[PG-13]Tình yêu và lòng tin
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥
Chào mừng bạn đến với ♥ DBSJ's COUPLEs HEAVEN ♥

Hãy cùng làm quen với các mem và thể hiện tình yêu cũng như niềm tin của bạn vào couples DBSJ nhé ^^



♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥

IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Thông báo: Vì forum mới hiện có vấn đề về kĩ thuật, 
vì vậy BQT forum quyết định mở cửa lại forum ban đầu tại đây và tiếp tục để DSCH hoạt động.

Mong các bạn sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ với DSCH


Share | 
 

 [PG-13]Tình yêu và lòng tin

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả

Hãy bình chọn cho bài viết thay cho nút Thanks

yukinohana
~ Couples là gì? ~
~ Couples là gì? ~


Couple bạn thích nhất trong DBSJ : YunJae
Tổng số bài gửi : 7
Won : 31
Thanks : 12
Age : 23
Đến từ Đến từ : Fuyu

Bài gửiTiêu đề: [PG-13]Tình yêu và lòng tin   Sun Jun 20, 2010 12:14 pm

TÌNH YÊU VÀ LÒNG TIN


Title: Tình yêu và lòng tin
Author: yukinohana
Disclaimer: Tôi viết kịch bản, họ diễn.
Pairing: YunJae
Rating: PG- 13
Genre: General
Length: oneshot
Summary: Tình yêu không phải trò đùa của con nít để có thể nói giận là giận.
*Note: Một trong những cái viết đầu tay. Chắc là nhảm, nhưng cũng post ~.~ *


Nói chuyện đêm khuya


Yunho mệt mỏi mở cửa nhà, chưa vội bật đèn lên mà liếc nhìn đồng trên tay. 11h30 đêm. Thở hắt một cái, anh buông người xuống ghế sofa, tay xoa xoa hai bên thái dương. Yuho nhắm mắt lại, vốn định chỉ ngồi một tí rồi tắm rửa còn đi ngủ, vậy mà không hiểu tại sao lại ngủ quên đi mất cho đến khi có thứ gì đó mát lạnh mà bông bông lướt nhẹ trên mặt. Yunho mở choàng mắt, cái nhìn thấy trước tiên là gương mặt lo lắng của Jaejoong


- Sao không vào phòng mà ngủ chứ ? Lại còn không bật đèn lên nữa – Jaejoong vừa lau mặt cho Yunho vừa càu nhàu, chẳng hiểu là vì lo hay vì bực. Yunho nhướn mày lên nhìn đồng hồ lần nữa. Đã quá nửa đêm, không ngờ lại ngủ quên lâu đến thế.


- Chưa có tắm mà, sợ người bẩn lại làm em bực mình - Yunho ngồi yên, hưởng cái cảm giác thoải mái mà Jaejoong mang lại, thật giống như đứa con nít vậy.

Jaejoong cười nhẹ, xỉa vào trán Yuho


- Cũng còn biết lo cho người ta đó, vậy mà cả tuần nay toàn về trễ.

- Aida ~ em coi, công việc thì bừa bộn thế, biết bao nhiêu là thứ phải làm, không về trễ thế này thì ứ lại, có khi còn chẳng được về nhà ấy chứ. – Yunho vừa thanh minh vừa vòng tay qua eo Jaejoong, kéo cậu ngồi vào lòng mình, một chút cũng chẳng thấy nặng.

Jaejoong tựa hẳn vào người Yunho, cất giọng trầm trầm


- Chiều nay Junsu và Yoochun qua nhà, Junsu coi có vẻ rất tức giận.

- Yoochun lại tán tỉnh cô em xinh tươi nào à ? – Yunho hỏi giọng giễu cợt

Jaejoong bật cười, tay vỗ nhẹ vào má Yunho, mà nếu gọi là tát yêu thì chắc cũng đúng.


- À, nó nhìn thấy anh đi với mấy cô em chân dài vào nhà hàng ~ Xem chừng vui vẻ lắm.

Yunho nhíu mày suy nghĩ một tí, nắm lấy tay Jaejoong, hỏi nhẹ nhàng, hình như có cả phần háo hức.


- Rồi em làm gì nào ?

