo cho thợ làm bánh khác. May mà mai có người thay cho chị Choi rồi nên tôi chỉ phải làm tăng ca hôm nay thôi. Liếc đồng hồ cũng đã hơn chín giờ tối rồi, tôi vội thu dọn đồ đạc để về cho kịp chuyến xe. Khi vừa ra tới của thì xe của quản lý Lee đã ở đó. Tôi hơi ngại nhưng vì anh ấy cứ nhất quyết muốn đưa tôi về nên tôi đành đồng ý.

Về tới nhà tôi mời vào nhà uống tách trà nhưng anh ấy từ chối vì cũng đã muộn và ngại Inhwan nên về luôn. Mở cửa bước vào, tôi mệt mỏi đánh phịch thân người rã rời của mình lên ghế sofa.

"Ahw~".

Tôi đè phải một cái gì đó cưng cứng. Thì ra tôi đang nằm đè lên áo khoác của ai đó…chắc của Yoochun. Mà anh ta đi đâu rồi nhỉ, lại còn để quên áo khoác nữa chứ. Tôi cầm cái áo lên giũ giũ cho thẳng để gấp lại thì từ trong túi áo rơi ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh đậm. Không hiểu sao tôi lại tò mò mở ra xem. Và tôi rất ngạc nhiên khi đó là một sợi dây chuyền có mặt là một đồng xu khắc hình cá heo rất dễ thương. Bên trong hộp còn có một cái thiệp nhỏ đề "Happy birthday Junsu.I love U.", thì ra là để tặng tôi sao? Đây là quà sinh nhật Yoochun định tặng tôi??


Từ lúc ở công viên giải trí đó trở về, tôi bị lời nói của Yoochun làm cho hoang mang. Vui cũng có, buồn cũng có, cảm xúc của tôi cứ lẫn lộn vào nhau khiến tôi vô cùng khó chịu. Tôi không rõ tình cảm của tôi đối với Yoochun là gì, bình thường thì chẳng sao nhưng khi thấy anh ta đi với Yoona thì tôi lại cứ bị đau thắt ở lồng ngực. Thậm chí tôi còn có những thái độ kỳ lạ nữa, khi nhận ra thì tự thấy thật xấu hổ và cũng chẳng hiểu tại sao mình lại cư xử như vậy.


Ring..ring..

Điện thoại đổ chuông vào giờ này chắc là mẹ tôi gọi. Thinh thoảng mẹ vẫn gọi cho tôi vào tầm này vì bây giờ bên đó đang là buổi sáng.

"Umma…"

"Hôm nay con thế nào con yêu??" Giọng mẹ tôi vui vẻ ở đầu dây bên kia khiến tôi cũng phấn chấn hẳn lên. Tôi vui vẻ kể cho mẹ nghe về sự vất vả hôm nay của tôi. Nhưng bỗng nhiên mẹ tôi lại hỏi.

"Junsu ah… con bây giờ có tình cảm với ai không??" Tôi giật bắn người, lắp bắp hỏi lại.

"Sao..tự nhiên umma lại hỏi thê??"

"Từ sáu năm trước ta và appa con đã rất lo lắng cho con. Cú shock đó đối với con quả thật quá lớn. Nhưng con cũng không thể mãi đóng kín trái tim mình như thế. Con hãy thử mở lòng mình một lần nữa đi, chúng ta mong con luôn hạnh phúc. Dù con yêu ai thì ta và appa con đều ủng hộ con mà."

"Uhm…vậy con hỏi umma …con cũng chẳng rõ cảm giác này là gì nữa.." và tôi kể cho mẹ nghe về tất cả những cảm xúc của tôi. Để rồi cuối cùng tôi phải bất ngờ trước câu trả lời của bà.


"Vậy là con yêu rồi đó. Con phải cố lên nhé. Nếu có gì cứ gọi về cho umma biết chưa??"

"Uhm…..con biết rồi…bye umma. Cho con gửi lời đến appa nha. Con yêu hai người nhiều."


Yêu? Vậy là tôi đã yêu tên Yoochun hâm đó sao?? Cái tên suốt ngày chọc phá tôi, bắt nạt tôi….và còn cả chăm sóc tôi nữa. Ngoài trời bắt đầu mưa rồi, tên dở hơi đó ra ngoài không mang dù, cả áo khoác cũng không nốt, tính chết cóng ngoài đó chắc. Nghĩ vậy, tôi vội lấy một cây dù rồi chạy ra ngoài tìm hắn.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, tôi cứ cầm dù đi mãi cho tới một ngã rẽ và tôi thấy Yoochun đang ở đó… anh ta ôm một người con gái và tôi biết cô ấy chính là Yoona. Vậy những gì tôi nghe thấy trước đây là gì?? Giả dối!! Là giả hết!! Tại sao người bị đùa giỡn luôn là tôi??? Tại sao khi tôi bắt đầu tin vào tình yêu này thì Chúa lại nỡ dập tan đi niềm tin ấy??