- Đồ ngốc này, đương nhiên phải giải thích cho nó chứ. Công việc làm ăn cũng cần phải có phụ nữ thì mới thành công được. Làm sao để nó hiểu lầm anh rể được chứ. Anh em trong nhà mà bất hòa thì không hay tí nào. Dù sao cũng chỉ là công việc ~ ~


Đúng thế, chỉ là công việc mà thôi. Chuyện này xảy ra nhiều lần rồi. Junsu cứ đùng đùng tông cửa vào nhà mà gào tướng lên, bảo Yunho ngoại tình kia kìa, vậy mà Jaejoong chẳng quan tâm gì cả. Thật thiển nghĩ ! Những lúc như vậy, Jaejoong đành kiên nhẫn mà giảng giải cho Junsu về lòng tin. Thật chẳng ra làm sao. Sao có thể yêu nhau, thậm chí đã kết hôn rồi vậy mà vẫn còn mãi nghi ngờ nhau được chứ. Yunho đã phải vất vả cả ngày nơi sở làm rồi, đã mệt mỏi lắm rồi, sao lại có thể hành hạ anh ấy thêm chứ. Vậy nên chỉ cần im lặng, mỉm cười và cổ vũ anh ấy là được rồi. Bởi Kim Jaejoong tin vào tình yêu của Jung Yunho.


- Anh mong em phản ứng khác cơ – Yunho dài mỏ ra, như thể đứa con nít đang dỗi làm Jaejoong rinh rích cười

- Chứ anh muốn em nhào đến văn phòng, quát ầm lên cho hả dạ - Jaejoong ngừng một chút trước khi tiếp – Hay là bỏ ăn bỏ ngủ, chờ anh về rồi đay nghiến cho chừa tội lăng nhăng như kiểu mấy bà vợ già hồ đồ ?


Quả thật nhiều lúc Jaejoong cũng muốn làm thế lắm. Con người chứ có phải thánh nhân đâu. Khi yêu ai cũng ghen cơ mà. Nhưng chẳng hiểu tại sao, cứ nhớ tới gương mặt đầy hạnh phúc của Yunho khi hai người kết hôn thì cậu lại chẳng làm được gì nữa rồi.


- Nhiều khi anh cũng muốn em làm như thế thật – Yunho nhăn nhăn trán – Em chẳng bao giờ làm như thế, dù anh đi với ai, xinh đẹp đến mấy cũng chỉ cười thế này thôi – Vừa nói vừa ôm Jaejoong mà lắc lư – Ais ~ Sao anh lại yêu con người không biết ghen này chứ ?

- Bậy nào ~ không phải là không biết ghen. Chẳng qua là em tin tưởng anh đủ để vượt qua những tình huống ấy – Jaejoong vùi mặt vào cổ Yunho thì thầm. – Nghi ngờ là thuốc độc của tình yêu và em không muốn làm vấy bản tình cảm của chúng ta.


Yunho cười khe khẽ trong cổ họng, thơm lên má Jaejoong


- Nói như em thì Junsu đang tự tay giết đi tình yêu của nó đấy.

- Chúng nó yêu nhau theo cách khác, không phải như anh và em ~ - Jaejoong dài giọng – Vài năm nữa thì chúng nó sẽ lớn lên thôi. – Jaejoong nhìn thẳng vào mắt Yunho. – Hơn nữa, em tự tin rằng anh sẽ không yêu ai khác ngoài em.

- Ay ~ vậy ngay ngày mai anh sẽ đi ngoại tình để đập bẹp gương mặt tự tin mà bình thản này.


Giọng điệu có chút bỡn cợt lại dường như tràn đầy hạnh phúc. Chính là thế, kế từ ngày cuộc hôn nhân này bắt đầu, Jung Yunho ngày nào cũng thỏa mãn với những gì mà mình hiện có. Ngày ngày làm việc chăm chỉ, sau đó thì trở về nhà, cùng người mình yêu thương dùng bữa cơm ngon. Ấy, nói đến từ “người mình yêu thương” thì chắc cũng coi là sến quá, nhưng Yunho thật sự không biết nên dùng từ gì. Nếu là “người tình” thì không phải, vì hai người đã kết hôn rồi, còn nếu là gọi bằng “vợ” thì cả hai người đều không muốn.