Nước mắt hoà cùng những giọt mưa lạnh buốt…

Là người đang khóc hay những thiên thần rơi nước mắt xót thương…

Lồng ngực quặn thắt lên vì những cơn đau, cái lạnh rát buốt khi sự va chạm của da và những giọt mưa ngày càng nhiều. Tôi vô thức lê bước và ngồi bệt xuống trước bậc cửa nhà mình. Có lẽ tôi không nên mạo hiểm với tới cái gọi là "tình yêu" - một thứ tình cảm quá xa xỉ ngoài tầm với của mình.
[/size]

Nước mắt lại rơi….

Từng giọt từng giọt nặng trĩu những yêu thương…

Chất chứa cái gọi là tình yêu vừa chớm nở trong trái tim đã cằn khô ấy…




---------------------------------------------


"]"Oppa! Chúng ta lấy nhau đi." Yoona nhìn thẳng vào anh với ánh mắt kiên quyết.

"Anh…anh xinh lỗi Yoona. Anh không thể.." Anh nhìn cô rồi trả lời một cách bất lực. Lúc này nhửng giọt nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, cô chỉ còn nói trong tiếng nấc.

"Em biết mà…anh..anh yêu Junsu đúng không??? Tại sao thế???Tại sao lại như vậy…anh đã hứa rồi cơ mà…"

"Yoona…em đừng như vậy….Anh biết người đầu tiên có lỗi là anh. Nhưng tình yêu không thể gượng ép được, anh chỉ yêu một mình Junsu thôi. Anh xin lỗi.."


"ĐỪNG XIN LỖI EM…đừng..mà.." Cô bất lực bám lấy vai anh mà khóc. Từ ngày gặp Junsu và hai đứa trẻ ấy cho tới giờ, tự bản thân cô cũng đã hiểu vì sao Yoochun lại yêu họ đến vậy. Nhưng chỉ là cô không cam tâm, cô không thể chấp nhận sự thật rằng mình đã thua và sẽ phải từ bỏ anh mãi mãi.

Mưa càng lúc càng đổ những hạt nặng nề lên hai con người này. Anh không thể làm gì khác ngoài cách ôm cô vào lòng và không ngừng nói xin lỗi. Anh không thể làm gì khác cho cô bởi thứ cô cần – trái tim của anh đã dành cho người khác mất rồi.


"Được rồi…em…anh phải hạnh ..phúc đấy." Cô cố dằn lòng để nói ra câu nói ấy, cô biết mình đã thua hoàn toàn.

"Cảm ơn em Yoona.." Anh cũng dịu dàng mỉm cười lại. "Anh đưa em về…"

"Không cần đâu, em tự về được." Yêu ớt gạt bàn tay đang đỡ mình ra, cô bước những bước chân nặng nề để rời xa khỏi anh - người con trai cô luôn yêu thương.

Đèn của một chiếc xe ôtô chói loà chiếu rọi hình ảnh một cô gái cô độc và đau khổ.

"YOONA!!"

Máu hoà cùng nước mắt…

Tiếng những mảnh vỡ va đập vào nhau nghe chát chúa…

Tình yêu là gì??





End chap 13.



TỚ YÊU CẬU!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nguyetha98
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Tổng số bài gửi : 3
Won : 3
Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Fri Jan 14, 2011 6:06 pm

Au ơi! fic này của Au hay lắm ý :yup: :yup:
Sớm pót chap mới nhé! :myeu: :myeu:
Em chờ đó :yohi: :yohi:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Jidbsj
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : yewook+yunjae+kyumin+haehyuk
Tổng số bài gửi : 11
Won : 19
Thanks : 0
Age : 18
Đến từ Đến từ : HN
Gia huy : yewook~yunjae~haehyuk~

Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Wed Aug 03, 2011 8:55 pm

mình đã đọc fic này ùi, nhưng mới đọc đến chap 13 thì chưa thấy post-er tiếp tục, fic rất hay và nhẹ nhành! ^^ nếu au tìm được fic complete thì post lên cho mọi người đọc nhé!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://facebook.com/Ji.kfan
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [K] Mommy......I'm here!!!   Today at 10:51 am

Về Đầu Trang Go down
 

[K] Mommy......I'm here!!!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >†-