Khi chấp nhận ở thế yếu hơn trong cuộc hôn nhân của hai người, không có nghĩa rằng anh coi Jaejoong là một người phụ nữ, hai người vẫn ngang hàng nhau ở mọi phương diện. Nếu có gì đó, thì chẳng qua là Jaejoong đã nỗ lực hơn để chu toàn việc công ty lẫn việc nhà, thời gian vui chơi thậm chí còn rất ít. Dường như cậu sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ hụt hẫng, sẽ cảm thấy việc có một đứa con mang dòng máu của mình là cần thiết. Ngoài miệng lúc nào cũng tự tin thế chứ thật ra trong lòng không ngừng lo lắng. Nhưng nhìn một Jaejoong như vậy thật khiến anh không thể nào ngừng yêu con người này. Một người con trai mang tên Kim Jaejoong.


- Vất vả cho em rồi – Yunho bất giác siết Jaejoong chặt hơn

- Em mỗi ngày đều sống rất hạnh phúc, không có gì gọi là vất vả - Jaejoong đáp khẽ, tay quàng quanh cổ Yunho.

- Vì em ngoan ngoãn như thế, nên ... – Yunho ngừng giữa chừng làm Jaejoong ngẩng đầu lên nhìn anh - .. tuần sau chúng mình đi du lịch nhé. Chẳng phải em luôn muốn đến Nhật sao ?


Jaejoong nhìn vào hai tấm vé đi Osaka, rồi lại nhéo vào mũi Yunho

- Hóa ra cả tuần nay là để kiếm cho được cặp vé này à ? – Nhìn thấy Yunho cười ngốc, gục gặc đầu thì không kiềm chế được mà vỗ vào cả hai má của anh, hình như có hơi mạnh – Sao lại phải vất vả thế chứ ? Nhìn xem, người đã gầy đi thế này rồi, đã bảo là em rất hạnh phúc mà...

Đến đây thì Jaejoong không nói được nữa, bao nhiêu câu từ đều nghẹn lại cả rồi. Yunho vỗ về Jaejoong, luôn miệng bảo “Là anh tự nguyện mà”


Đồng hồ điểm 1h sáng.


Đêm hôm khuya khoắt, con nít thì phải đi ngủ.

Nhưng người lớn thì còn công việc của người ta ~ ~ ~


~.~.~.~.~.~.~


Trả thù



Hai ngày sau


Bãi biển Osaka, Nhật Bản

Yunho ngồi dưới tán dù, ngửa mặt lên trời than khóc. Muốn biết tại sao à ? Thì cứ nhìn Jaejoong đi rồi biết. Cậu đang được bao quanh bởi một vòng các cô gái. Sao anh có thể quên rằng Nhật Bản là nơi các cô gái chuộng những anh chàng bishounen chứ. Aish~ thật là sơ ý quá đi. Lại nhớ lúc mới từ khách sạn bước ra, Jaejoong đã cười “hiền lành” mà bảo rằng “ Vì niềm tin em trao cho anh là tuyệt đối, vậy nên anh không được nghi ngờ em đâu đấy”, có ai ngờ lại là rào trước chứ. Thằng nhóc Junsu mà ở đây thì sẽ cười “khả ái” mà phán rằng “Em đã nói rồi mà! Jaejoong hyung chả phải loại hiền lành gì đâu”. Jaejoong yah~ Giờ thì anh hiểu cảm giác của em rồi ~

Yunho thở dài chán nản, mắt nhìn mông lung.


1s


2s

...


Ah !!! Sao có thể quên mất chứ ~

Yunho ngồi phắt dậy, miệng cười rạng rỡ, tiến lại gần chỗ Jaejoong- hiện giờ vẫn đang tự đắc mà nói chuyện vui vẻ với các em gái người Nhật.

- Jaejoong yah~


Theo phản xạ, Jaejoong quay người lại, và ngay lập tức bị Yunho ôm lấy, tặng kèm một nụ hôn dài. Xung quanh vang lên những tiếng “Ôi ~~~” đầy hào hứng của các em gái ban nãy.

Jaejoong, em quên rằng Nhật Bản cũng là nơi khởi nguồn của boys love sao chứ ~~~ Chúng ta lại có thể tận hưởng kì nghỉ rồi


---End---
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

[PG-13]Tình yêu và lòng tin

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥__(¯`•♥•´¯) ~ DSCH ~ (¯`•♥•´¯)__♥ :: DBSJ couple's Corner :: †< Fiction >† :: ~ Short Fic ~-